K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Nhã Tình ngây người, hoàn toàn không thể tin được.Nam nhân này…hắn vì sao có thể yêu nàng đến như vậy chứ??Mọi chuyện thật sự đã vượt ra khỏi những gì nàng có thể tưởng tượng. Hắn nói ‘Nếu không có nàng, ta sống trên đời này có ý nghĩa gì nữa đâu??’, ‘Nếu nàng về muộn chút nữa, ta nghĩ thứ mà nàng nhìn thấy chỉ còn là xác của ta mà thôi.’, ‘Nếu nàng muốn rời bỏ ta...
Đọc tiếp

Nhã Tình ngây người, hoàn toàn không thể tin được.Nam nhân này…hắn vì sao có thể yêu nàng đến như vậy chứ??Mọi chuyện thật sự đã vượt ra khỏi những gì nàng có thể tưởng tượng. Hắn nói ‘Nếu không có nàng, ta sống trên đời này có ý nghĩa gì nữa đâu??’, ‘Nếu nàng về muộn chút nữa, ta nghĩ thứ mà nàng nhìn thấy chỉ còn là xác của ta mà thôi.’, ‘Nếu nàng muốn rời bỏ ta thì trước hết hãy giết ta đi, nếu không cho dù ta có chết, ta cũng sẽ biến thành cô hồn đi theo nàng cả đời. Cho dù xuống tận 18 tầng địa ngục, ta cũng quyết không bao giờ rời xa nàng.’.Đầu óc của Nhã Tình giờ đây vẫn còn khiếp sợ không thôi, nam nhân này điên rồi, hắn thật sự điên rồi, hắn vì yêu nàng mà điên rồi.

< y thánh nương tử >

3
3 tháng 1 2019

hay quá , mik chưa đọc truyện này

4 tháng 1 2019

uk

Và em đã thấy Anh cùng người ấy Làm điều gì đêm ấy Em muốn biết anh thấy thế nào Có như khi hôn em? Dù em cố gắng, trấn an mọi thứ Mọi chuyện rồi sẽ qua Nhưng đâu biết có còn nguyên vẹn Như khi anh bước đi Và em đã thấy Anh cùng người ấy Làm điều gì phía sau Em khóc như vậy Đau như vậy Anh đâu biết đâu Và em đã thấy Người đang đổi thay Chính anh ngay lúc này Nếu hết yêu rồi,...
Đọc tiếp

Và em đã thấy
Anh cùng người ấy
Làm điều gì đêm ấy
Em muốn biết anh thấy thế nào
Có như khi hôn em?
Dù em cố gắng, trấn an mọi thứ
Mọi chuyện rồi sẽ qua
Nhưng đâu biết có còn nguyên vẹn
Như khi anh bước đi
Và em đã thấy
Anh cùng người ấy
Làm điều gì phía sau
Em khóc như vậy
Đau như vậy
Anh đâu biết đâu
Và em đã thấy
Người đang đổi thay
Chính anh ngay lúc này
Nếu hết yêu rồi, cứ buông tay
Sao anh lại làm như thế này!

Là cô ấy tốt hơn
Hay những thứ anh cần...
Chẳng còn xuất phát từ em
Chẳng còn như lời anh hứa
Và em đã thấy
Anh cùng người ấy
Làm điều gì phía sau
Em khóc như vậy
Đau như vậy
Anh đâu biết đâu
Và em đã thấy
Người đang đổi thay
Chính anh ngay lúc này
Nếu hết yêu rồi, cứ buông tay
Sao anh lại như thế...
Nếu đến cuối em chẳng biết
Mọi chuyện cứ thế êm đẹp
Liệu rằng anh có biết dừng lại
Liệu anh có giật mình nhớ ra
Em vẫn đứng đấy
Vẫn luôn chờ anh
Dù điều gì xảy ra
Khiến em khóc như vậy, đau đến thế
Sao vẫn mong nhớ
Và em đã thấy, cô ấy đến nơi
Có anh đang đứng đợi
Nếu hết yêu rồi, cứ buông tay
Sao anh lại làm như thế này!

~ Đố các bạn đây bài j !

1
7 tháng 2 2021

chịu e ko biết

hãy nêu ý kiên của em sau câu chuyện này-Khi còn nhỏ, Yasuo thường tin vào điều những người trong làng đồn đại về mình: trường hợp tốt nhất, sự tồn tại của anh là sơ suất của thần linh; trường hợp xấu nhất, anh là sai lầm không thể cứu vãn.Lời đồn nào cũng có một phần sự thật. Mẹ anh là một góa phụ một mình nuôi nấng con trai thì người đàn ông lẽ ra sẽ là cha Yasuo bước...
Đọc tiếp

hãy nêu ý kiên của em sau câu chuyện này

-

Khi còn nhỏ, Yasuo thường tin vào điều những người trong làng đồn đại về mình: trường hợp tốt nhất, sự tồn tại của anh là sơ suất của thần linh; trường hợp xấu nhất, anh là sai lầm không thể cứu vãn.

Lời đồn nào cũng có một phần sự thật. Mẹ anh là một góa phụ một mình nuôi nấng con trai thì người đàn ông lẽ ra sẽ là cha Yasuo bước vào đời bà như cơn gió mùa thu. Và, khi mùa đông phủ tấm màn lạnh lẽo lên gia đình nhỏ ấy, ông cũng đi mất.

Dù anh trai Yasuo, Yone, có mọi điều Yasuo không có—kính trọng, cẩn thận, lý trí—cả hai lại không thể tách rời. Yone thường xuyên bảo vệ Yasuo khỏi lũ trẻ hay trêu chọc. Song, bù lại cho sự thiếu kiên nhẫn, Yasuo lại có quyết tâm sắt đá. Khi Yone vào học trường dạy kiếm nổi tiếng trong làng, Yasuo đi theo, chờ đợi bên ngoài dưới cơn mưa mùa, cho đến lúc các sư phụ chịu thua và mở cổng.

Trước sự khó chịu của các đồng môn, Yasuo thể hiện được tài năng thiên bẩm, và trở thành môn đồ duy nhất suốt nhiều thế hệ thu hút được sự chú ý của Đại Sư Souma, người cuối cùng nắm giữ phong tuyệt kỹ huyền thoại. Ông già thấy rõ tiềm năng của Yasuo, nhưng dạy dỗ anh học trò ngỗ nghịch này không khác gì kiềm chế cơn gió xoáy cả. Yone năn nỉ em trai gạt kiêu ngạo sang bên, anh đưa cho Yasuo một hạt phong, bài học tối cao về sự khiêm nhường. Sáng hôm sau, Yasuo chấp nhận làm môn sinh, và vệ sĩ riêng, cho Souma.

Khi tin quân Noxus xâm lược truyền đến trường, nhiều người thấy sục sôi trước trận đánh vĩ đại ở Placidium xứ Navori, và háo hức muốn tòng quân. Yasuo khao khát góp lưỡi kiếm của mình cho đại nghĩa, nhưng dù cho các đồng môn đã ra trận hết, anh vẫn bị bắt ở lại bảo vệ các trưởng lão.

Cuộc xâm lược biến thành chiến tranh. Cuối cùng, vào một đêm mưa tầm tã, tiếng trống hành quân của Noxus vang tới từ thung lũng gần đó. Yasuo rời vị trí, tin tưởng một cách ngu ngốc rằng mình có thể xoay chuyển cục diện.

Nhưng chẳng có trận đánh nào—chỉ có một nghĩa địa hàng trăm thi thể Noxus và Ionia. Có thứ gì đó kinh khủng và phi tự nhiên đã diễn ra tại đây, thứ gì đó mà không một lưỡi kiếm đơn độc nào đủ sức ngăn chặn. Dường như cả vùng đất đã bị nó làm ô uế.

Choàng tỉnh, Yasuo quay lại trường và bị các môn sinh còn lại bao vây. Đại Sư Souma đã chết, và Yasuo thấy mình không chỉ bị kết tội không hoàn thành nhiệm vụ, mà còn tội sát nhân nữa. Anh nhận thấy hung thủ thật sự sẽ không thể bị trừng phạt nếu mình không mau chóng hành động, nên đã mở đường máu trốn thoát, dù biết thế càng khẳng định tội danh của mình.

Giờ anh là kẻ trốn chạy trên mảnh đất Ionia tan hoang vì chiến tranh, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào dẫn anh tới chỗ thủ phạm. Trong lúc đó, anh vẫn bị những đồng đội săn đuổi, dồn vào những trận chiến sinh tử. Đây là cái giá anh sẵn lòng trả, cho đến khi người anh sợ nhất ra tay—anh trai Yone của anh.

Trận đấu của họ diễn ra đầy danh dự. Khi hai lưỡi kiếm gặp nhau, Yone không thể chống lại và, chỉ bằng một đường kiếm, Yasuo đã hạ anh trai mình.

Anh cầu xin tha thứ, nhưng trong cơn hấp hối Yone đã bảo phong tuyệt kỹ gây nên cái chết cho Đại Sư Souma, và Yasuo là người duy nhất biết điều đó. Rồi anh ta nhắm mắt trước khi kịp nói thêm bất kỳ điều gì.

Chẳng còn sư phụ hay anh em, Yasuo lang thang qua những ngọn núi, chìm trong cơn say cho quên nỗi đau và mất mát, như một thanh kiếm không còn vỏ. Giữa cảnh tuyết trắng, anh gặp Taliyah, một phù thủy đá từ Shurima đang chạy trốn quân Noxus. Ở cô bé, Yasuo thấy một học trò lạ kỳ, và ở anh, một người thầy còn kỳ lạ hơn nữa. Anh chỉ dạy cho cô cách sử dụng quyền năng của mình.

Thế giới dấy lên tin đồn về sự trỗi dậy của một hoàng đế thần thánh ở Shurima. Yasuo và Taliyah chia tay, anh tặng cô bé hạt phong quý giá của mình, cuối cùng cũng đã học được bài học quan trọng ấy. Khi cô bé trở về sa mạc quê hương, Yasuo khởi hành về làng, quyết tâm sửa chữa những sai lầm của mình…


Bên trong bốn bức tường đá của hội sảnh, cái chết của Trưởng lão Souma được chứng thực chỉ là một tai nạn, do kẻ lưu đày Noxus có tên Riven gây ra—và vì điều đó mà cô vô cùng hối hận. Dù vậy, Yasuo vẫn không thể tha thứ cho lựa chọn rời bỏ vị trí, và tệ hơn, chính lựa chọn đó rốt cuộc đã dẫn đến cái chết của Yone.

Tới tận bây giờ, Yasuo vẫn lãng du khắp Ionia, mặc cảm t

3
21 tháng 8 2019

Khá giống của Leesin :v

21 tháng 8 2019

Truyện này mk đọc ở đâu trên mạn rùi ý

Trong cuộc sống có nhiều người vừa mới gặp khó khăn đã từ bỏ, nản chí,mà cuộc đời thì khó khăn thường nhiều hơn thuận lợi. Song bên cạnh đó còn có những người có ý chí, quyết tâm để đạt mục đích chính đáng của mình. Chính họ đã nhận ra rằng: “Có chí thì nên”. “Có chí thì nên”: một bài học giáo dục rất hay từ thời xưa, đặc biệt là đối với những người muốn...
Đọc tiếp

Trong cuộc sống có nhiều người vừa mới gặp khó khăn đã từ bỏ, nản chí,mà cuộc đời thì khó khăn thường nhiều hơn thuận lợi. Song bên cạnh đó còn có những người có ý chí, quyết tâm để đạt mục đích chính đáng của mình. Chính họ đã nhận ra rằng: “Có chí thì nên”. 
“Có chí thì nên”: một bài học giáo dục rất hay từ thời xưa, đặc biệt là đối với những người muốn làm giàu. Đôi khi chính chúng ta phải nhìn nhận rằng số người thiếu sự quyết tâm, ý chí phấn đấu ngày càng nhiều trong xã hội. Dường như chính bản thân họ, đúng hơn là sự tự giác, tự thân vận động đã bị mất đi trong cuộc sống tiện nghi đầy đủ. Vì lẽ đó mà họ sống một cách an nhàn, thiếu sự nỗ lực, ý chí cầu tiến. Và sẽ tai hại hơn khi chính họ chưa được rèn luyện, được dạy cách thích ứng với mọi tình huống bất ngờ xảy đến. Mặt khác còn có những người lại bi quan, không có sự kiên trì, quyết tâm, thấy việc nặng nhọc trước mắt là đùn đẩy, có suy nghĩ là sẽ không làm được, từ bỏ tất cả mọi thứ. Những con người ấy chỉ nhìn sự việc qua một khía cạnh, một khía cạnh bó hẹp trong cái khuôn khổ mà họ từ tạo ra. Một cái vỏ bọc của sự bi quan. Họ chỉ thấy cái bất lợi trước mắt nhưng lại quên đi lợi ích lâu dài. Bên cạnh đó lại có những người mới vừa gặp thử thách đầu tiên là lại tự bỏ cuộc. Chuyện này đã quá quen thuộc. Việc từ bỏ nhanh chóng ấy là do người đó thiếu sự tự tin, cầu tiến, họ sợ thất bại, họ không dám nhìn nhận sự thật dù có thể là phũ phàng. Và cũng đôi khi có nhiều người đã nỗ lực hết sức mình để vượt qua thử thách nhưng lại không đạt được kết quả mong muốn. Điều đó lại càng dẫn đến việc người ấy sẽ bị áp lực đè nặng, để rồi nản chí, dừng cuộc đua nửa chừng trong khi bản thân họ chỉ mới đi một phần ba chặng đường. Thậm chí có người leo cây gần đến ngày hái quả vẫn bỏ cuộc.Thật ra chẳng có gì mới lạ cả. Con người từ cổ chí kim vẫn chạy đường trường trên cái lối mòn, ngặt nghèo này. Bù lại-và cũng chính từ đó mà ra?- xã hội loài người vẫn luôn trọng vọng những ai đạt được mục đích của mình, và mục đích càng cao lại càng thêm vinh dự. Cái chính yếu và được đề cao vẫn là cái quyết tâm, chừng nào còn bền gan trên đường; cho dù đã thất thểu, hay chỉ còn thoi thóp; thì tệ lắm cũng vẫn được người đời khen tặng là có chí hướng, có nghị lực. Vì vậy, chúng ta cứ cố gắng hết sức của mình, hãy sử dụng chính khả năng, con người thật của ta thì dù có thất bại đi chăng nữa, chúng ta cũng vui lòng. Điều đó đâu đáng để ta buồn, có thất bại mới có thành công, có nghị lực mới đạt được kết quả. 
Văn hóa con người vẫn chỉ quảng bá và đề cao sự kiên cường. Chúng ta đều được dạy từ lúc nằm nôi là một khi đã quyết định hướng đi và mục tiêu thì nhất định phải vững lòng theo đuổi đến cùng. Phải theo đuổi cho đến khi thắng lợi vẻ vang hay thất bại hào hùng, nhưng chúng ta tuyệt không được dạy cách rút lui kịp thời, cách bỏ cuộc đúng lúc. Sa lầy trong cuộc chiến, bám trụ một cách bền gan, chôn vùi thêm bao sinh mạng cũng mặc kệ. 

Nhưng để lập trường bị lung lạc hay mất niềm tin là tệ hại, xét lại mục tiêu hay đường hướng đặt ra-cho dù trên cơ sở nào cũng vậy- thì quả phạm vào tối kị. Điều này nghe chừng như chỉ là một sự ràng buộc về văn hóa hay xã hội, song thực sự lại có vẻ được đóng khuôn sẵn trong tâm trí, tư duy con người. Theo đó, chính những con người có khả năng lí luận sâu sắc lại là những người ít sẵn sàng tự chuyển đổi cách nhìn. Trái lại, họ là thành phần bám víu mạnh mẽ nhất vào đường hướng đã từng lựa chọn. Lẽ nào, con người ta lại tâm niệm cuộc sống chỉ là những quãng đường việt dã nối tiếp và đã lên thì không thể dừng hay quay lại. Nói thẳng ra là chính chúng ta cần phải biết lượng sức mình, đừng lấy cái tính bền chí của mình mà lại lạm dụng nó vì mục đích thiếu thiết thực. 

Nếu nói một vận động viên chỉ cần tính bền bỉ, kiên cường là có thể chinh phục đường đua 100km thì quả là một sai lầm. Họ hiểu rằng chỉ một yếu tố “ý chí” thì không thể giúp họ hoàn thành chặng đường nếu thiếu “sức lực”. Chúng ta cũng như học nhưng thay vào đó là “cơ hội”. Chính chúng ta tạo nên cơ hội và cần phải khôn ngoan trong việc tận dụng nó. Đừng ngồi đó mà há miệng chờ sung, một việc ngu xuẩn, phung phí thời giờ. Và khi biết cách tạo ra cơ hội cho bản thân mình thì ắt hẳn người ấy sẽ có được lợi thế. 

Việc để có được ý chí bền bỉ cần phải dựa vào chính chúng ta. Nó dễ có, nhưng cũng dễ mất nếu như không biết gìn giữ và di dưỡng nó hằng ngày. Đừng cố tạo ra áp lực cho ta, điều đó sẽ gây ra việc phản tác dụng trong việc hình thành tính “kiên trì”. Mối quan hệ giữa “chí” và “cơ hội” là sự liên kết chặt chẽ mà một người muốn thành công sẽ có. 

Xét cho cùng, mọi người trong chúng ta cần tu dưỡng đức tính của mình, đặc biệt là ý chí cầu tiến. Có như vậy, nó mới trở thành một nếp sống đẹp trong mỗi con người.

3
28 tháng 1 2018

Lưu gì mà gửi lên 

Mik biết bài ày chép mạng mà

28 tháng 1 2018

Chép mạng chứ gì 

28 tháng 4 2016

Có rất nhiều những câu chuyện 
Em dấu riêng mình em biết
Cũng bởi vì hạnh phúc của mình .. Muốn gìn giữ nên em đành lặng im 
Có những lần .. Anh dối em ... Em vẫn nhớ những lần như thế 
Quá yêu anh , nên e san sẻ một nửa cho ai kia
Nhiều khi em rất muốn đến bên một ai và nói rằng , anh ấy đang lừa dối
Nhiều khi em rất muốn đến bên một ai để khóc , che đi sự yếu đuối
EM CŨNG CHỈ LÀ CON GÁI THÔI 
Buồn là khóc hay vui là cười 
Em cũng chỉ muốn e như bao người , được anh yêu thương một mình em thôi 
Nhiều khi em không thể ngờ , yêu anh em mạnh mẽ đến vậy 
Mạnh mẽ hay là ngốc đây em không phân định được điều gì nữa 
Khi em quá yêu anh

ko bt bài này có hợp vs râm trạng của pn hay ko nhỉ? tặng pn

31 tháng 1 2024

Cơ sở để xác lập niềm tin: “phân công lao động có kế hoạch” mang lại sự đảm bảo cơ sở vật chất cho từng cá thể, tạo lợi thế cho phát triển nhân cách và cộng đồng sẽ khỏe mạnh trở lại.