K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

15 giờ trước (9:26)

Cán cân xuất nhập khẩu được tính bằng:
Cán cân xuất nhập khẩu = giá trị xuất khẩu - giá trị nhập khẩu

Nếu:
Xuất khẩu > nhập khẩu → cán cân thặng dư, xuất siêu
Xuất khẩu < nhập khẩu → cán cân thâm hụt, nhập siêu
Xuất khẩu = nhập khẩu → cán cân cân bằng

Ví dụ:
Xuất khẩu 500 tỉ USD, nhập khẩu 450 tỉ USD

Cán cân:
500 - 450 = 50 tỉ USD

Vậy quốc gia xuất siêu 50 tỉ USD.


15 giờ trước (9:33)

Cán cân xuất nhập khẩu được tính bằng:
Cán cân xuất nhập khẩu = giá trị xuất khẩu - giá trị nhập khẩu

Nếu:
xuất khẩu > nhập khẩu → xuất siêu
xuất khẩu < nhập khẩu → nhập siêu
xuất khẩu = nhập khẩu → cân bằng

Ví dụ:
Xuất khẩu 500 tỉ USD, nhập khẩu 450 tỉ USD

Ta có:
500 - 450 = 50 tỉ USD

Vậy quốc gia xuất siêu 50 tỉ USD.

15 giờ trước (9:36)

Trong bối cảnh toàn cầu hóa, Việt Nam có nhiều lợi thế về vị trí địa lí để phát triển kinh tế và mở rộng giao lưu quốc tế như:
nằm ở trung tâm khu vực Đông Nam Á, gần các tuyến hàng hải và hàng không quốc tế nên thuận lợi giao thương với nhiều nước, giáp biển Đông giúp phát triển kinh tế biển, cảng biển, du lịch và xuất nhập khẩu, ngoài ra Việt Nam còn là cầu nối giữa đất liền và biển, giữa các nước Đông Nam Á với khu vực châu Á, nhờ đó dễ thu hút đầu tư nước ngoài, mở rộng thị trường và tăng cường hợp tác quốc tế.

19 tháng 5

trồng lúa

19 tháng 5

Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) nổi tiếng nhất là nông nghiệp (vựa lúa, vựa trái cây) và thủy hải sản (nuôi trồng, đánh bắt). Đây là vùng sản xuất lương thực chủ lực, đóng góp lượng lớn nông sản xuất khẩu cho cả nước.

  • Thu hút vốn đầu tư: Các khu công nghiệp tập trung giúp tạo ra môi trường đầu tư hấp dẫn, cơ sở hạ tầng được đầu tư sẵn sàng, giúp thu hút vốn đầu tư trong và ngoài nước dễ dàng hơn.
  • Tận dụng nhân công giá rẻ: Các nước này thường có nguồn lao động dồi dào với chi phí thấp, phù hợp cho các ngành công nghiệp tập trung cần sử dụng nhiều lao động.
  • Hỗ trợ chính sách: Chính phủ thường có các chính sách ưu đãi về thuế, thuê đất và thủ tục hành chính tại các khu công nghiệp để thúc đẩy công nghiệp hóa.

Tham khảo !

Hình thức khu công nghiệp tập trung phổ biến ở các nước đang phát triển vì:

-Thu hút vốn đầu tư trong và ngoài nước.

-Tập trung cơ sở hạ tầng, thuận lợi cho sản xuất.

-Tạo nhiều việc làm cho lao động.

-Dễ quản lí và bảo vệ môi trường hơn sản xuất phân tán.

-Thúc đẩy công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.

Vì nó thôi thế


16 tháng 5

vì nó có nhiệt độ ổn định ,lượng mưa ẩm lớn kèm độ ẩm và thức ăn dồi dào

16 tháng 5

Nhà thám hiểm người Na Uy Roald Amundsen cùng đội của ông là những người đầu tiên đặt chân đến Cực Nam

7 tháng 5

\(\rarr\) Bưu chính và viễn thông khác biệt chủ yếu ở đối tượng vận chuyểnhình thức truyền tin: ngành bưu chính tập trung gửi các vật phẩm hữu hình (thư từ, hàng hóa) thông qua mạng lưới vận tải, trong khi ngành viễn thông truyền tải thông tin vô hình (dữ liệu, âm thanh, hình ảnh) bằng các thiết bị điện tử và mạng internet. Do đó, bưu chính phụ thuộc nhiều vào hạ tầng giao thông, còn viễn thông đòi hỏi cao về trình độ công nghệ số.

6 tháng 5
Sự khác biệt chi tiết giữa môi trường biển đảo và đất liền:

- Tính liên thông và lan tỏa: Môi trường biển đảo không thể chia cắt. Một khu vực biển hay đảo bị ô nhiễm sẽ dễ dàng lan rộng ra các khu vực lân cận, gây tác động đến cả vùng ven bờ.

- Độ nhạy cảm sinh thái: Môi trường đảo nhỏ thường biệt lập và rất nhạy cảm trước tác động của con người, hệ sinh thái dễ bị tổn thương và khó phục hồi hơn trên đất liền.

- Khí hậu và hải văn: Khí hậu biển đảo mang tính nhiệt đới ẩm gió mùa, nhiệt độ nước biển cao (trung bình >\(23^{\circ }C\)) và độ muối (30 - 33‰). Thời tiết biển thường biến động nhanh, mưa lớn và bão cường độ mạnh.

- Tài nguyên và hệ sinh thái: Biển đảo giàu tài nguyên sinh vật và khoáng sản, nhưng cũng chịu áp lực lớn từ hoạt động du lịch, nuôi trồng thủy sản và giao thông vận tải, dễ gây ô nhiễm.

Điều kiện tự nhiên và kinh tế – xã hội có ảnh hưởng sâu sắc đến sự phân bố dân cư. Trước hết, những nơi có điều kiện tự nhiên thuận lợi như địa hình bằng phẳng, đất đai màu mỡ, khí hậu ôn hòa và nguồn nước dồi dào thường thu hút dân cư sinh sống đông đúc. Ngược lại, các khu vực có địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, thiếu nước hoặc thường xuyên xảy ra thiên tai thì dân cư thưa thớt. Bên cạnh đó, điều kiện kinh tế – xã hội cũng đóng vai trò quan trọng. Những nơi có nền kinh tế phát triển, nhiều việc làm, giao thông thuận tiện và cơ sở hạ tầng hiện đại sẽ tập trung đông dân cư. Trong khi đó, các vùng kinh tế kém phát triển, ít cơ hội việc làm thường có mật độ dân số thấp và xảy ra hiện tượng di cư. Như vậy, sự phân bố dân cư chịu tác động tổng hợp của cả điều kiện tự nhiên và kinh tế – xã hội.

Điều kiện tự nhiên và kinh tế - xã hội là hai nhóm nhân tố chính quyết định sự phân bố dân cư:

1. Điều kiện tự nhiên (Nhân tố tác động trực tiếp, sơ khởi)Địa hình và đất đai: Những nơi bằng phẳng (đồng bằng, thung lũng) dễ dàng xây dựng nhà ở, giao thông và canh tác nên dân cư đông đúc. Ngược lại, vùng núi cao, dốc trở ngại cho sinh hoạt nên dân thưa thớt.Khí hậu: Khu vực khí hậu ôn hòa, mưa thuận gió hòa thu hút đông dân. Những vùng quá khắc nghiệt (quá lạnh, quá nóng hoặc khô hạn) thường có mật độ dân số thấp.Nguồn nước: Nước là yếu tố thiết yếu cho đời sống và sản xuất. Dân cư thường tập trung dọc các dòng sông, hồ lớn hoặc nơi có nguồn nước ngầm dồi dào.Tài nguyên thiên nhiên: Các khu vực giàu khoáng sản thường hình thành các cụm công nghiệp, đô thị khai khoáng, thu hút lao động đến làm việc.

2. Điều kiện kinh tế - xã hội (Nhân tố quyết định)Trình độ phát triển lực lượng sản xuất: Sự thay đổi trong phương thức sản xuất (từ nông nghiệp sang công nghiệp, dịch vụ) làm thay đổi phân bố dân cư, đặc biệt là quá trình đô thị hóa.Tính chất nền kinh tế: Các vùng kinh tế trọng điểm, khu công nghiệp hoặc trung tâm thương mại dịch vụ sầm uất luôn có sức hút dân cư lớn hơn các vùng thuần nông.Lịch sử khai thác lãnh thổ: Những vùng có lịch sử định cư lâu đời (như đồng bằng sông Hồng ở Việt Nam) thường có mật độ dân cư rất cao so với những vùng mới khai phá.Mạng lưới giao thông: Sự phát triển của đường bộ, đường thủy, đường hàng không tạo điều kiện thuận lợi cho việc di chuyển và giao thương, từ đó hình thành các điểm dân cư dọc theo các trục lộ chính.