Đọc văn bản sau:
Hồi còn nhỏ, nhỏ xíu, tôi chưa có bạn gái. Suốt ngày chỉ chơi với… mẹ tôi và bà nội tôi. Mẹ tôi rất thương tôi nhưng vì mẹ sợ ba nên ít khi mẹ che chở được tôi trước những trận đòn của ba tôi. Bà tôi thì lại khác. Bà sinh ra ba nên ba phải sợ bà. Điều đó thật may mắn đối với tôi.
Hồi nhỏ tôi rất nghịch, ăn đòn khá thường xuyên. Điều đó buộc đầu óc non nớt của tôi phải tìm cách đối phó với những trận đòn trừng phạt của ba tôi. Mỗi lần phạm lỗi, hễ thấy ba tôi dợm rút cây roi mây ra khỏi vách là tôi vội vàng chạy sang nhà bà tôi. Bà tôi thường nằm trên cái sập gỗ lim đen bóng, bên dưới là những ngăn kéo đựng thuốc bắc của ông tôi. Bà nằm đó, miệng bỏm bẻm nhai trầu, tay phe phẩy chiếc quạt mo cau với một dáng điệu thong thả.
- Bà ơi, bà! - Tôi chạy đến bên chiếc sập, hổn hển kêu.
Bà tôi chỏ tay nhỏm dậy:
- Gì đó cháu?
- Ba đánh! - Tôi nói, miệng méo xệch.
- Cháu đừng lo! Lên đây nằm với bà!
Bà tôi dịu dàng trấn an tôi và đưa tay kéo tôi lên sập, đặt tôi nằm khuất sau lưng bà, phía sát tường. Xong, bà tôi xoay người lại, nằm quay mặt ra ngoài.
Lát sau, ba tôi bước qua, tay vung vẩy con roi dài, miệng hỏi:
- Mẹ có thấy thằng Ngạn chạy qua đây không?
- Không thấy.
Bà tôi thản nhiên đáp và tiếp tục nhai trầu. Tôi nằm sau lưng bà, tim thót lại vì lo âu. Tôi chỉ cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe tiếng bước chân ba tôi xa dần.
Bà tôi không bao giờ từ chối yêu cầu của tôi. Bà vừa gãi lưng cho tôi vừa thủ thỉ kể chuyện cho tôi nghe. Những câu chuyện đời xưa của bà tôi nghe đã thuộc lòng… Tuy vậy, mỗi khi bà kể chuyện, tôi luôn luôn nằm nghe với cảm giác hứng thú hệt như lần đầu tiên, có lẽ do giọng kể dịu dàng và âu yếm của bà, bao giờ nó cũng toát ra một tình cảm trìu mến đặc biệt dành cho tôi khiến trái tim tôi run lên trong một nỗi xúc động hân hoan khó tả. Và tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, với trái tim không ngừng thổn thức.
(Nguyễn Nhật Ánh, Mắt biếc, NXB Trẻ, 2021)
Thực hiện các yêu cầu từ 1 đến 5 (trình bày ngắn gọn):
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản trên.
Câu 2. Theo văn bản, cậu bé Ngạn chạy sang nhà bà để làm gì?
Câu 3. Dấu ba chấm trong câu “Hồi nhỏ, nhỏ xíu, tôi không có bạn gái. Suốt ngày tôi chỉ chơi với… mẹ tôi và bà nội tôi.” có tác dụng gì?
Câu 4. Nhân vật người bà trong văn bản là một người như thế nào?
Câu 5. Từ văn bản, anh/chị hãy nêu suy nghĩ của bản thân về tầm quan trọng của gia đình đối với mỗi người.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính:Tự sự Câu 2. Mục đích cậu bé Ngạn chạy sang nhà bà để trốn những trận đòn roi của ba mỗi khi phạm lỗi. Bà chính là "cứu cánh", là nơi trú ẩn an toàn vì ba rất sợ bà và bà luôn sẵn sàng che chở cho cậu. Câu 3. Dấu ba chấm có tác dụng: Tạo khoảng lặng, biểu đạt sự ngập ngừng, lưỡng lự của nhân vật tôi khi nhớ lại kỷ niệm. Nhấn mạnh vào đối tượng chơi cùng (mẹ và bà), đồng thời gợi ra một chút ngây ngô, đáng yêu của đứa trẻ khi "không có bạn gái" nên chỉ biết quẩn quanh bên những người phụ nữ thân thuộc nhất trong nhà. Câu 4. Nhân vật người bà hiện lên với những nét tính cách và phẩm chất đáng quý: Thương yêu cháu hết mực: Sẵn sàng che chở, "nói dối" để bảo vệ cháu trước đòn roi của con trai. Điềm đạm, hiền hậu: Dáng vẻ thong thả nhai trầu, tay quạt mo cau, giọng kể chuyện dịu dàng, âu yếm. Là điểm tựa tinh thần: Bà mang lại cảm giác bình yên, hân hoan và sự an tâm tuyệt đối cho đứa cháu nhỏ. Câu 5. Suy nghĩ về tầm quan trọng của gia đình: Từ văn bản, ta thấy gia đình có vai trò vô cùng quan trọng: Gia đình là bến đỗ an bình: Là nơi bảo vệ, che chở chúng ta trước những "giông bão" hay lỗi lầm đầu đời (như cách bà che chở cho Ngạn). Gia đình là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn: Những câu chuyện kể, sự âu yếm của bà và tình thương của mẹ đã bồi đắp cho Ngạn một trái tim giàu cảm xúc và biết yêu thương. Gia đình là nơi duy nhất yêu thương vô điều kiện: Dù chúng ta có nghịch ngợm hay phạm lỗi, người thân vẫn luôn mở rộng vòng tay đón nhận và vỗ về.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính là: Tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm
Câu 2.
Theo văn bản cậu bé Ngạn chạy sang nhà bà để trốn ba đánh và tìm chỗ nương tựa, được bà che chở
Câu 3.
Dấu ba chấm trong câu có tác dụng là: gợi sự ngập ngừng, hồi tưởng,tạo khoảng lặng thể hiện cảm xúc,nhấn mạnh nỗi cô đơn của cậu bé khi không có bạn, chỉ chơi với mẹ và bà
Câu 4.
Nhân vật người bà trong văn bản là người hiền hậu, yêu thương cháu, luôn che chở, bảo vệ, dịu dàng, bao dung và là chỗ dựa tinh thần của cậu bé Ngạn
Câu 5.
Từ văn bản em cảm thấy gia đình rất quan trọng đối với tất cả mọi người bởi vì gia đình là nơi yêu thương, chở che, giúp mỗi người chúng ta có điểm tựa khi gặp khó khăn,là nguồn sức mạnh tinh thần nuôi dưỡng tâm hồn và nhân cách của mỗi con người