Kể lại câu truyện "Bóp nát quả cam" bằng lời của em.
Giúp mik zới!!!!!![]()
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo
Đề: Kể lại câu chuyện Bóp nát quả cam bằng lời kể của em
tham khảo
1. Giặc Nguyên cho sứ thần sang giả vờ mượn đường để xâm chiếm nước ta. Thấy sứ giặc ngang ngược đủ điều, Trần Quốc Toản vô cùng căm giận.
2. Sáng nay, biết Vua họp bàn việc nước ở dưới thuyền rồng, Quốc Toản quyết đợi gặp Vua để nói hai tiếng "xin đánh". Đợi từ sáng đến trưa, vẫn không gặp được, cậu bèn liều chết xô mấy người lính gác ngã chúi, xăm xăm xuống bến. Quân lính ập đến vây kín. Quốc Toản mặt đỏ bừng bừng, tuốt gươm, quát lớn:
- Ta xuống xin bệ kiến Vua, không kẻ nào được giữ ta lại.
3. Vừa lúc ấy, cuộc họp dưới thuyền rồng tạm nghỉ, Vua cùng các vương hầu ra ngoài mui thuyền.
Quốc Toản bèn chạy đến, quỳ xuống tâu:
- Cho giặc mượn đường là mất nước. Xin Bệ hạ cho đánh!
Nói xong, cậu tự đặt thanh gươm lên gáy, xin chịu tội.
Vua truyền cho Quốc Toản đứng dậy, ôn tồn bảo:
- Quốc Toản làm trái phép nước, lẽ ra phải trị tội. Nhưng xét thấy em còn trẻ mà đã biết lo việc nước, ta có lời khen.
Nói rồi, Vua ban cho Quốc Toản một quả cam.
4. Quốc Toản tạ ơn Vua, chân bước lên bờ mà lòng ấm ức: "Vua ban cho cam quý nhưng xem ta như trẻ con, vẫn không cho dự bàn việc nước". Nghĩ đến quân giặc đang lăm le đè đầu cưỡi cổ dân mình, cậu nghiến răng, hai bàn tay bóp chặt.
Thấy Quốc Toản trở ra, mọi người ùa tới. Cậu xòe bàn tay phải cho họ xem cam quý Vua ban. Nhưng quả cam đã nát từ bao giờ.
nek bn dc chưa
GIÚP EM VỚI Ạ!! GẤP GẤP!!! 1.is/horror/"A Nightmare" /film/a/ 2. don't/I/like/film/ the /because/too/it's/violent/ 3. tonight/ Let's/cinema/go/to/the -> 4. film/What/your/ is favorite? -> 5. and producer/He/ the /is/ main actor/the/ of /film/. -> 6. main actress/Although the /is/beautiful,/ very/we/her/ don't/ acting style/like/. ->
Vào một buổi sáng mùa thu năm Ất Dậu (1285), triều đình nhà Trần triệu tập một hội nghị quan trọng tại điện Diên Hồng. Tình hình đất nước đang như "ngàn cân treo sợi tóc". Giặc Nguyên – Mông đang dòm ngó bờ cõi phương Nam. Với dã tâm xâm lược, chúng đã chuẩn bị một lực lượng hùng hậu, kéo quân sang xâm lấn Đại Việt lần thứ hai. Trước họa ngoại xâm, vua Trần Nhân Tông quyết định hỏi ý kiến các bô lão, các công thần và tướng lĩnh để cùng tìm một con đường cứu nước.
Tin hội nghị được truyền đi khắp kinh thành Thăng Long. Trong dòng người nô nức đổ về hoàng cung hôm ấy, có một thiếu niên mới mười sáu tuổi, tên là Trần Quốc Toản. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng cậu đã sớm tỏ rõ khí chất phi thường. Nghe tin vua triệu tập hội nghị bàn kế đánh giặc, lòng cậu như lửa đốt. Cậu xin đến dự để góp sức với triều đình. Nhưng vì còn quá trẻ, cậu bị lính canh chặn lại ngay từ cổng điện.
Bị từ chối không cho vào, Trần Quốc Toản đứng lặng người. Mắt cậu tối sầm lại. Cậu không oán trách ai, chỉ thấy lòng mình như bị xát muối. Tại sao giặc đến nơi rồi mà cậu lại không được góp lời bàn chuyện nước non? Bàn tay cậu siết chặt lấy quả cam được một quan đại thần ban cho. Mà không, cậu đâu còn để tâm đến mùi vị quả cam lúc này nữa. Những âm thanh vọng ra từ điện Diên Hồng như từng nhát dao đâm vào lòng cậu. Cậu đứng đó, tay run lên vì giận, vì uất ức, vì bất lực. Và rồi — bụp! — quả cam đã vỡ nát trong tay cậu tự lúc nào. Những giọt nước cam chảy xuống đất, thấm vào mảnh áo lam sờn vai của người thiếu niên.
Một cảm xúc mãnh liệt trào dâng trong lòng Trần Quốc Toản. Không thể đứng nhìn giặc ngoại bang giày xéo giang sơn, cậu quyết tâm hành động. Không được dự hội nghị, thì cậu sẽ dùng hành động để chứng minh tấm lòng vì nước của mình. Về đến nhà, Quốc Toản âm thầm chiêu mộ gia binh, rèn luyện binh sĩ, chuẩn bị lương thảo. Cậu tự thiết kế và cho may một lá cờ lớn với sáu chữ đỏ rực: "Phá cường địch, báo hoàng ân" — tiêu biểu cho tấm lòng trung nghĩa, vì vua, vì nước.
Chỉ trong thời gian ngắn, cậu đã tập hợp được một đội quân nhỏ nhưng đầy quyết tâm và khí thế. Họ luyện tập ngày đêm, sẵn sàng chiến đấu. Dù tuổi đời còn trẻ, Trần Quốc Toản đã sớm tỏ rõ tài thao lược, sự cương nghị và khí phách hiếm thấy. Không lâu sau đó, khi quân Nguyên tràn vào xâm lược nước ta, Quốc Toản cùng đội quân của mình đã lập được nhiều chiến công hiển hách trong các trận đánh ở Tây Kết, Hàm Tử, Chương Dương…
Tấm gương Trần Quốc Toản không chỉ khiến quân thù khiếp sợ mà còn là niềm tự hào lớn lao của dân tộc. Hình ảnh cậu bé siết chặt quả cam đến nát trong tay đã trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước mãnh liệt và khí phách quật cường của tuổi trẻ Việt Nam. Dù không được dự bàn việc lớn, cậu đã tự mình viết nên những trang sử chói lọi bằng hành động cụ thể.
Nghĩ đến Trần Quốc Toản, em không khỏi xúc động và khâm phục. Một thiếu niên chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng tinh thần yêu nước và trách nhiệm với non sông đất nước lại lớn lao và sâu sắc đến nhường ấy. Cậu không chờ đợi người khác công nhận mình, cũng không buông xuôi khi bị từ chối. Cậu chọn cách hành động — một hành động mạnh mẽ, thiết thực, đầy quyết tâm. Cậu đã chứng minh rằng: tuổi trẻ không phải là rào cản, mà chính là động lực nếu biết sống hết mình vì lý tưởng cao đẹp.
Ngày nay, đất nước không còn chiến tranh, nhưng tinh thần Trần Quốc Toản vẫn luôn sống mãi. Trong học tập, lao động, và xây dựng Tổ quốc, mỗi bạn trẻ chúng em cần noi gương Trần Quốc Toản — không ngại khó, không ngại khổ, dám nghĩ, dám làm và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Chỉ khi đó, chúng ta mới xứng đáng là thế hệ nối tiếp cha ông, giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống của dân tộc.
Quốc Toản vô tình bóp nát quả cam vì bị Vua xem là trẻ con và nghĩ tới quân giặc đang lăm le đè đầu cưỡi cổ dân mình.
trả lời ngắn nhất vì mỏi tay
Với sự đồng lòng, nhất trí tuyệt đối, và có những danh tướng trẻ văn thao võ lược như Trần Quốc Toản, cộng với sự đồng lòng của muôn dân trăm họ, sẵn sàng bỏ qua hiềm khích của hai trụ cột triều đình là Quốc công Tiết chế Hưng Đạo vương Quốc Tuấn và Thượng tướng Thái sư Trần Quang Khải, nhà Trần đã đánh tan mọi âm mưu xâm lược của ngoại xâm phương Bắc, đem lại hòa bình no ấm cho nhân dân.
“Cường địch” nhưng không có lẽ phải, chính nghĩa thì cũng sẽ không thể nào có được lòng người. Trái lại, một đất nước dù nhỏ, nhưng dân tộc đó có ý chí quyết tâm bảo vệ bờ cõi thì cuối cùng sẽ chiến thắng, đó là chân lý đúc rút ra từ những trang sử hàng ngàn năm của dân tộc trong công cuộc gìn giữ, bảo vệ đất nước. Mà hình ảnh của chàng thanh niên Trần Quốc Toản và biết bao người con nước Việt là một minh chứng hùng hồn!
Chuyện kể rằng, khi quân Mông Cổ sang xâm lược Đại Việt lần thứ hai, vua Trần Nhân Tông triệu tập hội nghị quần thần tại bến Bình Than bàn kế đánh giặc. Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản lúc đó mới 15 tuổi, nhưng với nhiệt huyết của tuổi trẻ, cũng muốn được cùng các Vương dự bàn việc chống giặc. Khi đến Bến Bình Than, Trần Quốc Toản xin vào dự họp, nhưng bị các Vương ngăn lại, không cho.Chàng thiếu niên Trần Quốc Toản ra sức năn nỉ nhưng lính canh vẫn kiên quyết lắc đầu. Trần Quốc Toản ấm ức lắm vì mình bị đối xử như trẻ nít. Thấy vậy, Thái thượng hoàng Trần Thánh Tông vỗ về và ban cho Trần Quốc Toản một quả cam và bảo về luyện thêm kiếm cung, Trần Quốc Toản nhận quả cam vua ban và bóp nát nó lúc nào không biết nữa. Khi về nhà, Trần Quốc Toản huy động hơn nghìn gia nô và người thân thuộc, sắm vũ khí, đóng thuyền chiến, thêu lên cờ sáu chữ: "Phá cường địch, báo hoàng ân" (phá giặc mạnh, báo ơn vua). Đội quân do vị tướng trẻ tuổi đã sát cánh với quân đội của triều đình, chiến đấu rất dũng cảm, khiến cho giặc Mông Nguyên phải nhiều phen thất điên bát đảo.
Khi chiến đấu với giặc, Quốc Toản luôn đi đầu hàng quân xông pha ra trận mạc. Quân giặc trông thấy khí phách anh hùng nên phải lui tránh, không dám đối địch. Năm 1285, trong trận kịch chiến ở sông Như Nguyệt, Trần Quốc Toản đã an dũng hy sinh. Năm đó Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản mới 18 tuổi (1267-1285).
Trần Quốc Toản là biểu tượng của khí phách tuổi trẻ khi vận nước lâm nguy, là niềm tự hào của dân tộc ta về tinh thần và ý chí bảo vệ độc lập. Khi Trần Quốc Toản mất, vua rất thương tiếc, đích thân làm văn tế và phong ông tước vương. Nếu năm xưa vua Trần không rộng lượng tha thứ thì Quốc Toản đã bị xử tội "KHI QUÂN" vì đã bóp nát quả cam vua ban. Thì ngày nay, lịch sử nước nhà đã không có một anh hùng trẻ tuổi: Trần Quốc Toản. Câu chuyện để lại cho hậu thế một nét son: Muốn giữ nước cần phải quý trọng những người trẻ tuổi, có bản lĩnh, biết yêu giang sơn hơn và chiến đấu hết mình vì tổ quốc.
Chà hay thật. Đúng là lớp trưởng lớp chuyên văn có khác!