K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

18 tháng 3 2016

Hình ảnh bà là hình ảnh đẹp thiêng liêng trong trái tim em. Bà ngoại người mà em kính yêu, người luôn quan tâm yêu thương em nhất. Bà là người có dáng gầy gò và có gương mặt rất hiền từ. Bà tên là Hồ Thị Út năm nay 61 tuổi.

Bà có dáng người gầy gò, nhỏ nhắn. Bà có gương mặt rất hiền từ như bà tiên trong truyện cổ tích. Giọng nói bà dịu dàng ấm áp và nhẹ nhàng. Ai cũng nói bà em là người có gương mặt phúc hậu.Mái tóc bà bạc trắng. Bà là người có nụ cười rất kỳ lạ cứ mỗi khi mệt mỏi chỉ cần nhìn thấy bà cười là em cảm thấy khoẻ hẳn. Miệng bà móm mém nhay trầu. Đôi má gầy gò  yếu ớt. Tuy đã già nhưng bà vẫn rất nhanh nhen và khoẻ.Mắt bà cũng khá nhanh nhẹn và tinh tế.Chân mày cong vòng nguyệt. Đôi lông mi dài uốn cong. Bà cũng là người đặt cho em một cái tên rất ý nghĩa Nhã Uyên như muốn em là một người học cao hiểu rộng và là người lịch sự nhã nhặn. Bà là người già nên cũng rất hay sợ cô đơn và buồn tẻ nên khi thấy con cháu về quê chơi thì bà rất vui. Bà là người ăn chay, em còn nhớ rất rõ bà là người thích ăn đậu hủ và các món rau luộc đã là con cháu thì phải biết món ăn yêu thích của bà . Em luôn biết bà thích món đó nên lúc nào về em cũng mua cho bà. Bà nấu ăn rất ngon , món ăn của bà lúc nào cũng số 1 như món ăn của mẹ.
  Hằng ngày bà đảm đương hết công việc nhà. Từ sáng đến tối bà quần quật với công việc nhà chả lúc nào ngơi tay . Bà còn quét sân, lau nhà , quét nhà . Ngoài vậy bà còn cho đàn gà , vịt con ăn. Lau nhà, quét nhà ,rửa chén.
  Những khi rảnh bà thường tưới hoa ,trồng cây. Ngoài ra bà còn quan tâm chăm lo đến con ,cháu. Bà là người chăm lo mọi việc trong nhà khi ba, mẹ vắng nhà.
  Vào tối thứ bảy bà thường ngồi dưới ánh trăng vàng kể chuyện cho các cháu nghe. Giọng bà kể chuyện ấm áp làm sao ! Dưới ánh trăng những câu chuyện của bà lung linh huyền ảo. Mỗi câu chuyện bà đưa các cháu vào một thế giới với muôn vàng maù sắc như Tấm Cám , Bài học đường đời đầu tiên, Thạch Sanh , Thánh Gióng hoặc những câu chuyện lịch sử
   Vừa kể bà vừa nêu ý nghĩa của câu chuyện nêu Những điều cần làm và những điều không được làm. Những câu chuyên bà mang đến cho con cháu những ý nghĩa, những điều cần thiết trong cuộc sống ,những đạo lý làm người vô cùng bổ ích . Bà biết được những câu chuyện hay cũng đều kể cho chúng em nghe. Bà là người đem lại cho chúng em những điều tốt đẹp nhất ngay từ lúc chúng em còn rất nhỏ
   Em còn nhớ rất rõ những kỉ niệm đáng nhớ của em với bà . Ngay tứ lúc còn nhỏ em đã đươc bà chăm sóc và nuôi dưỡng vì mẹ thường xuyên đi công tác., em thì lúc nào cũng ốm đau bệnh tật bà đã rất cực khổ mới nuôi cho em khôn lớn đến tận bây giờ . Những Giọt nước mắt ,những nụ cười của bà khi thấy em lớn khôn và đã trưởng thành. Ngay từ còn nhỏ bà đã thường kể chuyển cho em nghe nhưng cho dù lúc đó em vẫn chưa hiểu gì. Bà Nói cho em nghe những điều tốt đẹp nhất. Không những vậy bà cũng là người bồng bế em đầu tiên cũng là người đút cơm cho em ăn , cũng là người lo cho từng bước chân chập chững của em.
  Bà Ngoại là người mà em kính yêu cũng là người nuôi nấng yêu thương em và dạy dỗ em nên người.Nhờ có những đạo lý làm người của bà mà em mới trưởng thành khôn lớn. Những giọt nước mắt và những nụ cười khi bà thật sự thấy em khôn lớn. Vì thế em sẽ cố gắng học giỏi giành được nhiều điểm tốt và trở thành người cố ích cho xã hội để bà có thể tự hào về em và cũng không phụ lòng công ơn nuôi dưỡng của bà.
18 tháng 3 2016

Nhà bà em ở .... bà ở cùng với ai 

Năm nào bo mẹ cũng cho em o voi  bà. Đôi với em, đó là những ngày hè vui nhất .

Bà làm nghề .... ngoi nha bà tuy nhỏ bé nhưng rất em đêm. Đẹp nhất là vườn cây của bà .

Mai tóc bà bac trang,ong anh bui gọn sau gáy. Dang người của bà giống mẹ em, thanh tu. Mat bà sang , ba đọc sách, đọc báo không dùng kính bao gio. Hàm răng trắng, đều chưa rụng 1 chiếc nào. Gương mặt hien hậu, tiếng nói nhẹ nhang của bà nghe ấm dịu vo cung. Mỗi lần nghe bà gọi,  em lại thấy yêu bà nhiều lắm. Bà đã truyền cho chau bao yêu thương, tưởng như thời còn thơ bé dc năm trong lòng bà nghe bà ru, nghe bà hát. 

 

27 tháng 4 2019

Đây là cách hiểu của mình :)

Vì Thanh cảm thấy tình yêu của bà dành cho mình thật bao la và rộng lớn , luôn là vờ vai để Thanh dựa vào suốt cả cuộc đời. Dẫu cho bà đã già yếu , lưng đã còng xuống nhưng tình thương ấy mãi lớn lao và vĩ đại

hok tốt

27 tháng 4 2019

Cảm ơn nhiều!

17 tháng 12 2017

 Ngoài tình thương yêu bao la của bố mẹ dành cho, em còn sống và lên trong lời ru êm ái và tình thương của ngoại nữa. Đêm nào, em cũng đi sâu vào giấc ngủ một cách ngon lành bởi những câu chuvện cổ tích thần kì của bà.

   Ngoại em năm nay tròn bảy mươi tuổi. Bà có khuôn mặt rất hiền từ, da hơi nhăn nheo, đôi mắt mỏi mòn sâu thẳm vì bà đã hi sinh cả đời cho con, cho cháu. Bà thường an ủi, động viên cháu, cho cháu từng cái bánh, quả cam, kể cho cháu nghe những câu chuyện “Ngày xửa, ngày xưa”.

   Mỗi buổi tối ăn cơm xong em thường nằm trong lòng bà trên chiếc võng ngoài hiên nhà nhìn sao trời lấp lánh trong đêm. Em được bà kể chuyện cổ tích. Bà kể rằng: “Ngày xưa có đôi bạn Bê Vàng và Dê Trắng sống bên nhau thân thiết. Năm ấy trời hạn hán rừng cây trơ trọi, ruộng đồng nứt nẻ, mọi người khốn khổ”. Kế đến đây nét mặt bà đượm buồn, dường như bà đang chia sẻ nỗi khổ đau với người trong truyện. Bà kế tiếp: “Tới buổi mai hôm nọ, khí trời oi ả, nóng nực, Bê Vàng thức dậy quyết định ra đi tìm cỏ nuôi bạn. Bê Vàng đi mãi,, đi mãi chẳng thấy cỏ đâu. Thế là Bê Vàng quên đường về”. Nước mắt bà rưng rưng làm em cũng buồn theo thương Bê Vàng quá. Em hỏi:

   -    Thế rồi sao nữa hả bà?

   Thế rồi “Giữa cánh rừng hoang vắng, sợ không gặp lại Dê Trắng, từng giọt nước mắt lăn dài trên má Bò Vàng. Ngày lại qua ngày dê Trắng không thấy bạn trở về nên bèn đi tìm bạn, đi mãi mà không thấy Bò Vàng đâu cả”. Kể đến đây giọng bà như nghẹn lại. Nhìn nét mặt và cử chỉcủa bà trong lúc đang kể chuyện em tưởng như bà là một diễn viên đã nhập vai. Ngoài câu chuyện trên, bà còn kể cho em nghe nhiều câu chuyện cổ tích thật thú vị mà em vẫn còn nhớ mãi.

   Xa bà, em sẽ nhớ lắm. Em mong bà sống thật lâu đế dạy bảo em những điều hay lẽ phải và kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa.



 

26 tháng 11 2021

Trong gia đình, người mà em yêu quý nhất đó là bà của em. Bà là người gần gũi với em, chăm lo cho em từ thuở em mới lọt lòng. Bà ru em bằng những lời ru êm dịu.

Bà em năm nay đã già rồi, mái tóc đã bạc phơ vì bươn chải với thời' gian. Khuôn mặt đầy đặn, đẹp lão. Vầng trán cao đã có nhiều nếp nhăn. Em nghĩ rằng, mỗi nếp nhăn trên gương mặt bà là một chuỗi ngày dài vất vả. Đôi mắt bà không còn tinh anh nữa nhưng đôi mắt ấy thật dịu hiền khó tả. Đôi mắt đầy yêu thương, trìu mến.

Tuy lưng hơi còng nhưng bà đi lại rất nhanh nhẹn. Đáng chú ý nhất là đôi tay khéo léo của bà. Đôi bàn tay ấy đã chai sần, những ngón tay gầy gầy, xương xương nhưng bà làm biết bao nhiêu là việc. Bà rất thích lao động, ít nghỉ ngơi. Bà thích làm bánh, nấu ăn, dọn dẹp đồ dùng gọn gàng, ngăn nắp.

Những ngày thơ ấu, em được sống trong tình yêu bao la của bà. Bà bao giờ cũng yêu quý và chăm sóc em. Bằng những câu ca dao ru hò êm ái, những câu chuyện cổ tích li kì, bà đã đưa em vào giấc ngủ say nồng. Bà yêu thương tất cả mọi người, hay giúp đỡ người nghèo khó. Bà mong em học giỏi, thành tài. Bà dạy em những điều hay, lẽ phải. Bà nhắc nhở em phải biết đạo lí, kính trên nhường dưới, vâng lời thầy cô giáo, hòa nhã với bạn bè. Bà thường lấy những câu chuyện đời thường thể hiện điều nhân nghĩa để giáo dục em.

Tấm lòng nhân hậu của bà đã làm tâm hồn em thêm phong phú, đã truyền thêm sức mạnh cho em để vững bước đi lên. Gia đình em ai cũng thích bà, làm theo điều mong muốn của bà. Em vẫn thường tha thẩn theo bà, lúc quét nhà, khi nhặt rau, múc nước giúp bà. Em thầm mong sao cho bà em đừng già thêm nữa.

26 tháng 11 2021

bạn nhắn bài này vào chỗ nhắn tin được không nhắn cho mình ấy

28 tháng 12 2023

dài vl mà cái này ở google mà sao ko tra

19 tháng 3 2018

Help me now!!!!

20 tháng 3 2018

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào.
Đây là những câu thơ câu hát, mà ai ai cũng khắc ghi trong lòng. Tình cảm của mẹ vô bờ bến. Lòng mẹ mênh mông bao la hơn cả biển rộng sông dài. Mẹ là người luôn lo lắng, yêu thương, chăm sóc và luôn dành cho em nhiều tình cảm nhất. Kỷ niệm về mẹ sẽ còn mãi trong em và trong mỗi chúng ta không bao giờ phai nhạt.
Một người phụ nữ đã bước qua tuổi 40 mà người vẫn còn thong thả, dáng đi uyển chuyển nhẹ nhàng. Da mẹ trắng và rất mịn màng. Dù đã lớn nhưng thói quen vuốt lên má mẹ ngày nào vẫn tạo cảm giác thích thú vô cùng. Mẹ rất am hiểu về nghệ thuật nên những bộ đồ mẹ mặc luôn tạo phong cách riêng đầy cá tính. Trên gương mặt mẹ, các nét hòa hợp với nhau tạo nên vẻ đẹp giản dị. Đặc biệt là nụ cười rạng rở, tươi tắn luôn nở trên môi, để lại cho mọi người một ấn tượng khó quên. Mái tóc mẹ điểm vài lốm đốm hoa râm nhưng vẫn mượt mà. Đôi mắt mẹ sáng long lanh, dưới cặp chân mày đen rậm, mỗi khi nhìn em với ánh mắt trìu mến và gần gũi.Mẹ có đôi môi mỏng đỏ nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú làm cho gương mặt càng thêm xinh. Mỗi khi mẹ cười lộ ra hàm răng trắng tinh, tươi như những đóa hoa hồng vừa nở sớm mai. Giọng nói của mẹ đầy truyền cảm và ấm áp. Đôi bàn tay mẹ gầy gầy xương xương, đã vất vả nuôi em khôn lớn từng ngày. Mẹ vừa dịu dàng vừa đảm đang. Mẹ vừa đi làm vừa lo cho gia đình, tuy cực nhọc cả ngày nhưng mẹ không hề than phiền. Đi làm về mẹ vào bếp nấu cơm cho cả gia đình.Tối đến mẹ còn dạy em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ. Những đêm đông giá lạnh, mẹ thức giấc đắp chăn lại cho em. Khi em ốm đau mẹ thức suốt đêm chăm sóc. Phương châm sống của mẹ là luôn vui vẻ hòa đồng và giúp đỡ mọi người. Còn kỷ niệm về mẹ ư? Nó như một cái kho đầy ấp không biết tự bao giờ. Em nhớ nhất là ngày đầu tiên mẹ đưa em đi học. Khi đến cổng trường, em vừa sợ cũng có chút nũng nịu nhất định không vào trường. Nhưng rồi em nhanh chóng bị thuyết phục bằng những lời nói ngọt ngào, bằng nụ cười và ánh mắt của mẹ. Em ngoan ngoãn cầm tay cô giáo bước vào lớp.
Trong trái tim em mẹ là người tuyệt vời nhất. Lòng mẹ là thiên đàng hạnh phúc thăm thẳm ngút ngàn.Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời. Con yêu mẹ với tất cả tấm lòng, không một từ nào có thể tả hết, không gì có thể so sánh được. Hạnh phúc của con là được làm con của mẹ. Dù con có lớn khôn đến đâu, con vẫn là con của mẹ.

12 tháng 7 2021

Bạn tham khảo nha !!

Ngoài tình thương yêu bao la của bố mẹ dành cho, em còn sống và lên trong lời ru êm ái và tình thương của ngoại nữa. Đêm nào, em cũng đi sâu vào giấc ngủ một cách ngon lành bởi những câu chuvện cổ tích thần kì của bà.

          Ngoại em năm nay tròn bảy mươi tuổi. Bà có khuôn mặt rất hiền từ, da hơi nhăn nheo, đôi mắt mỏi mòn sâu thẳm trong đó ẩn chứa biết bao nỗi niềm, cả cuộc đời này bà đã sống để hi sinh tất cả cho con, cho cháu. Bà thường an ủi, động viên cháu, cho cháu từng cái bánh, quả cam, kể cho cháu nghe những câu chuyện “Ngày xửa, ngày xưa”.

          Mỗi buổi tối ăn cơm xong em thường nằm trong lòng bà trên chiếc võng ngoài hiên nhà nhìn sao trời lấp lánh trong đêm. Em được bà kể chuyện cổ tích. Bà kể rằng: “Ngày xưa có đôi bạn Bê Vàng và Dê Trắng sống bên nhau thân thiết. Năm ấy trời hạn hán rừng cây trơ trọi, ruộng đồng nứt nẻ, mọi người khốn khổ”. Kế đến đây nét mặt bà đượm buồn, dường như bà đang chia sẻ nỗi khổ đau với người trong truyện. Bà kế tiếp: “Tới buổi mai hôm nọ, khí trời oi ả, nóng nực, Bê Vàng thức dậy quyết định ra đi tìm cỏ nuôi bạn. Bê Vàng đi mãi, đi mãi chẳng thấy cỏ đâu. Thế là Bê Vàng quên đường về”. Nước mắt bà rưng rưng làm em cũng buồn theo thương Bê Vàng quá. Em hỏi:

   - Thế rồi sao nữa hả bà?

          Thế rồi “Giữa cánh rừng hoang vắng, sợ không gặp lại Dê Trắng, từng giọt nước mắt lăn dài trên má Bê Vàng. Ngày lại qua ngày Dê Trắng không thấy bạn trở về nên bèn đi tìm bạn, đi mãi mà không thấy Bê Vàng đâu cả”. Kể đến đây giọng bà như nghẹn lại. Nhìn nét mặt và cử chỉ của bà trong lúc đang kể chuyện em tưởng như bà là một diễn viên đã nhập vai. Ngoài câu chuyện trên, bà còn kể cho em nghe nhiều câu chuyện cổ tích thật thú vị mà em vẫn còn nhớ mãi.

         Xa bà, em sẽ nhớ lắm. Em mong bà sống thật lâu đế dạy bảo em những điều hay lẽ phải và kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa.

20 tháng 4 2018

BN THAM KHẢO NHA:

 Ngoài tình thương yêu bao la của bố mẹ dành cho, em còn sống và lên trong lời ru êm ái và tình thương của ngoại nữa. Đêm nào, em cũng đi sâu vào giấc ngủ một cách ngon lành bởi những câu chuvện cổ tích thần kì của bà.

   Ngoại em năm nay tròn bảy mươi tuổi. Bà có khuôn mặt rất hiền từ, da hơi nhăn nheo, đôi mắt mỏi mòn sâu thẳm vì bà đã hi sinh cả đời cho con, cho cháu. Bà thường an ủi, động viên cháu, cho cháu từng cái bánh, quả cam, kể cho cháu nghe những câu chuyện “Ngày xửa, ngày xưa”.

   Mỗi buổi tối ăn cơm xong em thường nằm trong lòng bà trên chiếc võng ngoài hiên nhà nhìn sao trời lấp lánh trong đêm. Em được bà kể chuyện cổ tích. Bà kể rằng: “Ngày xưa có đôi bạn Bê Vàng và Dê Trắng sống bên nhau thân thiết. Năm ấy trời hạn hán rừng cây trơ trọi, ruộng đồng nứt nẻ, mọi người khốn khổ”. Kế đến đây nét mặt bà đượm buồn, dường như bà đang chia sẻ nỗi khổ đau với người trong truyện. Bà kế tiếp: “Tới buổi mai hôm nọ, khí trời oi ả, nóng nực, Bê Vàng thức dậy quyết định ra đi tìm cỏ nuôi bạn. Bê Vàng đi mãi,, đi mãi chẳng thấy cỏ đâu. Thế là Bê Vàng quên đường về”. Nước mắt bà rưng rưng làm em cũng buồn theo thương Bê Vàng quá. Em hỏi:

   - Thế rồi sao nữa hả bà?

   Thế rồi “Giữa cánh rừng hoang vắng, sợ không gặp lại Dê Trắng, từng giọt nước mắt lăn dài trên má Bò Vàng. Ngày lại qua ngày dê Trắng không thấy bạn trở về nên bèn đi tìm bạn, đi mãi mà không thấy Bò Vàng đâu cả”. Kể đến đây giọng bà như nghẹn lại. Nhìn nét mặt và cử chỉ của bà trong lúc đang kể chuyện em tưởng như bà là một diễn viên đã nhập vai. Ngoài câu chuyện trên, bà còn kể cho em nghe nhiều câu chuyện cổ tích thật thú vị mà em vẫn còn nhớ mãi.

   Xa bà, em sẽ nhớ lắm. Em mong bà sống thật lâu đế dạy bảo em những điều hay lẽ phải và kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa.

THẤY HAY THÌ K CHO MK NHA MN!

CHÚC BN HC TỐT!


 

25 tháng 11 2017

a. Mở bài

- Cách 1: Đi từ cảm xúc dẫn tới nhân vật

- Cách 2: Đi từ lời bài hát hoặc bài thơ để dẫn tới nhân vật (ví dụ: Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình hoặc "Công cha như núi Thái Sơn - Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra")

b. Thân bài

- Miêu tả ngoại hình:

    + Tả bao quát tuổi, nghề nghiệp, dáng đi, cách ăn mặc

    + Tả chi tiết: mắt, nước da, nụ cười (khi buồn, khi vui khác nhau như thế nào?)

- Tiếp đó bạn miêu tả tính nết, cử chỉ, hành động, đặc điểm, tính cách.

c. Kết bài

- Cảm xúc của mình đối với người thân yêu đó.