CON THỎ TRẮNG THÔNG MINH
Một ngày nọ, Thỏ, Khẩu và Dê tung lên núi chơi. Tiện nghi chúng tôi phát hiện ra con Sói già đang lẻn vào nhà Gà và lấy trứng.
Dê giọng nhỏ nhẻ:
– Con Sói kia hung dữ lắm. Chúng tôi chi bằng cách giả vờ không nhìn thấy, để nó trộm cắp. Nếu mình vào nói có khi bị nó ăn thịt mất.
Phóng tức giận nói:
– Làm sao lại để yên khi biết chúng làm việc xấu. Please for me!
Nói xong, Đấu dũng cảm xông lên:
– Con Sói già kia, tại sao lại cướp đồ của người khác? Để xuống ngay!
Sói nhìn quanh không thấy có người liền kề:
– Con giáp to gan nhà! Không muốn sống nữa hả? hôm nay sẽ phải chết!
Vừa dứt lời, con Sói già vuốt vuốt vồ nhanh lấy võ.
Đang chờ đợi cái chết đang chờ đợi tiếng nổ súng bất ngờ.
– Sói, đầu hàng đi! Ai đã được bảo vệ! – tiếng bác cảnh báo vang lên.
Hóa ra lúc Dê và Võ đang tranh luận cách giải quyết, Thỏ đã nhanh trí chạy đi báo cảnh sát. Do đó, Khống chế chết và Sói bị trừng phạt xứng đáng.
Câu 1. Xác định thể loại và phương thức biểu đạt chính của văn bản.
Câu 2. Người kể chuyện trong văn bản là ngôi thứ mấy ? Việc lựa chọn ngôi kể đó có tác dụng gì?
Câu 3. Chỉ ra một chi tiết thể hiện sự thông minh nhanh trí của nhân vật Thỏ.
Câu 4. Chỉ ra và nêu tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong bản.
Câu 5. Hành động của Thỏ trong truyện thể hiện phẩm chất gì? Em có nhận xét gì về nhân vật Thỏ?
Câu 6: Từ câu chuyện trên, em hãy rút ra bài học ứng xử trong cuộc sống khi gặp tình huống nguy hiểm hoặc điều xấu xảy ra xung quanh mình.
Câu 7. Từ câu chuyện “Con thỏ thông minh”, em hãy viết một đoạn văn (khoảng 1/2 trang giấy thi, không xuống dòng) trình bày suy nghĩ của em về lòng dũng cảm và sự thông minh, nhanh trí trong cuộc sống .
II. VIẾT (4 điểm)
Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, tiếc nuối của bản thân (một lần mắc lỗi, hiểu lầm một người…)
1)Thể loại: Truyện ngụ ngôn (truyện kể có nhân vật là loài vật, mang bài học đạo đức).
Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp với miêu tả và đối thoại).
2)Người kể chuyện: Ngôi thứ ba (người kể giấu mình, gọi các nhân vật là “Thỏ”, “Dê”, “Sói”,...).
3)“Thỏ đã nhanh trí chạy đi báo cảnh sát.”
4)Biện pháp tu từ: Nhân hóa (thông qua việc loài vật – Thỏ, Dê, Sói – biết nói năng, suy nghĩ, hành động như con người
5)Phẩm chất của Thỏ: Thông minh, nhanh trí, dũng cảm, biết hành động đúng đắn.
Nhận xét: Thỏ là hình mẫu của người biết suy nghĩ sáng suốt, không nóng vội, biết cách bảo vệ bản thân và giúp đỡ người khác khi gặp nguy hiểm.
6)Bài học rút ra:
Khi gặp tình huống nguy hiểm hoặc điều xấu xảy ra xung quanh, chúng ta không nên thờ ơ hay liều lĩnh hành động một mình. Cần bình tĩnh suy nghĩ, tìm cách thông minh
còn câu 7
Trong cuộc sống, lòng dũng cảm và sự thông minh, nhanh trí là những phẩm chất vô cùng cần thiết. Dũng cảm giúp con người dám đối mặt với khó khăn, thử thách, không sợ hãi trước cái xấu hay nguy hiểm. Tuy nhiên, chỉ có dũng cảm thôi chưa đủ, ta cần sự thông minh để lựa chọn cách hành động đúng đắn, an toàn và hiệu quả. Giống như chú Thỏ trong câu chuyện, nhờ thông minh nên Thỏ không liều lĩnh xông vào đối đầu với Sói mà biết tìm sự giúp đỡ kịp thời, vừa bảo vệ bản thân, vừa cứu được người khác. Trong cuộc sống, mỗi người cần rèn luyện lòng dũng cảm, nhưng cũng phải học cách bình tĩnh, suy nghĩ sáng suốt để xử lý tình huống một cách thông minh nhất.
đúng thì tích mình nhé!!!!!