Câu 1. (2,0 điểm) Hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 200 chữ) nêu cảm xúc của em về bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của tác giả Đặng Hiển.
MẸ VẮNG NHÀ NGÀY BÃO
Mấy ngày mẹ về quê
Là mấy ngày bão nổi
Con đường mẹ đi về
Cơn mưa dài chặn lối.
Hai chiếc giường ướt một
Ba bố con nằm chung
Vẫn thấy trống phía trong
Nằm ấm mà thao thức.
Nghĩ giờ này ở quê
Mẹ cũng không ngủ được
Thương bố con vụng về
Củi mùn thì lại ướt.
Nhưng chị vẫn hái lá
Cho thỏ mẹ, thỏ con
Em thì chăm đàn ngan
Sớm lại chiều no bữa
Bố đội nón đi chợ
Mua cá về nấu chua...
Thế rồi cơn bão qua
Bầu trời xanh trở lại
Mẹ về như nắng mới
Sáng ấm cả gian nhà.
(Đặng Hiển)
Câu 2. (4,0 điểm) Viết bài văn kể về ngày đầu tiên em bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở.
Câu 1.
Bài làm :
Bài thơ “Khi mẹ vắng nhà” của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình cảm của bạn nhỏ dành cho mẹ. Khi mẹ không ở nhà, em bé không ngồi chơi hay than thở mà chủ động làm mọi việc: luộc khoai, giã gạo, thổi cơm, quét sân… Những việc làm giản dị ấy cho thấy em rất thương mẹ và muốn đỡ đần mẹ phần nào. Em làm không phải để được khen, mà là từ tấm lòng yêu thương chân thành. Đặc biệt, ở những câu thơ cuối, bạn nhỏ nhận ra sự vất vả của mẹ: “Áo mẹ mưa bạc màu / Đầu mẹ nắng cháy tóc”. Từ đó, em thấy hiện lên hình ảnh một người mẹ lam lũ, tảo tần vì con. Lời nói “Con chưa ngoan, chưa ngoan!” thể hiện sự day dứt, tự trách của đứa con khi thấy mình chưa làm được nhiều cho mẹ. Bài thơ khiến em xúc động và tự nhắc mình phải biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ cha mẹ nhiều hơn bằng những việc làm nhỏ bé hằng ngày.
Câu 2.
Bài làm :
Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở là một kỉ niệm mà em không bao giờ quên. Sáng hôm ấy, em thức dậy sớm hơn mọi ngày. Trời thu trong veo, nắng nhẹ trải trên con đường làng. Em mặc bộ đồng phục mới tinh, chiếc cặp trên vai còn thơm mùi vải mới. Tim em vừa háo hức vừa hồi hộp, như có một chú chim nhỏ đang đập cánh trong lồng ngực.
Khi đến cổng trường, em choáng ngợp trước khung cảnh rộng lớn và khang trang. Cổng trường cao, sân trường lát gạch đỏ, những hàng phượng vươn cao xanh mát. Tiếng trống trường vang lên “tùng… tùng… tùng…” nghe thật trang nghiêm. Em nắm chặt tay mẹ một lúc rồi mới dám bước vào. Lúc ấy, em cảm thấy mình như đang bước sang một thế giới mới – thế giới của những bài học khó hơn, thầy cô mới và những người bạn chưa quen.
Vào lớp, em rụt rè ngồi vào bàn cuối. Cô giáo chủ nhiệm bước vào với nụ cười hiền hậu, giọng nói ấm áp. Cô giới thiệu về lớp, về những điều cần cố gắng trong năm học mới. Dần dần, sự lo lắng trong em tan biến, thay vào đó là cảm giác yên tâm và tin tưởng. Giờ ra chơi, em làm quen được với vài bạn mới, chúng em cùng nhau cười nói rộn ràng dưới gốc phượng.
Ngày đầu tiên ở trường THCS đã khép lại với thật nhiều cảm xúc. Đó là ngày đánh dấu một chặng đường mới trong cuộc đời học sinh của em – chặng đường của sự trưởng thành, nỗ lực và ước mơ.
( Vũ Minh Hoàng )