đố ai viết được bài văn toàn dấu huyền
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1. Cụ bộ đội đập bợm nhậu
Một chục chị bộ đội đội một chục hột vịt lộn bị một bọn lạ mặt chặn lại tại cột trụ điện. Chục chị bộ đội sợ chạy lại gọi một chục cụ bộ đội. Chục cụ bộ đội chạy lại định nện bọn lạ mặt một trận. Bọn lạ mặt sợ chạy, chục cụ bộ đội rượt kịp. Bọn lạ mặt bị đập một trận thật mạnh, một bị xệ ruột, một bị xệ thận, một bị xệ mọi bộ phận. Một chuyện thật tội nghiệp.
Tick nhá
Nhà Bà Hồng Gần Nhà Bà Đào...bài văn toàn dấu huyền
BÀI LÀM TOÀN HUYỀN
(372 chữ)
Nhà bà Hồng gần nhà bà Đào. Vì trồng nhiều cà mà nhà bà Hồng dành nhiều tiền và làm nhà nhiều tầng, dần dần thành bà hoàng làng này. Còn nhà bà Đào thì nghèo, vì chồng bà cù lần đòi trồng toàn bồ hòn, mà làng này thì cần gì bồ hòn, và bà Đào nghèo càng nghèo, nhà thì tồi tàn, toàn là lều và mùng. Nhà bà Hồng thì giàu vì nhiều gà và bò, còn nhà bà Đào thì nghèo vì vườn toàn chuồng gà.
Chiều chiều, bà Đào thường bần thần ngồi ngoài lều nhìn bà Hồng lùa gà và bò vào chuồng mà lòng buồn buồn vì thèm thuồng. Nhìn vào chuồng nhà mình, chuồng gì mà toàn ruồi, lòng bà Đào càng rầu rầu. Đường vào vườn nhà bà Hồng ngoằn ngoèo, hằng ngày mèo gà và bò thường lần mò tìm đường vào chuồng, nhà bà Hồng giàu thì càng giàu.
Rồi ngày kìa, bà Hồng vì thừa tiền làm nhầm nhà vào vườn cà mà thành nhà nghèo. Gà nhà bà Hồng vì mò nhầm đường mà lần vào chuồng nhà bà Đào. Bà Đào từ hồi nhiều gà, hằng ngày đều làm vài nghìn đề, dần dần dành nhiều tiền liền thành nhà giàu. Bà lừa chồng, cày vườn bồ hòn, trồng toàn dừa là dừa. Rồi vào mùa hè, dừa nhiều cùi, nhiều người thèm dừa tìm vào nhà bà, bà Đào càng ngày càng nhiều tiền.
Còn bà Hồng thì gầy mòn, ngày ngày vùi đầu trồng cà và ngồi chờ mùa cà, lòng buồn phiền vì nghèo nàn. Dù nhiều lần thèm dừa, bà đành thừ người nhìn vườn dừa nhà bà Đào, buồn buồn tình tình. Rồi bà nhìn vào chuồng gà nhà bà Đào, thì bàng hoàng vì toàn là gà nhà mình. Bà liền đùng đùng vào vườn nhà bà Đào, làm hàng tràng: “Đồ Đào đần, mày nghèo mà hèn, làm trò mèo lùa gà nhà bà vào chuồng nhà mày mà thành giàu!”. Bà Đào trừng trừng nhìn bà Hồng: “Mày đừng đùa? Nhà bà dù nghèo thì nghèo, thèm vào lùa gà nhà mày về, gà nhà mày toàn là gà đần, lần lần tìm đường mò vào chuồng nhà bà. Giờ nhà bà giàu rồi, cần gì gà nhà mày, mày làm gì thì làm, đừng nhiều lời!”.
Bà Hồng cần gì nhiều lời, lừ đừ lùa gà từ chuồng nhà bà Đào về chuồng nhà mình, hằng ngày bà đều trồng cà gần chuồng gà. Rồi dần dần, vườn cà vào mùa, vì thèm cà, bò và mèo hàng đàn tìm về, nhà bà Hồng giàu hoàn giàu. Còn nhà bà Đào thì vì chồng bà toàn đòi trồng bồ hòn mà vườn dừa còn vài hàng, nghèo hoàn nghèo.
----------Hết-----------
Tham khảo:
Nhà bà Thìn thì gần nhà bà Đào, gần nhà bà Đào là nhà bà Hồng, vì nhà bà Đào trồng hành và trồng cà và dành tiền làm nhà. Chiều chiều bà Thìn nhìn bà Đào lùa bò và gà rồi về nhà thèm thuồng vì bà dành nhiều tiền, còn bà Hồng thì về nhà ngồi thiền buồn phiền vì bà Đào nhiều tiền và làm nhà.
Bài ca dao trên là lời nhắc nhở người con không được phép quên công lao dưỡng dục của cha mẹ. Tác giả sử dụng nghệ thuật điệp cấu trúc kết hợp cùng liệt kê "lá rừng", "tầng trời cao", "vì sao" để làm nổi bật sự vĩ đại của công lao mẹ thầy. Chúng ta trưởng thành và có được như ngày hôm nay là bao vất vả hi sinh của cha mẹ. Vì vậy tương lai dù có ra sao chúng ta cũng không được phép quên điều đó. Và phải biết trân trọng và dành sự báo đáp đối với đấng sinh thành của chúng ta.
Bài ca dao trên là lời nhắc cho chúng ta rằng không được quên công lao nuôi nấng,dạy dỗ của cha mẹ.Tác giả đã sử dụng nghệ thuật điệp ngữ " Đố ai đếm được " kết hợp cùng liệt kê "lá rừng","tầng trời cao","vì sao" là những hình ảnh thiên nhiên vĩnh hằng,kì vĩ nhằm so sánh ngầm với công lao trời biển của cha mẹ,truyền tải bức thông điệp sâu sắc,chân thật và sinh động,nhấn mạnh về tình cảm bao la mà cha mẹ dành cho con cái.Chúng ta trưởng thành và có được ngày như hôm nay cũng là nhờ bao vất vả và hi sinh của cha mẹ.Vì vậy,sau này dù có ra sao cũng đừng quên công lao to lớn này của cha mẹ.Và chúng ta phải tiết trân trọng và báo đáp công ơn sinh thành này của cha mẹ.
Bài làm
"Có huyền, sao nặng thế" : Từ chì
"Bỏ huyền thêm hỏi, dùng may áo quần." : Từ chỉ
Nhà bà Hồng gần nhà bà Đào. Vì trồng nhiều cà mà nhà bà Hồng dành nhiều tiền và làm nhà nhiều tầng, dần dần thành bà hoàng làng này. Còn nhà bà Đào thì nghèo, vì chồng bà cù lần đòi trồng toàn bồ hòn, mà làng này thì cần gì bồ hòn, và bà Đào nghèo càng nghèo, nhà thì tồi tàn, toàn là lều và mùng. Nhà bà Hồng thì giàu vì nhiều gà và bò, còn nhà bà Đào thì nghèo vì vườn toàn chuồng gà.
Chiều chiều, bà Đào thường bần thần ngồi ngoài lều nhìn bà Hồng lùa gà và bò vào chuồng mà lòng buồn buồn vì thèm thuồng. Nhìn vào chuồng nhà mình, chuồng gì mà toàn ruồi, lòng bà Đào càng rầu rầu. Đường vào vườn nhà bà Hồng ngoằn ngoèo, hằng ngày mèo gà và bò thường lần mò tìm đường vào chuồng, nhà bà Hồng giàu thì càng giàu.
Rồi ngày kìa, bà Hồng vì thừa tiền làm nhầm nhà vào vườn cà mà thành nhà nghèo. Gà nhà bà Hồng vì mò nhầm đường mà lần vào chuồng nhà bà Đào. Bà Đào từ hồi nhiều gà, hằng ngày đều làm vài nghìn đề, dần dần dành nhiều tiền liền thành nhà giàu. Bà lừa chồng, cày vườn bồ hòn, trồng toàn dừa là dừa. Rồi vào mùa hè, dừa nhiều cùi, nhiều người thèm dừa tìm vào nhà bà, bà Đào càng ngày càng nhiều tiền.
Còn bà Hồng thì gầy mòn, ngày ngày vùi đầu trồng cà và ngồi chờ mùa cà, lòng buồn phiền vì nghèo nàn. Dù nhiều lần thèm dừa, bà đành thừ người nhìn vườn dừa nhà bà Đào, buồn buồn tình tình. Rồi bà nhìn vào chuồng gà nhà bà Đào, thì bàng hoàng vì toàn là gà nhà mình. Bà liền đùng đùng vào vườn nhà bà Đào, làm hàng tràng: “Đồ Đào đần, mày nghèo mà hèn, làm trò mèo lùa gà nhà bà vào chuồng nhà mày mà thành giàu!”. Bà Đào trừng trừng nhìn bà Hồng: “Mày đừng đùa? Nhà bà dù nghèo thì nghèo, thèm vào lùa gà nhà mày về, gà nhà mày toàn là gà đần, lần lần tìm đường mò vào chuồng nhà bà. Giờ nhà bà giàu rồi, cần gì gà nhà mày, mày làm gì thì làm, đừng nhiều lời!”.
Bà Hồng cần gì nhiều lời, lừ đừ lùa gà từ chuồng nhà bà Đào về chuồng nhà mình, hằng ngày bà đều trồng cà gần chuồng gà. Rồi dần dần, vườn cà vào mùa, vì thèm cà, bò và mèo hàng đàn tìm về, nhà bà Hồng giàu hoàn giàu. Còn nhà bà Đào thì vì chồng bà toàn đòi trồng bồ hòn mà vườn dừa còn vài hàng, nghèo hoàn nghèo.
Chuyện được một bạn học tập tại Đại học Luật - hiện bạn được nhận nhiệm vụ đặc biệt trực thuộc một bộ phận tại Bộ thuật lại: Tại dịp gặp mặt hội cựu bạn học, một chị bộ đội được tặng một bịch thịt lợn luộc cộng một chục lọ rượu gạo loại nặng độ - loại rượu đặc biệt được lựa chọn tại một cuộc hội chợ. Thật vậy, dịp được gặp mặt hội bạn học thật tuyệt, thật sự trọn vẹn. Tạm biệt hội cựu bạn học, khệ nệ dạo bộ được một đoạn dọc lộ 1, chị bộ đội chợt mệt mệt, bịch thịt lợn luộc lại thật nặng. Chị bộ đội chợt gặp một cụ bộ đội. Cụ bộ đội tội nghiệp chị, đội bịch thịt lợn luộc hộ chị, được một đoạn lội tận trạm điện thoại tự động. Chợt chị bộ đội nhận được một cuộc gọi điện thoại. Gọi điện được một chập, chị dự định gọi cụ bộ đội lại trạm điện thoại nhậu thịt nhậu rượu, đặng hậu tạ cụ. Cụ bộ đội bận việc dự tiệc tại một cuộc họp mặt trận huyện, vội tạm biệt chị, dặn chị thận trọng. Thật đột ngột, một bọn trộm bịt mặt chặn chị bộ đội lại cạnh trạm điện thoại. Tệ thật, chị bộ đội bị mật phục tại đoạn lộ quẹo. Chị bộ đội giật thột, sợ sệt. Bị bọn trộm bịt mặt lộn xộn lục lọi ngực, bụng, chị bộ đội thật ngượng ngập, lập cập. Bọn trộm bịt mặt lại sục sạo lục lọi bịch thịt lợn, chọc bọc rượu gạo. Bọn trộm dự định thực hiện một vụ trộm thật ngoạn mục, lột thật sạch: lột thịt luộc, lột rượu mạnh… Chị bộ đội gạt được mọi sự ngượng nghịu, chợt bực bội, lại hậm hực, vội chộp được một đoạn gậy gộc dựng cạnh cột trạm điện thoại. Chộp được gậy, chị bộ đội vụt gậy thật mạnh, đập lại bọn trộm. Một cuộc vật lộn kịch liệt thật bạo lực, hệt một cuộc đụng độ tại một mặt trận được tạo dựng lại… Hậu chuyện đụng độ, hiện tại chị bộ đội bị toạc một thẹo tại mặt, tại ngực. Ngược lại, bọn trộm bịt mặt bị nặng, thật đẹp mặt loại tội phạm: một bị bẹp ruột, một bị sệ thận, một bị rụng tuột mọi bộ phận, thật tội nghiệp.