K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

R3
4 tháng 11 2025

cryzen

22 tháng 6 2018

1.England

2.France

3.Japan

4.Russia

5.Netherlands

21 tháng 6 2018

1 , N ước Việt Nam 

2 , Nước Hàn Quốc 

3 , Nước Nhật Bản 

4 , Nước Bồ Đào Nha 

5 , Nước  Thái Lan 

10 tháng 4 2022

Ko bt,-,

21 tháng 6 2018

trả lời :

Red , Pink ; Green , Yellow ; Blua

@#@

21 tháng 6 2018

pink, red,brown,white,blue

tk mk nha

giờ ai cũng biết error 422 rồi phải ko hãy làm theo tui tắt hết đèn và lấy cho bn một cóc nước yêu thích bắt đầu:-câu đến với người dùng là heta sosunag: vừa mới vào game thì anh ta hốt hoảng vì nhìn thấy cái này:  khi anh vào game anh phát hiện ra rằng thanh máu và thức ăn nhòe đi như cái tv bị nhiẽu sống,anh chặt cây và khi mở kho đồ thì phát hiện đầu mình đi mất.khi đang đi qua sa mạc...
Đọc tiếp

giờ ai cũng biết error 422 rồi phải ko hãy làm theo tui tắt hết đèn và lấy cho bn một cóc nước yêu thích bắt đầu:

-câu đến với người dùng là heta sosunag: vừa mới vào game thì anh ta hốt hoảng vì nhìn thấy cái này:

 

undefined

 

khi anh vào game anh phát hiện ra rằng thanh máu và thức ăn nhòe đi như cái tv bị nhiẽu sống,anh chặt cây và khi mở kho đồ thì phát hiện đầu mình đi mất.khi đang đi qua sa mạc anh thấy cái gì đó đang lơ lửng trên không thì ra cây sương rồng và lá chết,kể cả đầm lầy thì thấy hoa súng lở lửng trên không khi anh đi qua dòng song thì máy anh đã có biểu hiện như thế này:

 

undefined

 

khi anh đi anh đi ra khỏi đó thì mới thoát được.khi anh trồng lúa thì nó sẽ lơ lửng như thế này:

 

undefined

 

khi vài tiếng thì máy anh không chịu được nữa anh đã băng game ngay sau đó.khi băng game thì anh phát hiện trò chơi ấy đã bị xóa khỏi trong máy anh,và anh không nhắc đến và chơi nó có tên error 422

- câu chuyện thứ hai đến với người tên là numa nus :

 xin chào tui ko có minecart do ba mẹ tui hơi nghèo nên tui chỉ có xem minecart trên youtube,khi anh qua zalo thì anh bạn của anh nhắn cho anh một phiên bản 1.18,anh rất vui mừng và anh lấy máy ra chơi luôn.khi anh vào game anh cũng hốt hoảng vì mã trò chơi tự dưng nhòe đi luôn cả máy thính của tui trông như thế này:

                undefined

anh sợ hãi , anh nói với mẹ của mình nhưng mẹ:

-nó là do bị chạm thứ gì đó

tui quá sợ nhưng phiên bản này ko chochơi chế độ sáng tạo,nên tui quết định dũng cảm chơi chế độ sinh tồn khi vào game anh cũng làm tương tự gióng với heta sosunag khi anh gieo hạt nó lơ lửng như nó đang bay:

undefined

gieo hạt xong anh bắt gặp một xa mạc có xương rồng và lá chết đang lơ lửng trên không ,khi anh đi qua đó thì:

                 undefined

một thực thể không đầu xuất hiện trước mặt anh ấy ,thực thể ấy chat rất nhiều âm thanh méo mó như đài radio bị hư hỏng nặng,anh nghĩ ra một cách đó là thoát game và tạo map mới cho riêng mình nhưng tất cả đều vô ích

khi anh vào máp mới anh hồi sinh ở khe nứt thì:

                   undefined

lại thêm một lần nữa thực thể không đầu xuất hiện nhưng cái này khác anh không di chuyển được kể cả anh cũng không cử động tay chân được,anh chỉ có ngồi chờ đợi và băng game.

sau khoảng 1 tiếng cuối cùng cũng băng game khi băng game thì anh phát hiện trò chơi ấy nhưng trước mặt màn hình của anh hiện ra chữ:

                  undefined

bây giờ anh rất sợ anh không muốn chơi kể cả không tải nó về mang tên error 422

 

6
24 tháng 11 2021

??????????????????

14 tháng 1 2018

Tôi thích nhất là nụ cười của mẹ . Mỗi khi nhìn thấy mẹ cười niềm hạnh phúc trong tôi lại dâng trào. Vì một điều đơn giãn mẹ vui thì tôi vui gấp bội phần.

Nụ cười của mẹ chứa chan tình yêu thương đối với các con. Mẹ cười khi chúng tôi có niềm hạnh phúc của riêng mình.  Mẹ vui cười từ những bước đầu chập chững của những đứa con; từ những vần à ơi bắt đầu tập nói .Như trong câu dao:

Cha là chỗ dựa, mẹ là gối êm

Nụ cười của mẹ còn là niềm hạnh phúc

Mẹ cười khi thấy con vui, mẹ nặng lòng khi thấy con buồn. Đó là nụ cười của một người phụ nữ thân thiện, bao dung làm sao. Mẹ sống với cái tâm của một người trần tục.

Mẹ không chỉ cười khi thấy gia đình mình hạnh phúc, những đứa con mình ngoan ngoãn mà mẹ cũng dành tặng nụ cười để bày tỏ niềm vui với mọi người xung quanh.

Hạnh phúc của mọi người cũng là hạnh phúc riêng của mẹ. Mẹ cười khi thấy nhiều trẻ em mồ côi được sống với đầy đủ tình thương của xã hội. Mẹ cười với tấm lòng thiện nguyện của những đấng hảo tâm giúp đỡ những người vùng quê xa xôi thiếu thốn.

Nụ cười ấy của mẹ như tiếp sức cho chúng con trên mỗi hành trình. Chỉ cần mẹ cười thì cho dù khó khăn đến bao nhiêu con vẫn không nản lòng. Có thể sau này con có vấp ngã trên đường đời đi chăng nữa, thì con hiểu một điều mẹ sẽ không cau có mà sẽ dành một nụ cười khích lệ tinh thần chúng con.

Nụ cười ấy là niềm tin, là lẽ sống của cuộc đời tôi!

Hạnh phúc trong tôi đơn giản là được nhìn thấy mẹ cười. Vì luôn muốn nhìn thấy hình ảnh đó, tôi đã và đang cố gắng làm một đứa con thật ngoan, để mẹ không ưu phiền, để mẹ có thể cười trong niềm  hạnh phúc của riêng mình chứ không phải chỉ biết cười cho hạnh phúc của chúng tôi nữa.

:D

14 tháng 1 2018

chịch nhau nhé

26 tháng 6 2018
  • 1. sherbet

    /'ʃə:bət/

    kẹo có vị chua

  • 2. lollipop

    /'lɔlipɔp/

    kẹo que

  • 3. beans

    /biːn/ 

    kẹo hình hạt đậu

  • 4. fruit drops

    kẹo trái cây

  • 5. hard candy

    kẹo cứng

  • bảo ai nhanh mink tk sao bạn ko tk cho tớ ??

  • kb nha

26 tháng 6 2018

custard cake = bánh bông lan 
lollipop = kẹo mút
snack = bim bim 
cream = kem
seaweed = rau câu 

6 tháng 3 2020

 Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"

1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;

2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.

3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.

Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

29 tháng 11 2023

tôi thích tựa game Roblox-Bloxfruit vì đó là một tưa game nhập vai làm một người dân cày hay làm boutyhunter

29 tháng 11 2023

còn bn

12 tháng 8 2018

Cống rãnh mà ddòi sóng sánh với đại dương!

Kênh mương mà đòi tương đương cới thủy điện ak!

20 tháng 11 2017

Bãi biển Sầm Sơn những ngày này thật tuyệt! Sau một ngày nô giỡn với sóng biển, điều tuyệt vời nhất là được nằm trên bờ cát nghe sóng rì rầm và ngắm những ánh sao lung linh. Tôi đang được thưởng thức những giây phút diệu kì ấy. Ngắm biển đêm xa xăm mờ ảo, tôi như thấy mình là người con gái của biến cả và mơ màng nghĩ về nàng tiên cá trong câu chuyện cổ tích của An-đéc-xen...

Từ trong làn sóng, thấp thoáng một dáng người, mờ nhạt, ẩn hiện., và bước ra. Một người con gái, hay đúng hơn một nàng tiên. Nàng tiên cùa biển cả với dáng vẻ thật lạ lùng, đôi chân ấy lướt đi trên cát, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đến bên tôi trước đôi mắt ngạc nhiên xoe tròn của tôi.

Chị là... Tôi ngơ ngác hỏi

Chị là con của biển cả bao la, là người mà người ta gọi là nàng tiên cá.

Thật hay mơ, ảo tưởng hay hiện thực? Đầu óc tôi chợt bối rối, phân vân rồi tôi cảm thấy thật vui và hạnh phúc. Nàng tiên cá mà tôi hay gặp trong giấc mơ, người trong câu chuyện đã gắn bó cùng tôi suốt những năm tháng ấu thơ giờ đây đang ở trước mặt tôi, thật gần và đẹp quá. Mái tóc vàng óng như một dòng suối mềm mại ấy tôi mới chỉ tưởng tượng mà chưa thật nhìn thấy, cá đến vuốt nhẹ cũng ngoài sức tưởng tượng của tôi, ôi êm dịu mát lạnh và thân thương đến lạ.

Chỉ tay về phía biển cả mênh mông, chị nói:

Cuộc sống của chị trước đây cùng bà, cha và các chị dưới thuỷ cung vui lắm. Chị là em út trong nhà nên được cưng chiều và yêu mến. Thế rồi các chị của chị, từng người một, bước sang tuổi mười lăm và được lên mặt biển. Chi đã háo hức biết nhường nào, đã vui sướng và hồi hộp chờ nghe những câu chuyện của các chị về cuộc sống và con người trên mặt đất. Và chị đã đơi năm năm, năm năm trong niềm mong chờ để đến ngày tròn mười lăm tuối. Trong đêm đầu tiên được bước vào cuộc khám phá ấy, chị đã gặp chàng tử của cuộc đời mình, dưới làn nước biển đêm lạnh, chị đã ôm người ấy, đã cứu và đưa người ấy vào bờ...

Chị đột nhiên dừng lại, tôi mơ hồ tưởng tượng ra cái viễn cảnh đẹp đẽ ấy, trong giờ phút gần kề với cái chết, tôi cảm nhận được chàng hoàng tử ấy chắc sợ hãi và lạnh lắm nhỉ. Chàng thật hạnh phúc và thật may khi găp nàng tiên cá đáng yêu.

Chị còn bên cạnh vẫn hướng đôi mắt buồn xa xăm vào khoảng không dường như trong ánh mắt ấy chứa đựng cả tình yêu và nỗi nhớ thương ...

Chị đã để chàng ở lại trên bờ, và đã có một người con gái khác đưa chàng vào lâu đài nguy nga ấy. Chị đã rung động, đã yêu chàng thật nhiều và hy sinh, đánh đổi cả giọng hát mê đắm lòng người cho mụ phù thuỷ đế được có đôi chân này đây! Nhưng tất cả đều không như chị muốn, chị không

thế nói, không thể bày tỏ tình yêu với chàng, mà chỉ lặng lẽ bên cạnh chàng. Đó là những gì chị mong đợi ư?

Tôi có thể hiểu chị đã phải lựa chọn cuộc sống giữa người thân, giữa biển cả rộng lớn với cuộc sống thầm lặng bên người mình yêu. Chị đã lựa chọn và đi theo tiếng gọi của trái tim. Cũng như tôi, vì tôi quá yêu bố, quá chờ mong, nên ngày nào cũng đợi nơi bãi biển này. Rồi một ngày nào đó, bố sẽ về trên chiếc thuyền đầy ắp cá, chắc chắn bố sẽ rất vui, và tôi cũng vậy.

Chị,đang khóc bên tôi, những giọt nước mắt của chị lăn trên làn da trắng mịn như những hạt ngọc xanh của biển, đẹp mà sao buồn thế.

Chị thật sai lầm khi đã quá yêu chàng, em có biết không, thật sự chị đã không thể giữ nổi con dao ấy, không thể ra tay ghim váo trái tim chàng nổi đau đớn. Chị không thể quên khuôn mặt hạnh phúc của chàng bên nàng công chúa đó, chị không thể quên...

Lại một lần nữa chị phải lựa chọn, quay về với biển cả hay tan thành bọt sóng, không còn gì cả, không còn tình yêu. Người con trai đó, chang hoàng tử mang đến cho chị tình yêu và cũng là người mang chị rời thật xa khỏi cuộc sống...

Chị không hối hận về những gì mình làm chứ ạ? Chị có oán trách có giận hờn người ấy không chị?

Oán trách ư! Hối hận ư! Với chị đó đơn thuần chỉ vì tình yêu, bởi nó quá mãnh liệt, quá yêu để rồi phải rời xa. Chị chấp nhận và không oán trách.

Con người có thể làm được những điều đó ư? Hay thần tiên mới có thế làm được như thế? Chị dũng cảm quá, chị cao thượng và hy sinh nhiều quá tôi muốn an ủi, muốn làm điều gì đó cho chị, nhưng làm gì đây, tôi có thế làm được gì ngoài việc ngăn cho những giọt nước mắt không rơi, nhưng tôi không thể, tôi oà khóc và chẳng hiểu vì sao. Tôi ôm chị và thấy tình yêu bố trỗi dậy mạnh mẽ, tôi nhớ bố...

Hai thứ tình yêu gặp nhau, chia sẻ cho nhau, tôi ôm chị thật chặt để cho chị sẽ không tan thành bọt biển, để chị mãi mãi là nàng tiên đẹp nhất, nhưng đôi tay tôi nhỏ bé quá, ý nghĩ của tôi còn non nớt quá và cũng tôi cùng chưa đủ hiểu thế nào là sự ra đi. Chị ôm tôi, thật ấm áp.

Em khóc hả! Xấu quá đi! Đừng như thế. Hai chị em mình cùng cười thật to nhé, bố em sẽ nghe thấy, và hoàng tử cũng sẽ thấy, hãy chuyến những tình yêu và nỗi nhớ của mình vào gió biển, làn gió sẽ bay thật nhanh, sẽ để cho bố và hoàng tử cảm nhận được, phải không em?

Chị vung tay và làm hiện ra trước mắt tôi hình ảnh bố đang cưỡi thuyền vượt gió, bố vẫn thế, không khác đi và tóc bố bạc hơn. Chị nói rằng sẽ găp được bố và gửi cho bố hình ảnh của tôi.

Tôi không nhớ rõ mình đã cười to đến mức nào, đến nỗi tất cả nhoà đi, nhạt mờ...

Tôi mở mắt tỉnh dậy, biển vẫn rì rầm, gió vẫn vuốt ve tôi mơn man da thịt. Và tôi lại cười.

Tôi không cảm thấy nỗi chờ đợi vô vọng của mình nữa mà thay vào đó, tôi càng cảm thấy có một niềm tin, chị đã dạy cho tôi lòng dũng cảm. Tôi sẽ cố gắng, sẽ làm được những gì mình mong muốn.

"Chỉ cần đợi phải không chị?". Tôi muốn nói như thế để chị hiểu là tôi không yếu đuối, chị có thể nghe được không nhỉ? Gió ơi gió, hãy mang đi thật xa, hãy đem đến bên chị những gì tôi muốn nói, và động viên chị hãy cố gắng lên.

Nụ cười của chị vẫn còn đó, vẫn lấp lánh trong dòng suy nghĩ của tôi. Nhìn lên bầu trời trong xanh, tôi thấy chị là một thiên thần, linh hồn của chị bất diệt, tình yêu của chị cảm thấu đất trời. Chị sẽ sống mãi phải không chị? Cảm ơn chi, cảm ơn tình yêu và lòng dũng cảm chị đã dạy cho em.



I

20 tháng 11 2017

Môn học mà tôi yêu thích nhất là môn Văn vì khi học Văn, tôi được đọc nhiều câu chuyện cổ tích, truyền thuyết, truyện cười thú vị. Nhắc đến truyền thuyết, tôi lại nhớ ra một kỉ niệm vô cùng đặc biệt.

Lần ấy, tôi mải mê đọc những truyện truyền thuyết và ngủ thiếp đi từ lúc nào. Bỗng tôi thấy mình lạc dến một xứ sở rất xa lạ, xung quanh mây phủ trắng, mùi thơm của các loài hoa tỏa ra ngào ngạt. Khung cảnh rất giống thiên đình – nơi có các vị thần tiên mà tôi thường thấy trong các câu chuyện cổ. Tôi còn đang ngơ ngác thì bỗng một tráng sĩ vóc dáng cao to, vạm vỡ tiến về phía tôi. Tôi vẫn chưa hết ngỡ ngàng thì người đó đã đứng ngay trước mặt tôi và nở một nụ cười thân thiện:

- Chào cháu bé! Cháu từ đâu đến vậy?

Thì ngắm kĩ thấy vị tráng sĩ mặc áo giáp sắt rất giống trong truyền thuyết Thánh Gióng. Tôi sung sướng hỏi:

- Ông có phải là ông Giống không ạ?

Tráng sĩ nhìn tôi, mỉm cười đáp:

- Ta đúng là Thánh Gióng đây! Sao cháu lại biết ta?

- Chúng cháu đang học về truyền thuyết Thánh Gióng đấy ông ạ! May qua, hôm nay, cháu được gặp ông ở đây. Cháu có thể hỏi ông vài điều mà cháu đang thắc mắc được không ạ?

Ông Gióng nhìn tôi mỉm cười:

- Được cháu cứ hỏi đi.

- Ông ơi, vì sao khi đánh thắng giặc Ân xong, ông không trở về quê nhà mà lại bay lên trời? Hay ông chê quê cháu nghèo, không bằng xứ thần tiên này?

- Không! Ta muốn được ở cùng họ, nhưng vì ta là con trưởng của Ngọc Hoàng nên phải trở về thiên đình sau khi đã hoàn thành sứ mệnh.

- Thế ông nhớ cha mẹ ông ở dưới kia không?

- Có chứ, cha mẹ đã từng mang nặng đẻ đau ra ta, ta rất biết ơn họ. Những ngày tháng ta chưa biết đi, chưa biết nói, họ không hề ghét bỏ ta mà vẫn yêu thương ta. Ta rất muốn có ngày nào đó trở về báo đáp ơn nghĩa của cha mẹ Cũng chính vì lẽ đó mà ta đã cố gắng đánh ta quân xâm lược để cha mẹ ta cũng nhân dân được sống trong tự do, thanh bình.

- Ồ, giờ thì cháu hiểu rồi. Ông đã báo đáp công nuôi dưỡng cha mẹ mình bằng việc đánh đuổi quân xâm lược.

- Ừ, đó là một trong những cách thể hiện lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ đấy cháu ạ!

- Khi cháu còn nhỏ thì phải học tâp thật tốt để cho cha mẹ vui lòng, đó cũng chính là tỏ lòng biết ơn cha mẹ phải không ông?

- Đúng rồi, cháu ngoan và thông minh lắm! Ông chúc cháu học thật giỏi nhé! Thôi hẹn gặp cháu vào lần khác. Ta phải đi gặp Ngọc Hoàng đây.    

Trong phút chóc, ông Gióng dã biến mất sau đám mây trắng. Vừa lúc đó tôi nghe có tiếng mẹ gọi:

- Lan! Dậy vào giường ngủ đi con!

Tôi bừng tỉnh, hóa ra cuộc gặp gỡ với Ông Gióng là một giấc mơ. Nhưng giấc mơ ấy đã cho tôi biết được nhiều điều bổ ích và khiến tôi nhớ mãi.