K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

R3
28 tháng 10 2025

đớp đồ ăn vặt một mình

28 tháng 10 2025

Khi nói xấu, chửi bn đấy là bn đấy dỗi ko bao giờ tha lỗi cho mk =)

1. Mở bài: Đó là lần em trốn học đi chơi vào lúc lớp 9 

2. Thân bài: 

-Diễn biến: 

+ Vì áp lực học hành nhiều và các bạn rủ rê nên em quyết định bỏ môt buổi học thêm để đi chơi 

+ Trong lúc đi chơi bắt gặp bố mẹ trên đường về nhà 

+ Bố mẹ rất shock nhưng cũng chỉ im lặng rồi đi qua

+ Từ sau khi bị bố mẹ phát hiện, tâm trạng em lo lắng khôn nguôi không dám về nhà 

+ Các bạn động viên nên em quyết định về nhà nói chuyện với bố mẹ 

+ Về nhà em thấy nét mặt bố mẹ thoáng buồn, em biết mình đã làm sai rồi ( kiếm được đồng tiền nuôi em ăn học không phải dễ mà em lại bỏ học đi chơi ) Em rất ăn năn và hối hận

+ Em nhận sai với bố mẹ và hứa không tái phạm đồng thời đi xin lỗi cô giáo. 

+ Bố mẹ và cô giáo bỏ qua cho em và em cũng rút được bài học cho mình.

3. Kết bài: Sau lỗi lầm đó em thấy mình đã trưởng thành hơn. Đặc biệt nghiêm túc với việc học không còn bỏ bất cứ buổi nào. Em trân trọng sự tha thứ của bố mẹ và tự hứa không để bố mẹ buồn vì em thêm lần nào nữa

10 tháng 8 2023

Dàn bài cho bạn nhé.

MB:

- Tạo tình huống, hoàn cảnh xảy ra sự việc cho câu chuyện.

ví dụ như: em nói về thời gian, lí do dẫn đến việc em mắc khuyết điểm đó. (khuyết điểm lười học chẳng hạn ha, hay không thuộc bài gì đó,..)

TB:

- Lúc đó lớp kiểm tra, vì tối qua em mải chơi như thế nào đó mà khi đến lớp em đã không làm được bài nào trong giấy thi cả.

- Cảm xúc của em khi em không làm được bài?

+ sự ái ngại, vẻ mặt bất ngờ của thầy/ cô giáo khi thấy em nộp giấy trắng.

+ ...

- Khi về nhà, cảm xúc em bối rối như thế nào?

+ em không dám nhìn thẳng mặt cha mẹ như thể mình vừa lừa dối cha mẹ chuyện động trời gì đó.

+ bữa đó em không nói chuyện thoải mái với cha mẹ như mọi hôm.

+ ....

- Khi cô phát bài kiểm tra về, cô đã nói những lời gì với em?

+ tả vẻ mặt, giọng nói rầu rầu của cô khi thất vọng về em.

- Về nhà cha mẹ biết điểm kiểm tra của em như thế thì hành động, lời nói của cha mẹ ra sao?

+ cảm xúc của em khi đó như thế nào?

- Sau đó, em xin lỗi cha mẹ thầy cô ra sao?

- Dặn lòng mình phải như thế nào sau này trong việc học hành?

+ chăm chỉ, cố gắng hơn,...

KB:

- Tổng kết lại vấn đề: ví dụ như đó là lần khiến em nhớ mãi và bây giờ em không dám lơ là việc học hành nữa.

11 tháng 8 2023

Một số gợi ý:

Vào một chiều mát ngày hè trong xanh, em và gia đình quyết định đi dạo chơi ở công viên gần nhà. Trong lúc vui đùa và chụp ảnh, em đã vô tình làm vỡ chiếc điện thoại của bố.

Lúc đó, bố đang chụp ảnh cho cả gia đình. Em muốn chụp một bức ảnh đẹp để lưu giữ kỷ niệm, nhưng không may tay trượt và chiếc điện thoại rơi xuống mặt đất. Âm thanh va chạm vang lên, và khi em nhìn xuống thì màn hình điện thoại đã bị vỡ tan tành.

Lúc đó bố em trông vẻ mặt rất thất vọng và tức giận khi thấy chiếc điện thoại yêu quý của mình bị hư hỏng. Mẹ em cũng không khỏi lo lắng vì chiếc điện thoại là công cụ làm việc quan trọng của bố. Còn em chỉ biết hối hận và xin lỗi bố vì sự cẩu thả thiếu cẩn trọng của mình.

Phản ứng ban đầu của bố em là giận dữ và không kiềm chế được cơn tức giận. Bố chỉ trích em bằng những lời lẽ bực dọc vì sự thiếu cẩn thận và thiếu trách nhiệm trong việc sử dụng đồ vật của người khác. Tuy nhiên, sau một thời gian, bố em đã bình tĩnh trở lại và thấu hiểu. Bố còn nhắc nhở rằng chúng ta phải học từ những sai lầm và trở nên trưởng thành hơn.

Em cảm thấy rất xấu hổ và xin lỗi vì đã gây ra sự phiền toái, lo lắng cho mọi người. Từ lần làm vỡ điện thoại này, em đã rút ra được một bài học quan trọng. Đó là em phải luôn cẩn thận khi sử dụng đồ vật của người khác. 

TLamm

28 tháng 11 2021

nhanh lên nha mik cần gấp lắm 

28 tháng 11 2021

Kỉ niệm sau là 1 kỉ niệm mình đọc trộm nhật kí.Tóm gọn:

Nhớ năm đó là hồi lớp 3,bạn mình có mua 1 quyển sổ nhật kí .Ngày nào mình cũng thấy bạn thân mình cầm bút gòi viết vào trong cuốn sổ đó,nhưng dù là bạn thân,bạn mình vẫn ko cho đọc.Mình nghĩ bạn đấy đang viết 1 thông tin j đó quan trọng,hay ghi viết xấu về mình.Mình tò mò lắm,thế mình đã quyết định đợi chờ bạn mình cất quyển sổ vào trong cặp để mình lén đọc nó.Vào 1 hôm,bạn thân mình khi ghi chép các thứ trong cuốn sổ rồi để nó vào trong cặp.Mình ngồi đối diện bàn của bạn mình nên thấy hết.Lúc bạn mình ra ngoài chơi,mình chạy vào,mở ngăn bạn thân mình cất sổ rồi mình bỏ ra đọc.TRong đó ghi rất nhìu thứ nhưng ghi toàn bằng tiếng anh.

 

 

that!

15 tháng 11 2021

Tham khảo!

 

Giờ đây sau nhiều năm trôi qua thì chính bản thân tôi mới có đủ dũng khí cũng như dám kể về những năm tháng êm đềm trôi qua của tuổi học trò kèm theo kỷ niệm khi để xảy ra một chuyện có lỗi với bạn - đây có lẽ sẽ lần đầu tiên và cũng là duy nhất nhưng đã đủ để khiến tôi phải cảm thấy hổ thẹn đến tận bây giờ. Tôi vẫn nhớ như in câu chuyện đó…

Mấy năm trước đây khi tôi vừa ra khỏi tiệm net chơi game cùng với lũ bạn thân, bọn tôi bước ra ngoài đường thì gặp thằng Quy - đứa bạn cùng trường với bọn tôi. Nó đang ngồi say sưa đếm tiền với một vẻ mặt say mê, đôi mắt nó ánh lên một niềm vui vô cùng khó tả. Tôi chợt reo lên với lũ bạn: “Chắc thằng này vừa trộm tiền của bố mẹ nó đây mà!”. Rồi bọn tôi kích nhau xem đứa nào dám ra đó lấy được tiền của nó. Tất nhiên là tôi, bởi vì tôi mạnh mẽ, dũng cảm nhất trong nhóm mà. Thế là tôi chạy ngay lại giật xấp tiền trên tay của nó rồi cả bọn hò nhau chạy trốn và đem chia nhau. Rồi cho đến một hôm tôi có dịp gặp lại nó nhưng là từ đằng xa thôi.

Tôi không dám tin vào mắt mình nữa khi thằng Quy đang đứng trước một cửa hàng bán đồ chơi mà nó chỉ dám đứng nhìn qua cửa kính mà thôi. Quý còn đang cõng người anh đang bị bệnh tật thần kinh, lưng nó phải oằn xuống vì chắc không chịu nổi sức nặng quá lớn. Tôi lại gần, nấp lưng vào bức tường bên cạnh và vểnh tai lên lắng nghe: “Tiếc quá nhỉ, giá như em còn số tiền đó thì em sẽ mua cho anh chiếc xe tăng đẹp nhất ở đằng kia, nhưng không sao vì chỉ một tuần rửa chén thuê nữa thôi là em sẽ có đủ tiền để mua cho anh thôi mà”. Thằng anh cười một cách vô cùng hồn nhiên rồi nhắc lại “xe tăng, xe tăng”. Tôi đứng nép hẳn vào trong góc tường, tự dưng tôi thấy bản thân mình có tội.

Tôi bỏ chạy một mạch về nhà mà rơm rớm nước mắt, sao tôi cảm thấy xấu hổ quá! Sau đó tôi đã cố gắng dành dụm được một số tiền để trả cho Quy cũng như bù đắp được phần nào lỗi lầm mà tôi đã gây ra. Sau này, tôi vẫn hay qua nhà Quy chơi, hỏi thăm về người anh bị bệnh và chia sẻ với nhau khá nhiều điều trong cuộc sống. Kể về lần lấy tiền đó cả hai cứ nhìn nhau cười mà thôi.

15 tháng 11 2021

“Bạn bè là nghĩa tương thân

Khó khăn hoạn nạn ân cần bên nhau”

Tình bạn luôn gắn với những điều tốt đẹp, lớn lao. Với tôi, tình bạn cũng rất mực cao quý, thiêng liêng. Vậy mà đã có những lúc tôi đã đầy ích kỉ, toan tính và để rồi khiến Hoa- bạn thân nhất của tôi buồn lòng. Đến tận bây giờ, ba năm trôi qua rồi, nhưng tôi vẫn nhớ về lần tôi đã không chỉ  bài bạn và rồi khiến bạn bị điểm kém.

Tôi không thể nào quên câu chuyện vào ngày thi môn Toán hôm đó. Đó là tiết kiểm tra một tiết vô cùng căng thẳng sau kì nghỉ Tết dài. Chúng tôi đều đã chuẩn bị nhưng có lẽ chưa ai đủ tự tin để khẳng định mình có thể làm được điểm tuyệt đối. Còn một tiếng nữa, một tiếng nữa thôi là đến giờ thi rồi. Tim tôi đập liên hoàn vì hồi hộp. Lớp học cũng yên ắng đến lạ. Chỉ có tiếng trao đổi nhỏ của các bạn và tiếng lật sách vở đều đều. Chưa bao giờ chúng tôi lại chăm chú đến thế. Bảy giờ mới vào lớp nhưng chẳng ai ra sân trường nô đùa như mọi hôm. Bầu không khí căng thẳng, lo lắng bao trùm lấy lớp học. Mọi thứ như chuẩn bị sẵn cho con rắn của ích kỉ len lỏi trong tôi vậy.

Hoa là bạn thân của tôi. Chúng tôi học cũng tầm tầm như nhau nhưng có lẽ ở môn Toán tôi nhỉnh hơn bạn một chút. Khi Hoa đến tìm, tôi đang loay hoay với cái máy tính tìm ra đáp số cho một bài nâng cao. Hoa ngồi cạnh và hỏi bài tôi. Một sự khó chịu lóe trong đầu tôi vì tôi không muốn bị làm phiền. Nhưng tôi vẫn giúp bạn. Trước thắc mắc của Hoa về câu hình, tôi hoàn toàn có thể giải được. Vậy mà tôi đã ngu ngốc từ chối: “Tớ vẫn chưa biết làm, bài gì mà khó thế không biết!”. Tôi cường điệu giọng nói và nhăn mày khi nói. Gương mặt Hoa cũng thất thểu: “Chán thật, tớ nghĩ mãi không ra, tưởng Lan biết cơ, kệ vậy. Thi xong bọn mình đi ăn nhé!”. Gương mặt bạn chân tình nhìn tôi và đầy tin tưởng. Còn tôi, tôi không muốn giúp. Không muốn giúp vì sợ bạn biết làm, bạn điểm cao hơn mình. Trong đầu tôi là con rắn ích kỉ, là sự xấu xa bao trùm. Nhìn bóng Hoa về chỗ ngồi, tôi chỉ thấy sự chán nản, sự ghét bỏ khi đó. Tiếng trống vào lớp vang lên. Chúng tôi đã làm bài, học bài đầy chăm chỉ và cố hết sức mình rồi.

Nhưng, điều tôi không thể ngờ, là Hoa, Hoa đang ngồi khóc. Điều đó làm tôi rất bất ngờ. Hoa bảo: “Tớ không làm được bài, tớ làm sai rất nhiều bài”. Hoa có vẻ buồn lắm. Bài kiểm tra này bạn cũng đã đầu tư rất nhiều nhưng cuối cùng lại vô thức mà làm sai nhiều như vậy. Tôi thấy có lỗi vì mình đã không giúp bạn câu hỏi kia, đã không chỉ bài khi bạn hỏi. Đáng sợ hơn là ngay tiết sau cô đã trả bài. Cô đã tập trung chấm bài, lấy điểm. Nhìn điểm chín rưỡi đỏ chót, tôi thấy vui. Nhưng, khi thấy số điểm dưới trung bình của Hoa, tôi vừa ân hận ,vừa thấy có lỗi. Liệu một người bạn thân lại có suy nghĩ đầy ích kỉ như vậy hay sao?

Hoa nhìn bài tôi, các bạn ngưỡng mộ tôi. Cô giáo tuyên dương tôi vì là người duy nhất làm được câu khó. Lúc đó, dường như, dường như thay vì tự hào, tôi thấy lo. Tôi đã bảo không biết làm mà giờ đây, lại có mình tôi, mình tôi làm được và thậm chí còn đạt điểm cao nữa. Ấy vậy mà Hoa không hề nghi ngờ. Bạn còn háo hức chúc mừng tôi và rất hoan hỉ. Tôi chỉ dám giữ sự nghi ngờ trong lòng mình. Chỉ có Hoa, bạn hồ hởi hết mực và muốn xem bài tôi: “Chỉ tớ cách làm đi. Cậu giỏi thế!”. Nhìn gương mặt đầy mong đợi của Hoa, sự tội lỗi trong tôi trào dâng. Tôi ích kỉ, còn bạn thì luôn bao dung. Ngay cả khi bị điểm thấp, gương mặt ấy vẫn đầy cố gắng, mong chờ sau khi nỗi buồn đã qua đi. Còn tôi, tôi chỉ vì chút lợi ích nhỏ bé của bản thân mình mà bỏ quên bạn. Tôi đã mường tượng ra sự ngỡ ngàng, kinh ngạc và thậm chí là sẽ nghi ngờ tôi, ghét bỏ tôi trước hai điểm số đối lập, nhưng không, sự hồn nhiên, vẻ mong chờ của bạn làm tôi hiểu ra lỗi lầm của mình là ích kỉ, là xấu xa vô cùng, vô tận. Niềm ân hận trào dâng nhưng với đó là sự biết ơn, tôi biết ơn bạn vô cùng.

Tình bạn thì thật đáng trân, đáng quý. Nhưng có lẽ chỉ một sai lầm, một hành động toan tính, ích kỉ của ta cũng có thể khiến tình bạn ấy tổn thương nếu bạn của ta không đủ tốt, không đủ bao dung. Đã bao lần tôi tự hỏi, Hoa có biết sự ích kỉ của tôi, biết sự xấu xa của tôi không, tôi nghĩ là có. Nhưng bạn tốt, người bạn đáng quý là người bạn vẫn yêu thương và bao dung, mong cầu điều tốt đẹp đến với ta.

2 tháng 9 2018

Từ bé đến lớn , ai cũng cõ những lỗi lầm của mình và em cũng vậy , em cũng đã mắc rất nhiều lỗi lầm nhưng có 1 lần vì không nghe lời bố mẹ mà em đã nhận hậu qỉa đó chính là bị điểm kém

Hôm đó là ngày chủ nhật , một buổi sáng đẹp tuyệt . Bầu trời xanh,cao , những đám mây trôi bồng bềnh như những chú cừu trắng đang vui đùa trên thảm cỏ . Mấy bạn hàng xóm sang rủ em đi chơi . Em xin phép mẹ . Mẹ em hỏi :

- Con đã xing bài tập chưa mà đi chơi ?

Em nghĩ rằng tối làm vẫn kịp nên nói với mẹ là em đã làm xong rồi. Em cùng mấy cô bạn đi chơi . Hái hoa , bắt bướm mãi đến trưa mới về . Đến chiều , bé Bông - em họ của em , lên chơi . Suốt buổi chiều , buổi tối . Em chỉ chơi với Bông mà không thèm động đến bài vở 1 tí nào . Em đã quên rằng , thầy giáp bảo ôn bài thật kỹ để mai còn làm bài kiểm tra cho tốt . Đã không làm bài tập còn không học lại bài cũ thì làm sao em có thể đạt được diểm 9 , điểm 10 . Thế nhưng em vẫn không thèm quan tâm đến bài vở . Cứ thế cả buối tối em không ngó ngàng gì đến học hành cả . Sáng hôm sau , sắp sách vở để đi học , em rất lo không biết được điểm mấy những nghĩ lại : " Mình học giỏi rồi thì cần gì soạn bài và ôn lại bài cũ nữa " . Em an tâm đi đến trường . Thầy giáo đến lớp , thầy nói :

- " Các em chuẩn bị giấy kiểm tra để làm bài . Thầy mong các em sẽ độc lập trong ki thi "

Thầy phát đề cho mỗi bạn , em xem qua một lượt . Ôi ! sao mà khó thế này . Em cứ tẩy tẩy xóa xóa . Em cảm thấy thời gian cứ kéo dài ra mãi . Thời gian làm bài đã hết em noppj bài mà long vẫn cứ thấp thỏm lo âu không biết được điểm mấy  .Sáng ngày mai, thầy giao phát bài kiểm tra hôm quá . Em nhận lấy và nhìn vào điểm . Một con số không tròn trĩnh , tim em thắt lại . Biết nói sao với bố mẹ đây . Em đã nói với mẹ là ôn bài rất kỹ rồi mà . Trên đường về em cứ nghĩ lan man và quyết định nói sự thật với mẹ . Thật bất ngờ , ngoài suy nghĩ của em , bố mẹ không những không đánh em mà con tha thứ cho em . Em khóc và chạy vào lòng mẹ hứa sẽ không bao giờ nói dối nữa

Thế đó , em sẽ không bao giờ tái phạm vì chỉ 1 lần nói dối em đã nhận hậu quả mà em không bao giờ quên 

( Bài mk đánh máy nên nó hơi lâu vì đây là bài mk tự làm ! đọc xong nhận xét cho mk nha ! )

3 tháng 9 2018

cam on ban nha

1 tháng 12 2021

Tham khảo!

 

Bị điểm kém đối với nhiều người có lẽ chẳng phải là điều gì quá ghê gớm, thế nhưng đối với với một học sinh được xếp nhất lớp, thì đó là một sự xấu hổ vô cùng với bạn bè, với thầy cô và cả sự sợ hãi nếu như bố mẹ biết. Thế nên một đứa như tôi đã làm một việc rất hài hước và ngờ nghệch.

Lúc đó là thời lớp 5, khi mọi đứa trẻ đã bắt đầu lớn đã có suy nghĩ riêng và cũng nhận thức được tầm quan trọng của sĩ diện, lớp chúng tôi có sự phân bì rất lớn giữa những cá nhân có lực học tốt nhất lớp. Và bản thân tôi luôn là đứa đứng đầu, lại là lớp trưởng thế nên mẹ tôi tự hào về tôi lắm, cô chủ nhiệm cũng rất thích nói về tôi khi họp phụ huynh. Rồi có một ngày trong buổi kiểm tra thường xuyên, chẳng biết đầu óc tôi lú lẫn thế nào lại làm sai hai trên tổng số ba bài, kết quả là tôi được ba điểm, khi phát bài tôi sốc vô cùng. Tôi cảm thấy mặt mình nóng lên, tôi vội cất bài kiểm tra của mình đi. Cả buổi học hôm ấy tôi không thể vui vẻ nổi, tôi lại nghĩ đến mẹ và tôi tìm cách giấu bài kiểm tra, bởi sợ mẹ sẽ thất vọng và sẽ buồn vì tôi lắm.

Tôi đã giấu nó ở ngăn trong cùng của cặp sách, rồi khóa lại chỉ đơn giản vì tôi nghĩ mẹ sẽ không bao giờ lục cặp sách của tôi đâu. Ai ngờ tôi đã lầm, mẹ đã tìm ra bài kiểm tra của tôi, nhưng mẹ không mắng tôi mà mẹ chỉ lắc đầu cười nói với tôi: “Mẹ chưa thấy đứa nào dốt như mày, ai đời lại đi giấu bài kiểm tra trong cặp sách, tưởng mẹ không xem chắc, ít nhất ngày xưa mẹ còn biết thủ tiêu nó đi cơ. Sao mẹ sinh ra mày mà mày lại chẳng thông minh được như mẹ gì cả”. Tôi đứng hình với câu nói hóm hỉnh của mẹ, bỗng tôi thấy mình ngốc thật, đúng là trẻ con thì khó mà nghĩ xa xôi được. Sau đó mẹ nhẹ nhàng nói với tôi: “Mẹ nói nhé, con người cũng có lúc sai lầm, có lúc thất bại, nhìn xem bố mẹ trồng cà phê đâu phải chưa từng có cây bị chết, nhưng chính từ những cây chết đó bố mẹ mới rút được kinh nghiệm để trồng thành công cả vườn cà xanh tốt như bây giờ. Học tập cũng vậy, điểm kém là để con phấn đấu và không lơ là trong học tập, đó là tiếng chuông cảnh tỉnh dành cho con, chứ không việc gì phải xấu hổ, người có bản lĩnh chính là người đứng lên từ thất bại để thành công con ạ”.

 

Những lời mẹ nói từ lâu ấy, tôi vẫn nhớ mãi đến hôm nay, tôi không biết nó là bài học thứ bao nhiêu mẹ dạy, mẹ ít chữ nhưng những gì mẹ dạy đều quý giá vô cùng. Nghĩ vậy tôi lại càng yêu mẹ hơn. Tuổi thơ của tôi lại có thêm một ký ức về lần phạm lỗi ngô nghê nhưng đắt giá.

28 tháng 10 2021

Em tham khảo:

Tôi và Thanh học chung với nhau từ lớp 6. Chúng tôi là bạn cùng bàn đã gần 4 năm nay, cả hai vô cùng hợp tính cách của nhau. Một hôm, sau giờ ra chơi, tôi bất ngờ mất số tiền đóng học thêm, tôi còn chẳng biết mình làm mất khi nào nữa. Tôi vô cùng lo sợ. Lúc này tôi đã nghi ngờ Thanh vì hôm nay Thanh chưa rời khỏi lớp. Tôi tỏ vẻ nghi ngờ ra mặt và cả hai đều im lặng suốt buổi học ngày hôm đó. Thanh cũng biết rằng tôi nghĩ rằng bạn ý lấy cắp tiền. Bạn ý còn định nói cho tôi điều gì đó nhưng tôi chẳng cho bạn ý cơ hội giải thích. Sau buổi học về nhà, tôi bất ngờ phát hiện số tiền đó ở trong túi áo khoác gió trên bàn học. Tôi vô cùng ân hận. “Tại sao tôi có thể nghi ngờ Thanh chứ? Sao tôi có thể quá đáng như vậy? Liệu Thanh có tổn thương không?”... Hàng loạt câu hỏi trong đầu càng khiến tôi ray rứt. Tôi ân hận vì mình đã nghĩ xấu cho người bạn thân nhất. Nhất định ngày mai tôi phải xin lỗi bằng được bạn ý. Tôi không ngờ rằng Thanh dễ dàng tha thứ cho tôi đến vậy, cậu chỉ nói với tôi: “Chuyện hôm qua tớ quên rồi!”. Càng như vậy tôi lại thấy ân hận hơn. Tôi hứa và tự dặn mình kể từ bây giờ phải suy nghĩ cho thật kĩ trước khi làm một việc gì đó để tránh sai lầm đáng tiếc

20 tháng 10 2021

Bạn tham khảo nha:

   Tuổi thơ của ai cũng sẽ có thật nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Vui có, buồn có, sai lầm cũng có… Chính nhờ những kỉ niệm muôn hình muôn vẻ đó, đã tạo nên một tuổi thơ nhiệm màu. Bản thân em cũng vậy, và trong vô số kỉ niệm đó, em nhớ nhất vẫn là một lần em nói dối mẹ.

   Hồi đó, em đang học lớp 2, là một cô bé được mọi người nhận xét là thông minh nhưng lười biếng và thích nói dối. Hôm đó là một ngày thứ ba bình thường, sau khi ngủ dậy, tự nhiên em cảm thấy rất chán, không muốn đi học chút nào cả. Vì vậy, em đã đưa ra một quyết định sai lầm. Em giả vờ như mình bị đau bụng. Nằm ôm bụng ở trên giường mà không dậy đi học. Thấy em đã muộn vẫn chưa xuống ăn sáng, mẹ liền chạy lên phòng kiểm tra. Nhìn thấy em như vậy, mẹ lo lắng lắm. Ngay lập tức đi tìm dầu nóng xoa bóp bụng cho em. Vừa xoa vừa hỏi con đã đỡ chưa. Trong giây phút, em cảm thấy hối hận vì đã lừa mẹ. Nhưng rồi em vẫn im lặng và lắc đầu. Một lát sau, thấy em mãi không đỡ, mẹ liền bảo em hãy nằm nghỉ để mẹ gọi xin cô nghỉ buổi học hôm nay. Nhìn mẹ đi ra ngoài, em vui lắm, che lấp đi niềm thấp thỏm nãy giờ. Vì biết mình đã thành công rồi. Một lát sau, mẹ trở lại, dặn dò em vài điều rồi vội vàng đi làm.

   Chờ mẹ ra khỏi cổng, em liền sung sướng bật dậy, chạy ngay ra phòng khách ngồi chơi. Mở tủ lạnh, lấy kẹo, bánh ra, vừa xem phim vừa ăn trong sung sướng. Đúng lúc đó, em nghe thấy tiếng mở cửa, vội nhìn sang thì em thấy mẹ đứng đó. Khuôn mặt đỏ bừng do di chuyển nhanh, trên tay là một túi thuốc và lồng đựng cháo ấm. Dường như quá ngạc nhiên, mẹ đứng sững người lại, chỉ thốt lên “Sao con…”. Nhưng dường như đã hiểu ra vấn đề, mặt mẹ trở nên buồn bã, ánh mắt thất vọng não nề nhìn về em. Rồi mẹ im lặng tiến về phía phòng bếp, đặt cháo và thuốc lên bàn rồi trở về phòng. Cả quá trình đó mẹ không hề nhìn hay nói với em một lời nào. Sự im lặng ấy như một nhát dao đang đâm vào trái tim của em. Thà rằng mẹ cứ chửi mắng, đánh đòn em, thì em còn đỡ khó chịu hơn như thế này. Ngồi một mình trên ghế, em cảm thấy dằn vặt đến vô cùng. Tự nhiên, em cảm thấy chính mình cũng không hiểu nổi mình nữa. Rằng tại sao lại nói dối, tại sao lại khiến mẹ phải đau lòng đến như vậy. Chẳng phải mẹ là người mà em yêu quý nhất trên đời hay sao? Vậy mà em nỡ lòng nào khiến mẹ phải chịu tổn thương đến như vậy. Càng suy nghĩ em càng cảm thấy mình thật là xấu tính, là một đứa trẻ tồi tệ. Và rồi, lấy hết can đảm tiến về phòng của mẹ. Lúc ấy, mẹ đang nằm trên giường, nhắm mắt lại như đang ngủ. Nhưng em biết rằng thực ra mẹ không hề ngủ đâu, mà mẹ đang chờ đợi một điều gì đấy. Và em đang làm điều mà mẹ chờ đợi nãy giờ. Em tiến lại gần, nằm xuống, ôm lấy mẹ, rồi nói:

   - Con xin lỗi mẹ ạ, con đã nói dối mẹ để được nghỉ học hôm nay. Hành động đó thật là sai lầm, nhưng con mong mẹ hãy bỏ qua cho con nhé. Con xin hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ nói dối nữa. Nếu con phạm sai, thì mẹ đánh con thật đau vào là được.

20 tháng 10 2021

Tham khảo

  Tuổi thơ của mỗi con người luôn luôn có một số kỷ niệm đáng nhớ. Bản thân tôi cũng như thế, một kỷ niệm mà tôi không bao giờ có thể quên được đó là một lần tôi đã mắc lỗi khi đi chơi mà nói dối là đi học. Hôm ấy là một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh như ngọc bích, từng cơn gió thổi nhẹ khiến lòng ngừoi trở nên bồi hồi. Tôi được bạn rủ đi chụp ảnh tại công viên hoa Thủ Lệ. Lúc đầu tôi cũng rất lo lắng, không nhận lời, bởi vì chiều hôm ấy là tiết học môn Văn. Một cô bé vốn chưa biết chốn học đi chơi, lừa dối cha mẹ như tôi thì tâm trạng sao không thể lo lắng được cơ chứ. Nhưng rồi cái đẹp, lung linh của những đóa hoa thi nhau nở sắc đã khiến trái tim tôi rung động. Những cảnh đẹp với lời gọi mời của bạn như một lời thôi miên thôi thúc tôi đưa ra quyết định. Tôi đã nói dối cha mẹ rằng đi học để được thỏa thích sự yêu thích cái đẹp của tôi. Sự việc đúng như tôi dự tình, kế hoạch diễn ra rất nình thuwogn. Bố mẹ chẳng ai nghi ngờ gì tôi cả. Buổi chiều hôm ấy tôi đã chơi rất vui vẻ, đã co những tấm ảnh để đời. tôi trở về nhà với một tâm trạng hân hoan, làm mọi việc diễn ra như bình thường. Bố mẹ vẫn vậy, hỏi han, động viên tôi về việc học. Không hiểu sao khi nhìn vào đôi mắt long lanh của mẹ khi đang phân tích lợi ích của việc học, khi dạy tôi cần phải trở thnahf một người ngoan ngoãn, nghe lời tôi lại thấy trái tim của mình rất đau. Sự vất vả của bố mẹ đổi lại cho tôi những ngày học trên lớp, vậy mà tôi lại nói dối để đi chơi ư. Tôi tự nhận thấy bản thân mình quá tồi. Sau lần đó tôi tự nhủ với bản than rằng phải học tập thật tốt để che đi những vết chai sạn trên bàn tay bố mẹ.

 

 

22 tháng 12 2016

Đã có ai phải tự hỏi: "mình đã làm cho thầy cô vui hay chỉ làm thầy cô thêm mệt mỏi?". Riêng tôi,tôi chỉ là 1 học sinh tầm thường mà tôi đã biết bao lần làm cho cô tôi buồn. Tuy đã bao nhiêu năm,nhưng tôi không thể quên được cái lỗi lầm ấy,cái lỗi lầm tôi gây ra khiến cô buồn... Đó là 1 buổi sáng đẹp trời,tôi đến lớp sớm như mọi ngày. Nhưng hôm nay,tôi vừa vào lớp thì đã thấy tụi thằng Thuận đợi sẵn. Thấy tôi,nó chạy đến vỗ lên vai tôi,nói: "Ê! Hôm nay đi trễ thế mạy?"."Tao không đi trễ,tại tụi mày đi sớm thôi"-tôi trả lời. Thuận thở dài nói tiếp:"thôi dù sao cũng vô rồi. Buồn ghê! Hay là chúng ta tổ chức 1 cuộc thi vẽ đi. Và phần thưởng sẽ là 1 chuyến đi tham quan phòng thí nghiệm của cô Bích. Tụi mày đồng ý ko?"." Ok,nhưng tao không cung cấp giấy để thi đâu à nha!"-thằng Tâm tiếp lời. Tôi nói:" Tường trắng,bàn gỗ mới "tin" đây này,cần gi giấy chứ!". Thế là cuộc thi bắt đầu. Sau vài phút căng thẳng,cả bọn buôn ra xem cái thành quả của mình. Ôi! Cái gì thế này-tôi thốt lên. Những bức hình trong thấy ghê. Thế là chả có thằng nào thắng cuộc. Nhưng bọn tôi vẫn quyết định đi 1 chuyến tham quan trong phòng thí nghiệm của cô Bích. Cả đám hì hục trèo vô phòng. Đi 1 vòng quanh phòng,tôi lấy 1 lọ nước,đổ vào 1cái gì đó. Bổng dưng 1 tiếng nổ phát lên,cả bọn hoảng hốt bỏ chạy. Chạy 1 mạch ra tới bờ sông mới dám dừng lại. Tôi nói:"thôi,quay lại học đi". Thằng Thuận ngắt lời:"Thôi đi mày. Lỡ ra đây rồi,không tắm thì uổng lắm". Thế là cả đám lao xuống sông tắm. Có thằng thì leo lên cầu,ra dáng vận động viên bơi lội rồi nhảy xuống. Tắm sông xong,chúng tôi ra đồng chơi đánh trận giả,sau đó qua nhà Ông Sáu,trốn trong vườn ổng mà ăn ổi. Ôi! Hương ổi chín khiến chúng tôi không thể cưỡng lại. Thấm thoát đã xế chiều,chúng tôi trở về trường lấy cặp vở. Vừa tới trước cổng trường,tôi đã thấy cô Thu-cô chủ nhiệm của tôi, đã đứng đợi sẵn. Nước mắt cô rưng rưng nhìn thẳng vào hướng chúng tôi không nói gì. Tôi bước đến,cô ghì chặt lấy tay tôi thét lên trong tiếng nấc:"em có biết hôm nay lớp chúng ta dự giờ không? Em có biết lọ chất hoá học mà em là đổ là dùng để cho buổi dự giờ hôm nay không? Chỉ vì việc làm của bọn em mà cả lớp phải bị thiệt vì buổi dự giờ hôm nay". Nói xong cô quay đi,bỏ lại trong tôi nổi nghẹn ngào khôn xiết. Bỗng thằng Thuận nói: " thằng Minh chứ không ai vào đây. Chắc chắn nó là thằng mách với cô,hồi sáng chạy ra tao thấy nó đây mà. Để ông gặp mày,ông cho mày ốm đòn con à!"."thôi đi,bây giờ mà mày còn nói thế nữa hả Thuận!"-tôi hét lên. Sáng hôm sau,chúng tôi đến gặp cô xin lỗi cô 1 lần nữa. Lúc này cô tôi đã bớt giận rồi. Vì chúng tôi đã biết lỗi,đến xin lỗi cô Bích,lao sạch những hình vẽ ghê tởn. Cô tôi có nói "siêu nhân vẫn là người,không ai mà không mắc lỗi,không ai là hoàn thiện tất cả. Quan trọng là làm lỗi mà có biết lỗi và sửa lổi hay không!". Tôi khuyên các bạn,đừng nên làm gì khiến người xung quanh mình phải buồn,nếu ko 1 ngày nào đó,người hối hận sẽ là chúng ta!

Nguon : http://hoctotnguvan.net/ke-ve-mot-lan-em-mac-loi-bo-hoc-noi-doi-khong-lam-bai--22-1261.html