KỂ LẠI MỘT TRẢI NGHIỆM CỦA BẢN THÂN
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong cuộc đời, ai cũng đã có một trải nghiệm đáng nhớ nhất. Và em cũng như bao người khác. Đó là chú chó Mi nhà bà ngoại em. Nó đã mất được 3 năm nhưng nó làm nhà bác,chú dì và bố mẹ tôi xót xa và nhớ mãi.
Chiều đó, tôi và chị họ đang đi xe trong nhà văn hoá, tôi nhìn thấy có mấy thằng hâm nó đuổi một con chó. Chị họ tôi tưởng chó nhà ai thì tôi và chị nghe thấy tiếng keo koang mà dây chuyền ông ngoại tôi tặng cho nó. Sau khi tôi và chị phóng như bay đuổi theo cái xe và nghe một tiếng đau lòng: "Ẳng ẳng.." Chị tôi đứng hình một hồi rồi quay về nhà. Cổng toanh hoanh, ông ngoại tôi vẫn mơ màng thức dậy, còn tôi lúc đó đang mải tìm kiếm cái Mi, thì tôi gặp một cảnh tượng đau đến khóc không kìm được nước mắt... Mi đang nằm tha thiết trên đường, máu chảy từ bụng em ấy ra. Bà con túm lại xem cái xác, chị tôi quay lại và gọi gấp cho ông và ông phi chiếc xe máy ra chở xác Mi về nhà. Lúc ông đi, tôi nhìn thấy chiếc dây đeo cổ mà Mi làm rơi, lòng tôi thề sẽ trả thù cho con Mi với những kẻ đã ác độc đã giết Mi. Cái xác Mi được chôn ở gần cái chuồng của em ấy và cái chuông được rửa sạch và đặt ngay ngắn trong cái chuồng của Mi.
Mãi sau này bác tôi mua một con chó nữa nhưng cả nhà tôi chẳng ai quên được một người bạn của cả gia đình-Mi.
NHỚ TICK CHO TUI NHÉ
Tác hại của bệnh sĩ: Khiến con người ta luôn chạy đua với thành tích, luôn muốn mình cao siêu hơn, nổi bật hơn mọi người. Con người dễ ảo tưởng về thành tựu mình đạt được.
Tham khảo!
"Bệnh sĩ" là một trong những hiện tượng gây nhức nhối trong xã hội ngày nay. Nó xuất hiện ở rất nhiều nơi, dưới nhiều hình thức khác nhau, nhưng tựu chung lại thì chúng đều gây ảnh hưởng xấu tới sự phát triển của xã hội. "Bệnh sĩ" khiến con người ta luốn chạy đua với thành tích, luôn muốn mình cao siêu hơn, nổi bật hơn mọi người. Họ sẵn sàng nói dối, làm sai, làm tắt, không quan tâm kết quả chỉ để thể hiện bản thân rất giỏi, rất tài, hơn người. Ví dụ như nhiều người lương ba cọc ba đồng nhưng lên mạng muốn được mọi người tung hô, sẵn sàng bỏ số tiền lớn thậm chí là đi vay mượn với giá cắt cổ để mua sắm hàng hiệu, để đi du lịch, để khoe ảnh... Và cái giá phải trả là sự nợ nần, túng quấn khiến họ sẵn sàng làm liều. Nhiều người sẵn sàng đi ăn trộm, một số khác là cướp và một số lại tự sát. Tất cả, đều khiến trật tự xã hội bị sáo trộn.
I. Mở bài
- Giới thiệu chung về chuyến du lịch:
- Thời gian đi, địa điểm (Hạ Long hoặc Sa Pa).
- Lý do em chọn đi chuyến này (để khám phá thiên nhiên, nghỉ ngơi, trải nghiệm văn hóa...).
II. Thân bài
1. Chuẩn bị trước chuyến đi
- Chuẩn bị đồ dùng cần thiết (quần áo, máy ảnh, đồ ăn...).
- Cảm xúc trước chuyến đi: háo hức, mong chờ.
2. Di chuyển đến nơi
- Phương tiện đi lại (xe khách, ô tô, tàu...).
- Cảm nhận trên đường đi (cảnh vật, thời tiết...).
3. Trải nghiệm tại điểm đến
- Nếu đi Hạ Long:
- Khung cảnh vịnh Hạ Long với những đảo đá kỳ vĩ, nước biển trong xanh.
- Tham gia các hoạt động: đi thuyền tham quan, chơi trên bãi biển, ngắm hoàng hôn…
- Thưởng thức ẩm thực đặc sản: hải sản tươi ngon.
- Nếu đi Sa Pa:
- Cảnh núi non hùng vĩ, ruộng bậc thang xanh mướt.
- Tham quan bản làng của người dân tộc, tìm hiểu văn hóa.
- Thưởng thức các món ăn đặc trưng của vùng cao.
- Trải nghiệm thời tiết mát mẻ, không khí trong lành.
4. Kỷ niệm đáng nhớ
- Một sự việc, hoạt động hoặc cảm xúc đặc biệt trong chuyến đi (ví dụ: lần đầu tiên chèo thuyền, gặp người dân hiền hậu, thấy cảnh đẹp ngỡ ngàng...).
- Cảm giác vui vẻ, hào hứng hoặc bài học nhận được từ chuyến đi.
III. Kết bài
- Nêu cảm nhận chung về chuyến đi: vui, bổ ích, thú vị.
- Kế hoạch hoặc mong muốn đi du lịch thêm nhiều nơi khác trong tương lai.
- Xác định rõ vấn đề cần nghị luận
- Tìm luận điểm, lí lẽ, dẫn chứng để làm rõ vấn đề.
- Tìm hiểu rõ nguyên nhân, hậu quả, vai trò, giải pháp
- Bàn luận rút ra bài học.
- Chủ đề chung của cả ba văn bản là đều viết về và hướng tới những đứa trẻ - mầm xanh tương lai của đất nước.
- Trong ba văn bản em thích nhất là nhân vật Mon. Mon là một cậu bé rất giàu lòng thương đối với thế giới xung quanh. Giữa đêm mưa cậu đã nghĩ đến những chú chim chìa vôi. Và em cũng đã có từng có một lần giải cứu một chú chim non bị mắc kẹt trên cành cây. Điều đó giúp em hiểu hơn về nhân vật Mon.
Tham khảo!
Nếu bản thân trở thành “người bạn tí hon” ngồi cạnh nhân vật “tôi” trong truyện, hôm ấy, em sẽ nói với “tôi” hãy cố gắng học tập thật tốt và trân trọng những năm tháng còn được ngồi trên ghế nhà trường, bởi đó là những kỉ niệm đẹp nhất, hồn nhiên và trong sáng nhất của đời người.
Tham khảo :
Tôi là một đứa trẻ ham chơi nên đã từng gây ra nhiều lỗi lầm. Câu chuyện xảy ra khi tôi còn học lớp 5, nhưng là một trải nghiệm mà bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi.
Vì là con trai nên tôi rất mê chơi game. Hôm đó là buổi tối thứ năm. Tôi đang ngồi học bài nhưng lại suy nghĩ về trận đấu lúc chiều. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không phục vì đã thua Hoàng - cậu bạn cùng lớp mới chơi game chưa được bao lâu nhưng đã đánh thắng mình. Bởi vậy, tôi quyết tâm phải luyện tập thêm để phục thù. Nghĩ vậy, tôi liền thu dọn sách vở rồi xuống nhà. Thấy mẹ đang ở trong bếp, tôi nói với mẹ:
- Mẹ ơi, con có bài tập khó quá không làm được. Con mang sang nhà Tuấn nhờ bạn giải giúp nhé?
Mẹ đồng ý và dặn tôi về sớm vì bố sắp đi làm về. Tôi chỉ vâng dạ cho có rồi nhảy lên xe đạp đi luôn. Nhưng tôi không sang nhà Tuấn mà đến quán điện tử gần trường. Ngồi vào bàn, tôi cảm thấy phấn chấn lạ lùng, mải chơi đến quên cả thời gian. Bỗng có một bàn tay đập vào vai tôi:
- Muộn quá rồi, về cho bác còn đóng cửa!
Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Mười một giờ ba mươi phút. Tôi nhanh chóng trả tiền cho bác chủ quán rồi dắt xe ra về. Vừa đạp xe, tôi vừa nghĩ sẽ giải thích cho bố mẹ như thế nào. Chắc chắn bố mẹ sẽ rất tức giận. Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc đang tới gần, một giọng nói nghiêm nghị vang lên:
- Đức, con đã đi đâu mà giờ mới về nhà?
Hai đầu gối bủn rủn, tôi đứng như trời trồng, miệng lắp bắp:
- Bố… bố… đi tìm con ạ?
- Đúng vậy! Mẹ nói là con đến nhà Tuấn nhờ bạn giảng bài, nhưng bố sang nhà bạn thì không thấy con ở đó nên đã đi tìm.
- Con… con…
- Thôi, muộn rồi, mau về nhà đi con!
Tôi đi bên cạnh bố mà lòng cảm thấy thật có lỗi. Khi bước vào nhà, tôi thấy mẹ vẫn đang ngồi chờ ở phòng khách. Tôi chỉ biết im lặng chờ đợi những câu mắng của bố. Nhưng không, tôi chỉ nghe thấy mẹ hỏi:
- Đức, con đi đâu mà giờ này mới về? Đã ăn cơm chưa?
Khi nghe mẹ nói vậy, tôi òa khóc. Tôi liền xin lỗi bố mẹ, rồi thành thật kể lại mọi chuyện. Bố liền nói với tôi:
- Tuổi trẻ thường hiếu thắng, thích hơn thua với bạn bè. Đó không phải là điều gì sai trái. Nhưng việc con nói dối mẹ để đi chơi là điều không đúng. Việc chơi game, bố mẹ không phản đối nhưng nếu con chơi quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe, hay việc học tập. Bố mong con ý thức được điều đó.
Tôi nhìn bố, ánh mắt nghiêm nghị của bố nhìn tôi. Tôi đã nhận ra sai làm của mình. Tôi liền hứa với bố mẹ sẽ không tái phạm cũng như cố gắng học hành chăm chỉ hơn. Cũng nhờ có trải nghiệm này, mà tôi nhận ra tình yêu thương lớn lao mà bố mẹ dành cho mình.
cảm ơn bạn nha❤