Kể tên chuyện audio kinh dị nhất bn từng nghe 😫👇
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1.
Em lắng nghe kể chuyện.
2.- Tranh 1: Vào kì nghỉ hè, Bình được mẹ cho về quê chơi.
- Tranh 2: Khi về quê, Bình nhào vào lòng bà nội.
- Tranh 3: Bình được bà dẫn ra biển bắt cá cùng chị.
- Tranh 4: Cậu cho Bình lên thuyền chơi.
- Tranh 5: Kì nghỉ hè đã hết thúc, Bình tạm biệt bà và chị để cùng mẹ về thành phố.
3.
- Tranh 1: Về quê
- Tranh 2: Ôm bà.
- Tranh 3: Chiều bờ biển
- Tranh 4: Chuyến du ngoạn trên thuyền
- Tranh 5: Lưu luyến
ko đăng câu hỏi lih tih
Bớt xàm lại ik !!!
6 điểm hỏi đáp cx đòi thể hiện , lạy !!
Quỳ gối 2 tay chắp lại con lạy cụ
Tôi làm bảo vệ ở công ty cũng được vài năm, chuyên chỉ nhận các nhiệm vụ trong thành phố, cho siêu thị, chung cư đông đúc. Lần này, sếp phân công tôi tới một căn hộ chung cư hoang phế ở khá xa nội đô. Thật ra, ban đầu tôi cũng khá ái ngại, lười không muốn nhận việc, vì nơi đó quá xa xôi, nhiều người có điều tiếng dị nghị.
Vốn là toàn thể công ty, chẳng ai dám nhận việc này nhưng lãnh đạo đang cần người gấp nên thông báo có chế độ đặc biệt, tăng lương tăng thưởng, hàng ngày đều có tiền tăng ca nên tôi thấy có đôi chút hứng thú và xung phong đảm nhận.
![]() |
| Tòa chung cư tôi chuẩn bị chuyển làm việc bị đồn là có ma, mấy đời bảo vệ gần đây ai cũng một đi không trở lại (Ảnh minh họa: Xueban). |
Lúc tôi quyết định đổi vị trí làm việc, mấy anh em cùng tổ gàn mãi, họ nói tòa chung cư đó có ma, ai cũng một đi không trở lại. Tôi vốn tính “ruột để ngoài da” nên chỉ nghe vậy chứ cũng chẳng lọt tai.
Sau ba ngày nghỉ phép, về quê thăm gia đình, tôi chuẩn bị đồ đạc rồi đến chỗ làm mới. Nơi này khá rộng lớn và hoang vu hơn nhiều so với những gì tôi đã tưởng tượng. Lạ một cái là xung quanh vắng lặng như tờ, một bóng người cũng không thấy, thậm chí rác cũng chẳng có.
Ngày đến nhận nhiệm vụ, tôi có được gặp người phụ trách ở đây, ông ấy đến một lát rồi cũng đi luôn. Phòng làm việc của tôi đã được chuẩn bị đầy đủ vật dụng, và khá rộng rãi nên tôi chỉ việc sắp đồ ra và bắt đầu công việc mới luôn.
Qua tìm hiểu, tôi được biết, trước đây khu chung cư này có đến hai người bảo vệ cùng làm việc. Lạ một điều là đến được chẳng quá 10 ngày, cả hai đều “bỏ của chạy lấy người”, không cả nhận lương nhận thưởng, cứ thế đi mất dạng. Tôi thầm nghĩ, chắc họ có điều gì khuất tất nên mới làm như vậy, ở nơi hẻo lánh ít người này, ta có thể tranh thủ làm nhiều việc có ích, tăng thêm thu nhập hoặc là cứ túc tắc vừa làm vừa nghỉ, tranh thủ xả hơi, tránh xa chốn đô thị ồn à.
Phải nói thật là khu chung cư này vô cùng ít người qua lại, trong mấy ngày tôi trực chăm chỉ, đi suốt mấy vòng từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài mà hầu như không hề gặp ai. Thậm chí, dù đã nhiệt tình gõ cửa mấy căn nhà tầng thấp tôi cũng không nhận được lời hồi âm nào cả. Nghĩ tới đây là tôi thấy mừng thầm trong bụng. Tốt quá, vậy thì mình có thể tùy ý đi lại, thích đi đâu cũng được, không có ai kiểm soát.
![]() |
| Đi tuần suốt mấy lượt trong vài ngày, tôi chẳng mấy khi thấy bóng ai qua lại ở nơi khuất nẻo và heo hút này (Ảnh minh họa: Sohu). |
Tối hôm ấy, như thường lệ, tôi đang định đi ngủ vì đã quá nửa đêm thì bỗng từ đằng xa có tiếng bước chân vọng lại. Người này đi khá nhẹ nhàng, tầm vóc nhỏ bé, tôi phải căng mắt ra nhìn, tới khi họ lại gần mới nhận ra, đây là một bà lão lớn tuổi. Bà nhìn tôi cười hiền hậu và giơ ra một chiếc túi nhỏ rồi khẽ bảo: “Tặng chú hộp đồ ăn đêm, làm khuya triền miên như vậy vất vả quá”.
Cảm động vô cùng, tôi khẽ nhận lấy, chỉ chực trào nước mắt rồi rối rít cảm ơn bà. Sợ bật đèn chói mắt vì màn đêm quá tĩnh lặng, tôi cứ thế mở túi ra và cắm cúi ăn. Thấy mùi vị có phần là lạ, ngai ngái, tanh tanh nhưng cũng thơm thơm nhưng đang hơi đói nên tôi mặc kệ. Ăn xong no bụng, tôi thoải mái lăn ra ngủ thật ngon lành. Hôm ấy đúng là vào dịp lễ hội ma Halloween.
Rồi vài ngày sau, cứ khoảng tầm giờ Tý, bà lão lại đến tặng tôi đồ ăn đêm. Nhận một lần còn được, dần dà tôi đâm ra thấy ngại, không hiểu vì sao bà lão lại đối tốt với mình đến vậy. Hơn chục ngày sau lần gặp đầu tiên, buổi sáng hôm ấy, cả khu chung cư hoang phế bỗng náo loạn ầm ĩ.
Cảnh sát đến vây kín xung quanh để điều tra một vụ án mạng giết người man rợ, thi thể vừa mới được phát hiện. Lạ một chỗ, kẻ thủ ác đã “xử lí” sạch sẽ toàn bộ số thịt trên cơ thể người bị hại, thủ đoạn ra tay vô cùng tàn độc.
![]() |
| Nghĩ đến túi đồ ăn đêm với thứ mùi ngai ngái kì lạ mà cả tuần trời bà lão "tốt bụng" mang đến, tôi sợ hãi vô cùng... (Ảnh minh họa: Shutterstock). |
Nghe người ta nói đến đây, tôi rùng mình nghĩ tới túi đồ ăn đêm mà suốt thời gian qua bà lão tốt bụng mang đến. Thứ mùi ngai ngái tanh nồng lạ lùng ấy cứ lởn vởn trong đầu và khiến tôi sợ hãi đến mức ngã vật ra đất.
Có 1 cô gái đi vào cổng nghĩa trang, chợt nghe có tiếng gió đi qua, cô gái ấy cầm chiêc đt vô sâu đứng giữa đường đi rồi giơ hai tay lên trời>>Rồi bạn bt chuyện j xảy ra ko? bt ko ,bt ko,, hả>>>
Cô ấy trở về vì quá vui
Âý ấy >>>hay KO??
CON QUỶ ÁO ĐỎ
Mụ Diễm dùng bàn tay tát ten tét vào miệng cụ Cẩm quát to:
- Mở miệng ra, đã bảo mở miệng ra để tôi đút cháo.
Nhưng cụ Cẩm lắc đầu nguây nguẩy xua tay. Lúc còn chắp tay van nài. Mụ Diễm vẫn không tha, trợn mắt nói:
- Bà mà không mở mồm ra ăn cho tử tế, đừng trách tôi đổ cả bát cháo này lên đầu bà.
Cụ Cẩm rơm rớm nước mắt:
- Mẹ đã nói mẹ không ăn được. Con để đấy rồi lát nữa mẹ tự ăn.
Mụ Diễm đặt bát cháo đến rầm một cái lên cái bàn gần đó. Hằm hè nói:
- Bà là cục nợ của tôi đấy. Sao bà không chết quách đi cho rồi!
***
Cụ Cẩm khóc hu hu. Cố gượng cầm bát cháo đưa lên miệng để húp ít nước. Dẫu vậy, dường như bát cháo tanh quá, cụ không ăn nổi. Cụ quay mặt đi, lại đặt bát cháo xuống bàn nấc lên từng tiếng. Nhưng cụ khóc cứ nhỏ dần, vì chừng mụ Diễm vẫn còn đang trợn mắt nhìn cụ. Cụ lại liếc về phía bát cháo. Bát cháo ấy tanh tưởi còn mùi hôi của thịt lợn đã hơi thiu. Chắc mụ Diễm mua phải thịt ôi, không ăn được nên nấu cháo đem cho cụ ăn.
Cụ nghĩ ngợi một hồi thế nào rồi lại nôn ra nên đất. Mụ Diễm gầm lên:
- Trời ơi là trời! Đã không ăn được lại còn nôn ra, khổ cái thân tôi không. Sao mà bà ngu thế hả bà, ngu như lợn ấy!
Rồi mụ sấn sổ lồng lộn lao tới túm đầu cụ Cẩm, dùng tay bóp miệng cụ và đổ bát cháo đó vào miệng cụ. Vừa đổ mụ vừa quát:
- Đây ăn đi! Ăn nhanh không tôi giết bà…
Bát cháo chảy đến đâu, cái mùi tanh thiu lại xộc lên đến đấy khiến cụ Cẩm giãy đành đạch. Nước cháo vung ra bắn toe toét vào tay mụ Diễm. Mụ càng tức giận, đem cái thìa sắt chọc chọc vào miệng cụ Cẩm hòng ép cụ ăn cho nhanh. Đổ xong bát cháo, cụ Cẩm đã ngất ra nên không còn nôn nữa.
Mụ Diễm lườm cụ Cẩm một cái rồi đi ra vại nước rửa tay. Xong lại đem cụ cho nằm lên giường. Nước cháo vương vãi khắp nơi bốc mùi trong phòng cụ mụ cũng chẳng thèm dọn. Đã từ lâu căn phòng của cụ Cẩm luôn bốc mùi thum thủm, giống như một cái buồng đi cầu. Cái mùi ấy ám cả vào quần áo của cụ, cả vào đầu tóc mặt mũi không chỗ nào không có mùi. Cái mùi ấy khiến cho mụ Diễm coi cụ Cẩm như một con mèo bệnh mà thành ra mụ càng có ác cảm nên cũng lười chăm sóc.
Kể từ khi ông Cố chết, không ai có thể kiềm giữ mụ Diễm. Sinh thời ông Cố khỏe mạnh, tính tình vũ phu nên thường hay đem mụ đánh đập để trị cái tật chua ngoa. Giờ ông Cố đã mất, chẳng còn ai có thể trấn áp được mụ.
Mụ Diễm đi rồi, vài giờ sau cụ Cẩm tỉnh lại. Nước cháo dính nhơp nhớp trên miệng cụ. Cụ cố gượng dậy, xua tay đuổi mấy con ruồi đậu trên mặt, gần bãi nước cháo tanh thiu.
Cụ mò ra vại nước định rửa tay. Nhưng mở vòi nước mà chẳng có giọt nước nào cả. Chắc đã đến giờ nhà máy cắt nước. Hồi chiều chẳng biết mụ Diễm làm gì mà quên mở van nên giờ này trong bể chẳng còn giọt nước nào. Thứ nước cháo bẩn thỉu tanh thiu, trải qua mấy tiếng cụ ngất càng có mùi ôi. Khiến cho chính cụ dù đã quen với cái mùi trên cơ thể mình cũng không sao chịu nổi. Cụ nhớ vườn sau còn cái giếng cũ của nhà. Lúc ông Cố còn sống thì nhà này vẫn hay dùng nước giếng. Chỉ có mấy năm nay mới chuyển sang dùng nước máy. Cụ Cẩm mon men ra vườn sau, thả gầu nước xuống giếng để lấy nước lên rửa ráy.
…
Duẩn dắt chiếc xe đạp, dựng tạm ở bờ dậu, sau đó vác bao gạo khi nãy mua ở chợ huyện từ trên xe vào nhà.
Trong gian bếp ẩm mốc, có một ít tro tàn quẩn quanh trên nóc bếp dội xuống. Duẩn lấy chân đạp mạnh vào cây cột mấy lượt để đỡ bụi. Rồi anh lại đem túi gạo giấu ở góc bếp.
Hôm nay Duẩn chỉ dám mua chục cân gạo, vì sợ bà Diễm chẳng may tìm được số gạo này lại đem qua nhà ông Lực cho thằng Bá. Thằng Bá là con riêng của bà Diễm với ông Lực. Bà Diễm qua lại dấm dúi với ông Lực rồi có thai thằng Bá từ hồi ông Cố còn sống. Hồi ấy ông Cố đi làm ăn xa đến tận ba năm. Khi về bà Diễm giấu nhẹm đi việc mình có tư tình sinh con riêng. Lúc cuối đời mọi chuyện bị người làng bàn tán vỡ lở. Ông Cố vì biết chuyện nên tức đến mức sùi bọt mép mà chết.
Duẩn chạy ù ra ngoài vại nước định rửa mặt thì chợt phát hiện nước trong bể đã hết. Duẩn mở van nước dự phòng ở đầu kênh, cho nước chảy vào trong bể. Thường ngày Duẩn vắng nhà, bà Diễm không hay để ý chuyện nước nôi. Hễ khi có nước từ trạm bơm xả xuống mà không có người ở nhà là nước sạch tràn bể ra lênh láng rất lãng phí. Bởi vậy nên thông thường trước khi ra khỏi nhà, Duẩn đều khóa cái van nước tổng lại. Hễ về nhà thấy hết nước thì mới mở.
Trong lúc chờ nước đổ vào bể để có thể tắm rửa. Duẩn chạy vô buồng trong hỏi thăm bà nội. Cái cửa buồng khép hờ, xộc ra thứ mùi tanh tưởi ôi thiu. Duẩn hơi nhăn mũi nhưng cũng đẩy cửa vào. Vừa đẩy cửa vào thì Duẩn đã thấy bà Cẩm ngồi móm mém nhai trầu. Miệng toe toét nhìn anh cười rồi hỏi:
- Hôm nay cháu trai bà đi làm về sớm thế?
Duẩn há miệng cười đến mang tai. Hôm nay cụ nội lại khỏe đến lạ thường. Đã lâu lắm rồi Duẩn không thấy cụ Diễm ngồi nhai trầu. Duẩn ngồi xuống gần cụ, tự têm cho mình một miếng rồi nhét vào miệng. Vừa nhai vừa nhăn mặt hỏi cụ Cẩm:
- Thứ này thì có gì ngon mà sao cháu thấy cụ cứ nhai mãi thế. Cay chết đi được…
Cụ Cẩm chỉ cười không nói gì. Duẩn nhổ toẹt miếng trầu xuống cái chậu bô gần đầu giường của cụ, sau đó lấy tay lau lau miệng, rồi chạy ra ngoài vại nước định tắm rửa.
Đúng lúc bà Diễm về, nom thấy quanh miệng Duẩn đỏ choe đỏ choét thì liền nguýt dài:
- Úi trời, lại vừa đi hú hí với con nào ở ngoài đồng đấy.
Mụ dừng một lúc rồi hất cằm hỏi:
- Có mang gạo về cho tao không? Mang về nhiều không?
Duẩn cúi đầu không nói câu gì, chỉ chạy ra vại nước dội ù gáo nước lạnh lên đầu bắt đầu kì cọ. Mụ Diễm thấy Duẩn không nói liền hằm hằm xông vào gian bếp. Nhưng mụ không tìm thấy gạo, chắc hôm nay Duẩn giấu kĩ quá. Nét mặt mụ tối sầm lại vì cảm giác khó chịu. Dự tính có chuyện chẳng lành, Duẩn thay vội cái quần đùi định chạy ra ngoài quanh quẩn cho mụ Diễm hết cơn tam bành rồi mới về. Nào ngờ Duẩn chỉ vừa kịp thay xong cái quần thì mụ Diễm đã lăm lăm cây roi bằng gỗ dâu xông vào người Duẩn quất tới tấp. Duẩn ngã chúi xuống đất, mặt bê bết máu vì má quệt vào miểng ngói vỡ. Khắp người Duẩn bị bùn đất quấn quanh. Mụ Diễm rít lên:
- Tao đã nói mày mua hai yến gạo để tao đem qua lo cho em trai mày mà sao mày không nghe lời tao. Mày coi lời tao nói là không khí có phải không?
Duẩn cắn răng không nói câu nào. Không phải vì anh sợ mụ Diễm nên không dám cãi lại. Mà là vì anh sợ cái chữ hiếu treo trên đầu.
Mụ Diễm càng được thể làm tới túm tóc bứt tai, tát bôm bốp vào mặt Duẩn nói:
- Em mày đang tuổi ăn tuổi học. Mày không lo cho nó thì mai sau ai gồng gánh cái gia đình này. Mày ngu một đời rồi mày lại muốn em mày ngu theo mày, khổ sở đi làm đày tớ ở đợ giống như mày hay sao?
Duẩn cứ cúi gằm mặt nín nhịn không nói câu nào. Mụ Diễm đánh một lúc đã tay rồi lại phải quay đầu đi vào nhà. Mụ vẫn không quên để lại một câu nói văng vẳng:
- Lần này mày trái lời tao thì chớ có lần sau nghe chưa. Nếu còn có lần sau tao sẽ không chỉ đánh mày qua quít thế này thôi đâu.
Mụ đã vào nhà rồi, im được một lúc lại nói vọng ra:
- Lát tao ra mụ Hớn lấy chịu hai chục cân gạo. Mày đi làm lĩnh tiền công về thì đem tiền qua đó mà trả.
Thì ra mụ Diễm đã nghĩ ra cách để lấy cho bằng được số gạo mà Duẩn không chịu mua. Nếu sớm biết trước thế này thì Duẩn đã chẳng bằng mua quách hai yến gạo cho mụ, đỡ phải chịu một trận đòn đau. Duẩn uất ức lắm nhưng không biết làm sao. Anh chạy tới vại nước dội mấy gáo nước lạnh lên đầu như để trút giận, cũng là để xua tan hết bùn đất dính ở trên người.
Mụ Diễm đi đâu vào buổi tối hôm đó, đến nửa khuya thì mới hớn hở quay về. Thấy Duẩn đang ngồi soi mặt trước thau nước lau vết rách trên mặt, mụ hòa hoãn nói:
- Lấy muối mà sát vào, kẻo nhiễm trùng rồi toét ra lại tốn tiền đi chạy chữa.
Duẩn thấy lạ vì mụ Diễm tự dưng lại thay đổi thái độ quan tâm anh như...
Như các bạn đã biết, tác phẩm "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố là một tác phẩm hay và nổi tiếng. Trong đó có rất nhiều đoạn hay, hấp dẫn người đọc như đoạn cái Tý bị bán đi, thằng Dần khóc nhớ chị... Đoạn chị Dậu đánh nhau với Cai Lệ là một trong số đó.Tôi xin đóng góp phần kiến thức ít ỏi của mình vào câu hỏi này! Sau đây tôi sẽ đóng vai người nhà Lý trưởng. Nếu có gì sai sót mong các bạn bỏ qua cho!
Tôi xin kể lại như sau:
Ả Dậu và gia đình ả là một gia đình nghèo "nhất trong hạng cùng đinh".Ả ta còn nợ lão Lý trưởng-chủ của tôi- một suất sưu. Hôm nay tôi cùng gã Cai Lệ đến nhà ả để đòi sưu. Thằng Dậu chồng của ả ta vừa phải gió đêm qua nên Lý trưởng phải trả hắn về cho vợ hắn. Chẳng biết hắn bây giờ thế nào nhưng tôi biết hắn vẫn phải đóng sưu cho dù hắn có chết đi chăng nữa!
Đến trước căn nhà đó vẫn thấy nó như xưa, vẫn giống "cái chuồng heo" như mọi ngày. Cai Lệ xồng xộc xông vào ,tôi cũng vào theo.
_Thằng kia!Ông tưởng mày chết đêm qua, còn sống đấy à? Nộp tiền sưu! Mau!-Cai lệ thét bằng cái giọng khàn khàn của người hút nhiều xái cũ.
Thằng Dậu giật mình ,bỏ cả bát cháo xuống mà chưa kịp ăn miếng nào.Thấy thế tôi cười một cách mỉa mai:
_Hắn ta lại sắp phải gió như đêm qua đấy !
Tiếp đến, tôi chỉ luôn vào mặt ả Dậu:
_Chị khất tiền sưu đến chiều mai phaỉ không?
Ả ta van lơn đủ điều, nào là "nhà cháu đã túng", rồi "cháu có dám bỏ bễ tiền sưu của nhà nước đâu", lại "xin ông cho cháu khất"... Cai lệ nào để ả nói hết câu, hắn trợn ngược hai mắt ,quát tháo ầm ĩ. Ả Dậu vẫn cứ thiết tha van lơn, nhưng cai lệ vẫn cứ hầm hè, chửi mắng, dọa nạt đủ điều,rồi hắn quay sang bảo với tôi rằng :"Không hơi đâu mà nói với nó,trói cổ thằng chồng nó lại, điệu ra đình kia. Tôi thấy anh ta ốm yếu nên nào dám lại gần, điều đó làm cho cai lệ rất tức tối. Cai lệ giật phắt cái thừng trong tay tôi rồi sầm sập tiến đến chỗ thằng Dậu.Ả Dậu tiến đến đỡ lấy tay hắn, van xin khẩn khoản. Chẳng những không tha mà hắn còn đánh ả. Hình như tức quá ,ả ta liều mạng cự lại, cai lệ còn tức giận hơn,tát vào mặt ả một cái đánh bốp.Ả ta nghiến hai hàm răng,túm lấy cổ hắn,ấn dúi hắn ta ra cửa,hắn không chịu nổi ,té ngã nhào ra cửa. Hắn tuy ngã mà miệng vẫn cứ nham nhảm thét tôi phải bắt trói ả ta. Tôi sấn sổ bước đến, chừc đánh ả ta, nhưng ả nhanh quá, xô đẩy tôi làm tôi cũng ngã cả ra thềm. Thằng Dậu cũng muốn can ngăn nhưng không đủ sức.
Tôi đã phải rứt ruột đem bán đứa con gái đầu lòng cùng với một ổ chó mà vẫn không đủ tiền nộp sưu cho chồng và cả chú Hợi đã chết từ năm ngoái! Chồng tôi vẫn bị giam cầm, đánh đập tàn nhẫn ở ngoài đình. Mãi đến đêm hôm qua người ta mới cõng chồng tôi về rũ rượi như một xác chết. May sao, nhờ bà con xung quanh xúm đến cứu giúp, anh ấy mới tỉnh. Lại được bà lão hàng xóm cho bát gạo, tôi mới nấu bát cháo để anh húp cho lại sức.
Chồng tôi cố ngồi dậy bưng bát cháo, chưa kịp đưa lên miệng thì ông cai lệ và người nhà lí trưởng đã sầm sập tiến vào với những roi song, tay thước và dây thừng. Thật kinh hoàng! ông cai lệ gõ đầu roi xuống đất, thét bắt chỏng tôi phải nộp ngay tiền sưu. Hoảng quá, chồng tôi vội để bát cháo xuống phản và lăn đùng ra đó, không nói được câu gì. Ông người nhà lí trưởng lại còn mỉa mai và mắng vào mặt tôi những lời cay độc.
Trong tình cảnh ấy, tôi chỉ còn biết cúi đầu van xin hai ông làm phúc nói với ông lí trưởng cho tôi được khất. Và mặc dù ông cai lệ đã quát mắng thậm tệ, tôi vẫn thiết tha xin ông trông lại. Chồng tôi đang đau ốm thế kia, làm sao tôi không tha thiết van xin cho được?
Nhưng rồi, đùng đùng, ông cai lệ giật phát cái thừng trong tay người nhà lí trưởng và chạy sầm sập đến để trói chồng tôi. Tôi xám mặt, hết cả hồn, vội đặt con xuống đất, chạy lại đỡ lấy tay ông ta xin tha cho chồng. "-Tha này! Tha này!”, vừa nói ông ta vừa bịch luôn vào ngực tôi mấy bịch rồi lại sấn đến để trói chồng tôi. Lúc đó, tức quá không thể chịu được, tôi liều mạng cự lại:
- Chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ!
Ông ta lại tát vào mặt tôi rồi nhảy vào cạnh chồng tôi. Lúc này không còn là lúc để cúi đầu van xin nữa, và một sức mạnh từ đâu đã trào lên khiến tôi nghiến hai hàm răng trước kẻ đại diện cho cường quyền:
- Ngươi cứ trói chồng của ta đi , ta cho ngươi xem !
Rồi tôi túm lấy cổ hắn, ấn dúi ra cửa. Hắn ngã chỏng quèo trên mặt đất, miệng vẫn nham nhảm thét trói vợ chồng tôi, Thấy vậy, ông người nhà lí trưởng sấn sổ bước đến giơ gậy chực đánh tôi. Tôi liền nắm ngay được gậy của hắn, túm tóc hắn, lẳng cho một cái, ngã nhào ra thềm.
Đến bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu được vì sao lúc ấy tôi lại có đủ sức mạnh để đánh ngã cả hai tên ác ôn tàn nhẫn ấy? Đến mức chồng tôi sợ quá phải ngăn tôi “U nó không được thế! nhưng tôi đã trả lời: “Thà ngồi tù. Để cho chúng nó làm tình làm tội mãi thế, tôi khống chịu được..
;3
Bài làm
Gần 12h đêm, đường phố vắng tanh, hai chị em Hoa chuẩn bị tắt điện đi ngủ thì có tiếng gõ cửa. Một anh trông rất giống một thư sinh, đeo kính cận, xin phép được vào phòng có chút việc. Thấy người tử tế, ăn nói nhã nhặn lại cũng là sinh viên xóm bên cạnh nên hai chị em vui vẻ đồng ý cho vào.
Mượn cái mâm, xếp ít hoa quả lên đấy, anh lôi trong túi ra tấm ảnh thờ của một người còn rất trẻ, hai chị em hoảng hồn. Giọng buồn buồn, vị khách lạ lên tiếng: “Hai em đừng sợ, đây là anh Dũng, ngày xưa ở cùng phòng này với anh, nhưng vì bị người yêu bỏ nên treo cổ tự tử ở đây. Hôm nay cũng là giỗ đầu của anh ấy, anh muốn thắp nén hương gọi là chút lòng thành”.
Chưa nói dứt lời, vị khách đã châm hương, vừa khóc vừa khấn nghe rất thảm thiết. Sau đó vị khách cáo lui: “Làm phiền hai em một tí vậy thôi, ngày xưa nó mới chết, tối nào cũng về nằm cạnh anh khiến anh sợ quá mà phải chuyển chỗ đấy”. Không để hai chị em kịp phản ứng, vị khách đã mất hút vào bóng tối.
Không ai bảo ai, cả hai cùng hét thất thanh vì sợ. Phòng hàng xóm chạy sang, cũng phát hoảng khi thấy mâm ảnh thờ chềnh ềnh giữa nhà. Hai chị em sang hàng xóm ngủ nhờ và hôm sau vĩnh biệt luôn căn phòng trọ ấy.
Cũng tại một xóm trọ của SV, Lan ra đánh răng để chuẩn bị đi ngủ. Vừa bật điện nhà vệ sinh cô đã hét thất thanh. Mọi người chạy ra: “Có ma trong buồng tắm, có một cái đầu Tìm mãi chẳng thấy gì, mọi người quay vào: “Chắc tại xem phim kinh dị nhiều quá nên giờ nhìn đâu cũng thấy ma”.
Chưa đầy 30 phút sau, một tiếng hét nữa lại vang lên từ buồng tắm. Một chị đi làm ca đêm về muộn, mô tả lại thì đúng y như thứ mà Lan đã nhìn thấy. Lúc này hai chị em quá sợ, chỉ có những người trong xóm là không ai tin: “Nếu có thì nó còn ở đấy chứ chạy đi đâu được”.
Thế rồi ma xuất hiện khắp nơi, ai nấy đều hoảng loạn, chỉ có Dương là rõ mọi chuyện hơn ai hết vì chính cậu là chủ nhân của trò đùa này.
~ Tất cả câu so sánh đều là so sánh ngang bằng ~
# Chúc bạn học tốt #
Kinh hoàng đêm lễ hội
Gần 12h đêm, đường phố vắng tanh, hai chị em Hoa chuẩn bị tắt điện đi ngủ thì có tiếng gõ cửa. Một anh trông rất thư sinh, đeo kính cận, xin phép được vào phòng có chút việc. Thấy người tử tế, ăn nói nhã nhặn lại cũng là sinh viên xóm bên cạnh nên hai chị em vui vẻ đồng ý cho vào.
Mượn cái mâm, xếp ít hoa quả lên đấy, anh lôi trong túi ra tấm ảnh thờ của một người còn rất trẻ, hai chị em hoảng hồn. Giọng buồn buồn, vị khách lạ lên tiếng: “Hai em đừng sợ, đây là anh Dũng, ngày xưa ở cùng phòng này với anh, nhưng vì bị người yêu bỏ nên treo cổ tự tử ở đây. Hôm nay cũng là giỗ đầu của anh ấy, anh muốn thắp nén hương gọi là chút lòng thành”.
Chưa nói dứt lời, vị khách đã châm hương, vừa khóc vừa khấn nghe rất thảm thiết. Sau đó vị khách cáo lui: “Làm phiền hai em một tí vậy thôi, ngày xưa nó mới chết, tối nào cũng về nằm cạnh anh khiến anh sợ quá mà phải chuyển chỗ đấy”. Không để hai chị em kịp phản ứng, vị khách đã mất hút vào bóng tối.
Không ai bảo ai, cả hai cùng hét thất thanh vì sợ. Phòng hàng xóm chạy sang, cũng phát hoảng khi thấy mâm ảnh thờ chềnh ềnh giữa nhà. Hai chị em sang hàng xóm ngủ nhờ và hôm sau vĩnh biệt luôn căn phòng trọ ấy.
Cũng tại một xóm trọ của SV, Lan ra đánh răng để chuẩn bị đi ngủ. Vừa bật điện nhà vệ sinh cô đã hét thất thanh. Mọi người chạy ra: “Có ma trong buồng tắm, có một cái đầu Tìm mãi chẳng thấy gì, mọi người quay vào: “Chắc tại xem phim kinh dị nhiều quá nên giờ nhìn đâu cũng thấy ma”.
Chưa đầy 30 phút sau, một tiếng hét nữa lại vang lên từ buồng tắm. Một chị đi làm ca đêm về muộn, mô tả lại thì đúng là thứ mà Lan đã nhìn thấy. Lúc này hai chị em quá sợ, chỉ có những người trong xóm là không ai tin: “Nếu có thì nó còn ở đấy chứ chạy đi đâu được”.
Thế rồi ma xuất hiện khắp nơi, ai nấy đều hoảng loạn, chỉ có Dương là rõ mọi chuyện hơn ai hết vì chính cậu là chủ nhân của trò đùa này.
Ban tu tim nha!
Bạn ơi đây là nơi đăng những bài toán để cho mọi người giải nha nên không được đăng linh tinh ! Nếu như vậy sẽ xảy ra 2 trường hợp
TH1 : Nó sẽ đăng nội quy lên , đọc thấy mà chán .
TH2 : Nó đăng nội quy lên để dễ kiếm k điểm từ các bạn khác .
2 TH trên không làm cho bạn vui chút nào nên lần sau bạn đừng có làm như vậy nữa nhé ( Tuy nhiên đây chỉ là ý kiến riêng của mình , còn ý của bạn sao thì bạn làm vậy chứ mình cũng chẳng cấm được bạn ! )
Lương Định Của là một nhà khoa học lớn, ông đã lai tạo được nhiều giống lúa mới cho nước ta.
Một lần, người bạn của ông ở nước ngoài gửi về Viện nghiên cứu của ông mười hạt giống. Giữa lúc trời rét đậm mà phòng thí nghiệm lại không đủ tiện nghi, sợ những hạt giống sẽ chết vì rét, ông đem mười hạt giống chia làm hai phần, mỗi phần năm hạt. Ông gieo trong phòng thí nghiệm năm hạt, còn năm hạt còn lại ông ngâm vào nước ấm, gói vào khăn. Mỗi tối, ông đem ủ trong người, trùm chăn ngủ để hơi ấm làm cho thóc nảy mầm.
Kết quả như ông dự đoán, năm hạt giống gieo trong phòng thí nghiệm đã nảy mầm rồi chết vì rét. Chỉ có năm hạt thóc của ông Lương Định Của ủ ấm trong người là giữ được mầm xanh, chúng sinh sôi nảy nở rồi trở thành triệu hạt thóc ngoài cánh đồng.




chưa nghe audio bao giờ á
cs mik t kh thèm nghe audio bh hả=)