K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

13 tháng 11 2025
Câu 1: Đoạn văn nghị luận về ý thức bảo vệ và giữ gìn những nét đẹp văn hoá truyền thống của giới trẻ Việt Nam hiện nay. Văn hóa truyền thống là hồn cốt, là bản sắc của một dân tộc, và việc bảo tồn nó là trách nhiệm không chỉ của thế hệ trước mà còn của chính giới trẻ Việt Nam hôm nay. Thực tế cho thấy, một bộ phận giới trẻ vẫn còn mơ hồ, thậm chí quay lưng với những giá trị truyền thống, chạy theo lối sống ngoại lai mà quên mất cội nguồn. Tuy nhiên, cũng có nhiều bạn trẻ đang thể hiện ý thức mạnh mẽ trong việc gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Ý thức này được thể hiện qua nhiều hành động thiết thực. Nhiều bạn trẻ đam mê tìm hiểu lịch sử, học chơi nhạc cụ dân tộc, mặc áo dài trong các dịp lễ, tết, hay tham gia các hoạt động tình nguyện trùng tu di tích lịch sử. Những hành động này không chỉ thể hiện tình yêu quê hương đất nước mà còn góp phần lan tỏa nét đẹp văn hóa đến cộng đồng. Để phát huy hơn nữa tinh thần này, cần có sự chung tay của gia đình, nhà trường và xã hội trong việc giáo dục, tạo điều kiện để giới trẻ tiếp cận và trải nghiệm văn hóa truyền thống một cách tự nhiên và hứng thú. Việc giữ gìn văn hóa truyền thống không có nghĩa là bảo thủ, mà là biết chọn lọc và hòa nhập nó vào cuộc sống hiện đại. Giới trẻ cần nhận thức rõ giá trị của văn hóa dân tộc, biến niềm tự hào thành hành động cụ thể để bản sắc Việt Nam luôn được tỏa sáng. Câu 2: Bài văn nghị luận phân tích những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật trong bài thơ "Khói chiều" (Lam) Bài thơ "Khói chiều" của tác giả Lam là một bức tranh quê hương mộc mạc, thấm đượm tình cảm bà cháu, và chất chứa những suy tư sâu lắng về thời gian, ký ức. Thông qua những hình ảnh bình dị, thân thuộc, bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc bằng cả nội dung sâu sắc và nghệ thuật tinh tế. I. Những nét đặc sắc về nội dung Bài thơ xoay quanh ký ức tuổi thơ êm đềm bên bà, trên chiếc xe đạp cũ vào mỗi buổi chiều tan học. Đó là không gian của quê hương với "khói chiều cõng một hoàng hôn", "khói lay cỏ đồng", "con sông lớn chảy dòng đằng xa", "vườn trái đã mọng tươi",... Những hình ảnh này tạo nên một khung cảnh thanh bình, đẹp đẽ, là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn cháu. Tình cảm bà cháu là mạch nguồn chính của bài thơ. Hình ảnh "bờ vai bà cõng tâm hồn cháu bay" là một ẩn dụ tuyệt đẹp, thể hiện sự che chở, nâng đỡ của bà đối với thế giới tinh thần của cháu. Bà không chỉ là người đưa đón, mà còn là người bạn đồng hành, người chứng kiến mọi niềm vui, nỗi niềm của cháu: niềm vui với "điểm mười" được ông thưởng, sự háo hức với "thịt kho" bà nấu, và cả sự tò mò trẻ thơ về đám bạn, về cỏ hoa bên đường. Tình yêu thương ấy bình dị mà ấm áp, len lỏi vào từng câu chữ. Đặc biệt, bài thơ còn gửi gắm những suy ngẫm sâu sắc về thời gian và ký ức. Thời gian trôi đi, cháu lớn lên, "đôi khi quanh quẩn, cháu quên đường về". Những ký ức tuổi thơ bên bà trở thành ngọn hải đăng soi đường cho cháu. Hình ảnh "hai Mặt Trời dẫn lối về cháu đi" ở cuối bài thơ là một sáng tạo độc đáo, tượng trưng cho bà và chính những kỷ niệm đẹp đẽ ấy, mãi mãi là nguồn sáng dẫn dắt cháu trong cuộc đời. II. Những nét đặc sắc về nghệ thuật Bài thơ sử dụng thể thơ năm chữ (ngũ ngôn) truyền thống, nhịp điệu nhẹ nhàng, gieo vần linh hoạt (vần chân: bay/nay, xa/hoa, tươi/mười, v.v.), tạo nên sự liền mạch, dễ nhớ, dễ thuộc, rất phù hợp với giọng kể chuyện tâm tình. Nghệ thuật ẩn dụ và nhân hóa được sử dụng rất hiệu quả. Hình ảnh "khói chiều cõng một hoàng hôn" và "bờ vai bà cõng tâm hồn cháu bay" là những hình ảnh giàu sức gợi, lãng mạn, thể hiện góc nhìn tinh tế của tác giả. Các hình ảnh thơ rất đỗi chân thực, mộc mạc, được chắt lọc từ cuộc sống đời thường nhưng lại mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Biện pháp tu từ đối lập cũng được sử dụng khéo léo. Sự đối lập giữa "đường về ngày ấy thật gần" (trong ký ức tuổi thơ) và "sau này khi đã lớn lên" (khi đường đời có thể chông chênh) làm nổi bật giá trị vĩnh cửu của những kỷ niệm. Tóm lại, bài thơ "Khói chiều" là một tác phẩm thơ ca đặc sắc. Bằng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh gần gũi và nghệ thuật biểu đạt tinh tế, tác giả đã vẽ nên một bức tranh quê hương ấm áp tình bà cháu, đồng thời gửi gắm những thông điệp sâu lắng về tình thân và sức mạnh nâng đỡ của ký ức tuổi thơ.



13 tháng 11 2025

Câu 1.

Đoạn trích "Cảnh tượng đau lòng" phơi bày đỉnh điểm bi kịch của Vua Lia, nơi sự sụp đổ về tinh thần lại mở ra một sự thật trần trụi về thế giới. Bằng ngôn ngữ và hành động, Sếch-xpia khắc họa một vị vua đã hoàn toàn hóa điên: lời thoại đứt gãy, phi logic (lúc nói về "con chuột", lúc đòi "thử sức với khổng lồ"), ngoại hình "đeo quấn... hoa đồng cỏ nội". Tuy nhiên, trớ trêu thay, chính trong cơn điên dại ấy, Vua Lia lại đạt đến một sự "khôn ngoan" (như Eđ-ga nhận xét). Khi mất tất cả quyền lực, ông mới nhìn thấu bản chất giả dối của Gô-nơ-rin, Rê-gan ("Chúng nựng ta như con chó nhỏ"), sự bất lực của bản thân ("Ta có chống được cơn sốt rét đâu nào!"), và sự đảo điên của công lý. Ông nhận ra một xã hội mà sự giàu có ("áo mớ bảy mớ ba") có thể che đậy mọi tội lỗi, và quyền lực có thể phi lý ("thiên hạ vâng phép chó"). Cuộc đối thoại với Glô-xtơ mù lòa càng tô đậm bi kịch, khi hai con người mất mát nhất (một người điên, một người mù) lại là những người "thấy" rõ nhất bản chất cuộc đời.

23 tháng 8 2023

Từ tuợng hình: lom khom, lác đác.

Từ tượng thanh: gia gia

Phân tích tác dụng: 

- Giúp việc gợi tả hình ảnh hoạt động chậm rãi, vãn đông của con người vào buổi chiều tà.

- Câu thơ thêm giá trị gợi cảm, sinh động qua tiếng kêu của con chim đa đa. 

- Tăng giá trị diễn đạt cảm xúc của nhà thơ qua những hình ảnh, âm thanh đặc sắc chân thực gây ấn tượng và hấp dẫn đọc giả hơn.

26 tháng 6 2018

- Mục đích, đối tượng của Tuyên ngôn Độc lập

- Mục đích:

    + Khẳng định chủ quyền nước ta

    + Bác bỏ luận điệu xảo trá, thực dân Pháp rêu rao trên trường quốc tế

    + Tranh thủ sự ủng hộ quốc tế

- Đối tượng

    + Đồng bào cả nước

    + Nhân dân thế giới, lực lượng thù địch

Tuyên ngôn độc lập là áng văn chính luận, chan chứa tình cảm

- Nội dung:

    + Xứng đáng áng thiên cổ hùng văn thứ hai của dân tộc

    + Thể hiện tư tưởng lớn của người đứng đầu đất nước, đề cao quyền con người, dân tộc

    + Tầm nhìn văn hóa của vị lãnh tụ vĩ đại, sự am hiểu tri thức nhân loại

- Nghệ thuật

Tuyên ngôn độc lập, áng văn chính luận bất hủ: lập luận chặt chẽ, lí lẽ sắc bén, ngôn ngữ hùng hồn

23 tháng 9 2021

Tham khảo:

Nhắc đến Nguyên Hồng, chúng ta không thể bỏ qua tập hồi kí “Những ngày thơ ấu”, một tác phẩm trở thành để đời của ông. Trong tác phẩm ấy, hình ảnh bé Hồng hiện ra như chính ngày thơ ấu của tác giả, với những nỗi đau, niềm hạnh phúc mà nhà văn đã từng trải qua. Chính vì vậy, nhân vật ấy hiện lên một cách chân thật, sinh động, vừa đáng thương mà cũng vừa đáng quý.

“Những ngày thơ ấu” được đăng báo lần đầu năm 1938, như một khúc tự truyện của chính nhà văn. Trong tập hồi kí ấy, chương IV mang tên “Trong lòng mẹ” có lẽ là khúc kết ngọt ngào nhất, trong trẻo nhất mà tác giả tưới vào lòng người. Nguyên Hồng xây dựng được hệ thống các nhân vật như người thầy, người cô, người mẹ, và tâm điểm là bé Hồng. Chú bé ấy, đáng thương vì sống trong hoàn cảnh nhiều đắng cay tủi nhục, mà đáng quý vì tấm lòng trẻ thơ vẫn trong sạch, vẫn ấm áp tình yêu thương.

Trước hết, phải nhận ra rằng Hồng là một chú bé phải sống trong hoàn cảnh đầy đau thương. Hồng thiếu thốn tình yêu thương của cả cha lẫn mẹ, đó đã là một nỗi đau lớn. Cha mất, mẹ đi biệt xứ, một mình Hồng sống với gia đình bên nội, những tưởng sẽ được bù đắp tình thương. Nhưng không, bà cô ấy cay nghiệt quá. Bà ta luôn gieo vào tâm hồn kia những lời miệt thị của mẹ em. Bà để em phải ghét mẹ, phải coi thường và tránh xa mẹ. Chính vì vậy mà trong câu nói của bà cô ấy luôn có hàm ý mỉa mai coi thường. Hai chữ “em bé” mà bà ta ngân dài ra, thật ngọt, thật cay độc, như để hạ gục mẹ của Hồng xuống đáy cùng. Hồng liên tục phải nghe những lời ấy, có lẽ nào trái tim của em không tổn thương? Một trái tim luôn yêu thương mẹ sâu sắc, nay lại chịu những vết cứa như thế, khó có thể không nhói lên. Bởi vậy mà có nhiều chi tiết, ta bắt gặp Hồng khóc. Có khi chỉ là cay cay nơi khoé mắt, rồi lại có khi nước mắt đã ròng ròng rớt xuống hai bên mép rồi chan hòa đầm đìa ở cằm và ở cổ. Khi tâm hồn non nớt bị tổn thương, nó không thôi rỉ máu như vậy.

Nhưng trên tất cả, ta vẫn phải nhận ra rằng, tâm hồn em vẫn tràn ngập tình yêu thương, nó làm lành lại những vết thương của em, chính là tình yêu thương mẹ. Vì tình yêu thương ấy quá sâu sắc, mà một bà cô cay nghiệt kia phải năm lần bảy lượt dùng nhiều chiêu trò phá hoại nó. Khi nghe bà cô hỏi có muốn vào thăm mẹ ở Thanh Hoá không, những bâng khuâng dậy lên trong lòng Hồng. Em muốn vào thăm mẹ lắm chứ, em muốn được sà vào lòng mẹ để được ôm ấp vuốt ve. Dường như nỗi nhớ mẹ luôn thường trực ở đó, có thể bùng phát bất cứ lúc nào. Nhưng cũng chính tình yêu mẹ ngăn em lại. Em hiểu rằng, bà cô ấy chỉ đang muốn cay nghiệt, làm hại đến danh dự mẹ em. Em nhất quyết không nói, mặc cho khoé mắt đã cay nồng, mặc cho nước mắt chan chứa. Tượng đài về mẹ trong lòng em chưa bao giờ là sụp đổ. Có những chi tiết ấn tượng về cảm xúc của Hồng. Em thương mẹ đến căm ghét những hủ tục, định kiến mà mọi người đặt điều, “Giá những cổ tục đã đày đọa mẹ tôi là một vật như hòn đá hay cục thủy tinh, đầu mẩu gỗ, tôi quyết vồ lấy ngay mà cắn, mà nhai, mà nghiến cho kỳ nát vụn mới thôi.”. Những suy nghĩ như thế, nếu không có tình yêu thương, sao có thể bật ra được? Ngay cả khi nghe chuyện mẹ có em bé, em cũng không giận mẹ, mà thương mẹ vì phải đẻ chui lủi ở nơi xứ người, không được hưởng hạnh phúc. Như vậy, qua cuộc nói chuyện với người cô, ta thấy được tình yêu thương mẹ hiện lên thật kiên quyết, qua chính những lời nói và suy nghĩ của Hồng.

Và khi ở trong lòng mẹ, tình thương ấy lại được dịp bùng phát, chảy ra như dòng suối mát. Đi trên đường gặp mẹ, em cứ nghĩ đó là ảo ảnh của một dòng nước trong suốt chảy dưới bóng râm đã hiện ra trước con mắt gần rạn nứt của người bộ hành ngã gục giữa sa mạc. Dường như mẹ là động lực để em vượt qua những tháng ngày đầy tủi nhục này. Hình ảnh so sánh cho thấy tầm quan trọng của mẹ trong cuộc sống của em. Khi đã được sà vào lòng mẹ, những cảm xúc nguyên thuỷ nhất, trong trẻo nhất ùa về. Em oà lên khóc nức nở, khóc cho những nhớ nhung, tủi nhục mà bấy lâu nay em hứng chịu khi xa mạ. Và có lẽ, em khóc vì niềm hạnh phúc. Em hít hà trên cơ thể mẹ, em nhớ lại những ngày thơ bé được áp mặt vào bầu sữa nóng, được mẹ gãi rôm,... đó có lẽ là những giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời của em. Lúc này, ta thấy bình yên đến lạ lùng, vì con chim tìm thấy tổ, Hồng đã tìm được chốn yêu thương cho chính mình. Qua đoạn trích này, ta mới thấy được tình yêu thương mà Hồng dành cho mẹ ấm áp, cháy bỏng và dạt dào đến nhường nào!

Cảnh ngộ của bé Hồng chợt làm tôi phải sững lại. Hình như trong cuộc sống, vẫn còn vô số những bé Hồng như thế. Hồng hạnh phúc hơn họ, vì ít nhất đã có thể gặp lại người mẹ của mình. Còn trong cuộc sống hiện nay, có những em bé đã thực sự mồ côi cha mẹ, bị cha mẹ bỏ rơi ngay từ khi mới chào đời. Chưa một lần gặp meh, được uống dòng sữa mát lành, được ôm ấp vỗ về, họ thật đáng thương biết nhường nào. Họ đã không được quyền hưởng hạnh phúc trọn vẹn nhất, vì tạo hoá đã cướp đi một phần của họ. Nhưng có điều, tôi tin rằng, những em bé ấy đang nhận được sự giúp đỡ lớn từ xã hội, từ những nhà hảo tâm, để các em có cơ hội được hoàn thiện bản thân. Các em vẫn sẽ là những mầm non của đất nước, đang được tưới táp để khôn lớn và trưởng thành!

Dù hôm nay hay mai sau, bé Hồng vẫn để lại trong trái tim mỗi người một dấu ấn đặc biệt, để nhắc nhở mỗi chúng ta về tình yêu thương mà có thể ta đang dần quên lãng.

23 tháng 9 2021

Nhân vật chú bé Hồng trong văn bản :" Trong Lòng Mẹ " của nhà văn Nguyên Hồng:

- Tuy nhỏ tuổi nhưng có suy nghĩ chững chạc và sâu sắc

- Có tình yêu thương mẹ mãnh liệt

- Người cô càng mỉa mai, chú bé càng thương mẹ

- Tình yêu thương mẹ của chú bé Hồng sẵn sàng bộc lộ thành hành động, quyết liệt để bênh vực, bảo vệ mẹ.

Tấm lòng của người mẹ

- Thức suốt đêm trông chừng hơi thở của con.

- Quằn quại...mất con.

- Sẵn sàng...đau đớn.

- Đi ăn xin...cứu sống con.

-> Tình yêu thương vô hạn, sẵn sàng hi sinh tất cả vì con.

29 tháng 5 2021

Văn bản trên viết về 2 cảnh tượng:

+Cảnh nhân dân vất vả chống lại dòng nước lũ

=>Thể hiện nỗi thấm khổ của nhân dân chân lấm tay bùn

+Cảnh tên quan phụ mẫu nhàn hạ, ăn chơi

=>Bày tỏ nỗi căm ghét với bọn quan lại lòng lang dạ thú