Cô ơi cách xác định ngôi kể
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Ngôi kể là ngôi thứ nhất.
Tác dụng (Tham khảo): Làm nhiệm vụ dẫn dắt, kể lại toàn bộ câu chuyện là người kể chuyện xưng “tôi” - được coi là “người phát ngôn tự sự” thứ nhất (người nắm quyền kể toàn bộ câu chuyện, không ngừng can dự vào câu chuyện dưới nhiều hình thức).
TT | Từ câu...đến câu... | Là lời kể của... | Ngôi kể thứ... |
1 | Bà lão im lặng và nhìn ra thảo nguyên,...-> chỉ chờ trong giây lát. | Nhân vật xưng “tôi” | Ngôi thứ nhất |
2 | “Đan-kô dẫn họ đi.” -> “Trái tim tóe ra một loạt tia sáng, rồi tắt ngấm,...” | Người kể chuyện là nhân vật “bà lão” | Ngôi thứ ba |
3 | Bây giờ khi bà lão đã kể xong câu chuyện cổ tích đẹp tuyệt của mình... | Nhân vật xưng “tôi” | Ngôi thứ nhất |
*Sự thay đổi trong cách kể chuyện như trên có tác dụng trong việc thể hiện nội dung câu chuyện là:
- Giúp người đọc phân biệt được hai câu chuyện: câu chuyện nhân vật tôi kể về bà lão I-dec-ghin và câu chuyện về Đan-kô mà bà lão I-dec-ghin kể cho nhân vật tôi nghe
- Giúp người đọc thấy được sự thay đổi trong cảm xúc, suy nghĩ của nhân vật tôi sau khi nghe câu chuyện về Đan-kô
- Giúp người đọc phân biệt giữa hai thế giới: thế giới thực tại là câu chuyện của bà lão và nhân vật tôi; thế giới huyền ảo, tưởng tượng là câu chuyện về Đan-kô
Truyện được viết theo ngôi thứ 3 với góc nhìn của một người đứng ngoài cuộc theo dõi toàn bộ động thái của các nhân vật trong truyện.
- Ngôi kể: ngôi thứ ba.
- Điểm nhìn: kết hợp giữa điểm nhìn bên ngoài và bên trong nhân vật.
- Phương thức biểu đạt: tự sự
- Ngôi kể: ngôi thứ nhất ( người kể xưng tôi )
Để xác định ngôi kể em chú ý. Nếu ngôi kể số 1 nhân vật xưng tôi, trực tiếp tham gia câu chuyện. Nếu ngôi kể số 3 người kể không tham gia trực tiếp mà xuất hiên ẩn.
Muốn xác định ngôi kể, em cần xem người kể xưng hô như thế nào trong câu chuyện.
Ngôi thứ nhất:
người kể xưng “tôi”, “ta”, “mình”, “chúng tôi”,…
→ người kể trực tiếp tham gia câu chuyện.
Ví dụ:
“Tôi đi học.”
Ngôi thứ ba:
người kể gọi tên nhân vật hoặc dùng “anh ấy”, “nó”, “cô bé”,…
→ người kể giấu mình, kể về người khác.
Ví dụ:
“Lan đang làm bài tập.”
Dấu hiệu nhận biết nhanh:
có từ “tôi”, “ta”, “mình” → thường là ngôi thứ nhất,
không xưng tôi mà gọi tên nhân vật → thường là ngôi thứ ba.