u goi sao con no ti
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Ngày ấy, ở núi rừng phía bắc, trong dòng họ thần Nông, ta được xem là một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần. Cha mẹ đã đặt tên ta là Âu Cơ.
Quanh vùng nhiều chàng trai tài giỏi đã đến cầu hôn, nhưng chưa ai chiếm được tình cảm của ta. Cha mẹ ta ngày đêm khuyên bảo: Con đã đến tuổi phải lấy chồng, cha mẹ không ép nhưng trong số các chàng trai đến cầu hôn, con hãy chọn lấy một người. Vì thương cha mẹ, nhiều đêm ta không thể ngủ được vì chẳng biết chọn ai trong khi mình không yêu chàng nào trong số họ. Cuộc sống trôi đi thật tẻ nhạt, ta nghe người ta đồn rằng, ở vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ, bèn xin cha mẹ đến đó tham quan.
Vào một buổi sáng đẹp trời, ta đang dạo trên bờ biển sạch đẹp vô cùng, từng đợt sóng xô bờ tung lên trắng xoá. Chẳng cần suy nghĩ gì, ta đã chạy xuống biển để đùa cùng sóng. Sóng biển cùng những làn gió mát lạnh đã làm ta quên hết những buồn phiền, lo âu. Ta cùng các hầu nữ cứ thoả thích đẫm mình, giỡn đùa cùng nhau trên biển. Chẳng biết từ lúc nào những đợt sóng đã đưa chúng ta ra quá xa bờ. Đến lúc tất cả đều mệt mỏi thì không có cách nào để vào bờ được, chỉ còn cách kêu cứu, tiếng kêu vang vọng cả một vùng. Thế rồi, trong nháy mắt, xuất hiện một chàng trai mình rồng, sức khoẻ vô địch, thần dùng phép lạ đã nhanh chóng đưa tất cả vào bờ. Sau khi trấn tĩnh lại, ta mới nói với chàng: Chàng ơi! Nhờ ơn chàng cứu nạn. Trước khi báo đáp ơn chàng thiếp muốn chàng cho biết họ tên quê quán. Nghe nói đến ơn huệ, chàng nói với tôi giúp người, cứu nạn, diệt trừ Ngư Tinh, Hồ Tinh, quỷ quái là việc chàng vẫn thường làm. Chàng là một vị thần thuộc nòi rồng, con trai thần Long Nữ tên là Lạc Long Quân, sống ở dưới nước. Thỉnh thoảng chàng lên cạn diệt trừ yêu quái bảo vệ dân lành, dạy cho dân biết cách trồng trọt, chăn nuôi, cách ăn ở. Xong việc chàng lại về Thuỷ Cung với mẹ.
Thế rồi một ngày không xa, chàng đã tìm đến và cầu hôn với ta. Ta vô cùng vui sướng vì ước mơ của mình đã trở thành hiện thực. Cha mẹ ta cũng rất hài lòng vì Lạc Long Quân là một chàng trai tài giỏi thật xứng đôi với ta. Cha mẹ đã chọn ngày lành tháng tốt tổ chức cho chúng ta một đám cưới linh đình. Sau đó hai vợ chồng ta về sống ở cung điện Long Trang.
Ít lâu sau, ta có mang. Đến kỳ sinh, thật kỳ lạ ta sinh ra một cái bọc trăm trứng, trăm trứng nở ra trăm người con hồng hào đẹp đẽ lạ thường. Đàn con không cần bú mớm mà tự lớn lên như thổi, mặt mũi khôi ngô, khoẻ mạnh như thần.
Thế rồi một hôm, Lạc Long Quân vốn quen ở dưới nước không quen sống mãi ở trên cạn nên đành từ biệt mẹ con ta để trở về thuỷ cung. Ở lại một mình cùng đàn con, tháng ngày chờ mong, buồn tủi. Ta liền gọi chàng lên mà than rằng:
- Sao chàng bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi các con?
Chàng nói:
- Ta vốn nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng là dòng tiên ở chốn non cao. Kẻ ở cạn, người ở nước, tính tình, tập quán khác nhau khó mà ăn ở cùng nhau một nơi lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Kẻ miền núi, người miền biển, khi có việc gì thì giúp đỡ nhau, đừng quên lời hẹn.
Nghe chàng nói cũng có lí ta cùng các con nghe theo. Thế rồi chúng ta chia tay nhau lên đường.
Người con trưởng theo ta được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đóng đô ở đất Phong Châu, đặt tên nước là Văn Lang. Triều đình có tướng văn, tướng võ, con trai vua gọi là Lang, con gái vua gọi là Mị Nương, khi cha chết thì truyền ngôi cho con trưởng, mười mấy đời truyền ngôi vua đều lấy hiệu là Hùng Vương. Không hề thay đổi. Cũng bởi sự tích này mà về sau, người Việt Nam ta - con cháu Vua Hùng - khi nhắc đến nguồn gốc của mình, thường xưng là con Rồng Cháu Tiên.
1, Ăn quá no trong một thời gian dài khiến não bộ sản sinh ra một loại tế bào đặc biệt, là nguyên nhân chủ yếu gây ra xơ cứng động mạch não.
Sau khi động mạch bị xơ cứng, não bộ sẽ thiếu oxy và các chất dinh dưỡng cần thiết để đáp lại các phản ứng, xử lý thông tin, từ đó gây giảm trí nhớ, thậm chí làm giảm trí thông minh, dễ mắc chứng Alzheimer khi về già.
3, Có 5 tuyến tiêu hóa:tuyến nước bọt,vị,gen,tụy.ruột
*Diễn ra ở những cơ quan:

*Chức năng chung và riêng của các tuyến tiêu hóa:
*giống nhau:hấp thụ được thức ăn
*khác nhau:
Ống tiêu hóa có chức năng chứa đựng biến đổi thức ăn về mặt vật lí và hóa học.
Tuyến tiêu hóa có chức năng tiết ra dịch tiêu hóa chứa enzim và các hợp chất khác để phân giải thức ăn thành những hợp chất đơn giản mà cơ thể có thể hấp thụ được.
Ở Hi Lạp và Rô-ma, số nô lệ nhiều gấp hàng chục lần số chủ nô. Nô lệ là lực lượng lao động chính trong xã hội. Mọi của cải đều nhờ sức lao động của nô lệ mà có : từ việc sản xuất lúa gạo ở các trang trại đến việc làm ra các sản phẩm thủ công như giày dép, quần áo v.v... Họ cũng là những người phục vụ trong các gia đình quý tộc, quan lại như những con hầu, đầy tớ. Chủ nô nắm mọi quyền hành chính trị. Nhà nước gồm nhiều bộ phận do dân tự do hay quý tộc bầu ra và làm việc theo thời hạn, giải quyết mọi việc trong nước và các cuộc chiến tranh. Chủ nô không bao giờ phải lao động chân tay, chỉ làm chính trị hoặc hoạt động văn hóa, nghệ thuật vì họ coi lao động chân tay là công việc dành riêng cho nô lệ. Họ sống sung sướng, nhàn hạ dựa trên sự bóc lột sức lao động của nô lệ.
Như thế, ở Hi Lạp và Rô-ma cổ đại đã hình thành hai giai cấp cơ bản là nô lệ và chủ nô. Xã hội đó gọi là xã hội chiếm hữu nô lệ.
Vì lúc đó, ở Hi Lạp và Rô-ma , đang trên đà phát triển kinh tế , sẽ phát sinh ra kẻ giàu người nghèo . Những người được bán cho kẻ giàu sẽ chính thức trở thành quyền sở hữa của người đó , gọi là nô lệ . Nô lệ làm không công cho chủ nô , những gì nô lệ có được sẽ đưa cho chủ nô . Bản thân nộ lệ là tài sản kiếm được của cải của chủ nô . Và điều tồi tệ hơn nữa là , chủ nô có quyền đánh đập và giết chết nô lệ bất cứ lúc nào . Đó được gọi là xã hội chiếm hữa nô lệ
giải thích câu "nhai kĩ no lâu"
Về mặt sinh học: khi nhai kĩ, thức ăn được nghiền nát thành những mảnh nhỏ, sẽ dễ thấm dịch vị và enzyme, dẫn tới hiệu quả tiêu hóa thức ăn cao, bổ sung nhiều năng lượng cho cơ thể nên no được lâu. Ngoài ra, thức ăn được nghiền nhỏ ở miệng sẽ góp phần giảm gánh nặng cho dạ dày, cơ thể đỡ tiêu tốn năng lượng cho hoạt động tiêu hóa cơ học ở dạ dày.
- Nhai kỹ no lâu là hiện tượng thức ăn khi được vài miệng lúc ăn,cơ thể chúng ta sẽ tiết ra một loại enzim (nước bọt),tiêu hoá thức ăn trước khi đy xuống dạ dày
- Nhai kỹ khiến cho dễ phân hủy các chất tinh bột ->glucozo, dễ hấp thụ tại ruột non, khi thức ăn dc vận chuyển xuống dạ dày thì dạ dày lại tiết ra một chất enzim nữa,tạo cho ta một cảm giác đói,muốn ăn. Ăn lâu thì dạ dày hok tiết chất enzim này nữa, khiến cho ta có cảm giác no,đầy bụng->no lâu
- Khi nhai kĩ, thức ăn được nghiền nhỏ, nát ==> tăng khả năng tiết dịch tiêu hóa (tăng enzime) và ít tốn năng lượng co bóp của dạ dày.
- Khả năng tiếp xúc giữa thức ăn (cơ chất) và enzime tăng.
- Thức ăn được tiêu hóa nhanh và hấp thụ nhiều ==> do đó hiệu quả nhận chất dinh dưỡng và năng lượng của cơ thể tăng.
kho..............wa...................troi................thi......................ret.....................ai..............tich...............ung.....................ho....................minh..................voi................ret............wa
Bài 1: Con rồng cháu Tiên:
''Đất là nơi dân mình đoàn tụ...
Lạc Long Quân và Âu cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trưng...''
Mỗi lần nhắc đến những câu thơ trên, lòng tôi lại xão xuyến và tự hào về nguồn gốc đẹp đẽ và thanh cao của mình. Nguồn gốc ấy được thể hiện rõ trong truyền thuyết ''Con rồng cháu Tiên'' mà tôi đã được học trong chương trình ngữ văn 6.
Ngày xửa ngày xưa, ở vùng đất Lạc Việt có một vị thần tên là Lạc Long Quân. Thần chình là con trai của thần Long Nữ. Thần có một thân mình rồng, sức khỏe phi thường, có nhiều phép lạ. Thi thoảng, thần lên cạn sống với nhân dân, giúp dân diệt trừ những loài ma quái làm hại đến dân. Nhờ có thần mà nhân dân mới có được cuộc sống bình an. Bấy giờ, vùng đất ấy xuất hiện một tiên nữ vô cùng xinh đẹp. Nàng là con gái út của vị thần Nông, tên là Âu Cơ. Đôi trai tài gái sắc gặp nhau, đem lòng mến nhau rồi trở thành vợ chồng, sống ở trong cung điện Long Trang.
Chẳng mấy lâu, Âu Cơ có mang. Một niềm vui lớn đến với họ. Kì lạ thay, nàng sinh ra một cái bọc trăm trừng. Cái bọc ấy bỗng nở ra một trăm người con da dẻ hồng hào đẹp đẽ. Chúng chẳng cần bú mớm mà tự dần dần lớn nhanh như thổi. Cung điện Long Trang ngày càng vui vẻ và hạnh phúc hơn.
Ít lâu sau, Lac Long Quân thấy mình không thể ở trên cạn mãi được nữa đành từ biệt đàn con và Âu Cơ về với biển cả. Âu Cơ ở lại một mình nuôi con trong sự chờ đợi,ngày ngày vò võ ngóng chồng với tâm trạng buồn tủi. Cuối cùng, nàng ra bờ biển gọi chồng. Hai người gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Âu Cơ than thở:
-Sao chàng bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi con?
Long Quân phân giải:
-Ta vốn ở miền nước thẳm, nang ở chốn non cao. Tuy âm dương khí tụ mà sinh con nhưng không tài nào sống với nhau được vì hai giông tương khắc nên đành phải chia hai. Thôi thì ta đưa 50 xuống biển, nàng đưa 50 con lên núi, chia nhau ra để mà cai quản các phương. Khi có việc, ta sẽ gặp lại nhau.
Âu Cơ nói với chồng:
-Chúng ta đang sống với nhau nồng nàn tình nghĩa. Nay phải xa cách chàng, thiếp vô cùng đau xót.
Lạc Long Quân khuyên vợ:
-Đôi ta tuy xa nhau nhưng tình nghĩa vẫn không phai mờ. Chỉ cần chúng ta giúp đỡ nhau, đùm bọc nhau là được rồi.
Thế là Lạc Long Quân cùng 50 người con đi về phía biển, 50 người con theo Âu Cơ lên đất Phong Châu. Người con lớn nhât theo Âu Cơ được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương. Đóng đô ở đất Phong Chau, đặt tên nước là Văn lang, xây dựng các triều đại đầu tiên trong lịch sử nước ta. Từ đó, họ sinh con đẻ cái. Ai được nối ngôi vua đều lấy hiệu là Hùng Vương.
Ngày nay, người Việt chúng ta đã biết được nguồn gốc của mình. Biết được ai là tổ tiên của loài người. Qua câu truyện trên, người xua muốn giải thích cho ta hiều về nguồn cội của mình, đồng thời thể hiện ý nguyện đoàn kết, thống nhất cộng đồng gười Việt. Vì vậy, người Viẹt ta vẫn hay bảo nhau:
''Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng.''
giời tui mới làm bài