K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

30 tháng 10 2025

ai hỏi


21 tháng 12 2021

Tế bào -- lớn lên --> Tế bào trưởng thành -- sinh sản --> Tế bào mới.
 

21 tháng 12 2021

ai giúp với ạ!

19 tháng 10 2018

Mỗi mùa đều có một màu sắc một đặc trưng riêng. Đối với em, mùa em yêu thích nhất là mùa thu. Mùa thu thật đẹp, thật thơ mộng, với tiết trời thật êm dịu và trong lành. 

Mùa thu được bắt đầu vào tháng 6 âm lịch, cái nắng của mùa hạ lúc đó như khép hờ nhường chỗ cho nắng vàng hoe cùng những cơn gió mát nhẹ nhàng. Bầu trời mùa thu thật đẹp, nó trong xanh và cao vời vợi, những đám mây cũng trở nên rực rỡ hơn với màu xanh, màu vàng, màu hồng,…nhìn như những chú chim phượng hoàng trong các bức tranh sơn mài. 

Cây cối bắt đầu thay lá, khoác lên mình là một màu vàng rực rỡ, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ có thể khiến cây chỉ còn trơ lại những cành khẳng khiu. Và chúng ta sẽ bắt đầu đón những cơn mưa nhẹ như sương mỗi buổi sáng sớm thay cho những trận mưa rào như trút của mùa hè, kéo theo đó là cái se se lạnh thật thích. 

Và mùa thu cũng là mùa những bác nông dân đi thu hoạch lúa, mùi lúa chín thơm vàng óng. Không khí trở nên tươi vui như trẩy hội bởi từng đoàn người đang hò reo đi tuốt lúa, tiếng xe tiếng người cứ hòa vào nhau. Lũ trẻ thi nhau chơi trốn tìm sau những đống rơm đã được tút, hoặc lên đồi chơi thả diều khi cơn gió nổi lên. Khung cảnh thật lãng mạn nên thơ biết bao nhiêu. 

Mùa thu trên quê hương em rất đẹp, em cảm thấy yêu thích vô cùng. Mùa thu cũng là mùa tựu trường, mùa đón ông trăng. Biết bao kỉ niệm tuổi thơ em gắn liền với mùa thu thân thương. 

19 tháng 10 2018

Đã bao giờ khi dạo quanh trên một con phố quen, bạn bất chợt nghe đâu đó những âm thanh thật trong trẻo và tươi mới mang chút dư vị quê hương khiến bạn thấy lòng xốn xang, rồi bạn nhận ra từ bao lâu bạn đã để lòng mình lơ đễnh và có lúc nào đó đã quên mất những hương vị quê nhà. Bất chợt, một chiếc lá vàng rụng, thật nhẹ nhưng cũng đủ để bạn cảm nhận sự chuyển mình của đất trời, để được tận hưởng cái nắng nồng nàn đong đầy trong những làn gió dịu nhẹ. Đúng rồi, hè đang về. 

Những ngọn gió giao mùa rủ nhau về hong ấm từng vạt mưa ẩm ướt, làm những nỗi muộn phiền ngơ ngác chợt bốc hơi, lẩn khuất đâu đó rồi tan nhanh dưới vòm trời xanh đầy gợi cảm. Cái nắng đầu hè cũng thật là lạ, nhưng cũng thật đẹp. Không phải là cái nắng run rẩy nép mình trong cái se lạnh của mùa xuân nữa, cái nắng cũng chưa tới mức chói chang gay gắt, cái nắng làm tô thêm vẻ lẳng lơ, khiêu gợi của những chùm phượng rực đỏ, và tôn lên vẻ đằm thắm, sâu lắng của sắc tím bằng lăng. 

Dường như có một làn hương dịu dàng len nhẹ giữa thời gian mang theo chút hồn quê phảng phất đâu đây, để lòng ta lại xốn xang với bao cảm xúc bộn bề về một điều gì đó chẳng thể gọi thành tên. Và rồi bạn thấy nhớ, nhớ cái hương vị quê nhà, nhớ hương lúa ngọt mát, nét thanh bình, yên ả, không chút ồn ào, vội vã. Bạn nhớ hương cau, hương bưởi thoang thoảng mỗi buổi sớm thức dậy. 

Nhớ lắm cái hương thơm ngào ngạt của cánh đồng lúa trổ bông mà mỗi sáng vẫn đạp xe tới trường trên con đường đê quen thuộc. Nhớ cả những chiều cùng lũ bạn thả diều, đánh đáo, nhớ cả những tiếng kẽo kẹt, tiếng gió đưa xào xạc nơi những gốc tre già… Và bạn nhớ tới bố mẹ, nhớ ông bà, nhớ căn nhà nơi tôi đã gắn bó cả một thời tuổi thơ … 
Quê hương là gì hả mẹ? 
Mà cô giáo dạy phải yêu 
Quê hương là gì hả mẹ? 
Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều". 

Đúng là, đã bao lần, khi bước đi trong dòng đời hối hả, ta bỗng thấy chồn chân mỏi gối, thấy nhớ quê và muốn trở về. Phải rồi, quê hương nơi in dấu tháng ngày thơ ấu luôn dang rộng vòng tay đón ta như một người mẹ hiền ôm đứa con thơ vào lòng, cho ta một cảm giác bình yên và êm đềm thuở nào. Đó như một bến đỗ để tâm hồn ta tìm về. Ta bỗng mong được là đứa trẻ và được thấy mình hồn nhiên vui đùa giữa mùa hè quê hương. 

Lâu lắm rồi tôi mới lại có được những cảm giác rạo rực khi hè về, hè về trong đất trời, hè về trên quê hương. Thích thú biết nhường nào những buổi sáng mùa hè, sau cơn mưa, được ngắm thảm lúa vàng mênh mông như bỗng chợt rùng mình rũ sạch những giọt nước mưa còn bám lại trên lá, được thả hồn cùng những làn gió mát long lanh rạng rỡ nắng mai. 

Yêu lắm hình ảnh của những đứa trẻ chăn trâu, yêu cái cảm giác thanh bình, yên ả khi nghe tiếng bước chân của đàn trâu nện xuống nền đất đều đều. Thấy nhớ quá cái vẻ tần ngần của những bụi tre bên đường, nhớ tiếng gọi gà về văng vẳng đâu đây. Tiếng nước giếng khơi dội ào ào. Nhớ tiếng bát đũa, tiếng lũ trẻ con nô đùa vang xa trong xóm. 

Và kìa, những chú ve con vừa lột xác, bắt đầu vang lên những khúc ca mùa hè dài bất tận, ngân nga khắp không gian. Bạn sẽ thấy yêu cả những tiếng chẫu chuộc, tiếng ếch kêu râm ran bên ao bèo khi chiều muộn và suốt đêm khuya, tiếng côn trùng kêu rỉ rả, nỉ non hòa lẫn trong tiếng gió vi vu. Thật yên bình biết bao khi được ngồi ngắm sao trời hằng hà sa số, lại được nghe những âm thanh quen thuộc của những ngày ấu thơ mà suốt những năm tháng học tập và làm việc xa nhà bạn không cảm nhận được. 

Và rồi, bạn sẽ chợt nhận thấy mình bé lại khi văng vẳng đâu đây tiếng dỗ con của người mẹ trẻ, tiếng ru ầu ơ ngọt ngào trên cánh võng đong đưa. Tất cả hòa âm lại thành một bản giao hưởng rộn rã, vui tươi của tự nhiên, của đất trời như một đặc ân của tạo hóa chỉ ban tặng riêng cho mùa hạ quê mình. Có thể mọi thứ vẫn lặng lẽ diễn ra bình yên như ngàn đời vẫn thế. 

Có thể tất cả chỉ còn là hoài niệm bởi mọi việc đã thay đổi quá nhiều. Nhưng những âm thanh trong trẻo của mùa hè thì vẫn còn đây, đầy đủ và nguyên vẹn như khi tôi ấu thơ, và rồi đến tận khi xa quê hương, tôi mới thực sự nhận ra, tất cả đều đã ở trong tim mình tự bao giờ. 

6 tháng 11 2021

D

24 tháng 8 2025

Gia đình từ lâu đã trở thành cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn và chắp cánh cho ước mơ của mỗi con người. Đó là nơi chứa chan tình yêu thương, là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn sức mạnh để ta vững bước trên đường đời. Trong mạch cảm hứng viết về đề tài quen thuộc nhưng muôn đời mới mẻ ấy, bài thơ “Mái ấm gia đình” của Trương Hữu Lợi vang lên như một khúc hát trong trẻo, giản dị mà sâu lắng. Tác phẩm đã gợi ra hình ảnh một tổ ấm bình dị, thân thương, đồng thời khẳng định giá trị thiêng liêng và vai trò bền vững của gia đình trong đời sống con người.

Ngay từ nhan đề, “Mái ấm gia đình” đã gợi ra cảm giác gần gũi, ấm áp. Mái ấm ấy được tác giả khắc họa qua những hình ảnh quen thuộc trong đời thường: vòng tay ân cần của cha mẹ, tiếng cười hồn nhiên của con trẻ, bữa cơm sum vầy chan chứa yêu thương. Đó không phải những điều cao xa, lớn lao mà chỉ là những khoảnh khắc giản dị, đời thường. Nhưng chính từ những điều nhỏ bé ấy, ta cảm nhận rõ tình yêu thương bền chặt gắn kết các thành viên lại với nhau. Gia đình hiện lên như một chốn bình yên, nơi mỗi người có thể nương náu, tìm về sau những mệt nhọc, bon chen ngoài xã hội.

Không chỉ là nơi trú ngụ vật chất, mái ấm gia đình còn là điểm tựa tinh thần thiêng liêng. Ở đó, con người không bao giờ đơn độc trước giông tố cuộc đời. Khi vui, ta được sẻ chia niềm hạnh phúc; khi buồn, ta có bờ vai để tựa vào. Tình cảm gia đình vì thế trở thành ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, tiếp thêm nghị lực giúp con người vượt qua bao thử thách, gian nan. Chính bởi vậy, gia đình không chỉ nuôi dưỡng thể chất mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, hun đúc nên nhân cách, ý chí cho mỗi con người.

Về phương diện nghệ thuật, bài thơ mang giọng điệu mộc mạc, chân thành, dễ chạm đến trái tim người đọc. Tác giả đã sử dụng hình ảnh giản dị, quen thuộc, điệp từ và nhịp thơ đều đặn, êm dịu, gợi cảm giác gần gũi, bình yên. Lời thơ không cầu kỳ nhưng giàu sức gợi, làm bật lên tình cảm gia đình thiêng liêng, bền vững. Qua sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa nội dung và nghệ thuật, tác giả đã vẽ nên một bức tranh về tổ ấm gia đình ấm áp và đầy nhân văn.

Thông điệp mà Trương Hữu Lợi gửi gắm qua tác phẩm thật giản dị mà ý nghĩa: gia đình là mái ấm thiêng liêng, là điểm tựa bền vững cho mỗi con người. Dù đi đâu, làm gì, mỗi chúng ta cũng luôn cần biết trân trọng, giữ gìn và vun đắp cho tổ ấm thân thương ấy. Bởi hạnh phúc đích thực đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, xa xôi, mà bắt nguồn từ những bữa cơm sum họp, từ sự quan tâm chia sẻ và từ tình yêu thương giản dị trong chính gia đình mình.

Tóm lại, “Mái ấm gia đình” của Trương Hữu Lợi là một khúc ca dịu dàng và tha thiết về tình cảm gia đình. Với lời thơ mộc mạc mà giàu cảm xúc, tác phẩm đã khắc họa hình ảnh mái ấm giản dị nhưng thiêng liêng, nơi ươm mầm hạnh phúc và nâng đỡ tâm hồn con người. Bài thơ không chỉ gợi nhắc người đọc về ý nghĩa to lớn của gia đình, mà còn thức tỉnh mỗi chúng ta hãy luôn biết trân trọng và vun đắp cho tổ ấm thân yêu của mình. Bởi chính gia đình mới là bến bờ hạnh phúc, là nền tảng để ta vững vàng trong cuộc sống hôm nay và mai sau.Gia đình từ lâu đã trở thành cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn và chắp cánh cho ước mơ của mỗi con người. Đó là nơi chứa chan tình yêu thương, là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn sức mạnh để ta vững bước trên đường đời. Trong mạch cảm hứng viết về đề tài quen thuộc nhưng muôn đời mới mẻ ấy, bài thơ “Mái ấm gia đình” của Trương Hữu Lợi vang lên như một khúc hát trong trẻo, giản dị mà sâu lắng. Tác phẩm đã gợi ra hình ảnh một tổ ấm bình dị, thân thương, đồng thời khẳng định giá trị thiêng liêng và vai trò bền vững của gia đình trong đời sống con người.

Ngay từ nhan đề, “Mái ấm gia đình” đã gợi ra cảm giác gần gũi, ấm áp. Mái ấm ấy được tác giả khắc họa qua những hình ảnh quen thuộc trong đời thường: vòng tay ân cần của cha mẹ, tiếng cười hồn nhiên của con trẻ, bữa cơm sum vầy chan chứa yêu thương. Đó không phải những điều cao xa, lớn lao mà chỉ là những khoảnh khắc giản dị, đời thường. Nhưng chính từ những điều nhỏ bé ấy, ta cảm nhận rõ tình yêu thương bền chặt gắn kết các thành viên lại với nhau. Gia đình hiện lên như một chốn bình yên, nơi mỗi người có thể nương náu, tìm về sau những mệt nhọc, bon chen ngoài xã hội.

Không chỉ là nơi trú ngụ vật chất, mái ấm gia đình còn là điểm tựa tinh thần thiêng liêng. Ở đó, con người không bao giờ đơn độc trước giông tố cuộc đời. Khi vui, ta được sẻ chia niềm hạnh phúc; khi buồn, ta có bờ vai để tựa vào. Tình cảm gia đình vì thế trở thành ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, tiếp thêm nghị lực giúp con người vượt qua bao thử thách, gian nan. Chính bởi vậy, gia đình không chỉ nuôi dưỡng thể chất mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, hun đúc nên nhân cách, ý chí cho mỗi con người.

Về phương diện nghệ thuật, bài thơ mang giọng điệu mộc mạc, chân thành, dễ chạm đến trái tim người đọc. Tác giả đã sử dụng hình ảnh giản dị, quen thuộc, điệp từ và nhịp thơ đều đặn, êm dịu, gợi cảm giác gần gũi, bình yên. Lời thơ không cầu kỳ nhưng giàu sức gợi, làm bật lên tình cảm gia đình thiêng liêng, bền vững. Qua sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa nội dung và nghệ thuật, tác giả đã vẽ nên một bức tranh về tổ ấm gia đình ấm áp và đầy nhân văn.

Thông điệp mà Trương Hữu Lợi gửi gắm qua tác phẩm thật giản dị mà ý nghĩa: gia đình là mái ấm thiêng liêng, là điểm tựa bền vững cho mỗi con người. Dù đi đâu, làm gì, mỗi chúng ta cũng luôn cần biết trân trọng, giữ gìn và vun đắp cho tổ ấm thân thương ấy. Bởi hạnh phúc đích thực đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, xa xôi, mà bắt nguồn từ những bữa cơm sum họp, từ sự quan tâm chia sẻ và từ tình yêu thương giản dị trong chính gia đình mình.

Tóm lại, “Mái ấm gia đình” của Trương Hữu Lợi là một khúc ca dịu dàng và tha thiết về tình cảm gia đình. Với lời thơ mộc mạc mà giàu cảm xúc, tác phẩm đã khắc họa hình ảnh mái ấm giản dị nhưng thiêng liêng, nơi ươm mầm hạnh phúc và nâng đỡ tâm hồn con người. Bài thơ không chỉ gợi nhắc người đọc về ý nghĩa to lớn của gia đình, mà còn thức tỉnh mỗi chúng ta hãy luôn biết trân trọng và vun đắp cho tổ ấm thân yêu của mình. Bởi chính gia đình mới là bến bờ hạnh phúc, là nền tảng để ta vững vàng trong cuộc sống hôm nay và mai sau.Gia đình từ lâu đã trở thành cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn và chắp cánh cho ước mơ của mỗi con người. Đó là nơi chứa chan tình yêu thương, là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn sức mạnh để ta vững bước trên đường đời. Trong mạch cảm hứng viết về đề tài quen thuộc nhưng muôn đời mới mẻ ấy, bài thơ “Mái ấm gia đình” của Trương Hữu Lợi vang lên như một khúc hát trong trẻo, giản dị mà sâu lắng. Tác phẩm đã gợi ra hình ảnh một tổ ấm bình dị, thân thương, đồng thời khẳng định giá trị thiêng liêng và vai trò bền vững của gia đình trong đời sống con người.

Ngay từ nhan đề, “Mái ấm gia đình” đã gợi ra cảm giác gần gũi, ấm áp. Mái ấm ấy được tác giả khắc họa qua những hình ảnh quen thuộc trong đời thường: vòng tay ân cần của cha mẹ, tiếng cười hồn nhiên của con trẻ, bữa cơm sum vầy chan chứa yêu thương. Đó không phải những điều cao xa, lớn lao mà chỉ là những khoảnh khắc giản dị, đời thường. Nhưng chính từ những điều nhỏ bé ấy, ta cảm nhận rõ tình yêu thương bền chặt gắn kết các thành viên lại với nhau. Gia đình hiện lên như một chốn bình yên, nơi mỗi người có thể nương náu, tìm về sau những mệt nhọc, bon chen ngoài xã hội.

Không chỉ là nơi trú ngụ vật chất, mái ấm gia đình còn là điểm tựa tinh thần thiêng liêng. Ở đó, con người không bao giờ đơn độc trước giông tố cuộc đời. Khi vui, ta được sẻ chia niềm hạnh phúc; khi buồn, ta có bờ vai để tựa vào. Tình cảm gia đình vì thế trở thành ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, tiếp thêm nghị lực giúp con người vượt qua bao thử thách, gian nan. Chính bởi vậy, gia đình không chỉ nuôi dưỡng thể chất mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, hun đúc nên nhân cách, ý chí cho mỗi con người.

Về phương diện nghệ thuật, bài thơ mang giọng điệu mộc mạc, chân thành, dễ chạm đến trái tim người đọc. Tác giả đã sử dụng hình ảnh giản dị, quen thuộc, điệp từ và nhịp thơ đều đặn, êm dịu, gợi cảm giác gần gũi, bình yên. Lời thơ không cầu kỳ nhưng giàu sức gợi, làm bật lên tình cảm gia đình thiêng liêng, bền vững. Qua sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa nội dung và nghệ thuật, tác giả đã vẽ nên một bức tranh về tổ ấm gia đình ấm áp và đầy nhân văn.

Thông điệp mà Trương Hữu Lợi gửi gắm qua tác phẩm thật giản dị mà ý nghĩa: gia đình là mái ấm thiêng liêng, là điểm tựa bền vững cho mỗi con người. Dù đi đâu, làm gì, mỗi chúng ta cũng luôn cần biết trân trọng, giữ gìn và vun đắp cho tổ ấm thân thương ấy. Bởi hạnh phúc đích thực đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, xa xôi, mà bắt nguồn từ những bữa cơm sum họp, từ sự quan tâm chia sẻ và từ tình yêu thương giản dị trong chính gia đình mình.

Tóm lại, “Mái ấm gia đình” của Trương Hữu Lợi là một khúc ca dịu dàng và tha thiết về tình cảm gia đình. Với lời thơ mộc mạc mà giàu cảm xúc, tác phẩm đã khắc họa hình ảnh mái ấm giản dị nhưng thiêng liêng, nơi ươm mầm hạnh phúc và nâng đỡ tâm hồn con người. Bài thơ không chỉ gợi nhắc người đọc về ý nghĩa to lớn của gia đình, mà còn thức tỉnh mỗi chúng ta hãy luôn biết trân trọng và vun đắp cho tổ ấm thân yêu của mình. Bởi chính gia đình mới là bến bờ hạnh phúc, là nền tảng để ta vững vàng trong cuộc sống hôm nay và mai sau.Gia đình từ lâu đã trở thành cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn và chắp cánh cho ước mơ của mỗi con người. Đó là nơi chứa chan tình yêu thương, là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn sức mạnh để ta vững bước trên đường đời. Trong mạch cảm hứng viết về đề tài quen thuộc nhưng muôn đời mới mẻ ấy, bài thơ “Mái ấm gia đình” của Trương Hữu Lợi vang lên như một khúc hát trong...

24 tháng 8 2025

Bài thơ "Mái ấm gia đình" của Trương Hữu Lợi đã thể hiện sâu sắc tình cảm yêu thương, gắn bó giữa các thành viên trong gia đình và vai trò quan trọng của mái ấm trong cuộc sống con người. Bằng những hình ảnh quen thuộc như cha mẹ tần tảo, con cái quây quần, bài thơ gợi lên một không gian đầm ấm, hạnh phúc. Tình cảm gia đình được thể hiện nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, cho thấy gia đình không chỉ là nơi che mưa chắn nắng mà còn là chốn bình yên nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp: hãy biết trân trọng, giữ gìn mái ấm thân thương – nơi bắt đầu của tình yêu thương và cũng là điểm tựa vững chắc suốt cuộc đời.

25 tháng 7 2018

Đáp án B

4 tháng 1 2017

Đáp án B

30 tháng 4 2017

Vi phạm đạo đức không phải là vi phạm pháp luật.

P/s : Vì sao thì ....

30 tháng 4 2017

trời trời... mình đang cần chỗ giải thích vì sao ă

5 tháng 10 2021

Em tham khảo:

Các động từ mạnh: cắn, nhai, nghiền nát

 Trong câu văn trên tác giả đã sử dụng biện pháp so sánh làm nổi bật được hình ảnh nhân vật. Câu này thể hiện lòng yêu thương mẹ của bé Hồng. Xét ngữ cảnh, lời bà cô tả mẹ bé Hồng gợi lên người mẹ đau khổ cô độc. Lại xét vào thời diểm đó, chính những cổ tục phong kiến đã đẩy mẹ bé Hông vào cảnh khổ như vây. Vậy nên câu này cho thấy lòng thương yêu mẹ mãnh liệt của bé Hồng. Quá đau xót cho mẹ nên Hồng muốn phá nát những cổ tục kìm hãm mẹ, hành hạ mẹ và chia cắt hai mẹ con.

 

15 tháng 12 2023

Bạn tham khảo nhé, chúc bạn làm bài tốt!

Trong thời gian chúng em còn ngồi trên chiếc ghế của nhà trường, thầy cô chính là những người lái đò đưa chúng em đến thành công, là người dìu dắt, nâng niu, và che chở chúng em. Tuy có những lúc thầy cô quát mắng chúng em, nhưng em biết đó là những lời vàng ngọc mà có thể sau này em không thể nghe lại được nữa. Có những lần chúng em đã khiến thầy cô buồn lòng vì những lần nghịch ngợm quậy phá, nhưng cũng có lần chúng em làm cho thầy cô tự hào.Em biết sự nghiệp trồng người là không dễ dàng, nhưng thầy cô vẫn đang cố gắng miệt mài để soạn từng trang giáo án dày đặc để mỗi buổi học chúng đều được tiếp thu những kiến thức mới mẻ. Em rất biết ơn thầy cô vì đã đưa chúng em đến con đường thành công, dạy dỗ những điều hay lẽ phải để cho chúng em được nên người và giúp ích cho xã hội. Lời cuối cùng, em xin chân thành cảm ơn các thầy cô đã dạy bảo em nên người, em mong rằng thầy cô sẽ có thật nhiều sức khỏe và thành công trong sự nghiệp trồng người cho đất nước!