K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

2 tháng 4

thật á

25 tháng 2 2018

Sáng nay thời tiết trong xanh thoáng mát. Những chiếc lá khô theo gió lìa cành rơi xào xạc. Sân trường hôm nay khá vắng vẻ hơn mọi ngày.

Hôm nay lớp ta ko hẹn mà cùng đồng loạt mang theo đồ ăn. Wỹ ko biết làm gì với số tiền ít oi của lớp nên lấy mua kẹo rồi phân phát. Hiền thì đem theo cóc, Trâm đem mận, chôm chôm, Wbelll tui thì đem rau câu… Ai cũng phán: “Hôm nay lớp mình ăn liên hoan ”

Ba hồi trống vào học vang lên. Hôm nay chúng ta học 5 tiết Lí. Như mọi ngày, Tù trưởng đi muộn, rồi lại đột ngột từ đâu xuất hiện làm mọi người không khỏi bất ngờ. Lớp ta hôm nay đi học đông đủ, những bạn bấy lâu nay ko đi học bây giờ cũng xuất hiện. Nhìn chung ko khí lớp thật sôi nổi! 

Tù trưởng giảng lại những phần lớp thắc mắc rồi chỉ thêm 1 vài chiêu khi vào phòng thi. Vì đã cận kề ngày “chiến đấu” nên bà con chăm chú lắng nghe. Không lâu sau, giờ ra chơi đã đến.

Từng món ăn liên tục đc mang ra. Những cái máy chụp hình cũng bắt đầu hoạt động. Toán – Lí thích thú chụp ảnh đến nỗi khi trống vào học rồi mà vẫn chưa chịu vào lớp. Vài bạn còn cả gan tìm Mr Hữu để chụp hình chung . Vừa lên đến sảnh, thấy bóng dáng Tù trưởng thì lập tức quay về. Đúng như dự đoán, Tù trưởng phán: “kêu mấy bạn vào lớp hết cho thầy!”. Lớp mình cười khúc khích: “chắc tại thầy buồn vì ko đc chụp hình ”

Bất chấp lời thầy nói, lớp ta vẫn đứng trc lớp làm kiểu chụp hình. Lát sau, thầy vào lớp mọi ng mới ai về chỗ nấy 
3 tiết học cũng trôi qua nhanh chóng.

Ngày mai nhiều bạn lên đường sớm vì địa điểm thi khá xa.

Chỉ còn hai ngày nữa thôi chúng ta bắt đầu kì thi quan trọng. Ai ai cũng bận rộn bài vở với bài học, bài tập… đến lúc rời khỏi lớp mới thấy nao lòng! Qua hôm nay sẽ ko còn cơ hội ngồi cùng một lớp, cùng nhau cười đùa, nghịch phá… Chúng ta chính thức chia tay nhau rồi 

Sân trường vắng. Những chiếc lá khô lìa cành. Bay tứ phía!

25 tháng 2 2018

Hôm nay, sân trường có nhiều điều khác lạ, thông thường bắt đầu buổi học, tiếng ồn ào như vỡ chợ vang ra tận ngoài phố. Nhưng sáng nay, mọi sự đều bình lặng y như một ngày chủ nhật. Trong lớp học, các bạn đã ngồi vào chỗ, thầy Ha-men thì đi đi lại lại với cây thước kẹp dưới nách. Trang phục cua thầy cũng rất lạ, có cái gì đó khác thường và trang trọng. Thầy mặc chiếc ác rơ-đanh-gốt màu xạnh lục diềm lá sen gấp rất mịn, đội cái mũ tròn bằng lụa đen thêu. Lớp học hôm nay cũng rất đặc biệt, trên những hàng ghế trống, dân làng ngồi lặng lẽ. Cụ già Hô-de trước đây là xã trưởng với cái mũ ba sừng mang theo quyển tập đánh vần cũ đã sờn mép để mở rộng trên lòng, cặp kính lớn, đặt ngang trang sách. Có cả bác phát thư và nhiều người khác nữa.Điều đáng ngạc nhiên là thầy Ha-men không hề giận dữ với những học sinh đi muộn, trái lại thầy dịu dàng, ân cần với tất ,cả lớp

-    Các con ơi, đây là lần cuối cùng thầy dạy các con. Từ ngày mai các con sẽ học tiếng Đức, thầy giáo mới sẽ đến. Hôm nay là bài học Pháp văn cuối cùng, thầy mong các con hết sức chú ý.

Cả lớp dường như bàng hoàng, choáng váng với những điều mà thầy vừa nói. Rồi không ai bảo ai, cả lớp say sưa lắng nghe thầy giảng bài. Thầy nói:

-    Tiếng Pháp là thứ ngôn ngữ hay nhất thế giới, phải giữ lấy nó bởi vì khi một dân tộc rơi vào vòng nô lệ, chừng nào họ vẫn giữ vững tiếng nói của mình thì chẳng khác gì nắm được chìa khóa chốn lao tù.

Thế rồi thời gian của buổi học cuối cùng này cũng dần dần trôi qua. Khi đồng hồ nhà thở điểm hai giờ và khi tiếng kèn của bọn lính Phổ vang lên ngoài cửa sổ, thầy Ha-men đứng trên bục giảng nghẹn ngào nói với cả lớp:

-    Hỡi các bạn, tôi... tôi...

Nhưng thầy không nói được hết câu, thầy bèn quay về phía bảng cầm một hòn phấn và dằn manh hết sức, thầy cố viết thật to “NƯỚC PHÁP MUÔN NẢM”.

Rồi thầy đứng đó, dựa đầu vào tường ra hiệu “Kết thúc rồi... đi đi thôi!”.

27 tháng 4 2019

Khi nghe tin đây là buổi học tiếng Pháp cuối cùng, Phrăng ban đầu cảm thấy hối hận vì bỏ phí thời gian, không chịu học tiếng Pháp một cách nghiêm túc.

Sau đó, Phrăng cảm thấy vô cùng rầu rĩ vì bản thân không thể đọc bài rành rọt bằng tiếng mẹ đẻ.

Cuối cùng, tâm trạng Phrăng rơi vào sự đau lòng, nuối tiếc.

-Trước khi biết đó là buổi học cuối cùng: Cậu bé Phrăng ham chơi, lười học.

-Nghe thầy thông báo đây là buổi học tiếng Pháp cuối cùng: tiếc nuối, ân hận vì mình đã lười học.

-Thầy gọi lên đọc bài: xấu hổ, ân hận, ước mình có thể đọc bài to, rõ và không bị lỗi.

-Kết thúc buổi học: buồn bã, xúc động trước thầy giáo. Thêm tình yêu với tiếng Pháp.

 

2 tháng 11 2019

Ý nghĩa nhan đề “Buổi học cuối cùng”:

- Kết thúc những ngày sống trong độc lập tự do

- Báo hiệu những ngày đen tối dưới ách phát xít Đức

- Sự tiếc nuối đối với việc không được học tiếng mẹ đẻ

9 tháng 5 2016

Đau đớn và rất xúc động

18 tháng 5 2016

đau đớn và xúc động

17 tháng 7 2018

Câu chuyện được kể diễn ra tại lớp học thuộc vùng An-dát ở nước Pháp, sau cuộc chiến tranh Pháp- Phổ, nước Pháp thua phải cắt vùng An-dat cho Phổ.

- Tên tác phẩm: có nghĩa là buổi học cuối cùng học bằng tiếng Pháp.

10 tháng 5 2021

Nhân vật thầy giáo Hamen trong buổi học cuối cùng:

Trang phục: Thầy mặc bộ lễ phục chỉ dùng vào những ngày đặc biệt khi có thanh tra hoặc phát thưởng: áo rơ-đanh-gốt màu xanh lục diềm lá sen gấp nếp mịn và đội mũ tròn bằng lụa đen thêu.Thái độ đối với học sinh: dịu dàng, không giận dữ quát mắng; kiên nhẫn giảng bài, chuẩn bị bài học rất chu đáo.Những lời nói về việc học tiếng Pháp: ca ngợi tiếng Pháp, tự phê bình mình và mọi người có lúc đã sao nhãng việc học tập và dạy tiếng Pháp. Thầy coi tiếng Pháp là vũ khí, là chìa khóa của chốn lao tù.Hành động, cử chỉ lúc buổi học kết thúc: thầy xúc động mạnh, người tái nhợt, nghẹn ngào, không nói được hết câu, nhưng thầy đã dồn hết sức mạnh để viết lên bảng dòng chữ thật to: "Nước Pháp muôn năm".

=> Cuối cùng, Thầy Hamen là người yêu nghề dạy học, yêu tiếng mẹ đẻ, và người yêu nước sâu sắc, nhân vật thầy giáo Ha-men đã góp phần thể hiện chủ để và tư tưởng tác phẩm một cách trực tiếp và sâu sắc, vẻ đẹp của ông được hiện ra qua cặp mắt nhìn khâm phục và biết ơn của chú học trò Phrăng bằng lời kể chân thành và xúc động về buổi học cuối cùng không thể nào quên.

10 tháng 5 2021

bạn đang tả hay viết dàn ý vậy?