K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

28 tháng 12 2025
Trong cuộc đời mỗi người, sẽ luôn có một khoảnh khắc nào đó mà sau khi trải qua, chúng ta không còn là phiên bản của ngày hôm qua nữa. Có những trải nghiệm đến như một cơn bão, cuốn phăng đi những niềm tin cũ kỹ, và cũng có những trải nghiệm đến lặng lẽ như một cơn mưa rào, thấm sâu vào tâm hồn và làm nảy mầm những suy nghĩ mới. Với tôi, chuyến đi tình nguyện tại một bản làng xa xôi miền núi phía Bắc năm tôi 20 tuổi chính là bước ngoặt ấy – một hành trình không chỉ dài về địa lý mà còn là cuộc hành trình đi sâu vào tâm khảm để hiểu về giá trị của sự cho đi và nhận lại. Mọi chuyện bắt đầu vào một mùa hè rực lửa. Khi đó, tôi là một sinh viên năm hai đầy nhiệt huyết nhưng cũng đầy những bất ổn của tuổi trẻ. Tôi luôn cảm thấy ngột ngạt trong những tòa nhà cao tầng, những deadline dồn dập và tiếng còi xe không dứt của phố thị. Tôi khao khát một điều gì đó khác biệt, một điều gì đó có thể chứng minh rằng sự tồn tại của mình có ý nghĩa hơn là việc chỉ ngồi trong phòng máy lạnh và lướt điện thoại. Và thế là, tôi đăng ký tham gia chiến dịch "Mùa hè xanh" tại một xã nghèo thuộc tỉnh Hà Giang. Ngày khởi hành, chiếc xe khách cũ kỹ chở chúng tôi rời khỏi Hà Nội vào lúc tờ mờ sáng. Khi những ánh đèn đường cuối cùng của thành phố lùi xa, tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên. Tôi chưa bao giờ đi xa nhà đến thế, cũng chưa bao giờ sống ở nơi thiếu thốn tiện nghi. Nhưng nỗi sợ ấy nhanh chóng bị thay thế bởi sự kinh ngạc khi chiếc xe bắt đầu uốn lượn trên những cung đường đèo của vùng cao. Qua ô cửa kính, tôi thấy những dãy núi đá tai mèo nhấp nhô dưới làn sương sớm, những thửa ruộng bậc thang xanh mướt trải dài như những nấc thang lên thiên đường. Cảnh tượng ấy hùng vĩ đến mức khiến tôi nghẹt thở, cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng trước thiên nhiên đại ngàn. Điểm đến của chúng tôi là bản Lũng, một ngôi làng nằm sâu trong thung lũng, nơi mà điện vẫn là một thứ xa xỉ và nguồn nước sạch phụ thuộc hoàn toàn vào những con suối trên đỉnh núi. Nhiệm vụ của đội tình nguyện trong 15 ngày là sửa sang lại điểm trường bản và tổ chức các lớp học hè cho trẻ em dân tộc Mông. Ngày đầu tiên ở bản, thực tế đã vả vào mặt tôi một gáo nước lạnh. Chúng tôi ngủ trong một căn phòng trống của ủy ban xã, nằm trên những tấm chiếu mỏng trải thẳng xuống sàn xi măng. Không máy lạnh, không quạt máy, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran và cái lạnh se sắt của vùng cao về đêm. Bữa cơm đầu tiên chỉ có rau rừng luộc và một ít thịt kho mặn chát. Tôi nhìn bát cơm, nhìn những người bạn đồng hành đang ăn ngon lành, rồi nhìn ra bóng tối mịt mùng ngoài kia, lòng trào dâng một nỗi hối hận muộn màng. "Mình đang làm gì ở đây thế này?" – câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi suốt đêm đó. Nhưng mọi suy nghĩ tiêu cực đã tan biến vào sáng hôm sau, khi tôi lần đầu tiên nhìn thấy những đứa trẻ bản Lũng. Chúng xuất hiện từ sớm, đứng lấp ló sau những gốc cây đào, cây mận. Những đôi mắt to tròn, đen láy, nhìn chúng tôi với vẻ vừa tò mò vừa e sợ. Quần áo của chúng đã sờn cũ, nhiều đứa đi chân đất, đôi bàn chân nứt nẻ vì sương gió nhưng nụ cười của chúng thì rạng rỡ đến lạ kỳ. Tôi được phân công dạy lớp Tiếng Việt cho các em nhỏ từ 6 đến 10 tuổi. Buổi học đầu tiên thật khó khăn. Rào cản ngôn ngữ khiến mọi lời giải thích của tôi trở nên vô nghĩa. Tôi đứng trên bục giảng, mồ hôi nhễ nhại, cố gắng phát âm thật chậm nhưng dưới lớp là những cái lắc đầu ngây ngô. Cho đến khi, tôi quyết định bỏ quyển giáo án sang một bên, cầm viên phấn vẽ một bông hoa lên bảng. Tôi chỉ vào hình vẽ và nói: "Hoa". Một cậu bé ngồi bàn đầu, tên là Sình, nhìn tôi rồi thốt lên: "Hoa!". Cả lớp cười ồ lên và đồng thanh nhắc lại. Giây phút ấy, tôi nhận ra rằng sự kết nối chân thành nhất không nằm ở ngôn từ cao siêu, mà nằm ở sự thấu hiểu và nhẫn nại. Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi xoay quanh những buổi lên lớp và những buổi chiều đi dọn dẹp điểm trường. Chúng tôi cùng nhau quét vôi lại những bức tường loang lổ, sơn lại những bộ bàn ghế gỗ đã cũ kỹ. Công việc nặng nhọc khiến đôi bàn tay tôi phồng rộp, lưng đau mỏi, nhưng bù lại, tôi cảm thấy một niềm vui tự tại chưa từng có. Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong chuyến đi ấy là vào một chiều mưa tầm tã. Cơn mưa rừng đến nhanh và dữ dội, nước từ trên đỉnh núi đổ về làm con suối cắt ngang đường vào bản dâng cao, chảy xiết. Tôi và một người bạn đang trên đường đi vận động các hộ dân cho con em đến trường thì bị kẹt lại bên kia suối. Giữa lúc chúng tôi đang loay hoay không biết làm sao, thì từ phía bên kia, ông nội của Sình – một cụ già người Mông với làn da sạm nắng – đã lội qua dòng nước dữ, đưa cho chúng tôi hai chiếc gậy gỗ vững chãi để dò đường. Ông không nói được nhiều tiếng Kinh, chỉ nắm chặt tay chúng tôi, dìu qua từng hòn đá trơn trượt. Tối hôm đó, vì mưa không ngớt, chúng tôi được ông mời về nhà trú tạm. Căn nhà gỗ nhỏ bé, khói bếp từ đống lửa giữa nhà làm mắt tôi cay xè. Gia đình ông chỉ có một bát ngô bung và ít măng rừng cho bữa tối, nhưng ông nhất quyết nhường cho chúng tôi phần ngon nhất. Ngồi bên bếp lửa hồng, nghe ông kể bằng vốn tiếng Kinh ít ỏi về cuộc sống khắc nghiệt nơi đây, về ước mơ được nhìn thấy con cháu mình biết chữ để không phải khổ như đời ông bà, tôi cảm thấy nghẹn ngào. Tôi nhận ra mình đã quá may mắn khi sinh ra ở thành phố, có đầy đủ mọi điều kiện, vậy mà đôi khi tôi vẫn than vãn về những khó khăn nhỏ nhặt. Những người dân ở đây, dù nghèo khó về vật chất, nhưng tâm hồn họ rộng mở và giàu có biết bao. Trải nghiệm ấy đã làm thay đổi hoàn toàn thái độ của tôi đối với công việc mình đang làm. Tôi không còn coi đây là một cuộc "đi chơi" hay "làm đẹp hồ sơ" nữa. Tôi dạy các em bằng tất cả trái tim mình. Những buổi tối, dưới ánh đèn dầu leo lắt, tôi cùng các bạn chuẩn bị giáo án, cắt dán những món đồ chơi nhỏ từ giấy màu để làm quà thưởng cho các em. Chúng tôi cùng nhau học hát những bài hát thiếu nhi, cùng nhau đá bóng trên bãi đất trống bụi mù. Thời gian 15 ngày trôi qua nhanh như một giấc chiêm bao. Ngày chúng tôi chia tay bản Lũng để trở về, trời xanh trong veo. Cả bản kéo ra tiễn chân đội tình nguyện. Những bà mẹ người Mông dúi vào tay chúng tôi những gói xôi ngũ sắc, những bắp ngô nướng thơm lừng. Các em nhỏ thì chạy theo xe một đoạn dài, vừa chạy vừa vẫy tay gọi tên từng người trong đội. Sình chạy đến sát cửa sổ xe, đưa cho tôi một chiếc vòng tay tết bằng chỉ ngũ sắc – một biểu tượng của sự bình an. Cậu bé không nói gì, chỉ nhìn tôi với đôi mắt rưng rưng. Lúc đó, tôi đã không kìm được nước mắt. Trở về với thành phố chật chội, tôi mất một thời gian dài để làm quen lại với nhịp sống hối hả. Nhưng có điều gì đó trong tôi đã vĩnh viễn thay đổi. Tôi bắt đầu học cách trân trọng những điều nhỏ bé: một bữa cơm gia đình ấm áp, một ly nước mát, hay đơn giản là ánh nắng ban mai. Tôi không còn dễ dàng than vãn về những áp lực học hành, bởi tôi biết ngoài kia có những đứa trẻ phải đi bộ hàng cây số đường rừng để được đi học. Trải nghiệm ở bản Lũng đã dạy cho tôi bài học quý giá nhất về sự trưởng thành: Trưởng thành không phải là khi bạn làm được những điều vĩ đại, mà là khi bạn biết mở lòng để thấu cảm với những nỗi đau, những khó khăn của người khác và sẵn sàng sẻ chia. Sự cho đi không làm ta nghèo đi, mà trái lại, nó làm cho tâm hồn ta trở nên phong phú và vững vàng hơn giữa dòng đời bão tố. Giờ đây, mỗi khi gặp khó khăn hay bế tắc trong cuộc sống, tôi lại nhìn vào chiếc vòng tay tết bằng chỉ ngũ sắc của Sình. Nó nhắc nhở tôi về những nụ cười trong trẻo trên vùng cao, về hơi ấm của bếp lửa nhà sàn và về một mùa hè rực rỡ nhất trong tuổi trẻ của mình. Chuyến đi ấy không chỉ là một kỷ niệm, nó là một phần máu thịt, là kim chỉ nam giúp tôi sống một cuộc đời ý nghĩa và trọn vẹn hơn. Tôi biết rằng, dù đi đâu về đâu, một phần tâm hồn tôi sẽ mãi mãi gửi lại nơi bản làng xa xôi ấy – nơi tôi đã tìm thấy chính mình giữa đại ngàn xanh thẳm. Cuộc đời là những chuyến đi, và có những chuyến đi không bao giờ kết thúc. Nó vẫn tiếp diễn trong tâm trí, trong hành động và trong cách chúng ta đối xử với thế giới này. Cảm ơn bản Lũng, cảm ơn những con người vùng cao chân chất đã cho tôi một trải nghiệm để đời, để tôi hiểu rằng: Hạnh phúc đích thực chỉ đến khi ta biết sống vì người khác.
20 tháng 12 2022

tíck  nha!hihi

16 tháng 4 2022

Đề: Một chuyến di đáng nhớ đến vùng mới

Kỳ nghỉ hè năm nay, gia đình của em đã có một chuyến du lịch vô cùng đáng nhớ. Đặc biệt, em đã làm quen thêm được những người bạn mới, có thêm những bài học bổ ích.

Chuyến du lịch đến biển Sầm Sơn - một điểm du lịch nổi tiếng ở Thanh Hóa. Đây là lần đầu tiên em được đi du lịch ở biển. Nên em cảm thấy vô cùng hào hứng, thích thú. Buổi sáng hôm đó, em thức dậy từ rất sớm. Sau khi ăn sáng xong, em và bố mẹ nhanh chóng đến điểm hẹn. Chuyến xe xuất phát từ lúc năm giờ ba mươi phút sáng. Cùng đi với gia đình em còn có hai gia đình khác. Họ là bạn của bố mẹ em. Em đã làm quen được với hai bạn cùng tuổi mình, là Lan Anh và Minh Thu. Trên đường đi, chúng em đã trò chuyện vô cùng vui vẻ. Xe đi mất nửa ngày mới đến nơi.

Sau khi vào khách sạn nhận phòng xong, mọi người nghỉ ngơi một lúc rồi đi ăn trưa. Đến chiều, các gia đình sẽ cùng nhau đi tắm biển. Đi bộ từ khách sạn đến bãi biển chỉ mất khoảng mười phút. Thật kì diệu khi trước mắt em chính là bãi biển rộng lớn. Bầu trời cao, trong xanh không một gợn mây. Ông mặt trời tỏa ánh nắng chói chang xuống khắp nơi. Bãi cát vàng trong nắng càng trở nên lấp lánh, trông tuyệt đẹp. Nước biển xanh và trong. Nhìn ra xa phía chân trời, bầu trời và biển như hòa vào làm một. Gió biển lồng lộng, cùng với tiếng sóng vỗ nghe thật vui tai. Sau khi tắm biển thỏa thích, em cùng hai người bạn mới quen ở trên bờ xây lâu đài cát rất vui vẻ.

Ngày hôm sau, mọi người cùng đi tham quan dãy núi Trường Lệ - một địa danh khá nổi tiếng ở đây. Trên núi có hòn Trống Mái. Hòn gồm có ba phiến đá được sắp đặt một cách độc đáo. Ở dưới là hòn đá lớn, một hòn có đầu nhọn, nằm chồng lên trông như một con gà trống. Hòn khác nhỏ hơn, dáng vẻ tựa như con gà mái. Theo lời của chị hướng dẫn viên thì hòn Trống Mái là biểu tượng cho tình yêu thủy chung. Cuối bãi là đền Độc Cước cổ kính uy nghi, tọa lạc trên một hòn núi đá.

Ngày cuối cùng, cả đoàn đến thăm làng chài Sầm Sơn, sau đó là chợ hải sản Sầm Sơn. Nơi đây bán đủ các loại hải sản tươi sống được ngư dân đánh bắt về. Bố mẹ em đã mua rất nhiều về để làm quà cho mọi người. Em cũng được thưởng thức rất nhiều món ăn đặc sản hấp dẫn. Một ngày thú vị kết thúc trong sự tiếc nuối khi phải chia tay vùng đất tuyệt vời.

Khi trở về nhà, em cảm thấy chuyến đi đến biển Sầm Sơn thật đáng quý. Gia đình em đã có khoảng thời gian quý giá bên nhau, với những tấm ảnh lưu niệm rất đẹp. Em mong rằng gia đình của mình sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy hơn.

-.-

tick mik

18 tháng 12 2023

Vào ngày lễ Quốc khánh mùng 2 tháng 9 năm qua, tôi được bố mẹ đưa đi viếng lăng Bác. Đó là một chuyến đi vô cùng thú vị, để lại nhiều dấu ấn trong tâm trí tôi.

Khi đi trên đường, tôi cảm thấy háo hức vì đã lâu rồi tôi chưa từng đi đến nơi này. Sau nửa tiếng thì xe đến nơi, khi bước xuống xe tôi cảm thấy rất ngạc nhiên bởi không gian rộng và sự trang nghiêm ở đây. Xung quanh là những cây cờ đỏ sao vàng được cắm hai bên với những chậu hoa nở rực rỡ. Đường vào lăng có rất nhiều chú lính đang đứng canh, vẻ mặt của các chú uy nghiêm với một khẩu súng trên vai. Hai bên lăng là hai cây đại rất to. Sau khi xếp hàng thì gia đình tôi đã được vào trong lăng, không gian nơi đây trầm một cách lạ thường và có một bầu không khí rất lạnh. Tiến vào căn phòng của Bác, tôi thấy vẻ mặt của Bác hiền từ làm sao, vầng trán Bác cao và rộng, chòm râu dài. Đôi môi Bác như đang mỉm cười. Vì vẫn còn nhiều khách ở bên ngoài nên gia đình tôi đã ra về sớm hơn một dự định. Nhưng sau khi thăm lăng Bác, bố mẹ còn đưa em đến thăm nhà sàn - nơi Bác từng sống và làm việc. Những kỷ vật như đôi dép, chiếc mũ cối, bàn ghế bằng tre, nứa… của Bác vẫn nằm đó. Chắc chắn ai nhìn thấy cũng sẽ vô cùng cảm động. Bên cạnh nhà sàn là vườn cây, ao cá của Bác.

 Dù chuyến đi này ngắn ngủi nhưng để lại rất nhiều ấn tượng,chuyến đi này đã cho tôi biết một phần cuộc sống của Bác. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng Bác vẫn còn in đậm mãi trong tâm trí tôi.

Tham khảo****************8

3 tháng 1 2024

Vào ngày lễ Quốc khánh mùng 2 tháng 9 năm qua, tôi được bố mẹ đưa đi viếng lăng Bác. Đó là một chuyến đi vô cùng thú vị, để lại nhiều dấu ấn trong tâm trí tôi.

Khi đi trên đường, tôi cảm thấy háo hức vì đã lâu rồi tôi chưa từng đi đến nơi này. Sau nửa tiếng thì xe đến nơi, khi bước xuống xe tôi cảm thấy rất ngạc nhiên bởi không gian rộng và sự trang nghiêm ở đây. Xung quanh là những cây cờ đỏ sao vàng được cắm hai bên với những chậu hoa nở rực rỡ. Đường vào lăng có rất nhiều chú lính đang đứng canh, vẻ mặt của các chú uy nghiêm với một khẩu súng trên vai. Hai bên lăng là hai cây đại rất to. Sau khi xếp hàng thì gia đình tôi đã được vào trong lăng, không gian nơi đây trầm một cách lạ thường và có một bầu không khí rất lạnh. Tiến vào căn phòng của Bác, tôi thấy vẻ mặt của Bác hiền từ làm sao, vầng trán Bác cao và rộng, chòm râu dài. Đôi môi Bác như đang mỉm cười. Vì vẫn còn nhiều khách ở bên ngoài nên gia đình tôi đã ra về sớm hơn một dự định. Nhưng sau khi thăm lăng Bác, bố mẹ còn đưa em đến thăm nhà sàn - nơi Bác từng sống và làm việc. Những kỷ vật như đôi dép, chiếc mũ cối, bàn ghế bằng tre, nứa… của Bác vẫn nằm đó. Chắc chắn ai nhìn thấy cũng sẽ vô cùng cảm động. Bên cạnh nhà sàn là vườn cây, ao cá của Bác.

 Dù chuyến đi này ngắn ngủi nhưng để lại rất nhiều ấn tượng,chuyến đi này đã cho tôi biết một phần cuộc sống của Bác. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng Bác vẫn còn in đậm mãi trong tâm trí tôi.

6 tháng 5 2022

Vào ngày lễ Quốc khánh mùng 2 tháng 9 năm qua, tôi được bố mẹ đưa đi viếng lăng Bác. Đó là một chuyến đi vô cùng thú vị, để lại nhiều dấu ấn trong tâm trí tôi.

Khi đi trên đường, tôi cảm thấy háo hức vì đã lâu rồi tôi chưa từng đi đến nơi này. Sau nửa tiếng thì xe đến nơi, khi bước xuống xe tôi cảm thấy rất ngạc nhiên bởi không gian rộng và sự trang nghiêm ở đây. Xung quanh là những cây cờ đỏ sao vàng được cắm hai bên với những chậu hoa nở rực rỡ. Đường vào lăng có rất nhiều chú lính đang đứng canh, vẻ mặt của các chú uy nghiêm với một khẩu súng trên vai. Hai bên lăng là hai cây đại rất to. Sau khi xếp hàng thì gia đình tôi đã được vào trong lăng, không gian nơi đây trầm một cách lạ thường và có một bầu không khí rất lạnh. Tiến vào căn phòng của Bác, tôi thấy vẻ mặt của Bác hiền từ làm sao, vầng trán Bác cao và rộng, chòm râu dài. Đôi môi Bác như đang mỉm cười. Vì vẫn còn nhiều khách ở bên ngoài nên gia đình tôi đã ra về sớm hơn một dự định. Nhưng sau khi thăm lăng Bác, bố mẹ còn đưa em đến thăm nhà sàn - nơi Bác từng sống và làm việc. Những kỷ vật như đôi dép, chiếc mũ cối, bàn ghế bằng tre, nứa… của Bác vẫn nằm đó. Chắc chắn ai nhìn thấy cũng sẽ vô cùng cảm động. Bên cạnh nhà sàn là vườn cây, ao cá của Bác.

 Dù chuyến đi này ngắn ngủi nhưng để lại rất nhiều ấn tượng,chuyến đi này đã cho tôi biết một phần cuộc sống của Bác. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng Bác vẫn còn in đậm mãi trong tâm trí tôi.

                            văn mik làm từ đầu kì II

8 tháng 6 2022

sao bài của bạn lúc sưng tôi , lúc xưng em vậy ?

 

21 tháng 3 2022

batngo

21 tháng 3 2022

bucminh

23 tháng 3 2022

Tham Khảo 

Kì nghỉ hè năm nay, tôi được bố mẹ thưởng cho một chuyến du lịch. Đây là lần đầu tiên tôi được đi đến biển chơi, nên em cảm thấy vô cùng háo hức và mong chờ. Em hy vọng sẽ có nhiều kỉ niệm đẹp cùng với bố mẹ.

Đúng năm giờ sáng, xe xuất phát từ Hà Nội. Khoảng đến gần trưa thì xe đã đến nơi. Em cùng các bạn nhỏ cùng tuổi mình cảm thấy vô cùng thích thú vì sau một hành trình dài cuối cùng cũng đến Sầm Sơn. Sau khi đến khách sạn nhận phòng và cất đồ đạc. Mọi người cùng nhau đi ăn trưa, rồi nghỉ ngơi.

Buổi chiều, mọi người trong đoàn cùng đi tắm biển. Thật kì diệu! Em đang đứng trước một bài biển rộng mênh mông. Nước biển xanh và trong. Đứng gần biển em có thể nhìn thấy từng đợt sóng đánh vào bờ. Nhìn ra xa phía chân trời, bầu trời và biển như hòa vào làm một. Gió biển lồng lộng, cùng với tiếng sóng vỗ nghe thật vui tai. Bên cạnh bãi biển, núi Trường Lệ - một địa danh khá nổi tiếng ở đây, đứng sừng sững chạy dài theo mép nước. Cuối bãi là đền Độc Cước cổ kính uy nghi, tọa lạc trên một hòn núi đá. Tất cả đều tuyệt đẹp như những bức ảnh mà em đã được xem trên mạng khi tìm hiểu về Sầm Sơn.

Bờ biển lúc này thật đông người. Tiếng nói cười rộn vang khắp cả không gian. Người lớn thích thú bơi lội dưới nước. Trẻ em thì nghịch cát, xây thành những tòa lâu đài tuyệt đẹp. Em cùng các bạn nhỏ mỗi người một chiếc phao, rồi nhảy xuống tắm biển. Nước biển mát lạnh khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu. Sau khi tắm biển xong, mọi người cùng nhau đi ăn đồ hải sản nướng. Các món ăn đều rất ngon và mang đậm hương vị của biển.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Chuyến du lịch ba ngày hai đêm đã kết thúc. Nhưng em cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì đã có những trải nghiệm vô cùng thú vị ở đây. Em mong sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy cùng với gia đình của mình.

20 tháng 10 2024

😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅

21 tháng 1 2022

Tham khảo

Có rất nhiều những cách định nghĩa khác nhau về tình bạn. Nhưng hiểu đơn giản nhất thì bạn bè là những người có cùng chung sở thích, lý tưởng, mục tiêu… Họ cùng nhau chia sẻ những khó khăn, niềm vui hay nỗi buồn, giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Trong cuộc đời mỗi người đều sẽ có rất nhiều những người bạn. Nhưng lại chỉ có một hoặc một vài người bạn là vô cùng thân thiết, gắn bó.

Chẳng ai có thể sống trong sự cô đơn. Mỗi người đều cần có ít nhất một người bạn. Tình bạn tồn tại giữa cuộc đời như một nguồn sống, một chỗ dựa, một động lực tinh thần cho con người. Tình bạn chân chính sẽ đem đến một tri kỷ cho cuộc đời mỗi người.

Chúng ta có thể có rất nhiều bạn bè. ưng không phải tình bạn nào cũng đáng trân trọng. Chỉ có những người bạn thật sự mới có thể cảm thông, thấu hiểu và không từ bỏ nhau. Một tình bạn đẹp thật đáng trân trọng biết bao.

 

Em còn nhớ như in hôm đó là một buổi tối mùa hè nóng bức và ngột ngạt. Cái nóng từ đường bốc lên khiến ai cũng cảm thấy mệt mỏi và khó chịu. Minh đèo em trên con xe đạp nhỏ để đi đến lớp học thêm. Hai đứa vừa đi vừa than vì nóng như vậy mà phải đi học. Bỗng trong đầu em liền lóe lên một ý tưởng và em bảo với Tâm:

– Ê mày ơi hay là tao với mày thử một lần trốn học đi. Nay nóng thế này học cũng không vào đầu được đâu.

Nghe em nói vậy Minh lo sợ và từ chối:

– Thôi đi học đi nhỡ thầy mà biết thầy gọi điện cho phụ huynh đấy.

– Thôi lớp đông thế chắc thầy không để ý đâu. Thôi đi đi… Nhá?

Và cuối cùng sau một hồi năn nỉ mãi Minh quyết định sẽ cúp học cùng với em. Vì vậy nên chúng em không đến chỗ học thêm nữa mà rẽ sang một địa điểm khác. Tối hôm đó chúng em đã đi ăn và đi chơi với nhau suốt cả buổi. Chúng em tự thưởng cho mình nhiều món ăn vặt lắm nào là xúc xích, lạp sườn, khoai tây chiên… rồi hai đứa đạp xe ra bờ hồ ngồi ăn kem hóng mát. Tuy cả hai đều lo sợ sẽ bị bắt nhưng chúng em thấy rất vui và thoải mái. Minh và em đã có thời gian tâm sự với nhau rất nhiều chuyện từ chuyện trường lớp đến bạn bè, gia đình… Nhờ có buổi tối đó mà chúng em hiểu nhau nhiều hơn và trở nên càng gắn bó thân thiết.

Sau đó chúng em đã trở về nhà và một điều không hay đã xảy ra đó là cả bố mẹ em và Tâm đều đã biết chúng em trốn học đi chơi. Lúc đó hai đứa đều phải xin lỗi bố mẹ rối rít và hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Vì vậy nên bố mẹ cũng bỏ qua cho hai đứa chúng em lần này.

Dẫu biết rằng đó là một việc làm sai trái và không nên làm nhưng giờ nghĩ lại em vẫn thấy rất vui. Đó là kỉ niệm mà có lẽ cả em và Minh sẽ nhớ suốt đời và không bao giờ có thể quên được.

Trong cuộc đời, ai cũng có những người bạn. Gặp được người bạn tốt là niềm hạnh phúc lớn lao. Tôi luôn trân trọng tình bạn giữa tôi và Minh , và chúng tôi sẽ cùng nhau cố gắng học tập và gìn giữ tình bạn luôn vui vẻ, bền vững.

TK

Ai cũng đầy ắp những kỉ niệm của một thời thơ ấu. Đặc biệt, những buổi đầu cắp sách đến trường, được gặp gỡ và làm quen với biết bao thầy cô, bạn bè … sẽ luôn là những kỉ niệm mãi mãi không bao giờ quên.
Những ngày đầu đi học, tôi luôn được cô giáo khen viết chữ đẹp và đều. Em học rất khá môn tập viết tuy nhiên lại không giỏi môn toán. Đây là môn học mà em sợ nhất. Cô giáo mặc dù đã giảng dạy, hướng dẫn em làm bài rất cẩn thận và tỉ mỉ tuy nhiên do bản thân sợ môn học này nên những lời cô giảng dạy em không hiểu hết. Biết vậy, nên cô đã đổi chỗ cho em ngồi cạnh Hà – một trong những bạn học giỏi toán nhất lớp – để học tập cùng nhau. Cùng nhau làm bài tập nhóm đã giúp cho em tiến bộ hơn rất nhiều. Em đã học được phương pháp học toán của bạn. Thậm chí, trong những bài toán khó, bạn còn hướng dẫn em cách tiếp cận vấn đề và phương pháp giải phù hợp. Từ một học sinh yếu môn toán, em đã bắt đầu có niềm đam mê và yêu thích với môn học này.
Có một lần trong một bài kiểm tra toán, em không làm được bài. Em ngồi loay hoay gần như cả buổi để giải. Hà thấy vậy liền viết viết ra một tờ nháp. Sau đó, bạn vo vo lại rồi nhẹ nhàng đưa cho em. Em cảm thấy rất vui khi được bạn giúp đỡ nhưng đồng thời cũng thấy bứt rứt trong lòng. Rồi em cầm tờ giấy đã vo nhét vào học bàn. Em chợt nhớ lời cô giáo dạy: “Thất bại là mẹ thành công”. Em không muốn bản thân mình cứ mãi yếu kém môn toán. Hà cũng thúc giục em giở tờ giấy ra chép. Nhưng bản thân em kiên quyết từ chối và tiếp tục ngồi suy nghĩ cách làm. Khi chỉ còn khoảng năm phút thì hết giờ làm bài, tự dưng những lời cô giáo giảng như hiện về trong tâm trí em. Một hồi viết nháp các công thức đã học, em chợt phát hiện ra mình đã bỏ quên mất một phép tính. Em vội vàng sửa lại bài làm. Khi trống báo hiệu kết thúc giờ kiểm tra cũng là lúc em hoàn thành bài thi.
Cô giáo trả bài kiểm tra và em được điểm 8 – một kết quả xứng đáng với sự nỗ lực của bản thân, Hà cũng rất vui khi thấy em đã học khá hơn trước. Đến bây giờ mỗi khi nhắc lại, tôi lại thấy hân hoan trong lòng.

26 tháng 12 2021

Em tham khảo nhé!

Gia đình có vai trò thật quan trọng, và đối với tôi cũng vậy. Trong gia đình, người mà tôi yêu thương nhất chính là mẹ.

Mẹ tôi là một người phụ nữ giản dị. Nhưng mẹ đã dành cho tôi những sự hy sinh thật phi thường. Bố mẹ chia tay khi tôi còn rất nhỏ. Tôi sống cùng với mẹ. Mẹ vừa phải làm mẹ, vừa phải làm bố. Nhờ có tình yêu thương vô bờ của mẹ đã lấp đầy khoảng trống tình cảm của bố.

Còn nhớ tuần trước, tôi đến nhà Hồng - cô bạn thân cùng lớp chơi. Do quá mải chơi nên khi về đến nhà thì trời đã tối. Tôi nghĩ thầm trong lòng rằng kiểu gì khi về đến nhà mẹ cũng mắng. Nhưng khi tôi về đến nơi, bước vào nhà lại thấy thật yên tĩnh, chỉ nhìn thấy trên bàn là cơm canh nóng hổi, mà không thấy mẹ đâu. Tôi ăn cơm xong mà lòng đầy lo âu. Tôi lén vào phòng của mẹ, thì nhìn thấy mẹ đang nằm trên giường. Tôi khẽ gọi: “Mẹ ơi!” nhưng không thấy tiếng trả lời. Cảm thấy lo lắng, tôi chạy đến bên giường, khi chạm vào người mẹ thì thấy nóng bừng. Có lẽ mẹ đã bị sốt.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, xen lẫn cả sự ân hận. Tôi tự trách mình mải chơi, trong khi mẹ thì phải làm việc vất vả, lại bị ốm mà vẫn cố gắng nấu cơm cho tôi. Tự trấn an bản thân, tôi nhanh chóng chạy đi lấy khăn mặt lạnh đắp lên trán mẹ. Rồi còn nấu một ít cháo ăn liền và mua thuốc cho mẹ. Một lúc sau, có vẻ đã khá hơn, mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ vừa ăn vừa mỉm cười nhìn tôi. Xong xuôi, tôi nhìn mẹ, rồi ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ chỉ ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu! Nín đi con!”.

Sáng hôm sau, mẹ đã khỏe hẳn và có thể đi làm bình thường. Nhưng nhờ có trải nghiệm hôm qua mà tôi mới biết mẹ đã vất vả vì tôi như thế nào. Tôi thầm nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập hơn, giúp đỡ mẹ nhiều hơn để mẹ khỏi lo lắng, vất vả.

Đối với tôi, mẹ chính là nguồn ánh sáng diệu kỳ. Sau hôm đó, tôi dường như thấu hiểu thêm công ơn của mẹ, cũng như hiểu được rằng:

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời, lòng mẹ vẫn theo con”

26 tháng 12 2021

tham khảo

Gia đình có vai trò thật quan trọng, và đối với tôi cũng vậy. Trong gia đình, người mà tôi yêu thương nhất chính là mẹ.

Mẹ tôi là một người phụ nữ giản dị. Nhưng mẹ đã dành cho tôi những sự hy sinh thật phi thường. Bố mẹ chia tay khi tôi còn rất nhỏ. Tôi sống cùng với mẹ. Mẹ vừa phải làm mẹ, vừa phải làm bố. Nhờ có tình yêu thương vô bờ của mẹ đã lấp đầy khoảng trống tình cảm của bố.

Còn nhớ tuần trước, tôi đến nhà Hồng - cô bạn thân cùng lớp chơi. Do quá mải chơi nên khi về đến nhà thì trời đã tối. Tôi nghĩ thầm trong lòng rằng kiểu gì khi về đến nhà mẹ cũng mắng. Nhưng khi tôi về đến nơi, bước vào nhà lại thấy thật yên tĩnh, chỉ nhìn thấy trên bàn là cơm canh nóng hổi, mà không thấy mẹ đâu. Tôi ăn cơm xong mà lòng đầy lo âu. Tôi lén vào phòng của mẹ, thì nhìn thấy mẹ đang nằm trên giường. Tôi khẽ gọi: “Mẹ ơi!” nhưng không thấy tiếng trả lời. Cảm thấy lo lắng, tôi chạy đến bên giường, khi chạm vào người mẹ thì thấy nóng bừng. Có lẽ mẹ đã bị sốt.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, xen lẫn cả sự ân hận. Tôi tự trách mình mải chơi, trong khi mẹ thì phải làm việc vất vả, lại bị ốm mà vẫn cố gắng nấu cơm cho tôi. Tự trấn an bản thân, tôi nhanh chóng chạy đi lấy khăn mặt lạnh đắp lên trán mẹ. Rồi còn nấu một ít cháo ăn liền và mua thuốc cho mẹ. Một lúc sau, có vẻ đã khá hơn, mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ vừa ăn vừa mỉm cười nhìn tôi. Xong xuôi, tôi nhìn mẹ, rồi ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ chỉ ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu! Nín đi con!”.

 

Sáng hôm sau, mẹ đã khỏe hẳn và có thể đi làm bình thường. Nhưng nhờ có trải nghiệm hôm qua mà tôi mới biết mẹ đã vất vả vì tôi như thế nào. Tôi thầm nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập hơn, giúp đỡ mẹ nhiều hơn để mẹ khỏi lo lắng, vất vả.

Đối với tôi, mẹ chính là nguồn ánh sáng diệu kỳ. Sau hôm đó, tôi dường như thấu hiểu thêm công ơn của mẹ, cũng như hiểu được rằng:

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời, lòng mẹ vẫn theo con”