Chia sẻ với bạn cảm nhận của em về ngày khai giảng.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vì dịch bệnh càng ngày càng phát triển phức tạp nên chúng em phải ở nhà học và thi trực tuyến. Em cảm thấy học và thi trực tuyến mang lại rất nhiều lợi ích, em có nhiều thời gian để học, em có thể học mọi lúc mọi nơi và có thể xem lại bài giảng của giáo viên bất cứ khi nào em cần. Hơn nữa, đối với cá nhân em thì em cảm thấy học trực tuyến rất phù hợp với em vì không gian học thoải mái và em có thể trao đổi với giáo viên với bạn bè mà không phải ngại như học trực tiếp”. Em cảm thấy học trực tuyến khá là thuận lợi do chúng ta không cần đi đến trường đặc biệt là lúc dịch bệnh đang diễn biến rất căng thẳng , mà vẫn có thể được học tập và tiếp thu thông tin kiến thức thông qua chiếc điện thoại . Không những thế, học trực tuyến còn khiến chúng ta cảm thấy thoải mái do môi trường ở nhà bao giờ cũng tạo cảm giác sáng tạo bớt áp lực hơn là trường học. Tuy nhiên, học trực tuyến đôi lúc còn khá bất tiện do nhiều lúc mạng bị nghẽn hoặc có vấn đề thì việc đó sẽ ảnh hưởng đến quá trình học của sinh viên thậm chí trường hợp này ngay cả chính thầy cô dạy học cũng bị. Bên cạnh đó, do nhiều lúc học online quá là thoải mái khiến nhiều sinh viên bị phân tâm , có người tắt mic tắt camera để đi ngủ, hoặc làm những việc riêng khác khiến hạn chế sự giám sát của giáo viên để đảm bảo chất lượng học tập”
Ấn tượng và cảm xúc khi đọc Lao xao ngày hè:
Bài văn đã đêm đến cho em những hiểu biết thú vị về đặc điểm, tập tính, hình dáng của một số loài chim. Bằng khả năng quan sát tinh tế, tỉ mỉ, hiểu biết về các loài chim, tác giả đã miêu tả thế giới các loài chim vô cùng sinh động, chúng liên kết thành một xã hội như loài người: có hiền, có dữ, có mâu thuẫn giải quyết bằng bạo lực… Qua đó, em cảm thấy yêu mến thế giới tự nhiên quanh mình.
Bài văn đã đem đến cho em những hiểu biết thú vị về đặc điểm, tập tính, hình dáng của một số loài chim. Bằng khả năng quan sát tinh tế, tỉ mỉ, hiểu biết về các loài chim, tác giả đã miêu tả thế giới các loài chim vô cùng sinh động, chúng liên kết thành một xã hội như loài người: có hiền, có dữ, có mâu thuẫn giải quyết bằng bạo lực… Qua đó, em cảm thấy yêu mến thế giới tự nhiên quanh mình.
Ngày khai trường đầu tiên trong kí ức thơ bé của tôi hiện lên thật rõ ràng như vừa mới hôm qua. Làm sao có thể quên được sự kiện trọng đại và những giây phút thiêng liêng đó được!
Buổi sáng hôm ấy, tôi được ngồi trên chiếc xe máy của bố để đến trường. Bầu trời đẹp và trong xanh, những làn gió đùa nghịch trong hương vị mát lành của mùa thu. Chẳng mây chốc, cổng trường đã hiện ra, to, rộng và sừng sững ngay trước đôi mắt đầy ngạc nhiên và tò mò của tôi. Ngoài cổng trường, tôi thấy có khá nhiều những người bạn nhỏ trạc tuổi tôi, họ ngập ngừng không dám bước tiếp: đó cũng là những học sinh lớp 1. Có lẽ các bạn ấy cũng có cảm xúc giống như tôi lúc này: sợ hãi, rụt rè mà bỡ ngờ, một cảm giác lạ lẫm ngơ ngác khi đứng trước cánh cổng trường. Cổng trường mở rộng dang hai cánh tay lực lưỡng, hướng về chúng tôi gọi chào. Sự thân thiện ấy như muốn xua tan đi những nỗi lo âu của những đứa trẻ lần dầu tiên đến lớp. Tôi lưỡng lự, tạm biệt bố rồi nhanh chân xếp hàng đi diễu hành với các bạn.
Những nỗi lo âu, sợ hãi như biến mất vào giây phút tôi cùng các bạn lớp một diễu hành. Thay vào đó là một niềm hân hoan tột độ. Chúng tôi đi trong tiếng vỗ tay hoan hô và những cái vẫy chào thân ái của các anh chị lớp trên, của các thầy cô. Có lẽ đó là giờ phút đẹp đẽ và đáng nhớ nhất của tôi, giờ phút mà tôi được công nhận là học sinh lớp một. Thầy hiệu trưởng cầm dùi trống đánh ba tiếng thật to, thật cao vang xa mãi lên trời mây. Đồng loạt hàng chùm bóng bay bay lên trong muôn vàn ánh mắt. dõi theo của hàng trăm học sinh chúng tôi. Tôi cứ ngắm mãi, ngắm mãi, tưởng chừng như nếu chùm bóng bay không bay được nửa chỉ dừng ở lưng chừng trời thì có lẽ tôi đứng cả buổi mà nhìn mất! Tôi đã nghĩ rằng những chùm bóng bay kia cũng như những ước mơ của chúng tôi rồi sẽ bay cao, bay xa...
Buổi khai giảng kết thúc, chúng tôi xếp hàng vào lớp. Lớp chúng tôi rộng rãi, ngăn nắp lắm, nổi bật giữa những bàn ghế, tranh ảnh là chiếc bảng đen to và đẹp. Cô giáo chúng tôi hiền dịu bước vào lớp, nhẹ nhàng hỏi chuyện những học sinh ngồi đầu bàn. Tôi run rẩy khi đôi tay mềm mại của cô khẽ chạm lên bờ vai tôi ân cần hỏi han. Khoảnh khắc xúc động ấy là kỉ niệm tôi nhớ mãi không quên. Tôi cũng phát hiện ra rằng các bạn trong lớp mới cũng nghịch ngợm, đáng yêu và dễ gần như đám bạn hàng xóm của tôi vậy. Tôi và cô bạn cùng bàn ban đầu còn nhoẻn miệng cười gượng chào nhau. Nhưng chỉ một lát sau là ào ào kể cho nhau nghe về những trò chơi ở nhà chúng tôi hay chơi. Tôi nhìn sang xung quanh: cả lớp tôi cũng đang bắt đầu “kết bạn” với nhau một cách ầm ĩ như vậy!
Tôi không thể nào quên những cảm xúc kì lạ ngày khai trường lầu tiên của mình. Trước mắt tôi sẽ còn biết bao ngày khai trường nữa nhưng tôi hiểu rằng những băn khoăn, hồi hộp, thích thú của ngày khai trường đầu tiên không bao giờ lặp lại. Tôi lưu giữ những cảm xúc rưng rưng ấy như gìn giữ những gì quý báu nhất của đời mình.
Vậy là một năm học mới lại bắt đầu. Hình ảnh của mùa khai trường đầu tiên vẫn còn đọng lại cho em một cách sâu sắc với những tình cảm non nớt cũng những hình ảnh về buổi khai trường đầu tiên của cuộc đời mình. Để rồi ngày hôm nay, dù đã lớn nhưng em vẫn luôn thầm biết ơn thây cô đã cho em được cảm nhận ngày khai trường đẹp nhất và ý nghĩa nhất trong cuộc đời của người học sinh.
Buổi khai trường đầu tiên. Khi ấy, em vẫn chỉ là một cô bé sáu tuổi. trong trí nhớ non nớt, hình ảnh của nhà trường là một nơi cao lớn với những người thầy, người cô nghiêm khắc sẽ đi cùng mình trong suốt những quãng đường của thời học sinh. Sáng sớm, mẹ đã cho em mặc bộ quần áo đồng phục thật đẹp và còn mới đã được các cô phát cho từ mấy ngày trước. đó là một chiếc áo trắng đi liền với váy màu tím than. Mái tóc ngang vai được mẹ tết thành hai bím tóc nho nhỏ, đung đưa ở hai bên tai. Mẹ bảo ngày đầu tiên đi học cũng là ngày quan trọng nhất đối với một người học sinh.
Do đó, em cũng cần phải cố gắng thật ngoan ngoãn và biết nghe lời của thầy cô. Đúng tám giờ sáng, chuông báo của nhà trường vang lên. Phụ huynh không được vào trong trường nữa, mọi người chỉ được đứng ở ngoài cánh cổng để nhìn thôi. Em cảm thấy tò mò về tất cả mọi thứ. Dù đã được đi ngắm trường trước đo nhưng đây vẫn là lần đầu tiên em đi học một mình và không có bố mẹ đi cùng. Tò mò và xen lẫn chút sợ hãi là cảm xúc của em lúc bấy giờ. Cô giáo phụ trách sau khi hỏi tên của các bạn đã phân ra theo từng lớp. Cô giáo chủ nhiệm của em là cô Hoa. Trong trí nhớ của em thì hình ảnh của cô hiện lên một cách dịu dàng với tà áo dài trắng thướt tha cùng những bông hoa cúc nhỏ hiện trên tà áo. Mái tóc của cô buông dài với nụ cười như tỏa ra ánh nắng mùa thu. Cô dịu dàng nói chuyện chúng em làm cho tất cả như không còn sợ hãi nữa. Tiếng trống trường đã điểm, từng hàng học sinh nối nhau đi vào phía cổng trường theo từng khối lớp. Trên tay của mỗi người là những đóa hoa tươi lắm, trên môi của chúng em lại nở những nụ cười tươi tắn nhất. Nhìn mọi thứ thật lạ lẫm nhưng em biết rằng, chỉ một thời gian nữa thôi, nơi đây sẽ là nơi mà em sẽ gắn bó trong suốt những năm tới với những kiến thức mới mà các thầy cô truyền đạt.
Chín giờ sáng, thầy hiệu trưởng lên đọc diễn văn và những phát biểu về những điều kiện của nhà trường và những lời động viên an ủi của thấy dành cho các em học sinh trong từng khối học. Mỗi khối học lại có những lời nhắc nhở khác nhau và những ưu nhược điểm và những gì cần phát huy khác nhau. Tiếp theo đo là những tiết mục văn nghệ của các anh chị đã tập luyện và biểu diễn. Đó là những bài hát về thầy cô và mái trường cùng những bài ca về tình yêu quê hương đất nước. Những tình cảm đó được các thầy cô khen ngợi rất nhiều. Em cùng các bạn bắt đầu làm quan với nhau và cùng nhau tìm cách ghi nhớ những hình ảnh đẹp nhất, gần gũi nhất của ngồi trường tiểu học thân thương. Đọng lại trong em là hình ảnh của những bức tường vàng, thỉnh thoảng hiện lên những khoảng có rêu phong cổ kính. Những dãy hành lang san sát nhau, những phòng học có cánh cửa màu xanh đứng cạnh nhau. Bên ngoài là chiếc trống trường, là nơi mà bác bảo vệ sẽ đánh trống báo hiệu những giờ ra chơi hay và lớp.
Em rất yêu trường của em. Dù đã qua khá lâu nhưng những hình ảnh của ngôi trường vẫn luôn in đậm trong suy nghĩ của em về cả ngôi trường và thầy cô- những người đã luôn dìu dắt em để em khôn lớn thành người
Hôm nay là ngày chúng em đi dự lễ khai giảng đầu năm học mới. Sáng nay bố đèo em đến trường từ rất sớm. Ngồi sau xe bố hít hà không khí trong lành, ngắm tiết trời vào thu mới đẹp làm sao! Ngôi trường Tiểu Học Dịch Vọng A thân quen dần hiện ra dưới sắc cờ rực rỡ. Được gặp lại thầy cô và bạn bè sau ba tháng hè xa cách, ai cũng vui vẻ, háo hức, tíu tít nắm lấy tay nhau kể biết bao nhiêu là chuyện vui. Tiếng trống khai trường rộn rã chào đón chúng em bước vào năm học mới. Ngày khai trường với em rất đặc biệt. Năm học này em tự nhủ sẽ cố gắng phấn đấu chăm ngoan, học giỏi hơn nữa.
Sáng nay, khi ánh nắng đầu thu nhẹ nhàng trải dài trên từng mái trường, em không bước qua cổng trường như mọi năm, mà lại ngồi trước màn hình máy tính để tham dự lễ khai giảng trực tuyến đầu tiên trong đời. Năm học 2025–2026 đã bắt đầu bằng một hình thức mới mẻ: sự kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại. Dù không có tiếng trống trường vang lên giữa sân, không có hàng ghế học sinh rộn ràng dưới cờ đỏ sao vàng, nhưng buổi lễ vẫn mang đến cho em những cảm xúc đặc biệt, khó quên.
cho mình xin tick ✔ nhé !
Ngày khai giảng luôn là một sự kiện đặc biệt trong lòng mỗi học sinh, là dịp để chúng ta bước vào một năm học mới đầy hứng khởi và kỳ vọng. Năm học 2025 - 2026, với sự đổi mới trong hình thức tổ chức, buổi lễ khai giảng được diễn ra theo hình thức trực tuyến, kết hợp giữa yếu tố truyền thống và hiện đại. Mặc dù không còn cảm giác được đứng dưới sân trường, cùng bạn bè chào đón ngày đầu năm học, nhưng qua màn hình máy tính, tôi vẫn cảm nhận được không khí trang trọng, đầy đủ niềm vui và hy vọng của ngày khai giảng. Hôm nay, tôi đã có một trải nghiệm mới mẻ, khác biệt nhưng cũng không kém phần xúc động khi tham gia buổi lễ khai giảng trực tuyến.
Mở bài này vừa giới thiệu về sự đổi mới của năm học, đồng thời thể hiện được cảm xúc của bạn sau khi tham gia lễ khai giảng trực tuyến. Bạn có thể phát triển thêm các ý này trong phần thân bài để bày tỏ cảm nhận chi tiết hơn.
Mỗi ngày của em bắt đầu vào lúc 6 giờ sáng. Em thức dậy, vệ sinh cá nhân, ăn sáng và chuẩn bị đi học. Em đi học bằng xe đạp, mất khoảng 10 phút để đến trường.
Tại trường, em bắt đầu học vào lúc 7 giờ sáng. Em học các môn học như Toán, Văn, Anh, Khoa học,... Em rất thích học môn Toán và Văn. Em thấy môn Toán giúp em rèn luyện tư duy logic, còn môn Văn giúp em rèn luyện khả năng cảm thụ và biểu đạt ngôn ngữ.
Học xong buổi sáng, em ăn trưa tại trường. Sau đó, em tham gia các hoạt động ngoại khóa như chơi thể thao, sinh hoạt văn nghệ,... Em rất thích chơi bóng đá và chơi cờ vua.
Buổi chiều, em tiếp tục học các môn học còn lại. Sau khi học xong, em về nhà làm bài tập và ôn bài. Em thường dành khoảng 2 tiếng để làm bài tập và ôn bài.
Buổi tối, em ăn tối và nghỉ ngơi. Sau đó, em có thể dành thời gian để xem phim, đọc sách hoặc chơi game. Em cũng thường dành thời gian để giúp đỡ bố mẹ làm việc nhà.
Em đi ngủ vào lúc 10 giờ tối. Em luôn cố gắng ngủ đủ giấc để có sức khỏe tốt cho ngày hôm sau.
- Ngay những giây phút đầu tiên là buổi lễ khai giảng em đã có cảm giác ngạc nhiên và phấn khích vì những điều mới lạ lần đầu được thấy.
- Cùng với sự phân khích ấy là sự vui vẻ chan hoà với bạn bè cùng lớp. Chúng em kể cho nhau nghe về dự định sắp tới và hơn hết được nghe cô giáo nói về lớp về trường mà thấy ấm lòng thêm.