K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

26 tháng 7 2017
Cơn gió heo may nào? Hôm nay ghé thăm ô cửa, một ngày cuối tuần, không khí dìu dịu mát lành vài tia nắng yếu ớt của bình minh thơ thẩn đâu đây! Một ngày cuối tuần nữa lại đến, cả tuần chỉ mong đến những ngày này để các thứ có thể giãn ra, chỉ có những ngày nghỉ như thế này thì mấy có thể muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, muốn mặc gì thì mặc, để cái đầu có thể cất đi bao cái bộn bề trong cả 1 tuần.

Ra phố nào... Vẫn ồn ào, vẫn tấp nập, vẫn là những dòng xe cộ ngược xuôi, cứ nối tiếp nhau lăn dài trên con đường nhộn nhịp, vẫn những hàng quán quen thuộc với ghế, bàn theo thời gian đã hằn in vào cái không gian nơi này, cái nơi mà mình cũng đã gắn bó 1 khoảng thời gian khá dài rồi còn gì, nắng cũng bớt gắt gay, mồ hôi cũng chẳng còn rơi nhiều nữa ra đường cũng đỡ ngại hơn, cái tiết trời như thế này làm cho con người ta cảm thấy dễ chịu, thấy nhẹ bẫng trong long. Rảo bước trên con phố xa, ngắm nhìn những hàng cây xanh lá, điểm xuyết đâu đây có vài chiếc lá hoe vàng, những chuyến xe, những gánh hàng dong cứ chậm dần lại qua.

Mùa thu đã ở đâu đây gần lắm, gần lắm, cái man mác, cái se se của mùa thu dễ làm cho con người ta bâng khuâng xao xuyến, lại làm cho bao kỉ niệm cứ nối tiếp nhau tìm về với mùa thu, bàn tay ta lại lục tìm trong cái ngăn tủ nho nhỏ của thời gian, của hoài niệm, một chút gì cho chính bản thân ta.

Tùng tùng tùng… tiếng trống của ngôi trường nào vang lên đâu đây, mùa thu với gió heo may, với lá vàng, với thời niên thiếu lại đem về cái cảm giác ngây ngô, cái thời vụng dại của ta, từ thủa nào... ừ nhỉ... Dừng chân nơi quán nước ven đường, sau những ngày hè sôi động, hôm nay trên đường ta lại bắt gặp những hình ảnh thân quen, những hình ảnh đã trở thành một phần tất yếu trong cái vòng quay tất bật của đời sống, những đốm trắng hồn nhiên vui tươi đã trở lại, cùng những tà áo rộn ràng trên phố.
Một mùa tựu trường nữa lại về rồi!

Vui chơi, nghỉ ngơi thôi nhé đành gác lại chuẩn bị “vũ khí” thôi để "đương đầu" với một năm học mới thôi, phải không nào áo trắng. Cảm giác này trong kí ức cũng đã từng đến bên ta . Cái ngày đầu tiên đặt chân vào mái trường Yên Mỹ, nơi ta gửi trọn 3 năm với biết bao vui buồn, kỉ niệm.

Khi mà ta chẳng còn bé như hồi cấp 2 với những gây ngô khờ dại, đã biết nghĩ suy, biết tính toan 1 chút, đã biết cảm nhận, biết rung rinh trước những xúc cảm, đôi khi đến bất chợt! Cái ngày đầu tiên với cái cảm giác ấy cũng đã đến vào một... mùa thu, có lẽ cũng như buổi sáng này. Lên trường có cái cảm giác là nó rộng, nó lớn, nó đông vui nhộn nhịp hơn trường cấp 2 nhiều, cả lớp ở trường cấp 2 thì giờ mỗi đứa một nơi, một lớp khác nhau đã lại tụm lại một góc sân trường. Cái bỡ ngỡ lạ lẫm khi lần đầu tiên đặt chân vào 1 lớp mới, được phân vào một chỗ mới nhìn quanh ta toàn thấy những gương mặt mới, cũng đang ngơ ngác hệt như mình vậy, thấm thoắt rồi cũng đã gắn bó với nhau bao năm rồi còn gì, những gương mặt ngây ngô, ngơ ngác ngày nào giờ vẫn theo ta để trở thành tri kỉ, vẫn bên nhau giúp đỡ nhau trong cuộc sống, cái định mệnh nào đã sắp đặt, đã đưa chúng ta đến bên nhau hả bạn? Chắc chẳng có ai đi tìm câu trả lời đâu nhỉ, cái đấy cũng sẽ chẳng có gì là quan trọng, ta đã đến bên nhau, đã vui đùa nghịch ngợm, đã sát cánh bên nhau trong những bước đi đầu tiên của cuộc sống vậy là quá đủ, bạn tôi ơi! có ai còn nhớ những giây phút ban đầu khi chững mình ngơ ngác trong ngày đầu tiên!


Cái cảm giác này và những phút giây như thế rồi sẽ lại hiện hữu, sẽ lại có những hình ảnh, những cảm nhận đầu tiên sẽ đến phải không hỡi những bạn mới vào lớp 10, lần đầu tiên khi mặc tà áo đồng phục trên tay áo có logo của THPT Yên Mỹ cũng đem đến một cảm giác lạ lắm đấy, từ từ cảm nhận nhé các bạn, và rồi mùa thu này đi qua, mùa thu khác lại đến với những cơn gió heo may, những chiếc lá vàng, với một khoảng sân xào xạc những nhớ mong, những mùa tựu trường lại nối tiếp nhau trên những vai áo học trò, mỗi năm đến mỗi mùa tựu trường lại thấy lớn lên 1 chút, đơn giản là đã được lên lớp [​IMG], đơn giản là vì thấy sau mình đã lại có những đàn em, với những ánh mắt ngây ngô như mình dạo ấy.

Đã thấy trong mùa tựu trường này, xa xôi rồi, xa xôi mãi bong dáng của những anh chị khóa trên, mà nay đã tung cánh bay đi từ mái trường này đến những chân trời xa xôi, dựng xây cho mình biết bao ước vọng, chợt nghĩ, chợt vui, và cũng chợt buồn! Rồi một ngày nào đó mình cũng sẽ lại như các anh các chị tung cánh bay đi bỏ lại sau lưng một thời áo trắng! Lại chợt thấy trên tóc cô thầy có thêm vài sợi bạc, mấy nếp nhăn lại dày hơn mùa trước, còn nụ cười thì vẫn rạng rỡ như thủa nào.

Sau những ngày cách xa bởi mùa hè chói chang, ta lại trở về với ngăn bàn quen thuộc, với góc lớp thân quen còn trong đầu thì biết bao kế hoạch, những trò vui đã được “định hình” trong cẩn thận bạn bè lại rôm rả những câu chuyện mà đã bị gián đoạn trong kì nghỉ miên man.


Lên lớp lại thân quen với hành lang, góc bảng, lại thấy thấp thoáng bong hình của ai kia với nụ cười rạng rỡ trong mỗi sớm đến trường, tiếng trống khai trưởng rộn ràng, lại khởi động một vòng quay mới trong một năm học tiếp theo, với bao điều đang chờ đón. Năm này, lại nối tiếp năm kia, những mùa tựu trường nay đã trở thành kỉ niệm!. Mái trường xưa thì vẫn thế, hành lang góc bảng vẫn kiêu hãnh cùng thời gian, vẫn chở che vẫn ấp ôm, và chứng kiến biết bao buồn vui, đùa nghịch, hàng cây vẫn đặn đều 2 mùa thay lá…

Còn ta! thì giờ cũng đã ở một phương trời xa xôi, đã trở thành những khoá cựu học sinh của năm nào… đã ở trên những giảng đường, những mái trường đại học cao đẳng, khoác trên mình tấm áo sinh viên, học tập trong một môi trường mới, cũng là những cảm giác mới, những hoài niệm mới, nhưng sao có thể bằng ngày xưa, bằng cái thời cấp 3 bạn nhỉ ? ^^ . Tất cả các trường, từ mầm non cho đến đại học cũng đều khai giảng vào thời gian này, và cả ngôi trường của tôi đang học bây giờ cũng vậy, cũng là một mùa tựu trường, nhưng cái cảm giác đã khác xưa, khác trước rất nhiều.



Những đội hình khoác sung duyệt đội ngũ, nghiêm trang trong ngày khai giảng, sao có thể giống như mái trường cấp 3 yêu dấu của chúng ta, vào ngày kia giảng chỉ rộn rã những tiếng cười những niềm vui ngập tràn dưới tán lá, cái cảm giác sao có thế giống như lúc mới bắt đầu...

Xa mãi rồi ngày xưa, xa mãi rồi nũng kỉ niệm...
Hôm nay gió heo may lại về, làm bừng tỉnh những giấc mơ còn dang dở...
Cho yêu dấu ngày nào bất chợt đến quanh ta...

Mái trường xưa yêu dấu, lại bắt đầu một mùa Thu, một mùa tựu trường mới, cơn gió heo may, có còn giống như ngày nào, những mái đầu xanh trên sân trường rộn rã, một thời cũng đã chính là ta. Chuyến đò đằng đẵng cũng đã bắt đầu rẽ sóng để đến với bến bờ của khát khao, của tri thức, lớp học năm nào sau những ngày Hè vắng vẻ, cũng lại trở lại với những nụ cười, những đùa vui nghịch ngợm, lớp lớp các thế hệ học trò lại nối tiếp nhau dưới mái trường Yên Mỹ. Cái cảm giác đầu tiên, cái thủa ban đầu, với bao xúc cảm ta lục tìm và ta lại viết lên đây, gửi cho thời gian, cho mái trường yêu dấu, cho bao nỗi niềm thi thoảng lại nhói ở trong tim, cầu chúc cho một năm học mới, mái trường xưa sẽ gặt hái được nhiều thành công mới, sẽ có những bước phát triển trên những chặng đường tiếp theo, mong sao cho các thầy cô luôn dồi dào sức khỏe để tiếp tục đưa những chuyến đò cập bến những ước mơ, gửi cho một sân trướng ngập nắng, ngập gió, tung bay trắng xóa một màu áo học trò những kỉ niệm mà ta đã cất đi trong vô vàn tất bật, cho những tháng ngày ta hồn nhiên, vui đùa bên góc lớp thân yêu, gửi lại tháng năm nồng nàn bao kỉ niệm.


Mùa Thu gần thật gần, lại đem về bao nỗi niềm xa xăm, lang thang trên con phố xa thấy những tà áo những nụ cười, kiếm lại làm sao! khi trong lòng trào dâng những xúc cảm, cái thời áo trắng, thời hồn nhiên bên mái trường thầy cô bè bạn... Một mùa tựu trường nữa lại về gõ cửa trong trái tim ta, trong trái tm bạn, trong trái tim của tất cả mọi người... Con đường học tập phía trước vẫn còn dài, dài lắm, cái hồn nhiên nghịch ngợm cũng chẳng còn được như thủa nào.... Có cơn gió ở đâu đi qua vu vơ lại đùa trên áo. Nhớ đến ta của ngày nào vẫn tung tăng ngày 2 buổi, vô nghĩ vô lo, nhớ những bạn bè ta với những trò vui, nghịch ngợm 1 thời đã trở thành “huyền thoại“ để chiếc lá vàng trên ô cửa cũng phải có lúc giật mình mà rơi từ tầng 2, tầng 3 bồng bềnh xuống một sân trường xao xác lá vàng rơi, cho những bước chân trong buổi chiều tan lớp chỉ dám bước thật khẽ thật êm, chỉ sợ làm chiếc lá giật mình...
26 tháng 7 2017
Cho một : Mùa Tựu Trường

Xa rồi tuổi thơ xa mái trường
Biết bao kỉ niệm vẫn còn vương
Đây lớp học cũ thân yêu quá
Cùng với thầy cô với bạn hiền
Sân trường bé nhỏ tràn ngập nắng
Với tà áo trắng thật nên thơ
Thu nay lại về trong kí ức
Bồi hồi nhớ buổi “Tựu trường Xưa"
-----của một ai đó-----


Cơn gió heo may nào? Hôm nay ghé thăm ô cửa, một ngày cuối tuần, không khí dìu dịu mát lành vài tia nắng yếu ớt của bình minh thơ thẩn đâu đây! Một ngày cuối tuần nữa lại đến, cả tuần chỉ mong đến những ngày này để các thứ có thể giãn ra, chỉ có những ngày nghỉ như thế này thì mấy có thể muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, muốn mặc gì thì mặc, để cái đầu có thể cất đi bao cái bộn bề trong cả 1 tuần.

Ra phố nào... Vẫn ồn ào, vẫn tấp nập, vẫn là những dòng xe cộ ngược xuôi, cứ nối tiếp nhau lăn dài trên con đường nhộn nhịp, vẫn những hàng quán quen thuộc với ghế, bàn theo thời gian đã hằn in vào cái không gian nơi này, cái nơi mà mình cũng đã gắn bó 1 khoảng thời gian khá dài rồi còn gì, nắng cũng bớt gắt gay, mồ hôi cũng chẳng còn rơi nhiều nữa ra đường cũng đỡ ngại hơn, cái tiết trời như thế này làm cho con người ta cảm thấy dễ chịu, thấy nhẹ bẫng trong long. Rảo bước trên con phố xa, ngắm nhìn những hàng cây xanh lá, điểm xuyết đâu đây có vài chiếc lá hoe vàng, những chuyến xe, những gánh hàng dong cứ chậm dần lại qua.
Mùa thu đã ở đâu đây gần lắm, gần lắm, cái man mác, cái se se của mùa thu dễ làm cho con người ta bâng khuâng xao xuyến, lại làm cho bao kỉ niệm cứ nối tiếp nhau tìm về với mùa thu, bàn tay ta lại lục tìm trong cái ngăn tủ nho nhỏ của thời gian, của hoài niệm, một chút gì cho chính bản thân ta.

Tùng tùng tùng… tiếng trống của ngôi trường nào vang lên đâu đây, mùa thu với gió heo may, với lá vàng, với thời niên thiếu lại đem về cái cảm giác ngây ngô, cái thời vụng dại của ta, từ thủa nào... ừ nhỉ... Dừng chân nơi quán nước ven đường, sau những ngày hè sôi động, hôm nay trên đường ta lại bắt gặp những hình ảnh thân quen, những hình ảnh đã trở thành một phần tất yếu trong cái vòng quay tất bật của đời sống, những đốm trắng hồn nhiên vui tươi đã trở lại, cùng những tà áo rộn ràng trên phố.
Một mùa tựu trường nữa lại về rồi!

Vui chơi, nghỉ ngơi thôi nhé đành gác lại chuẩn bị “vũ khí” thôi để "đương đầu" với một năm học mới thôi, phải không nào áo trắng. Cảm giác này trong kí ức cũng đã từng đến bên ta . Cái ngày đầu tiên đặt chân vào mái trường Yên Mỹ, nơi ta gửi trọn 3 năm với biết bao vui buồn, kỉ niệm.
Lên cấp 3 có thể coi là một cái mốc khống ?

Khi mà ta chẳng còn bé như hồi cấp 2 với những gây ngô khờ dại, đã biết nghĩ suy, biết tính toan 1 chút, đã biết cảm nhận, biết rung rinh trước những xúc cảm, đôi khi đến bất chợt! Cái ngày đầu tiên với cái cảm giác ấy cũng đã đến vào một... mùa thu, có lẽ cũng như buổi sáng này. Lên trường có cái cảm giác là nó rộng, nó lớn, nó đông vui nhộn nhịp hơn trường cấp 2 nhiều, cả lớp ở trường cấp 2 thì giờ mỗi đứa một nơi, một lớp khác nhau đã lại tụm lại một góc sân trường. Cái bỡ ngỡ lạ lẫm khi lần đầu tiên đặt chân vào 1 lớp mới, được phân vào một chỗ mới nhìn quanh ta toàn thấy những gương mặt mới, cũng đang ngơ ngác hệt như mình vậy, thấm thoắt rồi cũng đã gắn bó với nhau bao năm rồi còn gì, những gương mặt ngây ngô, ngơ ngác ngày nào giờ vẫn theo ta để trở thành tri kỉ, vẫn bên nhau giúp đỡ nhau trong cuộc sống, cái định mệnh nào đã sắp đặt, đã đưa chúng ta đến bên nhau hả bạn? Chắc chẳng có ai đi tìm câu trả lời đâu nhỉ, cái đấy cũng sẽ chẳng có gì là quan trọng, ta đã đến bên nhau, đã vui đùa nghịch ngợm, đã sát cánh bên nhau trong những bước đi đầu tiên của cuộc sống vậy là quá đủ, bạn tôi ơi! có ai còn nhớ những giây phút ban đầu khi chững mình ngơ ngác trong ngày đầu tiên!


Cái cảm giác này và những phút giây như thế rồi sẽ lại hiện hữu, sẽ lại có những hình ảnh, những cảm nhận đầu tiên sẽ đến phải không hỡi những bạn mới vào lớp 10, lần đầu tiên khi mặc tà áo đồng phục trên tay áo có logo của THPT Yên Mỹ cũng đem đến một cảm giác lạ lắm đấy, từ từ cảm nhận nhé các bạn, và rồi mùa thu này đi qua, mùa thu khác lại đến với những cơn gió heo may, những chiếc lá vàng, với một khoảng sân xào xạc những nhớ mong, những mùa tựu trường lại nối tiếp nhau trên những vai áo học trò, mỗi năm đến mỗi mùa tựu trường lại thấy lớn lên 1 chút, đơn giản là đã được lên lớp [​IMG], đơn giản là vì thấy sau mình đã lại có những đàn em, với những ánh mắt ngây ngô như mình dạo ấy.

Đã thấy trong mùa tựu trường này, xa xôi rồi, xa xôi mãi bong dáng của những anh chị khóa trên, mà nay đã tung cánh bay đi từ mái trường này đến những chân trời xa xôi, dựng xây cho mình biết bao ước vọng, chợt nghĩ, chợt vui, và cũng chợt buồn! Rồi một ngày nào đó mình cũng sẽ lại như các anh các chị tung cánh bay đi bỏ lại sau lưng một thời áo trắng! Lại chợt thấy trên tóc cô thầy có thêm vài sợi bạc, mấy nếp nhăn lại dày hơn mùa trước, còn nụ cười thì vẫn rạng rỡ như thủa nào.

Sau những ngày cách xa bởi mùa hè chói chang, ta lại trở về với ngăn bàn quen thuộc, với góc lớp thân quen còn trong đầu thì biết bao kế hoạch, những trò vui đã được “định hình” trong cẩn thận bạn bè lại rôm rả những câu chuyện mà đã bị gián đoạn trong kì nghỉ miên man.

Lên lớp lại thân quen với hành lang, góc bảng, lại thấy thấp thoáng bong hình của ai kia với nụ cười rạng rỡ trong mỗi sớm đến trường, tiếng trống khai trưởng rộn ràng, lại khởi động một vòng quay mới trong một năm học tiếp theo, với bao điều đang chờ đón. Năm này, lại nối tiếp năm kia, những mùa tựu trường nay đã trở thành kỉ niệm!. Mái trường xưa thì vẫn thế, hành lang góc bảng vẫn kiêu hãnh cùng thời gian, vẫn chở che vẫn ấp ôm, và chứng kiến biết bao buồn vui, đùa nghịch, hàng cây vẫn đặn đều 2 mùa thay lá…

Còn ta! thì giờ cũng đã ở một phương trời xa xôi, đã trở thành những khoá cựu học sinh của năm nào… đã ở trên những giảng đường, những mái trường đại học cao đẳng, khoác trên mình tấm áo sinh viên, học tập trong một môi trường mới, cũng là những cảm giác mới, những hoài niệm mới, nhưng sao có thể bằng ngày xưa, bằng cái thời cấp 3 bạn nhỉ ? ^^ . Tất cả các trường, từ mầm non cho đến đại học cũng đều khai giảng vào thời gian này, và cả ngôi trường của tôi đang học bây giờ cũng vậy, cũng là một mùa tựu trường, nhưng cái cảm giác đã khác xưa, khác trước rất nhiều.


Những đội hình khoác sung duyệt đội ngũ, nghiêm trang trong ngày khai giảng, sao có thể giống như mái trường cấp 3 yêu dấu của chúng ta, vào ngày kia giảng chỉ rộn rã những tiếng cười những niềm vui ngập tràn dưới tán lá, cái cảm giác sao có thế giống như lúc mới bắt đầu...

Xa mãi rồi ngày xưa, xa mãi rồi nũng kỉ niệm...
Hôm nay gió heo may lại về, làm bừng tỉnh những giấc mơ còn dang dở...
Cho yêu dấu ngày nào bất chợt đến quanh ta...

Mái trường xưa yêu dấu, lại bắt đầu một mùa Thu, một mùa tựu trường mới, cơn gió heo may, có còn giống như ngày nào, những mái đầu xanh trên sân trường rộn rã, một thời cũng đã chính là ta. Chuyến đò đằng đẵng cũng đã bắt đầu rẽ sóng để đến với bến bờ của khát khao, của tri thức, lớp học năm nào sau những ngày Hè vắng vẻ, cũng lại trở lại với những nụ cười, những đùa vui nghịch ngợm, lớp lớp các thế hệ học trò lại nối tiếp nhau dưới mái trường Yên Mỹ. Cái cảm giác đầu tiên, cái thủa ban đầu, với bao xúc cảm ta lục tìm và ta lại viết lên đây, gửi cho thời gian, cho mái trường yêu dấu, cho bao nỗi niềm thi thoảng lại nhói ở trong tim, cầu chúc cho một năm học mới, mái trường xưa sẽ gặt hái được nhiều thành công mới, sẽ có những bước phát triển trên những chặng đường tiếp theo, mong sao cho các thầy cô luôn dồi dào sức khỏe để tiếp tục đưa những chuyến đò cập bến những ước mơ, gửi cho một sân trướng ngập nắng, ngập gió, tung bay trắng xóa một màu áo học trò những kỉ niệm mà ta đã cất đi trong vô vàn tất bật, cho những tháng ngày ta hồn nhiên, vui đùa bên góc lớp thân yêu, gửi lại tháng năm nồng nàn bao kỉ niệm.

Mùa Thu gần thật gần, lại đem về bao nỗi niềm xa xăm, lang thang trên con phố xa thấy những tà áo những nụ cười, kiếm lại làm sao! khi trong lòng trào dâng những xúc cảm, cái thời áo trắng, thời hồn nhiên bên mái trường thầy cô bè bạn... Một mùa tựu trường nữa lại về gõ cửa trong trái tim ta, trong trái tm bạn, trong trái tim của tất cả mọi người... Con đường học tập phía trước vẫn còn dài, dài lắm, cái hồn nhiên nghịch ngợm cũng chẳng còn được như thủa nào.... Có cơn gió ở đâu đi qua vu vơ lại đùa trên áo. Nhớ đến ta của ngày nào vẫn tung tăng ngày 2 buổi, vô nghĩ vô lo, nhớ những bạn bè ta với những trò vui, nghịch ngợm 1 thời đã trở thành “huyền thoại“ để chiếc lá vàng trên ô cửa cũng phải có lúc giật mình mà rơi từ tầng 2, tầng 3 bồng bềnh xuống một sân trường xao xác lá vàng rơi, cho những bước chân trong buổi chiều tan lớp chỉ dám bước thật khẽ thật êm, chỉ sợ làm chiếc lá giật mình...
Nhớ lắm thầy cô bè bạn, nhớ nụ cười của ai đó! Xinh xinh bên tà áo trắng, buổi tựu trường năm nào với tiếng trống chan hòa trong nắng mùa thu… Nhớ Lắm !.
Đọc đoạn văn sau và thực hiện các yêu cầu cho bên dưới:Một ngày cuối thu, tôi và Trũi lên đường. Hôm ấy, nước đầm trong xanh. Những áng cỏ mướt rời rợi. Trời đầy mây trắng. Gió thu hiu hiu thổi như giục lòng kẻ ra đi.Chúng tôi, ngày đi đêm nghỉ, cùng nhau say ngắm dọc đường. Non sông và phong tục, mỗi nơi một lạ, mỗi bước rời chân mỗi thấy tuyệt vời. Nhìn không biết chán....
Đọc tiếp

Đọc đoạn văn sau và thực hiện các yêu cầu cho bên dưới:

Một ngày cuối thu, tôi và Trũi lên đường. Hôm ấy, nước đầm trong xanh. Những áng cỏ mướt rời rợi. Trời đầy mây trắng. Gió thu hiu hiu thổi như giục lòng kẻ ra đi.

Chúng tôi, ngày đi đêm nghỉ, cùng nhau say ngắm dọc đường. Non sông và phong tục, mỗi nơi một lạ, mỗi bước rời chân mỗi thấy tuyệt vời. Nhìn không biết chán. Mỏi chẳng muốn dừng. Ngày kia, chúng tôi mê mải đi, tối lúc nào không biết. Một lúc, mặt trăng trắng bạch từ từ nhô lên.

Đêm ấy, trăng sáng lắm. Tôi bàn với Trũi, nhân đêm sáng trăng, trời đẹp và mát, ta cứ đi, không cần ngủ đỗ. Nhưng nửa đêm, trời nổi cơn mưa lớn. Chúng tôi ẩn lại dưới tàu lá chuối, cả đêm nghe mưa rơi như đánh trống trên đầu. Sáng hôm sau, bừng mắt dậy, trời đã tạnh hẳn. Tôi nhìn ra trước mặt, thấy một làn nước mưa mới chảy veo veo giữa đôi bờ cỏ.

Tôi bảo Trũi: “Mấy hôm chúng mình cuốc bộ đã nhiều, bây giờ ta thử xuống sông đi thuỷ một chuyến”. Trũi nghe ngay. Trũi bàn mỗi đứa nên đi một chiếc thuyền bằng lá bèo sen nhật khô. Mùa nước lớn muộn này, cái giống bèo sen nhật trôi lang thang mặt nước vẩn vơ như chim vỡ tổ. Mỗi chiếc lá có một bầu phao khô to như quả trứng, cưỡi lên thì nhẹ và êm lắm. Tôi bàn thêm: lấy vài lá sen nhật ghép lại đóng thành bè đi chung, tiện hơn nhiều. Chúng tôi bèn ghép ba bốn cánh bèo sen lại, làm một chiếc bè. Bè chúng tôi theo dòng trôi băng băng.

(Dế Mèn và Dế Trũi, Tô Hoài)

a. Xác định nội dung chính và nêu phương thức biểu đạt của đoạn văn trên. (1 điểm)

 

 

 

 

b. Tìm một trạng ngữ có trong đoạn văn trên và nêu tác dụng của trạng ngữ đó. (1 điểm)

 

c. Tìm 2 từ ghép và 2 từ láy có trong đoạn văn trên. (1 điểm)

………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

d. Qua đoạn văn trên, em rút ra bài học gì cho bản thân? Hãy trả lời từ 3 - 5 câu. (1 điểm)

………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………

0
Đọc đoạn văn sau và thực hiện các yêu cầu cho bên dưới:Một ngày cuối thu, tôi và Trũi lên đường. Hôm ấy, nước đầm trong xanh. Những áng cỏ mướt rời rợi. Trời đầy mây trắng. Gió thu hiu hiu thổi như giục lòng kẻ ra đi.Chúng tôi, ngày đi đêm nghỉ, cùng nhau say ngắm dọc đường. Non sông và phong tục, mỗi nơi một lạ, mỗi bước rời chân mỗi thấy tuyệt vời. Nhìn không biết chán....
Đọc tiếp

Đọc đoạn văn sau và thực hiện các yêu cầu cho bên dưới:

Một ngày cuối thu, tôi và Trũi lên đường. Hôm ấy, nước đầm trong xanh. Những áng cỏ mướt rời rợi. Trời đầy mây trắng. Gió thu hiu hiu thổi như giục lòng kẻ ra đi.

Chúng tôi, ngày đi đêm nghỉ, cùng nhau say ngắm dọc đường. Non sông và phong tục, mỗi nơi một lạ, mỗi bước rời chân mỗi thấy tuyệt vời. Nhìn không biết chán. Mỏi chẳng muốn dừng. Ngày kia, chúng tôi mê mải đi, tối lúc nào không biết. Một lúc, mặt trăng trắng bạch từ từ nhô lên.

Đêm ấy, trăng sáng lắm. Tôi bàn với Trũi, nhân đêm sáng trăng, trời đẹp và mát, ta cứ đi, không cần ngủ đỗ. Nhưng nửa đêm, trời nổi cơn mưa lớn. Chúng tôi ẩn lại dưới tàu lá chuối, cả đêm nghe mưa rơi như đánh trống trên đầu. Sáng hôm sau, bừng mắt dậy, trời đã tạnh hẳn. Tôi nhìn ra trước mặt, thấy một làn nước mưa mới chảy veo veo giữa đôi bờ cỏ.

Tôi bảo Trũi: “Mấy hôm chúng mình cuốc bộ đã nhiều, bây giờ ta thử xuống sông đi thuỷ một chuyến”. Trũi nghe ngay. Trũi bàn mỗi đứa nên đi một chiếc thuyền bằng lá bèo sen nhật khô. Mùa nước lớn muộn này, cái giống bèo sen nhật trôi lang thang mặt nước vẩn vơ như chim vỡ tổ. Mỗi chiếc lá có một bầu phao khô to như quả trứng, cưỡi lên thì nhẹ và êm lắm. Tôi bàn thêm: lấy vài lá sen nhật ghép lại đóng thành bè đi chung, tiện hơn nhiều. Chúng tôi bèn ghép ba bốn cánh bèo sen lại, làm một chiếc bè. Bè chúng tôi theo dòng trôi băng băng.

(Dế Mèn và Dế Trũi, Tô Hoài)

a. Xác định nội dung chính và nêu phương thức biểu đạt của đoạn văn trên. 

b. Tìm một trạng ngữ có trong đoạn văn trên và nêu tác dụng của trạng ngữ đó. 

c. Tìm 2 từ ghép và 2 từ láy có trong đoạn văn trên.

d. Qua đoạn văn trên, em rút ra bài học gì cho bản thân? Hãy trả lời từ 3 - 5 câu.

Các bạn giúp mình với ;-;

0
Giúp mik nha :3Một ngày cuối thu, tôi và Trũi lên đường. Hôm ấy, nước đầm trong xanh. Những áng cỏ mươt rời rợi. Trời đầy mây trắng. Gió thu hiu hiu thổi như giục lòng kẻ ra đi.Chúng tôi, ngày đi đêm nghỉ, cùng nhau say ngắm dọc đường. Non sông và phong tục, mỗi nơi một lạ, mỗi bước rời chân mỗi thấy tuyệt vời. Nhìn không biết chán. Mỏi chẳng muốn dừng. Ngày kia, chúng tôi mê mải...
Đọc tiếp

Giúp mik nha :3

Một ngày cuối thu, tôi và Trũi lên đường. Hôm ấy, nước đầm trong xanh. Những áng cỏ mươt rời rợi. Trời đầy mây trắng. Gió thu hiu hiu thổi như giục lòng kẻ ra đi.

Chúng tôi, ngày đi đêm nghỉ, cùng nhau say ngắm dọc đường. Non sông và phong tục, mỗi nơi một lạ, mỗi bước rời chân mỗi thấy tuyệt vời. Nhìn không biết chán. Mỏi chẳng muốn dừng. Ngày kia, chúng tôi mê mải đi, tối lúc nào không biết. Một ỉúc, mặt trăng trắng bạch từ từ nhô lên.

Đêm ấy, trăng sáng lắm. Tôi bàn với Trũi, nhân đêm sáng trăng, trời đẹp và mát, ta cứ đi, không cần ngủ đỗ. Nhưng nửa đêm, trời nổi cơn mưa lớn. Chúng tôi ẩn lại dưới tàu lá chuối, cả đêm nghe mưa rơi như đánh trống trên đầu. Sáng hôm sau, bừng mắt dậy, trời đã tạnh hẳn. Tôi nhìn ra trước mặt, thấy một làn nước mưa mới chảy veo veo giữa đôi bờ cỏ.

Tôi bảo Trũi : “Mấy hôm chúng mình cuốc bộ đã nhiều, bây giờ ta thử

xuống sông đi thuỷ một chuyến”. Trũi nghe ngay. Trũi bàn mỗi đứa nên đi một chiếc thuyền bằng lá bèo sen nhật khô. Mùa nước lớn muộn này, cái giống bèo sen nhật trôi lang thang mặt nước vẩn vơ như chim vỡ tổ. Mỗi chiếc lá có một bầu phao khô to như quả trứng, cưỡi lên thì nhẹ và êm lắm. Tôi bàn thêm : lấy vài lá sen nhật ghép lại đóng thành bè đi chung, tiện hơn nhiều. Chúng tôi bèn ghép ba bốn cánh bèo sen lại, làm một chiếc bè. Bè chúng tôi theo dòng trôi băng băng.

a. Xác định nội dung chính và nêu phương thức biểu đạt.

b.Tìm 1 cụm danh từ có trong đoạn trích trên

c.Từ trải nghiệm và bài học của Dế Mèn, em hiểu thêm điều gì về lỗi lầm của những người ở tuổi mới lớn về thái độ cần có trước những lỗi lầm có thể mắc phải trong cuộc sống.

0
9 tháng 5 2018

Viết bài văn miêu tả cảnh vào thu. Yêu cầu: biết dùng từ, đặt câu, viết văn lưu loát. Bài văn có đầy đủ kết cấu 3 phần, hành văn lưu loát, sinh động, thể hiện cảm xúc người viết. Về cơ bản, phải nêu được các nội dung sau:

a. Mở bài (0.5đ)

   - Giới thiệu cảnh mùa thu đến trên quê hương em. Nêu cảm nhận chung về cảnh vật trong thời khắc giao mùa (vào thu).

b. Thân bài (9đ)

   - Tả khái quát cảnh vào thu trên quê hương em: thời gian, cảnh vật, không khí... (1đ)

   - Tả một số cảnh tiêu biểu làm nổi bật nét đặc trưng của mùa thu: ánh nắng, bầu trời, gió, cây cối, hương thơm ... (2.5đ)

   - Chọn một vài hình ảnh tiêu biểu để tả kĩ: nắng sớm, bầu trời xanh ngắt, những cơn gió se lạnh, những làn sương mỏng manh giăng mắc trên đường thôn ngõ xóm, hương thơm ngào ngạt của những chùm trái chín... (2.5đ)

   - Cảm xúc cụ thể của bản thân khi được chứng kiến khoảnh khắc giao mùa tuyệt vời từ hạ sang thu. (1đ)

   - Kỉ niệm đáng nhớ của em trong thời khắc đặc biệt giao mùa đó. (1đ)

   - Sử dụng các biện pháp tu từ đã học vào miêu tả (1đ)

c. Kết bài (0.5đ)

   - Nêu cảm nghĩ về cảnh được tả: yêu mến, gắn bó,...(thêm yêu mùa thu quê hương)

12 tháng 4 2020

Những câu tục ngữ trên thể hiện cách những người xưa phán đoán thời tiết

13 tháng 4 2020

thể hiện người xưa nói về thời tiết

23 tháng 12 2022

B

23 tháng 12 2022

D

 

20 tháng 9 2018
Từ ghép Từ láy
Mùa hè, Sa Pa, thơ mộng, giọt sương, muôn vàn, hạt ngọc, du khách Láp lánh, lang thang, hiu hiu, thảnh thơi