- Mục đích: Không phải đi để đến một đích cụ thể, mà đi để được sống, để thay đổi không gian và tìm cảm giác mới lạ.
- Tác phẩm tiêu biểu: Một chuyến đi (kể về hành trình sang Hồng Kông đóng phim), Thiếu quê hương, Chiếc lư đồng mắt cua.
- Hành trình mới: Ông hăng hái đi thực tế đến những vùng đất mới của Tổ quốc như vùng Tây Bắc, tuyến lửa Quảng Bình để chứng kiến cuộc sống lao động và chiến đấu của nhân dân.
- Thành tựu: Tập tùy bút Sông Đà (1960) là kết quả của chuyến đi thực tế dài ngày, tôn vinh vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ và "vàng mười" trong tâm hồn con người lao động.
- Cái Đẹp: Suốt đời ông chỉ đi tìm cái Đẹp và cái Thật. Ông thường quan sát sự vật ở phương diện văn hóa, nghệ thuật và con người ở phương diện tài hoa, nghệ sĩ.
- Vốn từ: Ông được ví như một "người thợ kim hoàn chữ nghĩa" với khả năng nhào nặn tiếng Việt điêu luyện, giàu hình ảnh và nhịp điệu. đọc và nêu cảm nhận của bn về nguyễn tuân
Nguyễn Tuân (1910‑1987) là một trong những nhà văn tiêu biểu của văn xuôi Việt Nam hiện đại. Trước Cách mạng tháng Tám, ông nổi danh với phong cách tùy bút tài hoa, uyên bác, suốt đời xê dịch để tìm kiếm cái đẹp và sự tự do. Triết lý xê dịch của ông không hướng đến việc đạt được một mục đích cụ thể mà xem chuyến đi là một cách sống: thay đổi không gian, mở mang tầm mắt, tránh sự tù túng và tìm cảm giác mới lạ. Danh hiệu “ông vua tùy bút” gắn với nhiều tác phẩm như Vang bóng một thời, Chữ người tử tù, Tùy bút Sông Đà… Sau Cách mạng, ông vẫn tích cự tham gia các chuyến đi thực tế khắp các miền đất nước, phát hiện vẻ đẹp trong lao động và cuộc sống. Ông là nhà văn tài hoa, có công lao làm phong phú ngôn ngữ và được nơi ra triết lý xê dịch rất đồ đạc trong văn học.