Đọc văn bản sau:
Miền Trung
Câu ví dặm nằm nghiêng
Trên nắng và dưới cát
Đến câu hát cũng hai lần sàng lại
Sao lọt tai rồi vẫn day dứt quanh năm.
Miền Trung
Bao giờ em về thăm
Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt
Lúa con gái mà gầy còm úa đỏ
Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ
Không ai gieo mọc trắng mặt người.
Miền Trung
Eo đất này thắt đáy lưng ong
Cho tình người đọng mật
Em gắng về
Đừng để mẹ già mong...
(Trích Miền Trung, Hoàng Trần Cương, Thơ hay Việt Nam thế kỉ XX, NXB Văn hóa Thông tin, 2006, tr. 81 - 82)
Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):
Câu 1. Đoạn trích trên được viết theo thể thơ nào?
Câu 2. Chỉ ra hai hình ảnh trong đoạn trích cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung.
Câu 3. Những dòng thơ sau giúp anh/chị hiểu gì về con người và mảnh đất miền Trung?
Miền Trung
Eo đất này thắt đáy lưng ong
Cho tình người đọng mật
Câu 4. Việc vận dụng thành ngữ trong dòng thơ Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt có tác dụng gì?
Câu 5. Anh/Chị hãy nhận xét về tình cảm của tác giả đối với miền Trung được thể hiện trong đoạn trích.
Câu 1: thể thơ tự do
Câu2: hai hình ảnh thể hiện sự khắc nghiệt cuar thiên nhiên miền Trung là
-“ trên nắng và dưới cát” diễn tả cái nóng và sộ khô cằn
-“gió bão là tốt tươi như cỏ” so sánh ngược để nhấn mạnh thiên tai xảy ra thường xuyên và dữ dội
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: “Trên nắng và dưới cát” → nắng nóng, khô hạn. “Sao lụt tai rồi vẫn dày dứt quanh năm” → bão lũ, thiên tai triền miên. Câu 3. Những dòng thơ giúp hiểu rằng: Miền Trung là mảnh đất nghèo khó, khắc nghiệt. Con người miền Trung chịu thương chịu khó, giàu tình nghĩa, gắn bó sâu nặng với quê hương. Câu 4. Việc vận dụng thành ngữ trong câu “Mảnh đất nghèo mỏng tới không kịp rớt” có tác dụng: Nhấn mạnh sự nghèo nàn, khô cằn của đất đai miền Trung. Tăng tính hình ảnh, biểu cảm, làm câu thơ gần gũi với đời sống. Câu 5. Qua đoạn trích, tác giả thể hiện tình cảm yêu thương, xót xa, gắn bó sâu nặng với miền Trung; vừa cảm thông trước những gian khó, vừa trân trọng vẻ đẹp tâm hồn con người nơi đây.