I. PHẦN ĐỌC HIỂU (6 ĐIỂM)
Đọc văn bản sau:
PHƠI SÁCH, PHƠI BỤNG
Làng Quỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại thích học làm sang, thỉnh thoảng mò đến nhà Trạng, đòi mượn sách. Tất nhiên lão có mượn được sách về thì cũng biết gì đâu đọc. Quỳnh bực lắm, một bận, thấy lão lấp ló đầu cổng, Quỳnh vội vác ngay chiếc chõng tre ra sân, cởi áo nằm phơi bụng. Lão trọc phú bước vào, thấy lạ, hỏi:
– Thầy làm gì thế?
Quỳnh đáp:
– À! Có gì đâu! Hôm nay được cái nắng tôi đem phơi sách cho khỏi khô mốc.
– Sách ở đâu?
Quỳnh chỉ vào bụng:
– Sách chứa đầy trong này!
Biết mình bị đuổi khéo, trọc phú lủi thủi ra về.
Bận khác, lão cho người mời Quỳnh đến nhà. Để rửa mối nhục cũ, lão bắt chước, đánh trần, nằm giữa sân đợi khách.
Quỳnh vừa bước vào, lão cất giọng con vẹt, bắt chước:
– Hôm nay, được cái nắng tôi nằm phơi sách cho khỏi mốc.
Bất ngờ Quỳnh cười toáng, lấy tay vỗ bình bịch vào cái bụng phệ mà nói:
– Ruột nhà ông toàn chứa những của ngon chưa tiêu hết phải đem phơi, chứ làm cóc gì có sách mà phơi!
Lão trố mắt kinh ngạc:
– Sao thầy biết?
Quỳnh lại cười toáng lên, lấy tay lắc lắc cái bụng béo ụ ị của lão:
– Ông nghe rõ chứ? Bụng ông nó đang kêu “ong óc” đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn,… chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu. Thôi ngồi dậy, mặc áo vào nhà đi.
Lão trọc phú lủi thủi làm theo lời Quỳnh, và ngồi tiếp khách một cách miễn cưỡng.
(Theo Truyện Trạng Quỳnh, NXB Văn hóa – Thông tin)
Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):
Câu 1. Truyện được kể theo ngôi kể nào?
Câu 2. Quỳnh thuộc kiểu nhân vật nào trong truyện cười?
Câu 3. Nghĩa hàm ẩn trong lời của Quỳnh “Bụng ông nó đang kêu “ong óc” đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn,… chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu.” là gì?
Câu 4. Thủ pháp gây cười của truyện là gì?
Câu 5. Tác giả sáng tác truyện trên nhằm mục đích gì?
Câu 6. Câu chuyện trên đã mang lại cho em những bài học gì? Viết đoạn văn ngắn khoảng 3 – 5 câu trình bày suy nghĩ của em.
c5:tác giả sáng tác chuyện nhằm mục đích gì
Câu 1: -Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Câu 2: -Quỳnh thuộc kiểu nhân vật thông minh, sắc sảo , dùng trí tuệ và sự lém lỉnh của mình để châm biếm, đả kích những thói hư tật xấu trong xã hội. Câu 3:
-Nghĩa hàm ẩn: Chế giễu lão trọc phú là kẻ dốt nát, trống rỗng, không có chữ nghĩa hay kiến thức gì trong đầu. Thứ duy nhất lão có chỉ là sự giàu sang từ ăn uống, hưởng thụ. Câu 4: -Truyện sử dụng thủ pháp gây cười qua hành động và ngôn ngữ châm biếm. Cụ thể là sự đối lập giữa việc "phơi sách" và thực tế là "phơi bụng", cùng với cách đáp trả gậy ông đập lưng ông đầy bất ngờ của Trạng Quỳnh. Câu 5: -Nhằm phê phán và chế giễu thói "trưởng giả học làm sang", dốt nát nhưng lại thích khoe khoang, ra vẻ ta đây là người có học thức của tầng lớp nhà giàu trong xã hội cũ. Câu 6: Câu chuyện về Trạng Quỳnh và lão trọc phú đã để lại cho em bài học quý giá về giá trị thực của con người. Chúng ta nên tập trung bồi dưỡng tri thức và đạo đức thay vì chỉ chú trọng vào hình thức bên ngoài hay thói khoe khoang hão huyền. Sự thông minh, hóm hỉnh như Trạng Quỳnh chính là vũ khí sắc bén để lên án cái xấu, cái giả tạo, nhắc nhở chúng ta sống chân thật và không ngừng học hỏi để có "chữ" thực sự trong lòng.