viết đoạn văn phân tích nghệ thuật kể chuyện trong văn bản cải ơi cuat nguyễn ngọc tư(20-30 dòng)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đề thi đánh giá năng lực
Trong bài thơ Đ
ồng chí (Chính Hữu), tình cảm đồng đội được thể hiện vô cùng thiêng liêng, cao đẹp mà rất đỗi chân thực. Đó làsự thấu hiểu, sẻ chia sâu sắc từ hoàn cảnh xuất thân nghèo khó, gắn kết bởi lý tưởng cách mạng, cùng nhau vượt qua mọi gian khổ và tỏa sáng bằng hình ảnh biểu tượng đầy chất thơ. [1, 2, 3]
Thành phần tình thái là thành phần biệt lập không tham gia vào cấu trúc ngữ pháp chính của câu. Vai trò chính của nó làthể hiện thái độ, cách nhìn nhận, sự đánh giá hoặc mức độ tin tưởng của người nói (hoặc người viết) đối với sự việc được đề cập.
Sự khác nhau giữa tác giả dân gian và tác giả văn học nằm ở bản chất sáng tác. Trong khitác giả dân gian là cá nhân vô danh đại diện cho tập thể và sáng tác theo phương thức truyền miệng, thì tác giả văn học lại là một cá nhân có tên tuổi rõ ràng, sáng tác mang dấu ấn phong cách độc bản
Trong truyện ngắn "Cải ơi!", nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã phô diễn một nghệ thuật kể chuyện vừa tự nhiên, vừa điêu luyện, mang đậm dấu ấn cá nhân của vùng sông nước Nam Bộ. Điểm sáng đầu tiên nằm ở cách lựa chọn ngôi kể thứ ba khách quan nhưng điểm nhìn trần thuật lại linh hoạt hòa nhập vào thế giới nội tâm của nhân vật, đặc biệt là ông Năm Nhỏ. Nhờ vậy, người đọc dễ dàng thấu cảm sâu sắc nỗi đau xót, sự dằn vặt và tình yêu thương vô bờ bến của người cha đi tìm con suốt mười hai năm ròng rã. Bên cạnh đó, cốt truyện không đi theo trình tự thời gian tuyến tính thông thường mà được kiến tạo bằng kỹ thuật đồng hiện, đan xen giữa hiện tại lưu lạc tại ngã ba Sương và những ký ức bảng lảng về quá khứ ở quê nhà. Cách tổ chức mạch truyện này giúp tác phẩm không bị đơn điệu, đồng thời làm nổi bật bi kịch kéo dài và sự bế tắc của các thân phận nhỏ bé. Nghệ thuật tạo tình huống truyện của Nguyễn Ngọc Tư cũng đầy nghịch lý và giàu giá trị nhân văn: ông Năm Nhỏ chấp nhận đi ăn trộm, chấp nhận bị bêu rếu trên tivi chỉ với một khao khát duy nhất là để con gái nhìn thấy mình. Chi tiết tiếng kêu "Cải ơi!" vang lên nghẹn ngào ở cuối tác phẩm trở thành một nhãn tự nghệ thuật, một nốt lặng đầy ám ảnh xé tâm can người đọc. Thêm vào đó, ngôn ngữ kể chuyện của tác giả là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất phác, mộc mạc của lời ăn tiếng nói Nam Bộ với chất trữ tình, đậm chất thơ. Những từ ngữ địa phương, những câu văn ngắn, nhịp điệu chậm rãi như những dòng sương thu hút người đọc vào bầu không khí u buồn nhưng ấm áp tình người. Có thể nói, nghệ thuật kể chuyện độc đáo, giàu tính khơi gợi đã góp phần quan trọng làm nên sức sống lâu bền cho "Cải ơi!", biến một câu chuyện tìm con bình dị thành một bài ca bất hủ về tình phụ tử và lòng nhân ái.