bài 1 tại sao lại phải viết hoa
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
– Bài chính tả có ba câu.
– Chữ Chiều ở I đầu đề phải viết hoa. Các chữ Cuối, Phía, Đâu phải viết hoa vì chúng đứng ở đầu câu. Chữ Hương, cồn Hến, Huế (và cả tên tác giả – nếu có viết) đều phải viết hoa vì đó là những tên riêng.
Các chữ Vàm cỏ Đông đều phải viết hoa vì đó là tên riêng. Các chữ đứng ở đầu mỗi câu thơ đều phải viết hoa. Nếu có ghi tên tác giả thì cũng phải viết hoa.
Trong bài chính tả có các từ sau đây phải viết hoa : Em, Vẽ, Bút, Xanh, Sông, Một, Trời, Ngói, Trường là các chữ đó đứng ở đầu các câu thơ. Ngoài ra chữ Vẽ ở đầu bài và tên tác giả Định Hải (nếu có viết) cũng phải viết hoa.
Lời giải:
Khi tuốt lá đào làm cho chất dinh dưỡng tập trung hình thành nụ và hoa.
Đáp án cần chọn là: B
Theo từ điển nguyên từ học (tức etymology) thì đại danh từ I trong tiếng Anh có nguồn gốc từ đại danh từ ic(hay ich) từ tiếng Anh cổ (Old Engish). Năm 1137, đại danh từ này được đơn giản hóa thành I cho đến ngày nay. Nhưng thời đó, người ta vẫn có thể viết i thường chứ không phải viết hoa. Đến khoảng năm 1250 thì đại danh từI được xem là một từ đặc thù, và để tránh đọc nhầm trong các văn bản viết tay (ngày đó chưa có máy vi tính!) nên người ta viết hoa. Khoảng cuối thế kỉ 14, cách viết hoa I bắt đầu xuất hiện trong sách như cuốn Chaucer's Canterbury Tales, nhưng cũng có khi viết giống như là Y. Tuy nhiên, cách viết hoa đại danh từ I chỉ phổ biến từ những năm sau 1700. Đại văn hào Shakespeare thì dùng ice (đọc là "ichay" , "eeker" hay "ikay") vào khoảng thế kỉ 16-17. Còn ở miền Trung nước Anh, người ta vẫn dùng utchy như là i. Ngày xưa, cũng chưa có dấu chấm trên chữ i thường; mãi đến thời có font chữ La Mã thì người ta cho thêm dấu chấm trên i như ngày nay.
Đó là vài dòng lịch sử. Nhưng tại sao I được viết hoa? Không ai biết tại sao, nhưng có vài lí giải (giả thuyết?) để trả lời cho câu hỏi này. Giả thuyết đáng tin cậy nhất là vì (a) I chỉ có một mẫu tự duy nhất, (b) nó nói về “tôi”, mà theo chủ nghĩa cá nhân, “tôi” là quan trọng, và (c) để thể hiện tầm quan trọng đó trong văn bản, người ta viết hoa.
“Nhờ ông giúp tôi giải thích: Tại sao subject pronoun "I" luôn dược viết hoa ở mọi vị trí trong câu. Xin cảm ơn ông rất nhiều.
Tôi cũng nói thêm, đây là câu hỏi mà học sinh của tôi hỏi (tôi là giáo viên cấp 2) và tôi cũng đã hỏi nhiều vị thầy của tôi nhưng tôi chưa nhận được câu trả lời nào cả. Mong nhận được sự giúp đỡ của ông. Tôi chân thành cảm ơn.”
Đúng là đại danh từ “I” hơi đặc biệt so với các đại danh từ khác. Chúng ta có thể viết they, we, he, she trong một câu văn theo dạng viết thường, nhưng đến I thì phải viết hoa. Chẳng hạn như chúng ta có thể viết“That is the problem that he and Iare considering”, chứ không thể viết “That is the problem that he and i are considering”.
Theo từ điển nguyên từ học (tức etymology) thì đại danh từ I trong tiếng Anh có nguồn gốc từ đại danh từ ic (hay ich) từ tiếng Anh cổ (Old Engish). Năm 1137, đại danh từ này được đơn giản hóa thành I cho đến ngày nay. Nhưng thời đó, người ta vẫn có thể viết i thường chứ không phải viết hoa. Đến khoảng năm 1250 thì đại danh từ I được xem là một từ đặc thù, và để tránh đọc nhầm trong các văn bản viết tay (ngày đó chưa có máy vi tính!) nên người ta viết hoa. Khoảng cuối thế kỉ 14, cách viết hoa I bắt đầu xuất hiện trong sách như cuốn Chaucer's Canterbury Tales, nhưng cũng có khi viết giống như là Y. Tuy nhiên, cách viết hoa đại danh từ I chỉ phổ biến từ những năm sau 1700. Đại văn hào Shakespeare thì dùng ice (đọc là "ichay" , "eeker" hay "ikay") vào khoảng thế kỉ 16-17. Còn ở miền Trung nước Anh, người ta vẫn dùng utchy như là i. Ngày xưa, cũng chưa có dấu chấm trên chữ i thường; mãi đến thời có font chữ La Mã thì người ta cho thêm dấu chấm trên i như ngày nay.
Đó là vài dòng lịch sử. Nhưng tại sao I được viết hoa? Không ai biết tại sao, nhưng có vài lí giải (giả thuyết?) để trả lời cho câu hỏi này. Giả thuyết đáng tin cậy nhất là vì (a) I chỉ có một mẫu tự duy nhất, (b) nó nói về “tôi”, mà theo chủ nghĩa cá nhân, “tôi” là quan trọng, và (c) để thể hiện tầm quan trọng đó trong văn bản, người ta viết hoa.
Những chữ cái sau trong bài chính tả phải viết hoa, vì:
- Chữ đầu trong tên bài chính tả : Bóp
- Tên riêng : Quốc Toản
- Những chữ đứng đầu câu : Thấy, Vua.
Thật bất công!
Môn văn: Tại sao phải kể lể, suy nghĩ về nội dung của một bài văn, bài thơ mà ngày cả các tác giả cũng không biết tác phẩm của mình có những nội dung ấy?
Môn toán: Bài x: Ngày cả BGD cũng không biết giải và để chữ x, thì tại sao lại bắt mình giải?
Môn sử: Người ta nói: " Hãy để cho quá khứ qua đi ". NHƯNG môn sử lại là môn cà khịa câu nói đó...
Môn địa: Tại sao lại phải học về những nơi ta chưa từng đến chứ?
đâu bn
oi ban cua toi
=)))))