Hóa ra vẫn có người onl 😃
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
43. FeO+H2->Fe+H2O![]()
44. CUO+H2->CU+H2O
45. FE2O3+3CO->2FE+3CO2
46. FE3O4+4CO->3FE+4CO2
47. FEO+CO->FE+CO2
48. CUO+CO->CU+CO2
BÀI 2. HCL NACL HNO3
TRÍCH MẪU THỬ VÀO ỐNG NGHIỆM ĐÃ ĐÁNH SỐ
CHO QUỲ TÍM VÀO CÁC MẪU THỬ
MẪU THỬ LÀM QUỲ TÍM HÓA ĐỎ LÀ HCL HNO3
MT KO LÀM QUỲ TÍM ĐỔI MÀU LÀ NACL
CHO AGNO3 VÀO 2 MẪU THỬ LÀM QT HÓA ĐỎ
MT XUẤT HIỆN KẾT TỬ TRẮNG LÀ HCL
MT KO CÓ HT LÀ HNO3
AGNO3+HCL->AGCLkết tủa+HNO3
DÁN NHÃN CHO CÁC MẪU THỬ
A, diện tích tấm bìa hình thang là:
( 2,8 + 1,6 ) x 0,8 : 2= 1,76 dm2
B, người ta cắt đi 1/4 diện tích thì còn:
1,76 x ( 1 - 1/4) =1,32 dm2
a) Diện tích tấm bìa hình thang là :
( 2,8 + 1,6 ) x 0,8 : 2 = 1,76 \(\left(dm^2\right)\)
b) Người ta cắt đi \(\frac{1}{4}\)thì còn :
1,76 x \(\left(1-\frac{1}{4}\right)\)= 1,32 \(\left(dm^2\right)\)
Câu trả lời của mk nè
3,8,18,33,53,78,108,143,183,228,278
vì mỗi khoảng cách của mỗi số là một số chia hết cho 5 hay nó hơn nhau 5 đơn vị ( Chỉ trong phần cộng vào nha )
Trong câu " Đường trơn và lầy lội nhưng em của tôi vẫn đến lớp đúng giờ" có tất cả 4 quan hệ từ, đó là:
- và; nhưng; của; vẫn.
Biên độ dao động càng lớn ➝ âm phát ra càng to
Biên độ dao động càng nhỏ ➝ âm phát ra càng nhỏ.
1/ Người Việt luôn có ý thức giữ gìn nền văn hóa bản địa của mình:
- Tiếng Việt vẫn được người dân truyền dạy cho con cháu. Người Việt vẫn nghe và nói hoàn toàn bằng tiếng mẹ đẻ.
- Những tín ngưỡng truyền thống tiếp tục được duy trì như: thờ cúng tổ tiên, thờ các vị thần tự nhiên,…
- Trong các làng xã, những phong tục tập quán như búi tóc, xăm mình, nhuộm răng đen, ăn trầu, làm bánh chưng, bánh giầy,… vẫn được lưu truyền từ đời này qua đời khác
2/ Yếu tố nào đóng vai trò quan trọng nhất giúp người Việt không bị đồng hoá và vẫn luôn nuôi dưỡng ý chỉ giành lại độc lập sau hàng nghìn năm bị đô hộ vì:
- Người Việt hiểu rõ Trung Quốc và ý đồ đồng hóa của họ
- Người Việt đoàn kết, yêu nước, yêu văn hóa của mình
- Sự sáng tạo của người Việt: tiếp thu chọn lọc, đọc chữ Hán bằng tiếng Việt
- Truyền thống dựng nước và giữ nước, bảo vệ văn hóa dân tộc
3/ Những phong tục của người Việt trong thời kì Bắc thuộc vẫn được duy trì đến ngày nay: làm bánh chưng bánh giày, xăm mình, ăn trầu ở một số vùng quê…
Tui có một người bn thân tên tuyết mai ! Mỗi khi tui buồn lại có bn ấy gửi tin nhắn cho vui. Nhưng không may tui xoá mất kb với bn ấy !
Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình hạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học. Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao. Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này… Tôi còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng tôi chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Nga. Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các hạn cùng chơi thì bật cười. Bỗng dưng có một tiếng nói to “Cho tôi chơi với!” Đó chính là Thành, người bạn hay đùa nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Lan dùng khăn bịt mắt Thành lại, các bạn bắt đầu trốn, Thành đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hiền. Hiền thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng né một bên. Thành nhào tới bắt, ai ngờ Thành bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Thành cũng ôm mặt cười. Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát. Đó là một kỷ niệm sâu sắc nhất với tôi dưới mái trường này.



Yes sirrr
:)