Hãy ghi kí hiệu bằng, trắc cho từng tiếng trong bài thơ "Đập đá ở lôn côn"
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a, Mỗi bài thơ có 7 tiếng, số dòng và số chữ có bắt buộc và không thể tùy tiện thêm bớt.
b, Sử dụng kí hiệu bằng trắc cho hai bài thơ Vào nhà ngục Quảng Đông cảm tác và Đập đá ở Côn Lôn
Vẫn là hào kiệt vẫn phong lưu
( T-B-B-T/ - T- B- B )
Chạy mỏi chân thì hãy ở tù
( T- T-B-B-T-T-B)
Đã khách không nhà trong bốn biển
( T- T- B- B- B-T-T)
Lại người có tội giữa năm châu
( T- B- T- T-T-B-B)
Bủa tay ôm chặt bồ kinh tế
( T- B- B- T-B- B-T)
Miệng cười tan cuộc oán thù
( T- T- B- T- T- B)
Thân ấy vẫn còn, còn sự nghiệp
( B- T- T- T/ B- T-T)
Bao nhiêu nguy hiểm sợ gì đâu.
( B- B-B- T- T- T- B)
c, Niêm luật của bài thơ:
+ Niêm (dính nhau) tiếng dòng trên tương ứng với dòng dưới đều B
+ Đối: tiếng dòng trên B ứng với tiếng dòng dưới T
d, Những tiếng ở cuối câu luôn hiệp vần với nhau, câu 1- 2- 4- 6- 8
e, Thường ngắt nhịp chẵn lẻ: 4/3 ; 2/2/ 3
Làm trai đứng giữa đất Côn Lôn,
Lừng lẫy làm cho lở núi non.
Xách búa đánh tan năm bảy đống,
Ra tay đập bể mấy trăm hòn.
Tháng ngày bao quản thân sành sỏi,
Mưa nắng càng bền dạ sắt son.
Những kẻ vá trời khi lỡ bước,
Gian nan chi kể sự con con.
Đập đá ở Côn Lôn
"Làm trai đứng giữa đất Côn Lôn,
Lừng lẫy làm cho lở núi non.
Xách búa đánh tan năm bảy đống,
Ra tay đập bể mấy trăm hòn.
Tháng ngày bao quản thân sành sỏi,
Mưa nắng càng bền dạ sắt son.
Những kẻ vá trời khi lỡ bước,
Gian nan chi kể sự con con."
Phan Chu Trinh
Thuyết minh về thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật
Thơ thất ngôn bát cú Đường luật là một thể thơ truyền thống, bắt nguồn từ Trung Quốc, sau đó du nhập và phát triển mạnh mẽ trong văn học trung đại Việt Nam. Bài thơ gồm 8 câu, mỗi câu 7 chữ, được chia thành 4 phần: hai câu đầu là đề (mở vấn đề), hai câu tiếp là thực (tả thực), hai câu sau là luận (bàn luận, mở rộng), và hai câu cuối là kết (kết ý, bộc lộ cảm xúc). Thơ tuân thủ rất chặt chẽ luật bằng – trắc, cách gieo vần (thường là vần bằng), phép đối (ở câu 3–4 và 5–6), tạo nên tính hàm súc, chặt chẽ nhưng cũng rất giàu nhạc điệu.
Trong văn học Việt Nam, nhiều tác giả đã sử dụng thể thơ này để gửi gắm tư tưởng và tình cảm lớn lao. Bài thơ Đập đá ở Côn Lôn của Phan Châu Trinh là một minh chứng tiêu biểu. Tác giả mượn hình ảnh lao động khổ sai nặng nhọc ở chốn lao tù để khẳng định khí phách hiên ngang, ý chí kiên cường của người chí sĩ yêu nước:
“Làm trai đứng giữa đất Côn Lôn,
Lừng lẫy làm cho lở núi non...”
Ở đây, cấu trúc của thể thơ thất ngôn bát cú được giữ đúng quy tắc: 8 câu, 7 chữ, có phép đối hài hòa và vần điệu cân xứng. Tuy nhiên, cái đặc biệt nằm ở chỗ, qua khuôn khổ chặt chẽ ấy, Phan Châu Trinh đã khắc họa một tâm hồn lớn, một tinh thần quật cường, không chịu khuất phục trước gian khổ.
Như vậy, thơ thất ngôn bát cú Đường luật vừa có tính quy phạm về hình thức, vừa là phương tiện để các tác giả thể hiện cảm xúc và tư tưởng mạnh mẽ. Nhờ đó, thể thơ này đã trở thành một di sản quý báu của văn học dân tộc.
Làm trai đứng giữa đất Côn Lôn,
Lừng lẫy làm cho lở núi non.
Xách búa đánh tan năm bảy đống,
Ra tay đập bể mấy trăm hòn.
Tháng ngày bao quản thân sành sỏi,
Mưa nắng càng bền dạ sắt son.
Những kẻ vá trời khi lỡ bước,
Gian nan chi kể sự con con.
vậy Côn Lôn là địa danh nào và vì sao tác giả lại nhắc tới nó trong bài thơ???
-địa danh nổi tiếng ở VN
- tác giả nhắc đến vì tác giải đã "đập đá'' ở đó mà không bị công an bắt
- Không gian: Côn Lôn, cái tên đảo ấy từ lâu đã gắn liền với một nỗi ghê sợ hãi hùng: nơi lưu đày ấy là nơi một đi khó có ngày trở lại, ở đó là lao động khổ sai đến kiệt sức, là cùm gông, đánh đập, tra tấn dã man, là bắn giết…
- Điều kiện làm việc: Đập đá vốn là công việc nặng nhọc. Đập đá ở Côn Đảo lại càng cực nhọc hơn vì nhà tù và thiên nhiên đều khắc nghiệt
- Đặc điểm công việc: công việc đập đá công việc khổ sai cưỡng bức để tàn phá dữ dội thân thể và tiêu hao sức lực của người tù, khiến nhiều người kiệt sức hòng khuất phục ý chí của họ.
Làm trai đứng giữa đất Côn Lôn,
B B T T T B B
Lừng lẫy làm cho lở núi non.
B T B B T T B
Xách búa đánh tan năm bảy đống,
T T T B B T T
Ra tay đập bể mấy trăm hòn.
B B T T T B B
Tháng ngày bao quản thân sành sỏi,
T B B T B B T
Mưa nắng càng bền dạ sắt son.
B T B B T T B
Những kẻ vá trời khi lỡ bước,
T T T B B T T
Gian nan chỉ kể việc con con.
B B B T T B B