K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

6 tháng 11 2025

???⚠

23 tháng 1 2022

a.42 hs

b. b :xe buýt

c.28%

a, Lớp 6A có 42 học sinh.

b, B: Xe buýt.

c, 28%

2 tháng 1 2018

Tôi là một đám mây thích rong chơi và bay nhảy. Vì thế, cuộc đời tôi đầy thú vị, tuy thỉnh thoảng cũng có những rắc rối nho nhỏ. Tôi còn nhớ như in những kỉ niệm ấy.

Hôm đó, một ngày nắng đẹp trời, tôi và các bạn đi rong chơi ra ngoài miền Bắc. Đang đi, tôi bỗng thấy một chú sẻ nhỏ hớt hải bay tới:
— Chị mây ơi! Các chị thật là...! Dưới mặt đất bây giờ đang hạn hán, vậy mà các chị còn có thời gian rong chơi. Các chị hãy cứu mọi người với!
. Mây Hồng kiêu hãnh trả lời:
— Cứu ư? Ngươi biến đi nơi khác, đừng có cản đường du ngoạn của chúng ta.
Thế nhưng chim Sẻ vẫn van nài, cầu xin:
- Các chị ơi! Nếu không có mưa thì cây cối sẽ khô héo, con người và động vật sẽ chết khát. Sự sống sẽ rời bỏ mặt đất.
Tôi nhìn xuống dưới. Trời ơi! Một khung cánh xơ xác, tàn lụi hiện ra trong tầm mắt. Tôi thấy lúa rũ đi vì khát. Đôi mắt củá các bác nông dân mang một nỗi buồn xa xăm, vô tận. Các bác ngước lên nhìn trời như chờ mong những giọt nước mưa mát lành tưới tắm ruộng đồng để sự sống hồi sinh. Rồi tôi lại nhìn những nàng mây kiêu hãnh đang tung tăng bay đi kiếm tìm niềm vui. Lòng tôi trào lên một niềm thương xót: “Nếu tôi không giúp họ, họ sẽ chết mất.”. Tôi bay đến nhà bác Gió và xin bác giúp đỡ. Bác Gió mỉm cười:
- Nếu cháu muốn làm mưa giúp đỡ mọi người thì cháu sẽ không còn là một đám mây xinh đẹp nữa. Cháu đã nghĩ kĩ chưa?
Tôi ngập ngừng một thoáng rồi quả quyết. Bỗng nhiên, bộ váy trắng tinh khôi của tôi dần nhuốm một màu đen xám, và rồi tôi tan ra thành trăm ngàn hạt mưa rơi xuông trần gian. Như có một phép màu, cây cối. đua nhau vẫy lá chào đón cơn mưa, các bác nông dân tươi cười vui vẻ. Tôi trở thành những hạt nước mát lành chứa chan trên đồng ruộng. Thế rồi, ngấm vào lòng đất, tôi lại bốc hơi và trở thành một đám mây bông.
Một lần khác, tôi đi vào tận trong một khu rừng nguyên sinh. Cây cối ở đó rậm rạp, trải rộng mênh mông hết ngọn núi này đến ngọn núi khác. Tôi không hề hay biết nơi đây sắp có một trận bão lớn xảy ra. Nhìn thấy tôi, ông Bão cười lớn:
- Chà! Chà! Con bé này gớm nhỉ! Mi có biết ta sắp quét qua nơi này không? Ta sẽ nhốt mi vào trong phòng kín, ai bảo dám bén mảng tới địa phận của ta.
Rồi ông đem nhốt tôi vào trong một căn phòng kín với biết bao nhiêu là bụi bẩn, rác rưởi. Tôi loay hoay tìm cách thoát ra, nhưng lần nào cũng lại bị cuốn trở lại. Vừa bất lực, vừa buồn khổ, tôi bật khóc.
Thế nhưng, hoá ra ông Bão không phải là người xấu. Thấy tôi khóc, ông bảo:
- Thôi mà cháu, ta chỉ đùa cháu vậy thôi. Đó chính là ảo ảnh do ta tạo ra đó. Cháu phải biết những vùng sắp có bão là rất nguy hiểm, không nên lang thang vào đó sẽ mất mạng như chơi đấy. Bây giờ cháu về nhà đi.
Tôi cảm ơn ông Bão rồi lại tiếp tục cuộc hành trình.
Một lần tình cờ khác, tôi được kết bạn với các loài chim. Các bạn chim đã dẫn tôi đi đến thăm nhà bác Bồ Các - một vị trưởng lão được cả làng chim kính nể. Bác Bồ Các đã kể cho tôi nghe câu chuyện về sự hình thành chiếc cầu vồng bảy màu và cuộc đời của những bạn mây ngũ sắc. Các bạn chim còn đưa tôi đi ngắm những loài hoa phương Nam. Biết bao nhiêu loài hoa đẹp khoe hương, khoe sắc như một tấm thảm nhung tuyệt đẹp... Mỗi sáng, chúng tôi cùng hát vang khắp núi rừng: “Chúng ta cùng nắm tay cùng hát vang về tình bạn. Thiết tha và sáng trong như cuộc đời bao yêu thương”. Câu chuyện về tình bạn của chúng tôi thật là thú vị.
Mỗi chuyến phiêu lưu đều để lại trong lòng tôi những kỉ niệm đáng nhớ. Tôi ước mơ sẽ bay đến nhiều nơi xa hơn nữa để giúp đỡ mọi người và khám phá cuộc sống muôn màu kì thú.

3 tháng 1 2018

Tôi là một đám mây thích rong chơi và bay nhảy. Vì thế, cuộc đời tôi đầy thú vị, tuy thỉnh thoảng cũng có những rắc rối nho nhỏ. Tôi còn nhớ như in những kỉ niệm ấy.



ôm đó, một ngày nắng đẹp trời, tôi và các bạn đi rong chơi ra ngoài miền Bắc. Đang đi, tôi bỗng thấy một chú sẻ nhỏ hớt hải bay tới:
— Chị mây ơi! Các chị thật là...! Dưới mặt đất bây giờ đang hạn hán, vậy mà các chị còn có thời gian rong chơi. Các chị hãy cứu mọi người với!
. Mây Hồng kiêu hãnh trả lời:
— Cứu ư? Ngươi biến đi nơi khác, đừng có cản đường du ngoạn của chúng ta.
Thế nhưng chim Sẻ vẫn van nài, cầu xin:
- Các chị ơi! Nếu không có mưa thì cây cối sẽ khô héo, con người và động vật sẽ chết khát. Sự sống sẽ rời bỏ mặt đất.


Tôi nhìn xuống dưới. Trời ơi! Một khung cánh xơ xác, tàn lụi hiện ra trong tầm mắt. Tôi thấy lúa rũ đi vì khát. Đôi mắt củá các bác nông dân mang một nỗi buồn xa xăm, vô tận. Các bác ngước lên nhìn trời như chờ mong những giọt nước mưa mát lành tưới tắm ruộng đồng để sự sống hồi sinh. Rồi tôi lại nhìn những nàng mây kiêu hãnh đang tung tăng bay đi kiếm tìm niềm vui. Lòng tôi trào lên một niềm thương xót: “Nếu tôi không giúp họ, họ sẽ chết mất.”. Tôi bay đến nhà bác Gió và xin bác giúp đỡ. Bác Gió mỉm cười:
- Nếu cháu muốn làm mưa giúp đỡ mọi người thì cháu sẽ không còn là một đám mây xinh đẹp nữa. Cháu đã nghĩ kĩ chưa?
Tôi ngập ngừng một thoáng rồi quả quyết. Bỗng nhiên, bộ váy trắng tinh khôi của tôi dần nhuốm một màu đen xám, và rồi tôi tan ra thành trăm ngàn hạt mưa rơi xuông trần gian. Như có một phép màu, cây cối. đua nhau vẫy lá chào đón cơn mưa, các bác nông dân tươi cười vui vẻ. Tôi trở thành những hạt nước mát lành chứa chan trên đồng ruộng. Thế rồi, ngấm vào lòng đất, tôi lại bốc hơi và trở thành một đám mây bông.
Một lần khác, tôi đi vào tận trong một khu rừng nguyên sinh. Cây cối ở đó rậm rạp, trải rộng mênh mông hết ngọn núi này đến ngọn núi khác. Tôi không hề hay biết nơi đây sắp có một trận bão lớn xảy ra. Nhìn thấy tôi, ông Bão cười lớn:
- Chà! Chà! Con bé này gớm nhỉ! Mi có biết ta sắp quét qua nơi này không? Ta sẽ nhốt mi vào trong phòng kín, ai bảo dám bén mảng tới địa phận của ta.
Rồi ông đem nhốt tôi vào trong một căn phòng kín với biết bao nhiêu là bụi bẩn, rác rưởi. Tôi loay hoay tìm cách thoát ra, nhưng lần nào cũng lại bị cuốn trở lại. Vừa bất lực, vừa buồn khổ, tôi bật khóc.


Thế nhưng, hoá ra ông Bão không phải là người xấu. Thấy tôi khóc, ông bảo:
- Thôi mà cháu, ta chỉ đùa cháu vậy thôi. Đó chính là ảo ảnh do ta tạo ra đó. Cháu phải biết những vùng sắp có bão là rất nguy hiểm, không nên lang thang vào đó sẽ mất mạng như chơi đấy. Bây giờ cháu về nhà đi.
Tôi cảm ơn ông Bão rồi lại tiếp tục cuộc hành trình.
Một lần tình cờ khác, tôi được kết bạn với các loài chim. Các bạn chim đã dẫn tôi đi đến thăm nhà bác Bồ Các - một vị trưởng lão được cả làng chim kính nể. Bác Bồ Các đã kể cho tôi nghe câu chuyện về sự hình thành chiếc cầu vồng bảy màu và cuộc đời của những bạn mây ngũ sắc. Các bạn chim còn đưa tôi đi ngắm những loài hoa phương Nam. Biết bao nhiêu loài hoa đẹp khoe hương, khoe sắc như một tấm thảm nhung tuyệt đẹp... Mỗi sáng, chúng tôi cùng hát vang khắp núi rừng: “Chúng ta cùng nắm tay cùng hát vang về tình bạn. Thiết tha và sáng trong như cuộc đời bao yêu thương”. Câu chuyện về tình bạn của chúng tôi thật là thú vị.
Mỗi chuyến phiêu lưu đều để lại trong lòng tôi những kỉ niệm đáng nhớ. Tôi ước mơ sẽ bay đến nhiều nơi xa hơn nữa để giúp đỡ mọi người và khám phá cuộc sống muôn màu kì thú.

27 tháng 2 2020

Nếu tăng đáy lớn thêm 2,3m thì diện tích tăng thêm 32,2\(m^2\) nên chiều cao của đám đất hình thang đó là :

32,2.2:2,3 = 28m

Vậy diện tích đám đất đó là :

21,3.28 = 596,4\(m^2\)

Vậy..

P/s : Dấu chấm là nhân nha!

19 tháng 11 2018

I. Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

19 tháng 11 2018

Một ô tô từ A đến B mất 6 giờ , từ B đến A mất 4,5 giờ .Tính quãng đường AB biết vận tốc ô tô lúc về hơn lúc đi là 12km/h

  Sorry !! Vừa nãy máy bị đơ thông cảm

28 tháng 2 2017

meo con ngoi do

dung dua cung rau

hoi chang chuot nho

dung voi tron dau

9 tháng 7 2017

1.What did you do last night? We listen to music and watch TV.

2. Where did they go last week? They went to the cinema.

3. 3 days ago what she did at the school festival? She attended the school festival and prepared for the school festival.

4. What did you do last week? I have surfed the net for my school project.

5. What did she do last week at the birthday party? She danced and sang good food and drink.

TICK CHO MÌNH NHA!!!!!

9 tháng 7 2017

1, What did you do last night ? We listened to music and watched TV.

2. Where did they go last week ? They went to the cinema.

3. What did her do at the school fesival 3 days ago ? Her enjoyed the shool festival and prepare for the school festival.

4. What did you do last week ? I surfed the Internet for my project at school.

5. What did her do at the birthday party last week ? Her danced , sang and ate delicous food and drink.

5 tháng 3 2018

Gọi 40% số đèn là 2/5 số đèn

Tổng số bóng đèn bằng : 1/3+2/5+120

Ta có: 1/3+2/5=11/15

⇒120 bóng đèn bằng 4/15 tổng số bóng đèn làm được trong 3 tháng.

⇒ Tổng số bóng đèn là: (120:4).15 =450 bóng.

6 tháng 7 2022

Thay x=2 vào y=2x-1, ta được: y=4-1=3

Thay x=2 và y=3 vào y=-x+m,ta được:

m-2=3

hay m=5

26 tháng 2 2017

Bài làm 1

Đêm đã về khuya rồi. Ngoài trời gió lồng lộng thổi. Không còn tiếng chim kêu lích chích trong tán cây. Cảnh rừng Việt Bắc âm u, tĩnh mịch quá!

Chẳng biết vì sao, tôi không ngủ được. Tôi suy nghĩ cho trận chiến nay mai, chiến dịch Điện Biên Phủ. Đang nghĩ ngợi mông lung thì tôi nghe có tiếng sột soạt rất khẽ. Tôi nhôm dậy. Là Bác ư? Khuya rồi, sao Người chưa ngủ nhỉ?

Bác ngồi yên lặng bên cạnh bếp lửa hồng, vẻ mặt của Bác trầm ngâm như đang suy nghĩ việc gì đó. Ngoài mái lều tranh cũ nát, mưa rơi lâm thâm, dai dẳng. Tôi ngước mắt nhìn Bác, càng nhìn, tôi càng thấy thương Bác hơn. Bác như một người cha vậy. Người cha ấy đang nhóm lửa cho tôi và đồng đội nằm ấm.

Sau đó, Bác đi dém chăn cho chúng tôi: từng người một. Như sợ các anh em giật mình, Bác nhón chân nhẹ nhàng, thật nhẹ. Bóng Bác ánh lên trước ngọn lửa, cao lồng lộng, bao trùm cả cán lều. Tôi có cảm giác mơ màng cái bóng của Bác như làm chúng tôi ấm áp hơn cả ngọn lửa hồng đang cháy hừng hực kia.

Thổn thức nỗi lòng, tôi thầm thì hỏi:

– Bác ơi, Bác chưa ngủ ạ? Bác có thấy lạnh không?

Bác nhìn tôi, mỉm cười rồi trả lời bằng một giọng ấm áp:

– Ừ, Bác chưa ngủ đâu. Chú cứ ngủ cho đẫy giấc, để mai còn đi đánh giặc nữa chứ!

Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt, nhưng vẫn bồn chồn. Tôi năm mà vẫn lo Bác ốm, lòng tôi cứ bộn bề. Chiến dịch còn dài lắm! Rừng Việt Bắc lám dốc, lắm ụ. Nếu Bác cứ không ngủ suốt thế này, thì Bác lấy sức đâu để mà đi? Thế rồi tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Lần thứ ba tôi thức giấc thì đã canh tư. Nhìn thấy Bác vẫn đang ngồi, tôi hoảng hốt, giật thót mình. Bác vẫn chưa ngủ ư? Trời sắp sáng rồi!!! Tôi vội vã:

– Bác ơi, trời sắp sáng rồi, Bác hãy ngủ để sáng mai có sức mà đi!

Vẫn bằng giọng dịu dàng, Bác nói với tôi:

– Chú cứ ngủ đi, còn Bác thức thì cứ mặc Bác. Bác không ngủ được đâu! Bác đang nghĩ về đoàn dân công, trời mưa như thế này, chắc họ lạnh lắm. Bác chỉ mong trời sáng cho nhanh thôi. Không biết các cô chú ấy có sao không?

Tôi chợt hiểu ra, Bác thức vì chuyện ấy. Bác không chỉ chăm lo cho chúng tôi mà còn lo lắng cho cả những người ở xa chưa hề được gặp Bác. Tấm lòng của Bác thật cao cả. Lòng tôi vui sướng tràn trề và tôi quyết định thức luôn cùng với Bác.

Đêm nay, Bác không ngủ vì Bác là người luôn lo cho mọi người hơn bản thân. Bác là người Cha già của nhân dân Việt Nam – Vì Bác là Hồ Chí Minh.

Bài làm 2

Mùa thu năm 1950, Đảng và Chính phủ ta quyết định mở chiến dịch Cao - Bắc - Lạng (còn gọi là chiến dịch Biên giới) nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc giữa nước ta với các nước anh em như Trung Quốc, Liên Xô... Quân ta chuẩn bị lực lượng tương đối kĩ, có sự phối hợp chặt chẽ trên các chiến trường Đềgiành thắng lợi.

Trước khi chiến dịch mở màn, Bác đến thăm các đơn vị tham gia chiến dịch và nghỉ lại nơi trú quân của đơn vị tôi. Đêm mưa, trời lạnh, chiến sĩ ngủ quây

quần bên Bác. Nhưng Bác không ngủ. Người ngồi bên đống lửa, hai tay bó gối, đôi mắt trầm ngâm, những vết nhăn như sâu hơn trên vầng trán rộng.

Đêm đã khuya. Cảnh vật chìm trong bóng tối. Thỉnh thoảng văng vẳng đâu đó tiếng vỗ cánh của loài chim ăn đêm. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái lán. Đồng đội của tôi đang ngủ say sau một ngày hành quân vất vả. Tôi trở mình, quay mặt về phía đống lửa và lặng lẽ nhìn Bác - người Cha già kính yêu của quân đội và nhân dân Việt Nam. Bác khơi cho bếp lửa cháy bùng lên, hơi ấm toả khắp căn lều dã chiến. Rồi Bác đi dém chăn cho từng chiến sĩ. Bác coi trọng giấc ngủ của bộ đội nên nhón chân rất nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra tiếng động. Bác ân cần săn sóc các chiến sĩ không khác gì bà mẹ hiền thương yêu lo lắng cho đàn con.

Tôi dõi theo từng cử chỉ của Bác mà trong lòng trào lên tình cảm yêu thương và biết ơn vô hạn. Ánh lửa bập bùng ln bóng Bác lồng lộng trên vách nứa đơn sơ giống hình ảnh ông tiên, ông bụt trong truyện cổ tích. Tình thương của Bác đã sưởi ấm trái tim chiến sĩ trước giờ ra trận. Tôi cảm thấy mình như đang được che chở trong tình thương bao la, nồng đượm ấy. Lòng tôi bồi hồi, rưng rưng một niềm xúc động. Tôi thì thầm hỏi nhỏ:

- Thưa Bác, sao Bác chưa ngủ ạ? Bác có lạnh lắm không?

Bác không trả lời câu hỏi của tôi mà ân cần khuyên nhủ:

- Chú cứ việc ngủ ngon, Đềlấy sức ngày mai đánh giặc!

Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt mà lòng vẫn thấp thỏm không yên. Những chiến sĩ trẻ chúng tôi sức dài vai rộng, còn Bác vừa yếu lại vừa cao tuổi; Người không ngủ thì làm sao có đủ sức khoẻ Đềchỉ đạo chiến dịch quyết liệt này?

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua. Trời đang chuyển dần về sáng. Lần thứ ba thức dậy, tôi giật mình thấy Bác vẫn ngồi im như pho tượng, đôi mắt trĩu nặng suy tư, đăm đăm nhìn ngọn lửa hồng. Tôi không thể đành lòng bèn lên tiếng:

- Thưa Bác! Xin Bác chợp mắt một chút cho khoẻ ạ!

Bác cất giọng trầm ấm bảo tôi:

- Cháu đừng bận tâm. Bác không thể yên lòng mà ngủ. Trời thì mưa lạnh thế này, dân công ngủ ngoài rừng tránh sao cho khỏi ướt?! Bác nóng ruột lắm, chỉ mong trời mau sáng!

Nghe Bác nói, tôi càng hiểu tình thương của Người sâu nặng, bao la biết chừng nào! Bác! o cho chiến sĩ, dân công cũng là lo cho chiến dịch, cho cuộc kháng chiến gian khổ mà anh dũng của toàn dân. Tình thương ấy bao trùm lên đất nước và dân tộc.

Sung sướng và tự hào biết bao, tôi được làm người chiến sĩ chiến đấu dưới ngọn cờ vinh quang của Đảng, của Bác! Bác đã khơi dậy trong tôi tình đồng đội, tình giai cấp đẹp đẽ và cao quý. Không đành lòng ngủ yên trong chăn ấm, bên bếp lửa hồng, khi những đồng đội của mình còn phải chịu bao gian khổ, tôi thức luôn cùng Bác. Dường như hiểu được lòng tôi, những ngọn lửa hồng cũng nhảy múa reo vui và càng thêm rực sáng.

Bài làm 3

Trong cuộc đời tôi, những ngày tháng đẹp nhất là những ngày tôi được sống và chiến đấu bên cạnh Bác. Những ngày ấy thực sự đã để lại trong tôi những kỷ niệm không thể nào quên.

Lúc ấy, tôi là một anh lính mới (người chiến sĩ khi đó thường được gọi là đội viên). Đơn vị tôi vừa mới hành quân ra mặt trận thì cũng vừa lúc Bác trực tiếp ra chiến trường để chỉ đạo tiến quân. Đêm đó Bác ngủ lại cùng anh em ở đơn vị. Và cũng trong đêm đó, Bác đã để lại trong niềm yêu kính của tôi một ấn tượng khó phai.

– Bác ơi! Bác chưa ngủ! Bác có lạnh lắm không?

Bác quay lại nhìn tôi trìu mến:

– Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc.

Tôi vâng lời Bác nhắm mắt nhưng không sao ngủ được. Tôi bồn chồn, nằm và lo Bác Ốm. Chiến địch vẫn còn dài và bao khó khăn vẫn đợi chờ phía trước.

Lần thứ ba tôi tỉnh giấc. Tôi hốt hoảng giật mình khi thấy Bác vẫn ngồi đinh ninh, chòm râu im phăng phắc. Tôi vội vàng luống cuống:

– Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác nghỉ đi một lát. Bác vẫn nhẹ nhàng như lần trước:

– Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc.

Bác ngủ không ngon vì Bác không thấy an lòng. Trời mưa như vậy không biết các cô chú dân công ăn ngủ làm sao. Ở trong rừng mà có mỗi manh áo mồng thì chắc là ướt mất. Bác thấy nóng ruột quá. Bác mong sao trời sáng thật mau.

Tôi nhìn Bác, lòng tôi ấm áp và vui sướng mênh mông. Đêm ấy, tôi thức luôn cùng Bác. Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng bởi tôi đã nhân ra một điều đường như đã trở thành chân lý: Bác của chúng ta vĩ đại bởi Bác đã dành trọn cuộc đời cho những lo lắng và yêu thương.


27 tháng 2 2017

2 bài đều trên mạng .ko được đâu