Kẻ lại một trải nghiệm khiến em thay đổi tự hoàn
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo:
Có ai trong chúng ta mà không từng đi qua những khó khăn, thử thách, vấp ngã liên hồi. Trong cuộc đời của mình, bão giông xảy đến vô số. Nhưng tôi hiểu, qua bão giông, tôi sẽ thêm hoàn thiện và sẽ thay đổi mỗi ngày để trở nên tốt hơn. Câu chuyện này là khi tôi học lớp một, tôi đã không đạt học sinh giỏi.
Kí thự,c danh hiệu học sinh giỏi, nghe phù phiếm lắm. Lớp một, sáu tuổi, tôi chẳng biết gì ngoài việc đạt giấy khen, đạt điểm tốt để bố mẹ có thể vui lòng về mình. Vậy mà tôi không được giấy khen.
Trong lần kiểm tra hôm ấy, tôi làm không tốt bài thi của mình. Tôi thi bài thi Tiếng Việt gồm đọc và viết vào buổi sáng thì rất tốt. Tôi cố gắng cẩn thận từng li từng tí. Đêm hôm trước, tôi còn thức khuya để ôn bài vì muốn bài làm của mình hoàn thiện và tốt hơn. Tôi lấy nụ cười của bố mẹ làm động lực để cố gắng hơn trong việc hoàn thiện mình. Để rồi, chỉ chốc lát thôi, tôi hoàn toàn sụp đổ khi chiều đến. Tôi không thể làm đuộc bài toán. Tôi hoàn toàn bó tay, bất lực. Tôi buồn lắm Tôi đặt ra cho bản thân những giả thiết giá như, nếu như nhưng đều vô dụng. Tôi vô dụng nên mới không biết làm bài tập.
Về nhà, tôi không dám kể cho bố mẹ nghe chuyện. Tôi giấu kín trong lòng mình những suy tư, trăn trở về con điểm dở tệ kia sẽ tới, về chiếc giấy khen vụt xa tầm tay. Tôi không đạt giấy khen rồi. CÔ giáo thông báo về gia đình. Tôi chỉ đạt điểm tám vớt vát, vừa đủ cho một chiếc giấy khen học sinh khá. Dù tôi được mười Tiếng Việt thì cũng không đủ để tôi đạt giấy khen học sinh giỏi. Mọi thứ chỉ là vấp ngã nho nhỏ đầu đời nhưng tôi lại chẳng thể quên. Tôi mãi nhớ thất bại ngày ấy.
Thời gian trôi qua chớp mắt, tôi đã lớn khôn. Tôi không còn bị một danh hiệu làm cho mờ mắt hay đắn đo quá nhiều. Nhưng có một thứ tôi mãi nhớ: sự thất vọng của bố mẹ. Chỉ một điều ấy thôi mà tim tôi đau nhức từng nhịp. Tôi, thay đổi và phải hoàn thiện, đó là những gì mà tôi nhắc nhở mình mỗi ngày.
Cuộc sống có nhiều cung bậc cảm xúc, có vui cũng có buồn. Và mỗi trải nghiệm mà con người cũng vậy. Và tôi nhớ mãi về một trải nghiệm vui vẻ của mình.
Quê hương của tôi là một thành phố ven biển. Gia đình tôi đã chuyển ra Hà Nội sống từ khi tôi còn chưa ra đời. Đây là lần thứ hai tôi được về thăm quê. Đúng năm giờ sáng, xe xuất phát từ Hà Nội. Ngồi trên xe, tôi háo hức ngắm nhìn khung cảnh xung quanh. Những con đường cao tốc mới được xây dựng rất đẹp đẽ. Khoảng đến gần trưa thì xe đã đến nơi. Tôi cảm thấy vô cùng thích thú vì sau một hành trình dài cuối cùng cũng đến Sầm Sơn. Gia đình tôi ở lại nhà ông bà nội, cất dọn đồ đạc rồi nghỉ ngơi. Tôi còn được thưởng thức những món ăn đặc sản của quê do chính tay bà nội nấu.
Buổi chiều, mọi người trong gia đình hẹn nhau ra biển tắm. Lúc này, tôi đang đứng trước một bài biển rộng mênh mông. Bầu trời cao, trong xanh không một gợn mây. Ông mặt trời tỏa ánh nắng chói chang xuống khắp nơi. Bãi cát vàng trong nắng càng trở nên lấp lánh, trông tuyệt đẹp. Nước biển xanh và trong. Đứng gần biển, tôi có thể nhìn thấy từng đợt sóng đánh vào bờ. Nhìn ra xa phía chân trời, bầu trời và biển như hòa vào làm một.
Biển lúc này thật đông người. Tiếng nói cười rộn vang khắp cả không gian. Người lớn thích thú bơi lội dưới nước. Trẻ em thì nghịch cát, xây thành những tòa lâu đài tuyệt đẹp. Nước biển mát lạnh khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu. Sau khi tắm biển, mọi người cùng nhau đi ăn đồ hải sản nướng. Các món ăn đều rất ngon và mang đậm hương vị của biển.
Sau chuyến đi này, tôi mới thấy quê hương của mình thật đẹp biết bao. Tôi tự nhủ bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, để may này trở về xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp
Mỗi khi nhìn lại quãng thời gian cắp sách đến trường, tôi lại nhớ đến biết bao kỷ niệm vui buồn của tuổi học trò. Trong những ký ức ấy, có một câu chuyện khiến tôi chẳng thể nào quên – kỷ niệm về người bạn thân tên Tuấn. Đó là một trải nghiệm buồn nhưng đã để lại trong tôi bài học sâu sắc về tình bạn và lòng nhân hậu.
Buổi sáng hôm ấy, tôi bị đau bụng dữ dội, quặn thắt đến mức chẳng thể tập trung nghe giảng. Nhưng lớp tôi lại có quy định rất nghiêm: nếu ai nghỉ học dù có lý do chính đáng cũng bị trừ hạng ý thức, vì lớp luôn giữ danh hiệu “sĩ số vắng 0”. Chính vì vậy, tôi vẫn cố gắng đi học dù người mệt rã rời.
Chiều hôm đó, sợ không hiểu bài, tôi sang nhà Tuấn – người bạn thân nhất của tôi – để nhờ cậu ấy giảng lại. Tuấn có dáng người cao gầy, mái tóc lúc nào cũng hơi rối, nụ cười hiền khiến ai nhìn cũng thấy dễ mến. Cậu học rất giỏi nhưng chưa bao giờ tỏ ra kiêu căng, luôn sẵn lòng giúp đỡ bạn bè.
Buổi học hôm ấy diễn ra trong tiếng cười rộn ràng. Tuấn vừa giảng bài vừa pha trò khiến tôi quên hẳn cơn đau. Tôi còn nhớ rõ ánh mắt cậu khi giải thích một bài Toán khó – sáng lên, say sưa, đầy nhiệt huyết.
Sáng hôm sau, Tuấn rủ tôi ghé quán phở đầu ngõ ăn sáng. Cậu gọi hai bát phở bò, rồi còn tranh trả tiền khiến tôi phải cười và giành phần trả. Trong lúc ăn, Tuấn thấy một con mèo nhỏ từ miệng cống chui lên, toàn thân ướt sũng, run lẩy bẩy. Cậu liền lấy miếng xúc xích đưa cho mèo, ánh mắt đầy thương cảm.
Tôi khuyên mãi, bảo cậu đừng đi nữa kẻo trễ giờ, nhưng Tuấn chỉ cười – nụ cười hiền như nắng sớm. “Không sao đâu, giúp nó một chút thôi mà,” cậu nói rồi khẽ vuốt ve con mèo nhỏ.
Tôi đi học trước. Khi bước vào lớp, cô giáo chủ nhiệm xuất hiện với gương mặt nặng trĩu. Giọng cô run run:
“Các em... sáng nay Tuấn gặp tai nạn... và không qua khỏi.”
Tôi sững sờ, tim như ngừng đập. Chỗ ngồi của Tuấn vẫn còn đó – quyển vở vẫn gập dở, cây bút vẫn nằm yên trên bàn, chỉ là cậu không còn quay sang cười với tôi nữa.
Từ ngày Tuấn mất, tôi thấy lớp học trống trải lạ thường. Mỗi lần cô giảng bài Toán, tôi lại vô thức quay sang định hỏi, nhưng bên cạnh chỉ còn chiếc ghế trống. Mỗi giờ ra chơi, không còn ai kể những câu chuyện hài hước khiến cả nhóm bật cười. Sự vắng mặt của Tuấn như để lại một khoảng lặng vô hình, khiến tôi nhận ra rằng đôi khi chỉ một người rời đi cũng đủ làm thế giới của ta trở nên thiếu sáng.
Chiều hôm ấy, khi đi qua quán phở, tôi thấy con mèo nhỏ Tuấn từng cứu đang được người ta chăm sóc. Tôi bỗng mỉm cười trong nước mắt – hành động cuối cùng của cậu vẫn là một việc tốt, như chính con người Tuấn – ấm áp, nhân hậu và đầy yêu thương.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn thấy nhói đau và xúc động. Hình ảnh Tuấn với nụ cười hiền hậu vẫn ở đó, giữa những năm tháng tuổi học trò hồn nhiên. Kỷ niệm ấy tuy buồn nhưng đã dạy tôi biết trân trọng từng khoảnh khắc bên người mình yêu quý và sống tốt hơn mỗi ngày.
tham khảo:
Hoàng Hải thân mến!
Từ ngày cậu cùng gia đình chuyển đến Nha Trang, mình không nhận được tin tức gì của cậu. Mình nhớ cậu lắm. Sáng nay, bỗng có một phong thư lạ, mở ra xem, hóa ra là thư cậu. Mừng quá! Mình vội viết thư hồi âm cho cậu ngày.
Hải ơi! Từ ngày về trường mới tới nay cậu học tập ra sao? Có còn giữ ngôi vô địch môn Toán như hồi ở Hà Nội không? Nếu có ai đó cướp mất chức vô địch của cậu thì mình buồn lắm. Nhưng nói thế cho vui chứ thiên hạ còn lắm người tài giỏi hơn mình, có phải thế không Hải? Sức khỏe của cậu dạo này thế nào rồi? Vẫn như cái “đầu máy xe lửa” ấy chứ? Còn hai bác và em Tú Trinh có khỏe không?
Riêng mình việc học hành vẫn bình thường như hồi cậu ở đây. Mình với con bé Lệ Khanh vẫn so kè nhau hàng tháng. Khi thì đứa nay nhích lên đứng trước đứa kia, khi thì ngược lại. Có nhiều lúc cảm thấy mệt mà không dám nghỉ ngơi đấy. Vậy nhưng thú vị phải không Hải? Về sức khỏe của mình thì chắc chẳng ai có thể địch nổi rồi.
Còn chuyện này nữa. Hôm thi đấu bóng đá, mình cao nhất đội nên được phân công vị trí thủ môn, trông cũng oai ra phết. Các bạn gái trong lớp nói đùa là: “Thân gầy, ốm yếu, nhẹ người dễ bay cao bay xa... chỉ sợ sẽ bay đi theo quả bóng”. Không ngờ lời nói đùa ấy ứng nghiệm vô cùng. Ở hiệp hai, đội mình đang dẫn trước 1 - 0. Đội bạn vùng lên phản công quyết liệt. Một quả bóng sấm sét do “Hùng xe tăng” sút đúng vào giữa cầu môn. Hải vẫn nhớ Hùng đấy chứ? Mình lao ra bắt gọn quả bóng, lăn hai vòng. Mình cứ tưởng lăn ra ngoài, nào ngờ cú lăn “nghệ thuật” của mình đã vô tình gỡ hòa cho đội bạn. Lúc đó mình buồn và xấu hổ vô cùng. May mà các bạn trong lớp vẫn an ủi và thông cảm cho mình.
Thôi, thư đã dài rồi hẹn lần sau nhé! Mình chúc đại gia đình Hải hạnh phúc.
Bạn tốt của cậu
Tuấn Mạnh
Trong cuộc đời, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Nó đã đem đến cho chúng ta nhiều bài học ý nghĩa trong cuộc sống.
Gia đình tôi vốn không hạnh phúc, bố mẹ thường cãi nhau. Điều đó khiến tôi rất buồn. Nhưng nhờ có anh trai, tôi luôn cảm thấy được yêu thương bảo vệ. Anh trai cũng chính đã dạy cho tôi rất nhiều điều thú vị.
Tôi còn nhớ vào một buổi chiều mùa hè, anh trai đã rủ tôi ra đồng câu cá. Tôi cảm thấy rất háo hức nên đã đồng ý với anh ngay. Hai anh em tôi - đứa xách giỏ, đứa cầm cần câu. Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Cánh đồng làng nằm cạnh một con sông. Hai anh em ngồi trên bờ. Anh trai đã dạy tôi cách làm mồi câu, cách câu cả. Đây quả là một công việc đòi hỏi tính kiên nhẫn. Chỉ được một lúc, tôi đã bắt đầu đứng ngồi không yên.
Thấy vậy, anh trai mỉm cười nhìn tôi rồi hỏi:
- Bây giờ em thích cái gì để anh làm cho?
Tôi liền nói với anh:
- Anh ơi, em rất thích có một con thuyền lớn.
Nghe xong, anh dắt tôi đi hái những lá tre nghe thật to để gấp thuyền lá thả trôi sông. Anh chọn một chiếc lá to nhất gặp một con thuyền thật đẹp tặng tôi. Tôi cũng đòi anh dạy cho mình cách làm thuyền lá. Nhờ anh chỉ dạy tận tình, tôi đã làm được một chiếc thuyền lá. Tôi đem thuyền thả xuống dòng sông. Chiếc thuyền trôi theo dòng nước đi thật xa. Hai anh em tôi cùng nhìn theo nó.
Tôi liền nói với anh:
- Anh ơi, em ước gì có thể đi thật xa như con thuyền này. Em cảm thấy rất buồn vì chuyện của bố mẹ.
Anh lắc đầu rồi nói với tôi:
- Không, em sẽ giống chiếc thuyền này, nhưng là ở cách nó mạnh mẽ bước tiến phía trước. Chúng ta cùng giúp bố mẹ trở nên hiểu nhau hơn. Và gia đình của chúng ta sẽ lại hạnh phúc như trước đây.
Tôi mỉm cười nhìn anh:
- Em cảm ơn anh nhiều lắm!
Trải nghiệm lần đó với tôi thật vui vẻ và quý giá. Nó giúp tôi trở nên mạnh mẽ hơn. Tôi cũng mong rằng tôi và anh trai sẽ luôn được ở bên cạnh nhau.
Tham khảo:
Tôi là một đứa trẻ ham chơi nên đã từng gây ra nhiều lỗi lầm. Câu chuyện xảy ra khi tôi còn học lớp 5, nhưng là một trải nghiệm mà bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi.
Vì là con trai nên tôi rất mê chơi game. Hôm đó là buổi tối thứ năm. Tôi đang ngồi học bài nhưng lại suy nghĩ về trận đấu lúc chiều. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không phục vì đã thua Hoàng - cậu bạn cùng lớp mới chơi game chưa được bao lâu nhưng đã đánh thắng mình. Bởi vậy, tôi quyết tâm phải luyện tập thêm để phục thù. Nghĩ vậy, tôi liền thu dọn sách vở rồi xuống nhà. Thấy mẹ đang ở trong bếp, tôi nói với mẹ:
- Mẹ ơi, con có bài tập khó quá không làm được. Con mang sang nhà Tuấn nhờ bạn giải giúp nhé?
Mẹ đồng ý và dặn tôi về sớm vì bố sắp đi làm về. Tôi chỉ vâng dạ cho có rồi nhảy lên xe đạp đi luôn. Nhưng tôi không sang nhà Tuấn mà đến quán điện tử gần trường. Ngồi vào bàn, tôi cảm thấy phấn chấn lạ lùng, mải chơi đến quên cả thời gian. Bỗng có một bàn tay đập vào vai tôi:
- Muộn quá rồi, về cho bác còn đóng cửa!
Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Mười một giờ ba mươi phút. Tôi nhanh chóng trả tiền cho bác chủ quán rồi dắt xe ra về. Vừa đạp xe, tôi vừa nghĩ sẽ giải thích cho bố mẹ như thế nào. Chắc chắn bố mẹ sẽ rất tức giận. Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc đang tới gần, một giọng nói nghiêm nghị vang lên:
- Đức, con đã đi đâu mà giờ mới về nhà?
Hai đầu gối bủn rủn, tôi đứng như trời trồng, miệng lắp bắp:
- Bố… bố… đi tìm con ạ?
- Đúng vậy! Mẹ nói là con đến nhà Tuấn nhờ bạn giảng bài, nhưng bố sang nhà bạn thì không thấy con ở đó nên đã đi tìm.
- Con… con…
- Thôi, muộn rồi, mau về nhà đi con!
Tôi đi bên cạnh bố mà lòng cảm thấy thật có lỗi. Khi bước vào nhà, tôi thấy mẹ vẫn đang ngồi chờ ở phòng khách. Tôi chỉ biết im lặng chờ đợi những câu mắng của bố. Nhưng không, tôi chỉ nghe thấy mẹ hỏi:
- Đức, con đi đâu mà giờ này mới về? Đã ăn cơm chưa?
Khi nghe mẹ nói vậy, tôi òa khóc. Tôi liền xin lỗi bố mẹ, rồi thành thật kể lại mọi chuyện. Bố liền nói với tôi:
- Tuổi trẻ thường hiếu thắng, thích hơn thua với bạn bè. Đó không phải là điều gì sai trái. Nhưng việc con nói dối mẹ để đi chơi là điều không đúng. Việc chơi game, bố mẹ không phản đối nhưng nếu con chơi quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe, hay việc học tập. Bố mong con ý thức được điều đó.
Tôi nhìn bố, ánh mắt nghiêm nghị của bố nhìn tôi. Tôi đã nhận ra sai làm của mình. Tôi liền hứa với bố mẹ sẽ không tái phạm cũng như cố gắng học hành chăm chỉ hơn. Cũng nhờ có trải nghiệm này, mà tôi nhận ra tình yêu thương lớn lao mà bố mẹ dành cho mình.
Em hãy lên mạng ấy. Ở trên đó có rất nhiều bài để chọn lọc nội dung ấy em.
Hè năm ngoái, em đã có một trải nghiệm đáng nhớ khi tham gia vào chuyến đi tình nguyện cùng các anh chị trong câu lạc bộ của trường. Em đến một ngôi trường vùng cao để tặng sách vở và chơi cùng các em nhỏ. Lúc đầu, em còn khá rụt rè, ngại tiếp xúc và không biết nên bắt đầu từ đâu. Nhưng sau khi nhìn thấy nụ cười hồn nhiên và sự háo hức của các em, em cảm thấy mình cần mạnh dạn hơn để mang lại niềm vui cho người khác.
Suốt chuyến đi, em học được cách chia sẻ, biết quan tâm đến mọi người xung quanh và dám thể hiện bản thân nhiều hơn. Trở về sau trải nghiệm ấy, em thấy mình trưởng thành hơn, sống tích cực và biết trân trọng cuộc sống hiện tại. Đó là một kỉ niệm nhỏ nhưng đã góp phần thay đổi em theo hướng tốt đẹp hơn.
- Em từng xảy ra sự việc bất ngờ: một lần, em đã không nghe lời mẹ trốn đi chơi nắng cả buổi trưa và về bị sốt. Từ đó, em rút ra bài học cần nghe lời người lớn, tránh đi chơi trời nắng gay gắt sẽ dễ bị ốm.
Có ai trong chúng ta mà không từng đi qua những khó khăn, thử thách, vấp ngã liên hồi. Trong cuộc đời của mình, bão giông xảy đến vô số. Nhưng tôi hiểu, qua bão giông, tôi sẽ thêm hoàn thiện và sẽ thay đổi mỗi ngày để trở nên tốt hơn. Câu chuyện này là khi tôi học lớp một, tôi đã không đạt học sinh giỏi.
Kí thự,c danh hiệu học sinh giỏi, nghe phù phiếm lắm. Lớp một, sáu tuổi, tôi chẳng biết gì ngoài việc đạt giấy khen, đạt điểm tốt để bố mẹ có thể vui lòng về mình. Vậy mà tôi không được giấy khen.
Trong lần kiểm tra hôm ấy, tôi làm không tốt bài thi của mình. Tôi thi bài thi Tiếng Việt gồm đọc và viết vào buổi sáng thì rất tốt. Tôi cố gắng cẩn thận từng li từng tí. Đêm hôm trước, tôi còn thức khuya để ôn bài vì muốn bài làm của mình hoàn thiện và tốt hơn. Tôi lấy nụ cười của bố mẹ làm động lực để cố gắng hơn trong việc hoàn thiện mình. Để rồi, chỉ chốc lát thôi, tôi hoàn toàn sụp đổ khi chiều đến. Tôi không thể làm đuộc bài toán. Tôi hoàn toàn bó tay, bất lực. Tôi buồn lắm Tôi đặt ra cho bản thân những giả thiết giá như, nếu như nhưng đều vô dụng. Tôi vô dụng nên mới không biết làm bài tập.
Về nhà, tôi không dám kể cho bố mẹ nghe chuyện. Tôi giấu kín trong lòng mình những suy tư, trăn trở về con điểm dở tệ kia sẽ tới, về chiếc giấy khen vụt xa tầm tay. Tôi không đạt giấy khen rồi. CÔ giáo thông báo về gia đình. Tôi chỉ đạt điểm tám vớt vát, vừa đủ cho một chiếc giấy khen học sinh khá. Dù tôi được mười Tiếng Việt thì cũng không đủ để tôi đạt giấy khen học sinh giỏi. Mọi thứ chỉ là vấp ngã nho nhỏ đầu đời nhưng tôi lại chẳng thể quên. Tôi mãi nhớ thất bại ngày ấy.
Thời gian trôi qua chớp mắt, tôi đã lớn khôn. Tôi không còn bị một danh hiệu làm cho mờ mắt hay đắn đo quá nhiều. Nhưng có một thứ tôi mãi nhớ: sự thất vọng của bố mẹ. Chỉ một điều ấy thôi mà tim tôi đau nhức từng nhịp. Tôi, thay đổi và phải hoàn thiện, đó là những gì mà tôi nhắc nhở mình mỗi ngày.