K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

hôm nay là thứ năm và còn một ngày nữa là tôi được nghỉ học. Vào ngày 16 / 4 / 2026, và tôi sắp được ra trường rồi. Tôi học lớp 5E trường Tiểu học Xuân Tiến.

16 tháng 8 2025

Olm chào em. Để đổi tên hiển thị, em làm các yêu cầu sau:

Bước 1 nhập mã lớp: olm-1.102018260

Bước 2: nhấn tìm kiếm

Bước 3: chọn tham gia

Bước 4 chat với cô qua Olm ghi tên mà em muốn đổi sang.

Bước 5: chờ cô duyệt và đổi tên hiển thị.

2 tháng 9 2025

Cô chào con, cô đổi tên cho con rồi đó.

– Lời nói đầuĐây là câu chuyện đầu tiên mà tôi sáng tácTrên thế giới này, song song giữa thực tại, luôn tồn tại một thế giới tâm linh huyền bí, một thế giới vô hình mà đối với con người còn là một ẩn sốCâu chuyện kể về cô gái tên Bảo Nhi cơ duyên khai nhãn Âm Dương sau vụ tại nạn thập tử nhất sinh, và diễn biến cuộc đời cô sẽ ra sao? Và hành trình giúp đỡ những oan...
Đọc tiếp

– Lời nói đầu
Đây là câu chuyện đầu tiên mà tôi sáng tác
Trên thế giới này, song song giữa thực tại, luôn tồn tại một thế giới tâm linh huyền bí, một thế giới vô hình mà đối với con người còn là một ẩn số
Câu chuyện kể về cô gái tên Bảo Nhi cơ duyên khai nhãn Âm Dương sau vụ tại nạn thập tử nhất sinh, và diễn biến cuộc đời cô sẽ ra sao? Và hành trình giúp đỡ những oan hồn được siêu thoát, đằng sau mỗi oan hồn tội nghiệp là một câu chuyện bi thương khiến ta đáng phải suy ngẫm… tuy nhiên song song những oan hồn thiện lành, thì vẫn có những oan hồn giận dữ…
Tôi xin phép được hóa thân vào cô gái Bảo Nhi, và sẽ kể cho các bạn nghe về cuộc đời của tôi.
***
Chương 1- Khai Nhãn

Mẹ tôi nghe thấy tiếng động lạ ở ngoài sân, bà vội vàng chạy ra xem thì hốt hoảng khi thấy tôi đang nằm dưới đất, đầu bị va chạm, máu me tuôn ra ướt trán và chảy dài trên gương mặt xinh xắn của tôi…

Nhi! Nhi ơi… trời ơi, chết con tôi rồi trời ơi, Nhi ơi tỉnh dậy con ơi, ông ơi! Ông ơi… con nó bị té cầu thang đầu chảy máu quá trời nè ông ơi… chết con tôi rồi trời ơi…
Mẹ tôi ôm tôi vào lòng, gào khóc thãm thiết, cảnh vật xế chiều càng thêm ảm đạm, phũ lên bầu không khí não nề, ngay tại chính ngôi nhà thân thương của tôi…
Đầu óc tôi quay cuồng, chỉ còn nghe vang vọng tiếng của mẹ, âm thanh càng lúc càng nhỏ lại, mắt tôi bắt đầu tối sầm không còn thấy rõ xung quanh, lúc đó tôi không còn cảm nhận được cơ thể của mình nữa, mọi thứ nhẹ tựa lông hồng và rồi tôi chìm dần vào trong cơn hôn mê…

📷

* * *

Tôi đang ở đâu đây? Chẳng phải đây là con đường lộ lớn mà tôi thường chở mẹ đi chợ mỗi ngày sao? Nhưng sao lạ quá, trên đường không có lấy một chiếc xe, những căn nhà lưa thưa ven đường cũng khôg thấy một bóng người, cây cỏ xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, không một chút bị giao động bởi gió, hình như giờ này là chiều rồi chăng? Cảnh vật xa xăm mơ hồ, bầu trời toát lên một màu đỏ cam rực rỡ phũ dài phía xa xa tận chân trời thật huyền ảo…

Chị ơi, chị ơi, em cho chị cái này nè hihihii…

Tôi giật mình bởi tiếng gọi, xoay người nhìn lại thì thấy bé gái chạc tám tuổi, cặp mắt long lanh, toát lên vẻ thông minh lanh lợi, có nước da màu ngâm đen khỏe mạnh, đang nắm hờ một thứ gì đó, chìa tay về phía tôi…

– Ủa em là ai? Em tên gì? Nhà em ở đâu đây?
Tôi quay sang cất tiếng dọ hỏi cô bé
Dạ em tên Sen, nhà em gần đây ạ…
Cô bé nhanh nhẹn trả lời, rồi nài nỉ tôi xòe tay ra nhận một thứ gì đó rất bí ẩn
Chị xòe tay ra đi, xòe tay ra đi, em cho chị cái này nè hihi hihii…

– Em tên Sen sao? Tên nge quen quen…
Quả thật tên cô bé nghe rất quen, hình như đã gặp hay đã từng nghe qua rồi, chỉ là nhất thời tôi không thể nhớ được
Nhìn cô bé có vẻ tinh ranh, tôi miễn cưỡng xòe tay ra rồi nói
– Cái gì đây? Định cho tôi cái gì đây hả?

Dạ nè chị… ăn đi… ăn đi… chị ăn đi… hi hi hi hi hi ăn đi… hi hi hi…

Tôi cảm thấy trên tay cái gì đó ương ướt, nhơn nhớt, tôi nhìn kĩ lại thì kinh hãi khi thấy một con mắt đang nhoe nhoét máu trên tay, nói đúng hơn là con mắt người, con mắt đó còn xoay lại nhìn tôi, tôi hốt hoảng la lên rồi vội vã vứt đi thứ trên tay mình rồi quay sang nhìn cô bé, thì kinh hoàng khi thấy gương mặt cô bé trở nên biến dạng mặt mài be bết máu, nửa bên đầu và khuôn mặt bị bẹp, móp méo, lòi hẳn một con mắt ra ngoài, còn dính lại treo lủng lẳng đung đưa trên hốc mắt, tôi quá sợ hãi té bật về phía sau, hai chân đạp lùi trong sự hoảng loạn, miệng hét lớn, quá khiếp sợ nên đôi chân tôi không còn sức lực để đứng dậy mà bỏ chạy, tôi chỉ biết nhắm nghiền đôi mắt lại, nhưng bên tai vẫn còn tiếng cười khoái chí vang vẳng của cô bé, giọng cười lanh lảnh, vang vang rồi nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn… nhưng vì quá sợ hãi nên tôi không dám mở mắt ra…

Lúc này tôi mới chợt nhớ ra là vào khoảng một năm về trước có một cô bé tên Sen, ở trên quốc lộ chết do tai nạn xe, đúng hơn là bị xe tải cán chết, cô bé này rất ngoan và giỏi, thường xuyên giúp đỡ mẹ, hằng ngày cô bé trông coi bán tạp hóa, có cả xe nước mía, mình ngày xưa cũng có hay ghé mua nước mía nhiều lần, nghe kể là bé chạy sang lộ đi đổi tiền lẻ để thói cho khách, trong lúc ùa chạy về gần đến nơi thì tiền trên tay bị gió thổi bay ra lộ, cô bé vội vã quay ngược trở lại nhặt lượm thì đúng lúc đó có chiếc xe tải lao đến và xảy ra tai nạn, khi chết hàng xóm gần đó và đặt biệt là gia đình bé rất tiếc thương và tội nghiệp, vụ này nổi lắm, cô bé mang tên của một loài hoa rất dễ nhớ nên tôi ấn tượng mãi, Sen…

* * *

* * *

Này cháu ơi, cháu ơi..

Tôi mở mắt ti hí ra thì thấy một bà lão, trông bà khoảng ngoài bảy mươi, nhưng trông rất minh mẫn và khỏe mạnh, gương mặt rất hiền hậu, tôi liền nói, bà ơi, con vừa gặp ma, là cô bé tên Sen, mà khoảng một năm trước đã chết do tai nạn xe trên đường lộ lớn…

Bà lão mỉm cười cùng với đôi mắt trìu mến rồi nói

– Thật vậy sao? Vậy cô bé đó đâu hả cháu?

Tôi định giơ tay chỉ trỏ thì chợt nhận ra cảnh vật xung quanh mình đã thay đổi, hình như tôi đang ngồi trong một con hẻm, hai bên tường cao, tôi hướng mắt nhìn ra đầu hẻm thì thấy xa xăm mơ hồ, ngước lên trời thì thấy bầu trời không khác lúc nảy, cũng một màu đỏ cam rực rỡ xa xăm ảo mộng, tuyệt nhiên không một động tĩnh, hay âm thanh gì xung quanh đây cả, mọi thứ đều tĩnh lặng, tôi quay sang hỏi bà lão

– Bà ơi Cháu đang ở đâu vậy bà?

Bà lão từ tốn trả lời

– Cháu đang ở trong con hẻm mà ngày xưa cháu hay đi học ngang qua đây, cháu đã quên rồi sao?

– Tôi đáo mắt nhìn lại xung quanh, nhìn lại con đường trong hẻm, quả đúng là con hẻm này, mà thuở xưa tôi đi học, thường đi đường tắt rồi bọc qua con hẻm này mà đến trường, Tôi ngạc nhiên quay sang hỏi bà lão

– Dạ đúng rồi, cháu nhớ rồi, chính là con hẻm này, nhưng sao bà lại biết?

– Bởi vì bà đã ở đây từ thuở đó đến tận bây giờ, và thấy cháu thường đi học ngang qua nơi này.
Bà lão nhẹ nhàng trả lời thật ân cần
Thuở đó? Tôi bắt đầu run sợ

Thuở đó chẳng phải cách đây khoảng mười hai năm rồi sao?

Bà… bà… bao… bao nhiêu tuổi rồi ạ?

Bà lão ân cần trả lời

– Nếu bà còn sống thì năm nay bà đã tám mươi bảy tuổi rồi cháu ạ…

Tôi lắp bắp đáp trong sợ hãi

– Còn… còn sống? Như vậy chẳng lẻ bà đã chết rồi sao?

Vẫn ánh mắt hiền hậu bà lão nhẹ nhàng nói

– Phải, bà đã chết rồi, bà đã chết ở đây hơn mười sáu năm về trước, khi đó bà chết bỏ lại vợ chồng thằng Hai, thằng Út, với hai đứa cháu nội, đứa cháu gái lớn khi đó mười bốn tuổi còn thằng cháu trai chỉ mới tám tuổi bây giờ thì nó đã lớn rồi, cũng trạc tuổi cháu hiện giờ..

Vừa nảy cháu cũng nói đã gặp ma, vậy cháu có sợ ma không? Và cháu có sợ bà không?

Tuy rất sợ, nhưng thấy bà ăn nói từ tốn với đôi mắt hiền diệu trìu mến, nên tôi cố lấy lại bĩnh rồi đáp:

– Dạ quả thật là cháu rất sợ, nhưng… nhưng trông bà không đáng sợ so với cô bé cháu vừa gặp khi nảy.

Mà… mà tại sao cháu lại thấy được người đã chết chứ?

Bà lão từ tốn trả lời:

– Bởi vì cháu đang được sở hữu con mắt thứ ba, con mắt âm dương ở ngay giữa chán của cháu..

Tôi tự nhũ

– Con mắt thứ ba sao? Rồi tôi đưa tay lên sờ vào giữa trán thì quả thật có cái gì đó nhô nhô ngự ngay giữa trán của mình, nhưng khi nào chứ? Từ lúc nào mà mình có được con mắt thứ ba này…

– Bà rất mong cháu sẽ dùng con mắt này để giúp đỡ nhiều oan hồn uẩn khúc, có di nguyện lúc họ còn sống họ chưa thể thực hiện được, nên khi chết họ vẫn chưa thể được siêu thoát…
Tôi chăm chú lắng nghe lời bà lão nói, bà nói rằng hồn ma rất hay, họ có thể cảm nhận được người có thể giúp được họ và thông linh với người đó qua giấc mơ nếu người đó ở có tâm linh mạnh mẽ, những oan hồn càng gần thì thông linh càng mãnh liệt và rõ ràng hơn, và cần phải liên kết kí ức giữa linh hồn đó với người giúp được họ, chính vì vậy bà ấy mới có thể thông linh đến tôi…
Bà ấy còn có một tâm nguyện chưa hoàn thành, và mong tôi có thể giúp bà, rằng tìm đến một căn nhà ở cuối con hẻm này, sau đó đi về phía tay trái, căn nhà mà có cây bồ đề to lớn phía sau, đến đó để tìm người cháu nội của bà ấy tên là Trác, bà nhờ tôi chuyển lời nói với cậu trai tên Trác là bà có cất giấu hơn bảy lượng vàng để trong cái hộp gỗ sưa đỏ, được chôn ở dưới gốc cây bồ đề sau nhà, số vàng mà bà lão đã chất chiêu gom góp cả đời, vốn dĩ là bà đợi tới ngày tổ chức đám cưới của thằng út rồi bà mang ra rồi chia hết cho hai anh em nó để có số vốn để làm ăn, nhưng ông trời trớ trêu, đời người nghiệt ngã, còn không đầy hai tháng nữa là ngày tổ chức đám cưới thằng út diễn ra, cớ vậy mà bà không thể đợi được đến ngày ấy
Rồi bà lão tha thiết cầu xin tôi
– Xin cháu hãy hứa là sẽ giúp bà hoàn thành di nguyện này, nhắn với thằng Trác, nếu lấy được số vàng thì hãy chia cho cậu út của nó một nửa để có vốn làm ăn, xoay sở cuộc sống, cháu hứa đi, hãy hứa với bà…

Tôi cảm động khi nghe bà kể rồi nhận lời
– Dạ cháu hứa… cháu hứa mà… cháu sẽ giúp bà hoàn thành tâm nguyện… bà yên tâm, cháu sẽ hứa…

* * *

* * *

Nhi Con tỉnh rồi hả con… trời ơi ông ơi…

Con Nhi nó tỉnh rồi ông ơi…

Bác sĩ ơi… con bé tỉnh rồi…

Tôi vừa nghe được tiếng nó mớ sảng, thấy tay nó cử động rồi nè, trời ơi mừng quá ông ơi..

Nhi! Con tỉnh rồi hả con?

Tiếng mẹ tôi gọi, khiến tôi thức giấc, hóa ra từ nảy đến giờ chỉ là mơ thôi sao? Tôi tự hỏi bản thân rồi cố mở to đôi mắt, nheo mãi tôi mới có thể mở to mắt mà ngắm nhìn xung quanh…

Tôi thấy mẹ tôi đang ở cạnh bên tôi hai tay nắm bàn tay tôi, thấy cha tôi đứng phía sau lưng mẹ, đang hướng mắt nhìn tôi, đôi mắt ông rươm rướm nước mắt, đang lưng tròng bộc lộ rõ sự vui mừng…

Thì ra tôi hiện đang nằm ở bệnh viện

Tôi giơ một tay sờ lên đầu thấy mình đang được băng bó, lúc này đầu tôi vẫn còn đau nhức ê ẩm…

Tôi hỏi mẹ:

– Mẹ, Con bị sao vậy mẹ?

Mẹ tôi sốt sắng, nói lên điều trong lòng:

– Trời ơi, mày tỉnh rồi, mẹ mừng quá, mày làm mẹ lo muốn chết, đã ba ngày nay mẹ cứ thấp thỏm lo cho mày, mày thì hôn mê suốt, mẹ còn tưởng mày đi luôn bỏ mẹ rồi..

Nói xong, mẹ tôi khóc nức nở, rồi mẹ nói tiếp:

– Mẹ đã nói rồi, cái nốc nhà bị mưa dột, hỏng thẳng để cha bây về ổng sửa, con gái con lứa mà bắt thang leo lên đó rồi té, làm mẹ sợ hết hồn hết vía, cũng may đúng lúc mày vừa té xuống thì cha bây cũng vừa về tới cổng, ổng bế mày chở lên bệnh viện, chứ không thôi mẹ cũng không biết phải làm sao..

Nói xong mẹ tôi vén áo lên lao nước mắt… đúng lúc đó thì bác sĩ cũng đến…

Mẹ tôi phở phào rồi nói

– Thôi con mới tỉnh dậy, để mẹ pha cho ly sữa uống xong rồi nằm ngủ một giấc cho khỏe nha con, nói xong mẹ tôi lật đật quay đi…

Tôi nhìn bóng dáng của mẹ và cha, bổng thấy mình thật may mắn và hạnh phúc…

Một thứ cảm giác ấm áp, giúp tôi tràn đầy sự vui sướng, chợt giọt nước mắt khẽ tuôn xuống, ấm nồng trên má, rồi phát giác, tôi tự mỉm cười..

0
2 tháng 9 2015

con vẹt này buồn cười thật.Vừa buồn cười vừa thông minh

14 tháng 8 2015

Quá hay luôn. Bạn đăng tiếp đi 

27 tháng 1 2016

mình tick cậu rồi mèo con đáng yêu ticks lại mình nhé

Chap 3Từ khi ông Năm Rô gặp chuyện đó thì cả làng chẳng ai dám đi ra đó vào đêm vì dần dần mọi người đã tin vào chuyện đó hơn , ai gan dạ không tin mà ra đó ban đêm thì coi như lần sau có cho tiền cũng chẳng dám bén mảng ra đó nữa , ai trong làng đi ngan đó ban đêm cũng bắt gặp một người con gái ngồi trên thành cầu , mái tóc bay bay cùng bộ đồ trắng toát , ai mà may mắn hơn thì được...
Đọc tiếp

Chap 3
Từ khi ông Năm Rô gặp chuyện đó thì cả làng chẳng ai dám đi ra đó vào đêm vì dần dần mọi người đã tin vào chuyện đó hơn , ai gan dạ không tin mà ra đó ban đêm thì coi như lần sau có cho tiền cũng chẳng dám bén mảng ra đó nữa , ai trong làng đi ngan đó ban đêm cũng bắt gặp một người con gái ngồi trên thành cầu , mái tóc bay bay cùng bộ đồ trắng toát , ai mà may mắn hơn thì được nó quay sang chào hỏi , ai được nó chào hỏi thì coi chạy như siêu nhân ấy , có người về nhà rồi mà còn run cầm cập , có người con tè cả ra quần , ai yếu bóng vía còn ngất ngay tại chỗ , sáng ra thì bệnh sốt ba bốn hôm mới khỏi

📷

Mọi người càng ngày càng hoảng loạn hơn , ai cũng trong tâm trạng sợ hãi , lôi nhau đến nha bà bảy mà cầu cứu
“Bà bảy ơi coi giúp bắt con ma đó đi . Cứ đà này chắc làng mình không yên ổn ”
“Tôi và ông thầy đang tìm cách ”
Mọi người đang xôn xao thì vợ minh khóc lóc chạy đến chen vào đám đông mà gào lên
“Bà bảy ơi giúp con với , thằng Trung lại lên cơn , đập phá nhà cửa , còn đánh cả anh Minh kia kìa ”
Bà bảy lập tưc chạy ra mọi ngươif thấy thế cũng chạy theo mà hóng chuyện , đến nơi thì thấy Trung đang đập phá đồ đạt tuy chân đã bi một sợi xích to trói lại ngay chân giường của nó , nó cứ nghiến răng ken két , khuôn mặt hung dữ mà thốt lên
“Giết hết , tao giết hết , giết hết cái nhà mày ”
Bà sáu cùng vài người trong làng chạy đen khống chế Trung thì bị nó hất văng ra , bình thương nó yếu như sên , vác cái bao lúa còn không nổi mà bây giờ nó như con trâu cổ , hất văng ba bốn thanh niên to cao . Mấy thanh niên đứng ngoài thấy vậy cũng nhảy xổ vào tiếp viện , khi dùng dây thừng trói được nó thì ai cũng thở hồng hộc như mới văt được con trâu điên xổng chuồng vậy , nó cứ nằm mà gào lên hung dữ , bà sáu cầm nhánh liễu đến đập túi bụi mà quát
“Mày làm dữ với ai , tao đánh chết mẹ mày bây giờ ”
“Bà già kia , thả tôi ra ” nó vẫn hung dữ mà chữi bới , nó càng hung dữ bà càng đánh mạnh hơn , Minh với vơ đứng ngoài mà xót nhưng chẳng dám làm gì , đánh một hồi nó đau quá liền khóc lóc xuống giọng
“Bà bảy thả con ra , con phải theo chị My , chị kêu con ”
“Bây giờ con bình tĩnh không phá nữa , bà thả con ra rồi cho con ăn bánh , con chịu không ” bà bảy nhẹ giọng nói , nó cươi cười gật đầu , Minh định thả nó ra thì bà Bảy chặn lại
“Khoan , lấy ít tàn nhan trên bàn thờ phật tổ bỏ vào nước cho nó uống. Lây thêm một ít bỏ vào chén mang lên đây cho tao ”
minh chạy nhanh đi lấy mang đến đưa bà bảy , bà bay nhúng tay vào chén tàn nhan rồi cầm ly nước đuc cho trung uống
“Con uống nước đi rồi bà tháo cho con”
Nó hóp lia lịa ly nước mà không cần biết ly nước đang có cái màu xám xịt do có tàn nhan bên trong , uống rồi bà tháo dây cho nó , bà bảo
“Sao , giờ kể bà nghe , sao con đòi giết anh Minh , rồi sao con đòi theo chị My ”
“Là chị My kêu con giết á bà bảy , theo chị My vui lắm bà , có nhiều người bơi dưới sông vui lắm , bà cho con theo nha” nó nói bằng cái giọng ngây ngô
” không mấy người đo toàn là người xấu , con đi theo không tốt , ở nhà với bà ”
“Không , không , tao muốn theo chị My , bọn mày mà cảng tao giết hết ” nó bổng nhiên nổi điên quát lớn
Bà sáu dùng ban tay có tàn nhan tán ngay vào mặt khiến nó thét lên đau đớn năm xuống giường , bà dùng tay ấn vào nhân trung nó hồi lâu thì nó ngất đi , Minh hoảng hốt chạy lại xem em mình như nào thì bà nói
“Nó ngủ rồi , không sau , canh nó cẩn thận nếu không nó tư tử đấy, xui xui nó giết luôn hai vợ chồng bây , rồi con bây đâu ”
“Dạ con mang qua nhà bà con gởi rồi , tụi con định dọn qua đó ở tạm nhưng thăng Trung như vậy nên không tiện ” Minh nói
“Mấy đêm nay nhà bây có chuyện gì không ” bà bảy hỏi
“Dạ không , ngoài chuyện tiếng chó tru và tiếng lộp cộp trên nóc nhà thì không còn gì “vợ Minh nói
“Có đấy , nhưng do sợ vơ con nó sợ nên con không kể ” minh nói
“Chuyện gì kể tao nghe xem ” bà bảy gắt lên
“Mấy đêm liền con thấy bóng ai cứ lang thang trước cửa sổ , con sợ lắm nhưng không dám nói ” minh hốt hoảng
“Tụi bây nhờ lá bùa thầy cho chứ nếu không nó đã giết bọn bây rồi , Giơ có cúng nó cũng không nhận , chỉ muốn giết hại bọn mày cho tan nhà nát cửa nó mới chịu ”
Nghe đến đây thi vơ Minh khóc oà lên vì sợ , cô khóc van xin bà Bảy nhưng bà cũng đâu còn cách gì , chỉ còn cách nhơ sư thầy hôm trước giải quyết , bà quay sang thấy mọi người đứng trước bàn tán sôn sao , bà quát
“Cái mẹ gì mà bàn tán xôn sao vậy , lo mà đi buôn bán , ở đây hóng hớt cái mẹ gì ”
Nghe bà nói vậy thì ai cũng sợ nên giải tán hết , bà tuy không có chức quyền gì nhưng ai cũng sợ bà , ngày trước có một nhà nọ đến nhơ bà coi bối dùm ngày lành để xây nhà mới , bà đến coi thì hai vợ chồng nhà đó nge theo , nhưng thằng con ở thành phố về được mấy ngày mà phải dời ngày làm nhà đi thì anh bực lắm , đi ra quát
“Cha mẹ tin ai không tin , đi tin mấy bà ăn không ngồi rồi đi buông thần bán thánh , cứ làm theo dự kiến ”
Ngôi nhà làm theo dự định của thằng con , kết quả mới ở được nữa tháng thì nhà bị hoả hoạn , cháy hết sạch , thằng con sau đó thì làm ăn thua lỗ lại bị té xe gãy hết một chân phải ngồi xe lăng đâu mây tháng , hỏi bà thì bà giải thích
“Cái mảnh đất đó ngày xưa là nghĩa trang , toàn là âm khí mà xây nhà không xin phép thổ thần âm binh , lại chọn ngay tháng bảy , không chết cả nhà là mai lắm rồi ”
Từ đó về sau ai cũng tin bà , coi bà như thần thánh vậy vã lại bà coi có lấy tiền đâu , ai đưa tiền bà cũng chẳng thèm lấy bà cứ bảo là qua cái hàng nước bà uống ủng hộ để bà có tiền mua cơm gạo là được , ai ép lắm thì bà mới cầm một ít mang về , bà chỉ coi ngày lành tháng tốt cho việc cưới hỏi , sanh sưa nhà cửa , hay tảo mộ này kia , mấy bà mê số đề mà đến xin thì bà không xem , còn chưi
“Mẹ tụi bây , tụi bây mà va vào mấy thứ đó coi chừng con ma đề nó hại tụi bây tan nhà nát cửa , biến mẹ tụi bậy đi ”
Quay lại chuyện nhà Minh , từ ngày Trung nó quậy thì cư đúng 12 giờ trưa lại lên cơn , cứ đập phá cái gì mà nó vớ được , hai vợ chồng Minh cũng hoảng loạn tột độ , không nhờ lá bùa sư thầy cho chắc cả nhà cũng va vào tình trạng như vậy , tệ hơn là mất mạng . Nam nghe nhà anh Minh lục đục là qua phụ giúp mẹ anh bảo
“Con cứ qua đo hoài vậy , lỡ có chuyện gì thì sao ”
“Có sao đâu mẹ , hàng xóm láng giềng , bỏ sao đặng ” nam đang nói thì ba anh cũng tiếp lời
“Con nó nói đúng đấy , tuy nó ở ác nhưng trước kia thằng Nam đi làm con My thằng Trọng cũng qua hủ hỷ với mình , giờ coi như trả ơn cho hai đứa nó đi ”
Nói chuyện một lúc lâu thì Nam chạy qua định bụng là rủ Hoa đi chơi , nhưng đi qua thì thấy Hoa đang nằm trên giường , mẹ Hoa đang ở đó chăm hoa , Nam hỏi
“Hoa sao vậy bác ”
“Bác không biết , hôm qua nó còn khỏe lắm , nhưng nữa đêm cứ la sản , mình nó nóng như lửa ” mẹ hoa nói
“Chắc là sốt thôi , bác yên tâm ” nam rờ chán Hoa rồi nói
“Đung , đừng , không đi ra buông tôi ra ” Hoa chợt la lơn làm cả Nam và mẹ cô giật mình
“Hoa con sao vậy ” mẹ hoa nắm tay cô mà lay
“Hoa tỉnh dậy đi em , là anh, Nam đây ” nam lay lay Hoa
Cô mở mắt ra thì ôm chầm lấy Nam làm anh bối rối trước hành động đó , anh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô rồi nói
“Không sao , không sao có anh đây , em sốt cao quá , để anh chở đi bệnh viện ”
Cô oà khóc lên nói trong nước mắt
“Anh ơi , cô My đêm qua , đêm qua ..”
“Sao bình tỉnh kể anh nghe ”
Cô vẫn khóc kể cho Nam và mẹ nghe ,cô kể đêm qua không ngủ được nên cô đi dạo trước nhà , cô thấy có ai đứng trước nhà vẫy vẫy tay trước cỗng , cô chạy ra thì thấy đó là My , người đã chết cách đây không lâu , cô hoảng hốt chạy vào nhà chui vào mùng nằm rung rẫy , được một lúc sau thì cô như uống nhầm thuốc ngủ , mí mắt cứ nhắm lại , khi cô ngủ cô thấy mình đang ở cái nơi nào kỳ lạ lắm , cô chưa từng đi đến đó một lần , nơi đó rộng lắm , có đầy hoa và một sân cỏ xanh tươi , lúc đầu cô thích lắm chạy nhảy hát ca , nhưng cô đi một lúc quay lưng lại thì thấy nơi đó hoang tàn , đầy nhưng người ăn mặc lôi thôi khuôn mặt nhot nhạt , thân thể không còn nguyên vẹn , có người bị mất tay , mất chân , mất đầu cứ cầm phần thân thể mất của minh mà đi đi lại lại , còn có người tay cứ vịn con dao đang ghim trên bụng , có người lại đang cố tháo sợi dây trên cổ mình cho dù hai đầu dây đang năm trên tay của mình , chỉ cần buôn một tay là có thể lấy sơi dây ra . Hoa hoảng loạn ngồi ôm đầu mà khóc lóc , cô không muốn thấy những cảnh đó nên nhắm ghiềm mắt lại , bổng nhiên cô cảm thấy có ai đó đang quàng tay qua lưng cô vỗ về , nói bằng một giọng vang vang như từ một nơi xa xăm vọng về
“Đừng sợ , mấy người đó không làm hại Hoa đâu”
Khi mở mắt ra thì cô càng hoảng loạn vì người đó chính là My , Hoa lấp bấp
“Cô cô đã chết rồi ma , xin xin xin tha cho tôi , tôi không muốn ở đây , tôi van cô ”
” ha ha thì tôi đã chết mới ở đây ”
My cười và nói bằng một giọng nói vang vang ghê rợn
“Đây đây là đâu , thả thả tôi ra ”
“Đây là đâu à , đây là nơi những người chết oan mang đầy oán khí muốn trả thù ở đây ” cô my nói
“Tôi muốn cô xuống đây làm hầu cho tôi , đi đi theo tôi ” cô My nắm tay Hoa kéo đi
“Không không , cô tránh xa tôi ra ” hai mắt hoa đỏ hoe do khóc nhiều , cô nói trong nước mắt gạt tay My ra mà chạy , cô chạy té lên té xuống nhưng không biết mình đang đi đâu , giọng My cười Vang vang phía sao
“Ha ha , nơi này không thuộc về dương giang , không phải âm ty càng không phải Thiên giới , xem cô chạy đi đâu hahaha ”
Cô cứ chạy chạy thì thấy nơi có ánh sáng , cô cứ chạy đi về nơi đó , đi đến thì nghe giọng anh Nam , cô chạy qua ánh sáng thì tỉnh dậy , Mẹ cô nghe xong chuyện thì oà lên
“Trời ơi là trời , con My nó ám gia đình này rồi ”
“Thôi bác yên tâm , để con đi qua kêu bà Bảy đến giúp , sẽ không sao đâu ”
Nam vừa nói xong thì chạy ra ngoài leo lên xe mà chạy cấm đầu lại nhà bà Bảy , nhém tý là bị lọt xuống ruộng nhưng mai mắn vẫn bình yên mà đến mời bà Bảy đến , khi chở bà Bảy đến Hoa định nói thì bà nói
“Thôi con nằm nghĩ , trên đường thằng Nam kể bà nghe hết rôi”
“Nơi đó là đâu thế bà ” Nam hỏi
“Là U Minh nơi Đó không thuộc nơi nào trong tam giới , thần nhân quỷ , nó là nơi oán khí của con người tạo thành , nhưng người đó không đi đầu thai mà đi tìm đến đó , chỉ cần có cơ hội là trả thù nhân gian ngay , khi trả thù xong thì họ cũng hồn siêu phách lạc , nếu muốn đâuf thai phải có người thế mạng ”
“Trời ơi con gái tôi , nó có tội tình gì chứ , tôi xin bà bảy , bà cứu con tôi , tôi chỉ có một đứa này ” mẹ hoa nắm tay Bà Bảy quỳ dưới đất mà xin
“Bà yên tâm , tôi sẽ giúp con gái bà , nhưng chuyện này tôi cần Nam đồng ý với tôi một chuyện ”
“Chuyện gì bà bảy ”
“Trong những đêm này , bà cần con ở bên cạnh Hoa , kể cả nó ngủ , con cũng phải vào phòng mà ngủ với nó ” bà bảy nói
“Bà nói sao , chuyện này , con e là không tiện ” nam e ngại nhìn qua Mẹ Hoa
“Không sao , bác tin con là người tốt ” mẹ hoa nắm chặt tay Nam như cầu xin , Nam đồng ý nhưng lại hỏi vì sao lại là anh , bà bảy nói
“Lúc nãy sư thầy có nói với tao là tìm người tuổi dần , bát tự là chí dương , hộ pháp cho ông để thu con ma , nhưng không phải bây giờ , ta nhớ ra bát tự con trùng khớp , bây giờ con hãy ở đây vơi Hoa , dương khí con mạnh Hoa sẽ không bị ma quỷ nó hại , đe tao nói với mẹ con , không sao đâu ”
Nói rồi bà bỏ đi về , Mẹ Hoa ra tiễn đoạn rồi đi vào
“Bác cảm ơn con đã giúp bác ”
“Dạ không sao bác , con chỉ ở đây chăm Hoa chứ đâu có mắc công cán gì đâu mà cảm ơn ”
“Rồi công việc trên thành phố con sao ”
“Dạ bác yên tâm , con về lần này chơi khá lâu vì cửa hàng con buôn bán khá tốt nên con giao cho nhân viên làm hihi ” Nam cưoi , Mẹ Hoa bỏ đi xuống bếp nấu miếng cháu cho Hoa vì cả ngày cô không ăn gì rồi , Hoa nói trong mệt nhọc
“Em cảm ơn anh ”
“Nữa , hết mẹ em tới em , hết bệnh dắt anh đi ăn bù là được ” Nam nói
“Anh lên giương ngồi với em ” hoa nói
Nam leo lên giường ngồi hoa cảm thấy yên tâm nên thiếp đi vì mệt , anh cảm thấy bối rối vì anh chưa vợ , Hoa lại chưa chồng mà bây giờ lại ở chung , ai đồn bậy thì coi như xong , anh thì không sao chỉ sợ Hoa mang tai mang tiếng lên người , nhưng vì tính mạng của Hoa nên anh đồng ý , anh dưa lưng vào thành giương mà lim dim ngủ quên cả việc cả ngày nay anh chưa ăn gì . Chuyện càng ngày càng rắc rối ,một người vô tội đang bị đe doạ , một người bị điên , hai người đang sống trong sự chỉ trích của người làng , sống trong sự sợ hãi một thế lực vô hình nào đó và cả làng đang phải sống trong cảnh sợ hãi , câu chuyện chỉ kết thúc khi oan hồn My bị thu phục , nhưng cho đến bao giờ thì không ai nói trước được điều gì
#> còn tiếp

0
19 tháng 7 2020

viết truyện hài đúng hông,nếu đúng thì ấn vào đúng cho mình nha

30 tháng 12 2020

report 

15+15 Đến nay mình tôi giờ đi đâu Về đâu người ơi đầu óc của tôi cứ quay cuồng Đã bao cuộc vui, vùi chôn thân xác đời u mê Bạn bè tôi tụm 5 tụm 3 bảo rằng nó rất phê. Ôi sao nghiệt ngã, cuộc đời tôi Tiền đâu mà vui mà chơi mà phê suốt đêm ngày Tôi chơi nhiều quá, giờ còn phê lắm tìm cô tiên Vì cô biết rằng tôi giờ đây là một thằng ngáo đá. [ĐK:] Giờ tôi đang khóc,...
Đọc tiếp

15+15

 

Đến nay mình tôi giờ đi đâu 
Về đâu người ơi đầu óc của tôi cứ quay cuồng 
Đã bao cuộc vui, vùi chôn thân xác đời u mê 
Bạn bè tôi tụm 5 tụm 3 bảo rằng nó rất phê. 
Ôi sao nghiệt ngã, cuộc đời tôi 
Tiền đâu mà vui mà chơi mà phê suốt đêm ngày 
Tôi chơi nhiều quá, giờ còn phê lắm tìm cô tiên 
Vì cô biết rằng tôi giờ đây là một thằng ngáo đá. 
[ĐK:] 
Giờ tôi đang khóc, khóc nhiều lắm 
Bạn bè thân của tôi ngày xưa họ đã tránh xa tôi 
Tôi đã sai rồi, tôi xin lỗi 
Vì cô tiên mà tôi thường thấy chỉ là ảo giác thôi. 
Mẹ tôi đã khóc, khóc nhiều lắm 
Mẹ tôi khóc vì tôi ngày xưa là ước mơ của mẹ 
Con đã sai rồi, con xin lỗi 
Mẹ còn yêu, còn thương, cầu mong Mẹ hãy đến giúp con 
Con đã sai rồi.

ĐỐ ANH EM  ĐÂY LÀ BÀI GÌ ĐÚNG MIK TÍCH

11

15 + 15 =30

- "lời xin lỗi của một dân chơi " à , mình cx ko chắc nữa

9 tháng 5 2018

bai tho

15 tháng 4 2018

Về mặt hình thức tưởng chừng đoạn văn có tính liên kết, nhưng phần nội dung hoàn toàn phi logic:

+ Khi nhân vật “tôi” đang nhớ tới mẹ “lúc còn sống, tôi lên mười” thì không thể kể chuyện “sáng nay”, “chiều nay” được nữa.

truyện kể:-Một thiếu nữ xinh đẹp  nọ có một gia đình rất hạnh phúc, một ngày gia đình cô ấy đi dạo , thì ko may cô đã đứng giữa đường vì đã làm rơi con gấu bông mẹ tặng cho cô và một chiếc xe lao tới mẹ của cô đã hi sinh và đẩy cô ra còn mẹ cô thì..Bị xe tông, lúc đó tôi đã rất sóc còn ba tôi thì gọi xe cấp cứu, khi xe đến và chở mẹ đi vào bệnh viện còn 2 bố con tôi thì...
Đọc tiếp

truyện kể:

-Một thiếu nữ xinh đẹp  nọ có một gia đình rất hạnh phúc, một ngày gia đình cô ấy đi dạo , thì ko may cô đã đứng giữa đường vì đã làm rơi con gấu bông mẹ tặng cho cô và một chiếc xe lao tới mẹ của cô đã hi sinh và đẩy cô ra còn mẹ cô thì..Bị xe tông, lúc đó tôi đã rất sóc còn ba tôi thì gọi xe cấp cứu, khi xe đến và chở mẹ đi vào bệnh viện còn 2 bố con tôi thì phải ở ngoài chờ khoản 7 tiếng và một điều nó khiến tôi rất buồn là khi bác sĩ đi ra với một gương mặt đầy buồn bã bác sĩ nói rằng cô ấy có thể sẽ ko qua khỏi. Ba tôi liền nói VẬY CÓ CÁCH NÀO CỨU CÔ ẤY KO Ạ! bác sĩ nói ko còn cách nào nữa chỉ có thể chờ chết thôi vì cái tông ấy quá nặng, kể từ đó 2 bố con tôi phận ai nấy lo bố tôi thì đêm nào cũng uống rượu say xỉnh còn tôi thì như một con điên luôn nói rằng mẹ ơi mẹ đâu rồi? vài tháng sau đó bố tôi đã nhảy lầu tự tử, vậy là tôi mất hết tất cả rồi từ nay ko còn cha mẹ, mồ côi rồi, ngày nào lên trường cũng bị bạn bè bắt nạt kể cả một người bạn tôi tin tưởng nhất cũng phản bội tôi.Cuộc sống này ko còn gì nữa rồi, đã đến lúc tôi phải đi rồi.Tạm biệt thế giới thân yêu nhé!

                                         mọi người ơi truyện này tui tự kể nên ko hay cho lắm nha!

2
9 tháng 12 2021

nếu bạn muốn câu chuyện hay hơn thì đầu câu bạn nên ghi là 'tôi là một thiếu nữ xinh đẹp' vì trong câu truyện này nhân vật chính(thiếu nữ) xưng tôi,nếu bạn ko muốn ghi như vậy thì trong lúc kể truyện bạn ko được xưng tôi.mình thấy câu chuyện bạn kể rất hay nhưng vẫn còn thiếu đôi chút lúc mà ba cô ấy nói:VẬY CÓ CÁCH NÀO ĐỂ CỨU CÔ ẤY KO Ạ ! rồi bác sĩ trả lời như vậy thì bạn nên ghi là:'mặt ba tôi trầm xuống hết hi vọng,khuông mặt mà một người sống trong gia đình hạnh phút như tôi chưa từng nhìn thấy'.

           văn của bạn rất hay nên nếu mình được chấm điểm thì 9 điểm 

9 tháng 12 2021

mọi người ui còn thiếu nhé cái cuối là cô ấy lên sân thượng và nhảy lầu chết trong sự đau đớn và khổ đâu nước mắt cô ấy chảy ra và lang  chảy khắp nơi

Truyện giải trí !1.Trong giờ địa lý, thầy giáo gọi Hà:- Em hãy chỉ đâu là châu Mỹ?- Thưa thầy, đây ạ! – Hà chỉ trên bản đò.- Tốt lắm! Nào, thế bây giờ trò Bi hãy nói cho thầy biết ai đã có công tìm ra châu Mỹ?- Thưa thầy, bạn Hà.2.Cô giáo hỏi học sinh:- Đề bài là "cuộc trò chuyện của bố mẹ em", tại sao em chỉ viết toàn lời của mẹ?- Thưa cô, vì bố em chỉ gật đầu thôi...
Đọc tiếp

Truyện giải trí !

1.

Trong giờ địa lý, thầy giáo gọi Hà:

- Em hãy chỉ đâu là châu Mỹ?

- Thưa thầy, đây ạ! – Hà chỉ trên bản đò.

- Tốt lắm! Nào, thế bây giờ trò Bi hãy nói cho thầy biết ai đã có công tìm ra châu Mỹ?

- Thưa thầy, bạn Hà.

2.

Cô giáo hỏi học sinh:

- Đề bài là "cuộc trò chuyện của bố mẹ em", tại sao em chỉ viết toàn lời của mẹ?

- Thưa cô, vì bố em chỉ gật đầu thôi ạ

3. 

Đi học về, Tý khoe với mẹ :
- Tý: Mẹ ơi! Hôm nay kiểm tra 1 tiết, lớp con không ai xem tài liệu và quay bài của nhau cả.
- Mẹ: Tốt! Thế kiểm tra môn gì vậy?
- Tý: Dạ , kiểm tra môn thể dục, môn nhảy cao ạ !

4.

Một ông đi trong công viên thấy chiếc ghế đá có một gã đang ngồi, bên dưới có một con chó. Ông cũng muốn ngồi, nhưng ngại con chó nom có vẻ dữ, nên hỏi gã kia:

- Con chó của ông có cắn người không?

- Con chó của tôi thì không cắn ai.

- Người đàn ông ngồi xuống nghế, bị con chó ngoạm luôn cho một phát. Ông tức giận nói: Thế mà ông bảo là con chó của ông không cắn ai. 

- Nhưng thưa ông, tôi không bảo con chó này là của tôi 

 

0