hãy nói cảm tưởng của bản thân sau khi xem bộ phim finley
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a,nhân vật chính là một cậu bé láu cá.trong một chuyến du lịch cậu bị bố mẹ ...để quên ở nhà
rồi cậu biết được nhưng chẳng hề sợ hãi.một ngày nọ có trộm.cậu đã bày ra những trò nghịch ngợm để cho chúng hết đường chạy thoát.
cuối cùng laf ba mẹ cậu về rôif hết phim.
b,phim rất hay và hài,có cảnh hơi thốn
phim mình xem lâu rồi nên có sai sót thì bạn thông cảm hihi
Nói đến ý thức là tôi liền nghĩ đến người Nhật.
Người Nhật có ý thức cộng đồng đạt đến đẳng cấp văn minh, nó được hiện diễn khắp mọi nơi.Từ những người nhỏ tuổi đến người già, từ những người công nhân làm đường, người phục vụ, người bán hàng cho đến những người làm việc văn phòng...tất cả đều toát lên vẻ tao nhã, trang trọng. Bởi vậy, người Nhật làm mê hoặc lòng người bằng sự thanh lịch mà họ rất có ý thức tạo ra. Cách họ làm việc, đi đứng, ăn mặc, chào hỏi, đối đãi lẫn nhau, tất cả đều tuân theo những nghi thức nhất định đã được học từ lúc lọt lòng. Và những quy tắc này theo họ suốt cuộc đời.
Người Nhật rất cẩn trọng và có chừng mực trong ăn nói, đối đãi với người khác. Luôn lịch sự có thể nói là nguyên tắc số một trong giao tiếp mang tính xã hội ở Nhật. Thói quen xếp hàng, thói quen nhường nhịn lẫn nhau, tôn trọng tập thể, thói quen đúng giờ, giữ uy tín ...tất cả là nền tảng cần thiết để tạo nên một xã hội văn minh và an toàn.
Những đều này không chỉ đọc qua sách, báo chí hay tin tức. Mà thực sự tôi đã có cảm nhận thực tế khi tôi đặt chân đến đất nước Nhật.
Trên mọi nẻo đường, không hề có rác thải bừa bãi. Nói đến vấn đề này, người Nhật cũng có những quy định riêng. Rác đốt được và rác tài nguyên thì thu gom 2 lần/ 1 tuần, rác không đốt được thì thu gom 1 lần/ 1 tuần. Các gia đình phải tự đem rác đến nơi bỏ theo đúng quy định.
Và khi đi trên đường, điều thứ hai tôi thấy là không hề có cảnh sát giao thông. Nhưng qua những ngã rẽ, ngã ba, ngã tư thì các phương tiện trên đường luôn thận trọng và nhường đường cho nhau. Những nơi có người đi bộ, muốn đi ngang qua đường thì các phương tiện trên đường đi thật chậm hoặc ngừng lại cho người đi bộ đi qua trước. Điều này có thể nói là văn minh, văn hóa giao thông.
Đất nước Nhật cũng là một trong những nước đất chật người đông, nhưng ngoài đường không hề thấy có cảnh ồn ào, lộn xộn. Khi ngồi trên xe điện hay xe bus cũng vậy không hề nghe tiếng nói chuyện ồn ào. Mà luôn có ý thức tôn trọng người ngồi bên cạnh và người xung quanh, luôn giữ im lặng.
.........
Điều này cho thấy người Nhật luôn có cách sống tốt nhất là tuân thủ tuyệt đối theo những nguyên tắc mà xã hội đặt ra. Không tùy tiện, không xáo trộn, không tùy ý thay đổi hay phản kháng. Tính cách con người trong một cộng đồng quyết định bộ mặt và cách ứng xử trong cộng đồng ấy. Xã hội Nhật Bản có nhiều điều đáng để chúng ta nhìn vào và học tập.
Ngoài ra, trong môi trường sản xuất và học tập, Nhật Bản còn có những nguyên tắc đáng để chúng ta học tập.
Là một nước rất nghèo về tài nguyên, động đất nhiều nhất thế giới, kinh tế bị tàn phá kiệt quệ sau Thế Chiến thứ II. Bằng cách nào mà Nhật Bản nhanh chóng phục hồi và tăng trưởng thần kỳ, trở thành nước có tiềm năng lớn thứ hai trên thế giới về kinh tế, khoa học kĩ thuật và tài chính. Một phần không thể phủ nhận chính nhờ những bí quyết có một không hai, giúp người Nhật có được năng suất lao động cao bậc nhất thế giới.
Trong quản lý sản xuất, có phương pháp 5S; trong công việc có Horenso.
Vậy 5S là gì?
Theo từ gốc tiếng Nhật, 5 chữ S trong mô hình 5S là viết tắt của Seiri, Seiton, Seiso, Seiketsu, Shisuke.
Seiri (Sàng lọc): là tổng vệ sinh, sàng lọc và phân loại; Seiton (Sắp xếp): là sắp xếp bố trí lại các khu vực; Seiso (Sạch sẽ): là thường xuyên vệ sinh và kiểm tra; Seiketsu (Săn sóc): là duy trì tiêu chuẩn về sự sạch sẽ, ngăn nắp; Shitsuke (Sẵn sàng): là hình thành thói quen và thực hành.
Chính vì sử dụng phương pháp này mà các sản phẩm của Nhật tạo ra đều rất tốt, luôn được người dân và các nước khác ưu chuộng. Hàng hóa của Nhật luôn chú trọng về sức khỏe con người và chất lượng.
Còn Horenso?
Horenso không đơn giản là cái tên của một loại rau, rau chân vịt. Mà nó là đối với người Nhật, Horenso còn là một phương pháp truyền thông liên lạc nội bộ khi làm việc nhóm và là một nét văn hóa đặc trưng của quốc gia.
HoRenSo là từ viết tắt của ba chữ gồm: Hokoku: Nghĩa là báo cáo; Renraku: Trao đổi và Sodan: Hỏi ý kiến.
Trong công việc, phải báo cáo định kỳ cho cấp trên. Thường xuyên trao đổi, bàn bạc với đồng nghiệp và cấp dưới.Cuối cùng là phải hỏi ý kiến cấp trên trước khi quyết định làm gì đó. HoRenSo nghĩa là chủ động trong công việc. Bất cứ tổ chức nào của Nhật cũng tuân thủ thực hiện phương pháp Horenso. Họ chỉ ra rằng chính Horenso là phương pháp ngăn ngừa rủi ro một cách hệ thống nhất và hiệu quả nhất. Với Horenso, tốt nhất là bạn nên tìm cách giải quyết nhanh nhất nếu có thể các yêu cầu của khách hàng. Trong trường hợp cần thiết, hãy chuyển yêu cầu cho cấp trên hoặc người có trách nhiệm giải quyết trực tiếp.
Nếu có cơ hội được tiếp xúc với phong cách làm việc của Nhật Bản, ai cũng biết đến quy tắc Horenso trong làm việc nhóm. Chính nhờ bí quyết này mà các công ty Nhật Bản luôn có phong cách làm việc nhóm cực kì chuyên nghiệp. Bản thân khi tiếp xúc với người Nhật cũng sẽ thấy đều là những người có tinh thần tập thể cao.
Đó là những cảm nhận của tôi về Nhật Bản mà tôi muốn chia sẻ với mọi người
Máu của Crow (cách điệu như MÁU CỦA CROW ) [1] là một Nhật Bản kinh dị truyền hình trực tuyến phim [2] miniseries [8] với một khái niệm câu chuyện ban đầu được viết bởi Yasushi Akimoto và điều hành sản xuất bởi Darren Lynn Bousman . [3]
Phim có sự tham gia của Mayu Watanabe (lúc đó là thành viên của AKB48 ), Sakura Miyawaki (lúc đó là thành viên của HKT48 ), Takahiro Miura và Tetsuya Bessho , [3] cùng với nhiều thành viên khác của Tập đoàn AKB48 trong vai trò hỗ trợ, [ 1] và bộ truyện được đạo diễn bởi Ryo Nishimura và được viết bởi Clint Sears [4] và hợp tác kịch bản bổ sung của Satoshi Oshio. [5] Các tập phim cũng có sự xuất hiện của các diễn viên trong đó có Lily Franky và Shota Somethingani .[10] [11] [12] Nó được bán ở Nhật Bản với khẩu hiệu "Yasushi Akimoto × Hollywood × AKB48", phản ánh sự hợp tác giữa Akimoto (được ghi nhận là cả một nhà văn kinh dị [13] và người sáng lập Tập đoàn AKB48), lãnh đạo nhân viên được rút ra từ ngành công nghiệp điện ảnh và truyền hình Hoa Kỳ và các thành viên của Tập đoàn AKB48. [1]
Tập đầu tiên được công chiếu trên Nippon TV vào ngày 23 tháng 7 năm 2016, trong khi tất cả sáu tập [8] đã được phát hành để phát trực tuyến trên Hulu ở Nhật Bản cùng ngày. [1] [14] [15] [16]
Vào tháng 12 năm 2016, Miramax đã mua bản quyền bán hàng trên toàn thế giới cho bộ truyện, ngoại trừ Nhật Bản. [17] [18] Bộ phim đã ra mắt bằng tiếng Anh tại Hoa Kỳ trên Mạng El Rey , phát sóng tất cả sáu tập vào ngày 28 tháng 10 năm 2017. [19] [20]
Tại Vương quốc Anh, sê-ri đã được Tập đoàn Truyền hình Channel Four cấp phép . Tập đầu tiên được phát trên Film4 vào thứ Tư ngày 31 tháng 10 năm 2018 và tất cả sáu tập đã được phát hành để phát trực tuyến hỗ trợ quảng cáo trên cả 4 cùng ngày. Không giống như ở Hoa Kỳ, trong cả hai trường hợp, các tập phim chỉ được cung cấp bằng tiếng Nhật với phụ đề tiếng Anh.
Em tham khảo:
1. Em đã từng xem phim nói về nỗi buồn mà nhân vật từng trải qua. Khi xem xong em có suy nghĩ: Nếu có thói hung hăng, kiêu ngạo, hống hách, không biết suy nghĩ, không biết đoàn kết và yêu thương người khác thì sớm muộn gì cũng mang vạ vào thân. Từ đó, em thấy mình cần phải biết sống nhân ái, đoàn kết với mọi người xung quanh.
2. Chia sẻ một vài điều về bản thân:
Điều em thấy hài lòng: Yêu thương, cố gắng chăm ngoan học giỏi, biết giúp đỡ ông bà, bố mẹ. Đoàn kết với bạn bè.
Điều em thấy chưa hài lòng: Chưa biết tự chăm sóc sức khỏe cho mình.
1. em đã suy nghĩ là: xót thương, chỉ muốn đến đó để giúp các nhân vật vượt qua khó khăn, nỗi buồn
2.điều hài lòng: đã làm đc rất nhiều điều tốt,chăm chỉ, cố gắng học tập
điều chưa hài lòng: đôi khi vẫn còn tự ti, chủ quan về những việc mik làm
cho mik 1tick nha
1. Em đã từng xem phim nói về nỗi buồn mà nhân vật từng trải qua. Khi xem xong em có suy nghĩ: Nếu có thói hung hăng, kiêu ngạo, hống hách, không biết suy nghĩ, không biết đoàn kết và yêu thương người khác thì sớm muộn gì cũng mang vạ vào thân. Từ đó, em thấy mình cần phải biết sống nhân ái, đoàn kết với mọi người xung quanh.
2. Chia sẻ một vài điều về bản thân:
- Điều em thấy hài lòng: Yêu thương, cố gắng chăm ngoan học giỏi, biết giúp đỡ ông bà, bố mẹ. Đoàn kết với bạn bè.
- Điều em thấy chưa hài lòng: Chưa biết tự chăm sóc sức khỏe cho mình.
1.Em đã từng xem phim nói về nỗi buồn mà nhân vật từng trải qua. Khi xem xong em có suy nghĩ: Nếu có thói hung hăng, kiêu ngạo, hống hách, không biết suy nghĩ, không biết đoàn kết và yêu thương người khác thì sớm muộn gì cũng mang vạ vào thân. Từ đó, em thấy mình cần phải biết sống nhân ái, đoàn kết với mọi người xung quanh.
2.Chia sẻ về bản thân :
- Điều em thấy hài lòng: Yêu thương, cố gắng chăm ngoan học giỏi, biết giúp đỡ ông bà, bố mẹ. Đoàn kết với bạn bè.
- Điều em thấy chưa hài lòng: Chưa biết tự chăm sóc sức khỏe cho mình.
Gia đình anh trai em đã đi nước Đức làm ăn từ lâu và rất hiếm có dịp về thăm nhà. Có lẽ công việc bận rộn và điều kiện sống khó khăn nên anh chị không về được. Hôm nay, vừa đi học về đến đầu ngõ, em đã được bác bưu tá đi qua báo tin: “Cháu về nhanh lên, có quà của anh chị cháu gửi về đấy! Em sung sướng chạy vụt về nhà.
Lao vụt qua cửa nhà em hỏi mẹ dồn dập:
Mẹ, mẹ! Anh chị con gửi tin về hả mẹ? Quà của con đâu mẹ?
Mẹ em cười xòa nói rằng anh chị viết thư báo mọi việc bên ấy vẫn ổn. Công việc có nhiều điều thuận lợi hơn, anh chị phai ở lại ít lâu để phát triển, ổn định công việc rồi mới về được. Nói rồi mẹ mới cười đưa cho em gói quà anh chị gửi. Nhìn hộp quà màu hồng xinh xắn em hồi hộp quá! Không biết anh chị gửi quà gì cho em?
Lần vỏ cuối cùng của gói quà được bóc ra, bên trong hé lộ cuốn từ điển điện tử nhỏ gọn! Em nhảy cẫng lẻn, trong lòng vui sướng và hạnh phúc vô cùng! Cuốn kim từ điển này là món quà em mơ ước trong ngày sinh nhật tuổi mười ba. Hôm sinh nhật em, anh chị không về được nhưng có lẽ bố mẹ đã kể cho anh chị về mong muốn ấy của em. Em muốn có cuốn từ điển ấy để việc học ngoại ngữ được thuận lợi. Nhưng ngay trong giờ phút ấy, điều em quan tâm không phải chuyện học tiếng Anh mà niềm xúc động về tấm lòng của anh chị mình. Dù cách xa nhà hàng ngàn cây số nhưng anh chị vẫn dõi theo những ước mơ của em, vẫn quan tâm đến đời sống của những người thân tại quê nhà. Em biết, ở nơi xa ấy, điều kiện cuộc sống của anh chị còn rất nhiều khó khăn nhưng vượt qua những bộn bề, lo toan của cuộc sống tha hương, hai người vẫn hướng về đất nước, gia đình với tình cảm tha thiết. Nhìn cuốn kim từ điển hiện đại và rất có giá trị, em thầm hiểu rằng đằng sau nó còn có những điều thiêng liêng và giá trị hơn nữa - đó là tình yêu thương, công sức lao động của anh chị.
Em ôm cuốn từ điển vào lòng mỉm cười, nhìn thấy nó em như nhìn thấy hình ảnh của những người thân và cảm nhận thấm thía tình yêu thương của những người mình yêu quý. Em sẽ học thật giỏi để xứng đáng với tấm lòng yêu quý mà mọi người đã dành cho em.
Câu chuyện gợi ra khung cảnh về một vùng quê nghèo khó, một vùng quê có những hủ tục, có những người mẹ chồng gia trưởng, có những con người cứ tưởng rằng trái tim họ hóa đá nhưng vẫn đầy cảm xúc tình người. Cuộc đời mẹ điên chẳng ngày nào được sung sướng, tôi muốn trách tất cả những người trong câu chuyện, trách cái làng quê nghèo đã hắt hủi người mẹ điên, trách bà nội Thụ đã có những toan tính và đối xử thiếu tình người với mẹ, trách cha Thụ nhu nhược, và trách Thụ vì đã xem mẹ mình chỉ là một con điên vô dụng, cư xử với mẹ như một kẻ thù … Thế rồi khi nhìn lại, tôi mới hiểu ra và không muốn trách ai nữa…Vì đâu mà bà nội Thụ phải làm thế? Tất cả chỉ vì cái nghèo, cái hủ tục của vùng quê Trung Quốc, nó luôn đi liền với việc khó lấy vợ cho con, bà nội đã làm thế bởi bà thương con trai bà, bởi bà lo sợ rằng mẹ điên không biết nuôi con, sẽ lên cơn và vứt bỏ Thụ bất cứ lúc nào, vì dù sao mẹ cũng chỉ là một người đàn bà điên mà thôi …Ngay cả Thụ, Thụ cũng thế, tôi không trách Thụ nữa, vì tôi đã hiểu được những thái độ và hành động đó, nó xuất phát từ sự thất vọng ghê gớm về người mẹ mà Thụ chưa bao giờ nghĩ rằng đó là một người điên. Bất cứ ai trong mỗi chúng ta, khi còn bé nếu có một người mẹ điên vừa bẩn thỉu, vừa vô dụng giống như Thụ, chắc hẳn bạn cũng sẽ đối xử với mẹ mình như Thụ mà thôi có mấy ai hiểu được cái tình cảm thiêng liêng và cao cả nhất của người mẹ điên dành cho con mình đâu ? Và tôi… tôi cũng thế …
Cứ ngỡ rằng Thụ sẽ chẳng bao giờ nhận mẹ, đến tiếng gọi “mẹ” Thụ cũng chẳng bao giờ cất lên dù chỉ là trong tâm trí, sự khinh bỉ mẹ mình khi không biết phân biệt đâu là cỏ, đâu là lúa luôn luôn hiện diện trong suy nghĩ lỗi lầm của Thụ. Thụ đã sai khi thốt lên một câu nói bất hiếu với mẹ mình: “cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!” đau lòng thay khi Thụ chẳng nhận ra rằng mình cũng không biết đâu là tình mẫu tử và đâu là sự khinh bỉ người điên. Nhưng càng về cuối câu chuyện, Thụ đã thay đổi suy nghĩ, đến cách cư xử với mẹ Thụ cũng thay đổi hẳn, tiếng gọi “mẹ” cũng đã cất lên trong tâm trí và cả lời nói, Thụ cảm nhận được một tình yêu mãnh liệt của người mẹ điên dành cho con trai mình, mẹ luôn sẵn sàng làm bất cứ việc gì cho con, chẳng màng gian nan cực khổ, bất chấp nguy hiểm hay phải hi sinh cả mạng sống của mình cho con, vì con chuyện gì mẹ cũng làm dù cho những hành động đó, có thể chỉ xuất phát trong vô thức. Có một câu nói trong truyện làm tôi nhớ mãi: “Và thật kì lạ, bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác.” Thế đấy, tình yêu của mẹ luôn tỉnh táo, một người mẹ điên có thể đi bộ hàng chục cây số, xuyên nắng, xuyên tuyết, xuyên cái rét thấu đến tận xương để mang thức ăn cho con mình suốt 3 năm trời ròng rã …
Nhưng cuối cùng thì sao một kết cục đau đớn đến với mẹ …Mẹ sống mà không một ngày được hưởng sung sướng, chịu đựng mọi sự khổ cực vì con, đến chết cũng vì con. Tim tôi như thắt lại khi đọc từng dòng chữ diễn tả cái chết của mẹ: “Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề” Ông trời ơi sao lại nhẫn tâm đến thế, có quá bất công không, khi một người mẹ suốt đời chỉ biết sống vì con mình lại phải nhận một cái chết thảm thương như thế ! Cái chết tức tưởi của mẹ, cũng là cái cảm giác mà tôi như “chết lặng” đi …
Tình mẫu tử một tình cảm thân thuộc nhất của mỗi chúng ta, nhưng có mấy ai nhận ra điều đó, thứ tình cảm thiêng liêng nhất luôn được đề cao hơn bao giờ hết. Danh dự và sự nghèo khó có thể ngăn cản, nhưng chẳng thể nào ngăn cản mãi được, bởi dây yêu thương giữa mẹ và con là không thể nào đứt. Một điều đơn giản thế mà giờ đây cũng có những người không nhận ra, thật đáng xấu hổ cho những kẻ chà đạp lên một tình yêu thiêng liêng nhất đời người.
“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.”
bộ phim finley
vừa hài vừa ghê