K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 3 2025

Đây là thơ

Đọc đoạn thơ trích từ bài "Ta đi tới'' của Tố Hữu,em cảm nhận được một tình yêu nước sâu sắc và niềm tự hào về vẻ đẹp của quê hương.Câu thơ mở đầu''Đẹp vô cùng,Tổ quốc ta ơi!'' như một tiếng reo vui,thể hiện sự xúc động của nhà thơ trước cảnh sắc tươi đẹp của đất nước.Bức tranh thiên nhiên hiện lên với những hình ảnh quen thuộc như''rừng cọ đồi chè'',''đồng...
Đọc tiếp

Đọc đoạn thơ trích từ bài "Ta đi tới'' của Tố Hữu,em cảm nhận được một tình yêu nước sâu sắc và niềm tự hào về vẻ đẹp của quê hương.Câu thơ mở đầu''Đẹp vô cùng,Tổ quốc ta ơi!'' như một tiếng reo vui,thể hiện sự xúc động của nhà thơ trước cảnh sắc tươi đẹp của đất nước.Bức tranh thiên nhiên hiện lên với những hình ảnh quen thuộc như''rừng cọ đồi chè'',''đồng xanh ngào ngạt'' ,''nắng chói sông Lô''khiến em cảm thấy gần gũi và yêu mến Tổ quốc mình.Không chỉ có vậy,âm thanh''hò ô tiếng hát''còn gợi lên không khí vui tươi,phấn khởi của người dân trong công cuộc xây dựng đất nước,làm bức tranh thêm sinh động và tràn đầy sức sống.Đoạn thơ đã khơi gợi trong em niềm tự hào quê hương và ý thức trách nhiệm trong việc xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu đẹp

0
2 tháng 11 2017

Bài thơ Qua Đèo Ngang gây nức lòng người đọc qua bao thế kỷ. Nó ấn tượng không phải bằng lời văn nhẹ nhàng sâu lắng giàu cảm xúc mà còn bởi chính lối nói mà các thi nhân xưa thường dùng: tả cảnh ngụ tình.

Đèo Ngang là chặng dừng chân đầu tiên trên đường vào Nam nhận nhiệm vụ. Xa quê hương, gia đình, người thân lòng nữ sĩ không khỏi bâng khuâng. Tín hiệu nghệ thuật đầu tiên người đọc nhận thấy là bóng xế tà. Tới đây mặt trời sắp lặn, hoàng hôn buông xuống, vũ trụ đang chìm dần vào cõi hư vô vắng lặng. Có chăng chỉ còn lại những tia sáng yếu ớt cuối chiều. Từ tà diễn tả một khái niệm sắp tàn lụi, biến mất. Không gian và thời gian gợi nỗi buồn man mác, đặc biệt của người lữ thứ tha hương:

Vẳng nghe chim vịt kêu chiều

Bâng khuâng nhớ mẹ, chín chiều ruột đau

Buổi chiều mà lại là chiều tà gợi cho người ta thêm nhớ hơn. Nữ sĩ cũng vậy, khoảng thời gian ấy thích hợp nhất cho sự bộc lộ tâm trạng nhớ nhung khắc khoải. Lữ thứ chân bước vội cũng như cánh chim chiều mau cánh tìm chỗ trú ngụ, lũ trẻ chăn trâu gọi bạn hồi thôn. Không chỉ có trong bài thơ này, trong bài Chiều hôm nhớ nhà ta cũng bắt gặp tâm sự đó.

Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn

Ráng chiều gợi tâm trạng nhớ thương. Hoành sơn vốn nổi tiếng hùng vĩ hoang sơ. Trong khung cảnh ấy trước mắt thi nhân cỏ cây hoa lá chen chúc nhau tìm chút ánh sáng mặt trời. Một mình trên đỉnh núi non hiểm trở lại càng cảm thấy trống vắng. Mặc dù  cảnh vật hữu tình: cỏ cây, hoa lá, sông nước, biển khơi ... Có lẽ lòng nữ sĩ chợt nhớ, hay nói cho đúng hơn hình ảnh người thân, gia đình, quê hương chợt hiện về. Đây cũng là lúc bữa cơm chiều đang đón đợi, cả nhà sắp tụ họp bên nhau... Vậy mà giờ đây một mình cất bước nơi đất khách quê người.

Đang nao lòng buồn bã, phía xa xa dưới chân đèo xuấi hiện hình ảnh:

Lom khom dưới núi, tiều vài chú

Lác đác bên sông, chợ mấy nhà

Cảnh vật sự sống thật vắng vẻ: mấy bác tiều phu lom khom đốn củi, vài ngôi nhà chợ liêu xiêu. Lối đảo ngữ được vận dụng rất thần tình, hình ảnh này gợi một sự so sánh liên tưởng tới cuộc sống tẻ nhạt, tiêu xơ. Nó khác hẳn chốn kinh kỳ náo nhiệt đua chen. Nhà thơ đi tìm sự sống, nhưng chốn Đèo Ngang khiến cho lòng Bà đầy thất vọng. Hai câu thơ đối nhau rất chỉnh tạo nên hình ảnh tiêu điều xơ xác của cuộc sống chốn đèo Ngang.

Trong sự vắng lặng ấy xa xa nghe có tiếng kêu đều khoan nhặt man mác nhớ thương của quốc quốc, gia gia. Tương truyền sau khi vua Thục là Lưu Bị bại trận trước Lục Tốn của Đông Ngô, ông chạy về thành Bạch Đế và mất tại đó. Sau khi mất Thục Đế đã hoá thành con chim quốc thể hiện niềm đau xót mất nước. Khung cảnh da diết tiếng chim kêu chiều buồn bã gợi ta nhớ những câu thơ:

Đây bốn bề núi núi

Hiu hắt vắng tăm người

Đèo cao và lưng hẹp

Dăm túp lều chơi vơi

Tiếng chim quốc, gia gia do chính bà cảm nhận hay là nghệ thuật ẩn dụ để nói lên tâm sự từ trong sâu thẳm tâm hồn nữ sĩ. Đến đây nỗi lòng thi nhân đồng điệu với ông vua Thục muốn níu kéo những kỷ niệm xưa, hoài niệm về một thời dĩ vãng vàng son. Tiếng chim gợi nỗi niềm nhớ nước thương nhà đến nao lòng. Nhớ về gia đình, nhớ về đất nước - phải chăng chính sự hoài niệm về triều đại nhà Lê mà bà từng sống. Thái độ của nữ sĩ là phủ nhận thực tại, tìm về quá khứ. Nhà thơ Nguyễn Du đã từng nói “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?” trong hoàn cảnh này điều đó hoàn toàn hợp lý.

Khép lại bài thơ là cả một tâm trạng dồn nén:

Dừng chân đứng lại, trời, non, nước

Một mảnh tình riêng, ta với ta

Nhà thơ có tâm sự u hoài, đứng trước không gian vời vợi bao la: trời, non, nước. Khung cảnh càng rộng lớn thì con người càng bé nhỏ cô đơn. Và như vậy chỉ có ta với ta, mình với mình mà thôi. Ta là cá nhân nữ sĩ - con người của vật chất đối diện với ta - con người của tâm hồn.

Một mình dối diện với không gian cảnh vật, với cuộc sống và để rồi với chính mình. Trong lòng thi nhân chất chứa bao nỗi niềm biết chia sẻ cùng ai? Một mảnh tình riêng trong một khối tình rộng lớn có chăng mình lại nói chuyện với mình. Nỗi buồn được nhân lên gấp bội. Đây là tâm sự của chính tác giả và cũng là tâm sự của những con người xót xa trước thế sự đổi thay, của những thế hệ từng sống với quá khứ, xót xa với thực tại.

Có rất nhiều những nhà thơ mượn cảnh để tả tình, nhưng có lẽ thành công nhất là Bà Huyện Thanh Quan. Hình ảnh thơ gần gũi, giàu sức biểu cảm. Điều đáng nói ở đây là bà đã lựa chọn được những tín hiệu nghệ thuật đắt giá để từ đó diễn tả tâm sự của chính mình. Trong bài thơ đã có đầy đủ cả tâm hồn, tình cảm, nỗi lòng nhà thơ gửi gắm vào đó. Lời thơ nghe xúc động bồi hồi làm cho người đọc cũng băn khoăn day dứt.

2 tháng 11 2017

“Qua đèo Ngang” là tác phẩm nổi tiếng nhất của Bà Huyện Thanh Quan . Bài thơ được viết khi bà trên đường vào Phú Xuân, đi qua đèo Ngang - một địa danh nổi tiếng ở nước ta với phong cảnh hữu tình. Bằng giọng thơ man mác, hồn thơ tinh tế và lối thơ điêu luyện, “Qua đèo Ngang” không chỉ là bức tranh thiên niên đầy màu sắc mà còn bộc lộ tâm trạng cô đơn của tác giả, có chút gì đó nuối tiếc về thời phong kiến huy hoàng đã dần tàn lụi.

Bài thơ “Qua đèo Ngang” được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật. Mở đầu là hai câu đề:

Bước đến đèo Ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.

Chỉ với câu thơ đầu tiên tác giả đã khái quát lên toàn bộ về hoàn cảnh, không gian, thời gian khi viết bài thơ. Cách mở đầu rất tự nhiên, không hề gượng ép, tưởng như tác giả chỉ thuận chân “bước đến” rồi tức cảnh sinh tình trước khung cảnh đèo Ngang trong buổi chiều hoàng hôn “bóng xế tà”. Hình ảnh “bóng xế tà” lấy ý từ thành ngữ “chiều ta bóng xế” gợi cho ta một nét gì đó buồn man mác, mênh mang, có chút nuối tiếc về một ngày đang sắp qua. Trong khung cảnh hoàng hôn đẹp mà buồn ấy, tác giả chú ý đến một vài hình ảnh độc đáo của đèo Ngang “Cỏ cây chen đá, lá chen hoa”. Với việc nhân quá các loại cảnh vật qua động từ “chen” cùng với phép liệt kê hoàng loạt cho ta thấy nét sống động trong bức tranh khung cảnh này. Cỏ cây cùng với đá núi, lá và hoa đua nhau vươn lên đầy sức sống. Những hình ảnh nhỏ bé nhưng sức sống thật mãnh liệt. Trong ánh chiều ta lụi tàn mà còn bắt gặp được những hình ảnh này để lại cho ta thật nhiều suy nghĩ.

Hai câu thực là khi tác giả đang ở trên đèo cao, phóng mắt nhìn về xung quanh, xa hơn những đá núi, cây cỏ để tìm đến bóng dáng con người:
Lom khom dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông chợ mấy nhà

Hình ảnh con người đã hiện ra nhưng dường như chỉ làm bức tranh thêm hiu hắt. Tác giả sử dụng biện pháp đảo ngữ cũng với từ láy gợi tả để thể hiện lên điều này. Con người ở đây chỉ có “tiều vài chú” kết hợp với từ láy “lom khom” dưới núi. Cảnh vật thì “lác đác” “chợ mấy nhà”. Tất cả quá nhỏ bé so với cảnh thiên nhiên hùng vĩ của đèo Ngang. Dường như không khí vắng vẻ, hiu quạnh bao trùm lên toàn cảnh vật.

Hai câu luận là nỗi buồn được khắc họa rõ nét qua những âm thanh thê lương:

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia.

Tiếng kêu thiết tha hay chính là tiếng lòng tác giả. “Nhớ nước đau lòng con quốc quốc” là câu thơ từ điển tích xưa về vua thục mất nước hóa thành con cuốc chỉ biết kêu “cuốc cuốc”. Tiếng cuốc kêu khắc khoải càng làm bóng chiều thêm tĩnh lặng. Còn tiếng “gia gia” là tiếng kêu tha thiết gợi nỗi “thương nhà”. Ở đây cảm xúc của nhà thơ được bộc lộ rõ rệt. Nghệ thuật chơi chữ đồng âm độc đáo kết hợp nhân hóa cùng chuyển đổi cảm giác gây ấn tượng mạnh đã cho ta thấy được tấm lòng yêu nước thương nhà của Bà Huyện Thanh Quan.

Hai câu kết, khép lại những cảm xúc cũng như khung cảnh thiên nhiên của bài thơ :

Dừng chân đứng lại: trời, non, nước

Một mảnh tình riêng ta với ta.

Cảnh vật đèo Ngang thật hùng vĩ khiến tác giả dừng chân không muốn rời. Cái bao la của đất trời, núi non, sông nước như níu chân người thi sĩ. Nhưng đứng trước không gian bao la hùng vĩ ấy, tác giả chợt nhận ra nỗi cô đơn trong lòng mình dần dâng lên “một mảnh tình riêng ta với ta”. Khung cảnh thiên nhiên càng rộng lớn thì nỗi cô đơn của người lữ khác cũng càng đầy. Một mảnh tình riêng, một nỗi lòng sâu kín, những tâm sự đau đáu trong lòng mà không biết chia sẻ nhắn nhủ với ai. Âm hưởng nhịp điệu câu thơ như một tiếng thở dài nuối tiếc.

“Qua đèo Ngang” là lời nhắn gửi tâm sự của nỗi lòng tác giả đên người đọc. Bài thơ không chỉ là một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ đượm nét buồn mà còn là những tiếc nuối, một tấm lòng yêu nước thương dân. Phải thật giàu cảm xúc, thật yêu thiên nhiên cùng con người, Bà Huyện Thanh Quan mới có thể để lại những vần thơ tuyệt tác như vậy.

Khi đọc đoạn thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp giản dị mà đầy sức sống của Tổ quốc qua cái nhìn đầy xúc cảm của nhà thơ Tố Hữu. Những hình ảnh “rừng cọ đồi chè”, “đồng xanh ngào ngạt” không chỉ miêu tả cảnh quan thiên nhiên mà còn phản ánh tinh thần lao động cần cù của con người Việt Nam. Âm thanh “hò ô tiếng hát” vang lên như lời ca yêu đời giữa không gian lao động...
Đọc tiếp

Khi đọc đoạn thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp giản dị mà đầy sức sống của Tổ quốc qua cái nhìn đầy xúc cảm của nhà thơ Tố Hữu. Những hình ảnh “rừng cọ đồi chè”, “đồng xanh ngào ngạt” không chỉ miêu tả cảnh quan thiên nhiên mà còn phản ánh tinh thần lao động cần cù của con người Việt Nam. Âm thanh “hò ô tiếng hát” vang lên như lời ca yêu đời giữa không gian lao động sôi nổi. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh “chuyến phà dào dạt bến nước Bình Ca” – một chi tiết rất đời thường nhưng lại gợi ra cảm giác yên bình và gắn bó tha thiết với quê hương. Đoạn thơ khiến em thấy đất nước mình không chỉ đẹp bởi cảnh sắc, mà còn đẹp bởi con người và lịch sử. Tình yêu nước vì thế mà lớn dần trong lòng em qua từng câu thơ dung dị mà sâu lắng.

0
Đoạn thơ trên trích từ bài thơ “Ta đi tới” của Tố Hữu thể hiện niềm tự hào và tình yêu tha thiết của tác giả đối với vẻ đẹp của Tổ quốc Việt Nam. Qua những hình ảnh giàu sức gợi như “rừng cọ, đồi chè, đồng xanh ngào ngạt”, đất nước hiện lên tươi đẹp, trù phú và đầy sức sống. Ánh “nắng chói sông Lô” cùng “tiếng hát hò ô” vang vọng thể hiện tinh thần...
Đọc tiếp

Đoạn thơ trên trích từ bài thơ “Ta đi tới” của Tố Hữu thể hiện niềm tự hào và tình yêu tha thiết của tác giả đối với vẻ đẹp của Tổ quốc Việt Nam. Qua những hình ảnh giàu sức gợi như “rừng cọ, đồi chè, đồng xanh ngào ngạt”, đất nước hiện lên tươi đẹp, trù phú và đầy sức sống. Ánh “nắng chói sông Lô” cùng “tiếng hát hò ô” vang vọng thể hiện tinh thần lạc quan, yêu đời của con người Việt Nam trong lao động và chiến đấu. Hình ảnh “chuyến phà dào dạt bến nước Bình Ca” gợi lên không khí sôi nổi, nhộn nhịp của cuộc kháng chiến. Tất cả đã hòa quyện thành bức tranh Tổ quốc vừa hùng vĩ, vừa gần gũi, thân thương. Qua đó, ta cảm nhận được niềm tin, niềm tự hào và tình yêu sâu nặng của nhà thơ dành cho quê hương, đất nước.

0
18 tháng 10 2021

Sông núi Nước Nam và Phò giá về kinh là những tác phẩm thể hiện được lòng yêu nước, niềm tự hào về truyền thống đấu tranh của dân tộc. Tìm hiểu và Cảm nhận về lòng yêu nước qua Sông núi nước Nam và Phó giá về kinh,

Đoạn thơ được trích trong tác phẩm " Ta đi tới " của tác giả Tố Hữu đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc về vẻ đẹp thiên nhiên quê hương nước ta. Qua đoạn thơ, em cảm nhận được tình cảm gắn bó và niềm tự hào vẻ vang về thiên nhiên đất nước . Cùng với việc sử dụng các biện pháp tu từ như liệt kê, đảo ngữ , những câu thơ hiện lên một cách hấp dẫn , giàu tính biểu cảm...
Đọc tiếp

Đoạn thơ được trích trong tác phẩm " Ta đi tới " của tác giả Tố Hữu đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc về vẻ đẹp thiên nhiên quê hương nước ta. Qua đoạn thơ, em cảm nhận được tình cảm gắn bó và niềm tự hào vẻ vang về thiên nhiên đất nước . Cùng với việc sử dụng các biện pháp tu từ như liệt kê, đảo ngữ , những câu thơ hiện lên một cách hấp dẫn , giàu tính biểu cảm . Giúp khắc họa lên nên một bức tranh rực rỡ , tươi sáng . Những chi tiết rừng cọ xanh tươi và đồi chè xanh ngát màu lá vẽ lên một khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp.Ánh nắng chói chang của mặt trời chiếu xuống dòng sông Lô,làm cho làn nước trong veo tỏa sáng rực rỡ lấp lánh.Tiếng hò ô vang lên từ những người dân vui tươi ca hát,mang theo niềm vui và sự hứng khởi của cuộc sống.Những chuyến phà trên bến nước Bình Ca,giữa những cơn sóng nhè nhẹ,gợi lên một không gian bình yên.Đoạn thơ khiến em tràn đầy niềm tự hào và biết ơn với đất nước của mình,một nơi được vẽ lên từ những khung cảnh tuyệt đẹp và hấp dẫn.

1
6 tháng 2

Em cần hỏi gì nhỉ?

Đoạn thơ của Tố Hữu là lời ca ngợi tha thiết, tràn đầy cảm xúc về vẻ đẹp của Tổ quốc Việt Nam tươi đẹp và giàu sức sống. Hình ảnh “rừng cọ, đồi chè, đồng xanh ngào ngạt” hiện lên thật sinh động, gợi nhớ đến những miền quê trù phú, hiền hòa. “Nắng chói sông Lô, hò ô tiếng hát” là âm thanh, ánh sáng của cuộc sống lao động vui tươi, thể hiện tinh thần lạc quan...
Đọc tiếp

Đoạn thơ của Tố Hữu là lời ca ngợi tha thiết, tràn đầy cảm xúc về vẻ đẹp của Tổ quốc Việt Nam tươi đẹp và giàu sức sống. Hình ảnh “rừng cọ, đồi chè, đồng xanh ngào ngạt” hiện lên thật sinh động, gợi nhớ đến những miền quê trù phú, hiền hòa. “Nắng chói sông Lô, hò ô tiếng hát” là âm thanh, ánh sáng của cuộc sống lao động vui tươi, thể hiện tinh thần lạc quan và yêu đời của con người Việt Nam. Từng câu thơ mang nhịp điệu ngân vang, rộn rã như một khúc hát ca ngợi quê hương đang hồi sinh sau những năm tháng chiến tranh gian khổ. Qua đoạn thơ, em cảm nhận sâu sắc niềm tự hào dân tộc và thêm yêu mến Tổ quốc – nơi chứa đựng bao vẻ đẹp thiên nhiên, con người và tinh thần kiên cường của dân tộc Việt Nam.

0
4 tháng 12 2016

bài 1: Cảm nhận của .. về văn bản Nam quốc sơn hà là:

bài thơ “Nam quốc sơn hà” của Lí Thường Kiệt là một khúc anh hùng ca của dân tộc, nó không chỉ vang lên đầy hào sảng, mạnh mẽ cũng không kém phần tự hào khi chỉ ra ranh giới, chủ quyền lãnh thổ của dân tộc, nó lại réo rắt, đanh thép khi kết tội kẻ thù, vạch ra kết quả bi thảm mà lũ giặc phải đón nhận khi cố tình xâm lăng dân tộc độc lập mà anh hùng ấy. Vượt lên trên tất cả những giá trị nội dung, nghệ thuật thông thường, “Nam quốc sơn hà” của Lí Thường Kiệt đã trở thành một áng thơ văn bất hủ, bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của dân tộc Việt Nam. .......( câu 2 tớ ko biết, ...)

Câu 2: cảm nhận:

Bài thơ thể hiện niềm tự hào to lớn về sức mạnh chiến thắng của dân tộc ta và làm sống lại những năm tháng hào hùng đánh đuổi quân xâm lược Nguyên – Mông. Đồng thời nó nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải biết nâng cao ý thức trách nhiệm công dân trong việc bảo vệ và dựng xây đất nước thanh bình, giàu đẹp, bền vững muôn đời.

Câu 3: bài thơ nói lên vẻ đẹp của người phụ nữ đang ở tuổi còn tre, người phụ nữ xinh đẹp, phẩm chất trong sáng cảu người phụ nữ ở xã hội xưa. Nhưng người họ đâu được sống sung sướng, họ luôn chịu số phận bất hạnh. lênh đênh, luôn phụ thuộc vào người đàn ông.

( viết ko hay cho lắm, tớ chỉ viết đc xưa, còn nay thì ...)

 

 

 

 

Đề 2:

Việt nam là đất nước có lịch sử dân tộc đáng tự hào. Trải qua biết bao thăng trầm trong lịch sử, đã có những lúc đất nước ta bị xâm lược, đô hộ cả ngàn năm. Thế nhưng dù trong hoàn cảnh nào thì toàn dân tộc Việt Nam vẫn mang ý chí mạnh mẽ, quyết tâm không bao giờ chịu làm nô lệ của kẻ khác. Và trong lịch sử đầy chói lọi ấy, “phò giá về kinh” ( tụng giá hoàn kinh sư) của thượng tướng Trần Quang Khải hiện lên như một viên ngọc sang- là khúc ca khải hoàn đầu tiên của dân tộc. Đây là bài thơ đầu tiên trong lịch sử được sang tác ra để nói lên ý chí tự hảo dân tộc Việt Nam trong cuộc chiến đấu tranh và đã giành được thắng lợi trước quân Mông Nguyên.“phò giá về kinh” được sang tác trong hoàn cảnh tướng Trần Quang Khải được vinh dự phò giá nhà vua để trở về kinh thành sau kế hoạch “vườn không nhà trống “ của vua tôi nhà Trần chống lại quân xâm lược. Mở đầu bài thơ hai câu thơ nói lên thắng lợi hung tráng của quân dân ta trong chiến đấu với quân xâm lược.

 

Đoạt sáo chương dương độ
Cầm Hồ Hàm Tử quan

Hay

Chương Dương cướp giáo giặc
Hàm Tử bắt quân thù

Mở đầu là hình ảnh của những địa điểm diễn ra những trận đánh lớn mà tại đó, quân và dân ta đã đạt được những thắng lợi vang dội. Tại sao lại là hai địa điểm Chương Dương và hàm Tử. Để giải thích điều này, chúng ta hãy cùng nhau quay lại lịch sử của dân tộc. Trong cuộc kháng chiến chống quân Mông Nguyên đời Trần, quân và dân ta đã giành được rất nhiều thắng lợi trong nhiều chiến dịch, nổi bật nhất trong số đó là trận chiến trên sông bạch Đằng. thế nhưng tướng Trần Quang Khải lại nhắc tới trận Chương Dương và hàm Tử trước. Bởi lẽ, đây là hai trận chiến cuối cùng mang tính quyết định chiến thắng toàn bộ quân xâm lược. Trước đó, để đánh lừa quân địch, toàn bộ kinh thành đã phải sơ tán đi tới khu vực nông thôn theo kế sách “vườn không nhà trống”. có lẽ thế nên khi được vinh dự phò tá nhà vua trở về kinh thành, tướng Trần Quang khải mới không thể đè nén được xúc động và thể hiện sự tự hào, vui sướng cho chiến thắng của nhân dân ta.