Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
b. Mai về miền Nam, thương trào nước mắt.
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác.
Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây.
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.
- Tác dụng của phép điệp : Bày tỏ tình cảm, cảm xúc, khát khao dâng hiến, tình cảm đối với Bác Hồ…
a. Khi tỉnh rượu lúc tàn canh,
Giật mình mình lại thương mình xót xa.
Khi sao phong gấm rủ là,
Giờ sao tan tác như hoa giữa đường.
Mặt sao dày gió dạn sương,
Thân sao bướm chán ong chường bấy thân.
=> Phép điệp góp phần nhấn mạnh cảm xúc, tâm trạng của Thúy Kiều : nỗi xót xa, tủi nhục về thân phận,ý thức sâu sắc về nhân phẩm.
- Phép điệp còn có tác dụng tạo âm hưởng cho đoạn thơ.
Anh Là Của Em
Chẳng dám hứa quá nhiều chuyện ngày mai
Hay vu vơ về chặng đường dài
Hôm nay anh bên em…
Ta sẽ luôn như hôm nay và anh chỉ cần có thế
Nếu đến lúc 2 ta giận hờn nhau
Hay yêu thương không như những phút đầu
Em hãy cứ tin rằng và hãy nhớ mãi là…(anh anh)
Anh…sẽ không nghi ngờ để tình ta chớm tắt
Anh…sẽ không bao giờ để em rơi nước mắt
Anh sẽ không bao giờ , anh sẽ không bao giờ…để em buồn dù chỉ là vài giây
Anh…sẽ lặng im những khi em hay cáu gắt
Anh…sẽ yêu em hơn bản thân , anh hứa chắc
Anh sẽ mãi mãi là , anh sẽ mãi mãi là…lá la là , lá la là..la lá
La…la là la lá la
Marry me , just marry me
La…la la la là lá
Marry me , just marry me
La…la là la lá la
Marry me , just marry me
La…la là la lá là
(Óh oh)
Sáng thức cùng giờ…đi làm chung 1 đường
Ăn chơi cùng ngày…đêm ngủ chung 1 giường
Tương lai to bự…cùng nhắm về 1 hướng
2 ta sẽ là 1 cặp vợ chồng không tầm thường
Cưới nhau vì nhau thấy gì khó qua cho qua
Chuyện lớn nhỏ cứ để anh em không cần lo xa
Giận cứ nói thẳng anh để em la cho đã
Bao nhiêu đó là đủ…hoy đi nha !
Mỗi khi em buồn anh sẽ tự nguyện vào vai thần thánh
Mang đi nỗi lo trên trời dưới đất mà không cần cánh
Còn chán thì anh sẽ tự nguyện nhập vào vai Trấn Thành
Hại não sáng đêm chỉ để nụ cười em luôn gần anh
Xa em chỉ mới vài giờ đã thấy rằng…I miss you
Muốn nói với em 1 câu thật lòng là….I need you
Hôm nay bất chấp tất cả
Anh muốn nói với em là
Em ơi ! i wanna marry you
Từ nay anh là của em (eh)
Ta đã thuộc về nhau (oh)
Yên vui hay buồn đau…ta kề bên suốt đời
Từ nay em là của anh (eh)
Ta mãi thuộc về nhau (oh)
Yên vui hay buồn đau…em đừng lo…
sương ở khổ này chỉ sương sáng sớm lúc còn ít người
cho mình k
mình muốn hỏi là làn sương này nó gợi lên cho ta một bầu khung cảnh như thế nào và cảnh vật hiện ra với vẻ huyền ảo như thế nào
Từ ngàn xưa, người nông dân quanh năm vất vả một nắng hai sương ở ngoài đồng để làm ra củ khoai, hạt lúa nuôi mình và nuôi đời. Gắn bó với họ ngoài thửa ruộng còn có con trâu. Họ coi con trâu là đầu cơ nghiệp, là người bạn chí tình chí nghĩa:
Trâu ơi ta bảo trâu này,
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta.
Cấy cày vốn nghiệp nông gia,
Ta đây trâu đấy ai mà quản công.
Bao giờ cây lúa còn bông,
Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn.
Bài ca dao đã thể hiện tình cảm yêu quý, biết ơn của người nông dân đối với con trâu – con vật đã giúp họ rất đắc lực trong lao động sản xuất.
Mở đầu bài ca dao là tiếng gọi trìu mến thiết tha:
Trâu ơi ta bảo trâu này,
Người nông dân không chỉ đơn thuần coi trâu là một con vật kéo cày mà còn là người bạn thân thiết. Họ tâm tình, trò chuyện với nó như với một người bạn. Không quý sao được khi con trâu là tài sản lớn. Không thương sao được khi từ sáng sớm cho đến nửa đêm, con trâu luôn làm việc bên cạnh con người. Con trâu gắn bó với người nông dân từ thuở ấu thơ cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Vì vậy, quan hệ giữa người nông dân với con trâu không chỉ là mối quan hệ bình thường giữa người chủ và vật nuôi mà còn là quan hệ bạn bè tình sâu nghĩa nặng.
Ta thử hình dung một buổi sớm mai, người nông dân vai vác cày, tay dắt trâu, vừa đi vừa thủ thỉ: Trâu ơi ta bảo trâu này, Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta. Cách xưng hô thật dịu dàng, thân mật. Việc cày đồng vất vả, mệt nhọc bởi trên đầu nắng như đổ lửa, dưới chân nước nóng như nung, cả trâu và người cùng chịu. Người thì mồ hôi thánh thót như mưa, trâu thì vươn cổ kéo cày bước đi nặng nề, chậm chạp. Người nông dân ta là thế đấy! Thương mình một, thương trâu mười.
Câu thứ ba và câu thứ tư khẳng định người và trâu gắn bó không rời trong công việc. Ta đây trâu đấy như hình với bóng, cùng làm việc vất vả trên đồng ruộng để làm ra củ khoai, hạt lúa. Trâu với người hiểu nhau trong từng cử chỉ, từng công việc.
Người không quản vất vả, trâu cũng chẳng ngại nhọc nhằn. Người hiểu công sức to lớn của trâu trong công việc nhà nông. Trâu là người bạn tốt, làm sao người có thể quên ơn? Mạch cảm xúc của bài ca dao đã phát triển từ sự gắn bó, biết ơn, đến lời hứa hẹn đền ơn:
Bao giờ cây lúa còn bông,
Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn.
Công sức của người và trâu sẽ được đền bù xứng đáng. Cả hai đã cùng làm việc, cùng chịu dầm mưa dãi nắng thì sẽ cùng hưởng thành quả lao động. Người được hưởng những bông lúa vàng, trâu được hưởng những ngọn cỏ non. Cái điều tưởng chừng giản dị ấy lại là lời hứa trước sau như một của con người biết trọng nghĩa tình.
Bài ca dao là tiếng nói tâm tình của người nông dân với con vật gắn bó thân thiết suốt cuộc đời mình. Ngoài ra, bài ca còn thể hiện ước vọng của người nông dân muốn có một cuộc sống no đủ, lòng nhủ lòng cố gắng làm việc để có một vụ mùa bội thu. Những người lao động chân lấm tay bùn nhưng có một tấm lòng đôn hậu, thủy chung đáng quý biết bao!
Ca dao nói về lao động sản xuất phản ánh sinh động cuộc sống vất vả của người nông dân xưa kia. Dù cuộc sống khó khăn cực nhọc nhưng họ vẫn thiết tha với công việc, yêu quý từng tấc đất. Trong lao động, họ không chỉ yêu thương gắn bó với nhau mà còn trân trọng công lao của những con vật hữu ích đả giúp họ trong công việc đồng áng. Đây là một nét tình cảm cao đẹp của người nông dân Việt Nam.
Mình trả lời câu a, b nha, câu c mình ko biết ![]()
a) Đoạn thơ trên viết về sự kiện Bác xuống tàu của Pháp tại bến Nhà Rồng đi tìm đường cứu nước. Lúc đó Bác tên là Văn Ba.
b) Đoạn thơ trên sử dụng ba từ đồng nghĩa: quê hương, xứ sở, nước. Không thể dùng một trong ba từ đó được vì sắc thái ý nghĩa của ba từ khác nhau:
- nước: chỉ sắc thái tình cảm giản dị, bình thường
- quê hương: chỉ sắc thái gần gũi, thân mật
- xứ sở: là đối với một mảnh đất mình đã xa cách.
Cái này mình ko chép mạng nha bạn, đây là cô mình giảng cho tại lớp rồi tụi mình tự làm. Dù sao cũng chúc bạn học tập tốt![]()
Mình trả lời câu a, b nha, câu c mình ko biết
a) Đoạn thơ trên viết về sự kiện Bác xuống tàu của Pháp tại bến Nhà Rồng đi tìm đường cứu nước. Lúc đó Bác tên là Văn Ba.
b) Đoạn thơ trên sử dụng ba từ đồng nghĩa: quê hương, xứ sở, nước. Không thể dùng một trong ba từ đó được vì sắc thái ý nghĩa của ba từ khác nhau:
- nước: chỉ sắc thái tình cảm giản dị, bình thường
- quê hương: chỉ sắc thái gần gũi, thân mật
- xứ sở: là đối với một mảnh đất mình đã xa cách.
Cái này mình ko chép mạng nha bạn, đây là cô mình giảng cho tại lớp rồi tụi mình tự làm. Dù sao cũng chúc bạn học tập tốt
:Cái gì đánh cha, đánh má, đánh anh, đánh chị, đánh em chúng ta?
>> Đáp án câu đố vui khó: Bàn chải đánh răng
Tìm điểm sai trong câu: "Dưới ánh nắng sương long lanh triệu cành hồng khoe sắc thắm"
>> Đáp án câu đố : Khoe sắc khóe
Loại nước giải khát nào chứa sắt và canxi?
>> Đáp án câu đố vui khó: Cafe (Bởi Ca là Canxi, Fe là sắt)
a) Tự sự : 2 câu đầu
Miêu tả : 2 câu cuối
=> Ý nghĩa : Vừa miêu tả, vừa kể để bộc lộ tâm trạng
b) Mục đích: Giúp tác giả có thể nói lên tâm tư tình cảm của mình và có thể phát biểu cảm nghĩ của mình
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do (số chữ trong các dòng không bằng nhau, linh hoạt).
Câu 2:Giọt sương được miêu tả với tính cách: đỏng đảnh, kiêu kì, coi thường người khác và luôn tự cho mình là đẹp nhất.
Câu 3:Các tiếng hiệp vần là "kì" và "gì" (vần "i").
Câu 4:Giọt sương có hành động, suy nghĩ, lời nói như con người (biết nói năng, "đỏng đảnh", "kiêu kì", "khoe mãi", "thấy bẽ bàng")
- Làm cho hình ảnh giọt sương trở nên sinh động, gần gũi và có hồn hơn.
- Thông qua hình ảnh giọt sương để ngụ ý về những tính cách, thói hư tật xấu của con người.
- Tăng sức biểu cảm cho bài thơ.
Câu 5: Vì sao giọt sương lại "Đáng giận mà đáng thương"?- Đáng giận: Vì giọt sương quá kiêu ngạo, coi thường những người xung quanh (cô Mắt, chị Nấm), không nhận ra giá trị của người khác mà chỉ biết đề cao bản thân.
- Đáng thương: Vì sự lộng lẫy đó rất mong manh và ngắn ngủi. Khi nắng lên, giọt sương tan chảy và biến mất ("trốn biệt"), sự kiêu ngạo đó cuối cùng chỉ dẫn đến sự cô độc và tan biến.
Câu 6: Qua bài thơ, em rút ra bài học gì về cách ứng xử trong cuộc sống?Câu 1: Vb trên được viết theo thể thơ năm chữ
Câu 2: Theo vb, giọt sương có tính cách đỏng đảnh, kiêu kì
Câu 3: Các tiếng hiệp vần với nhau trong các dòng thơ là: "kì - gì"
Câu 4:
Bptt nhân hóa được sd trong khổ thơ là: "Sương bảo chị nấm", "đánh đu", "vành nón", "duyên dáng"
Tác dụng:
+) Lm tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, giúp khổ thơ hay hơn giàu hình ảnh, khiến các sự vật đc nhân hóa "sương, nấm" trở nên sinh động, có hồn như con người
+) lm nổi bật tính cách kiêu kì của giọt sương
+) Qua đó thể hiện sự tinh tế, tình yêu thiên nhiên và trí tưởng tượng phong phú của nhà thơ
Câu 5: Theo em tác giả nói giọt sương "đáng giận mà đáng thương" là bởi vì:
+) "Đáng giận": vì giọt sương có tính đỏng đảnh, kiêu ngạo, luôn coi mình là nhất mà chê bai, chế giễu khiếm khuyết của người khác
+) "Đáng thương": nó bị ánh nắng mặt trời làm cho tan chảy, ko còn cơ hội tồn tại để làm đẹp cho đời
Câu 6: Bài học ý nghĩa mà em rút ra là: ko nên kiêu ngạo, căng, coi thường người khác. Bởi vì:
+) Con người ai cũng có những ưu điểm và nhược điểm riêng, kiêu căng là 1 thói xấu, nếu ta kiêu căng ta sẽ bị mọi người xa lánh, ghét bỏ. Vậy nên mỗi người cần biết sống khiêm tốn, hòa nhã, luôn quan tâm đến mọi người xung quanh
NL: t đc tối đa đọc hiểu hôm ktr bài này đấy :)))
Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ 5 chữ, vì mỗi dòng thơ thường có 5 tiếng.
Câu 2. Giọt sương có tính đỏng đảnh, kiêu kì, không coi ai ra gì, luôn nghĩ mình đẹp nhất.
Câu 3. Các tiếng hiệp vần là kì, gì, vì hai tiếng này có âm cuối giống nhau, tạo nhịp điệu cho đoạn thơ.
Câu 4. Biện pháp tu từ nhân hóa là giọt sương có tính đỏng đảnh, kiêu kì, biết nói với Cỏ Mật và Nấm, biết khoác lác, thấy bẽ bàng, tác dụng là làm giọt sương hiện lên như con người, giúp bài thơ sinh động hơn và làm nổi bật thói kiêu căng của giọt sương.
Câu 5. Giọt sương đáng giận vì kiêu căng, khoe khoang, coi thường người khác, đáng thương vì không hiểu giá trị thật của mình, khi nắng lên thì tan biến.
Câu 6. Qua bài thơ, em rút ra bài học là không nên kiêu căng, khoe khoang, cần biết khiêm tốn, tôn trọng người khác và hiểu đúng giá trị của bản thân.