K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Kể về một trải nghiệm buồn của em với bạn bè

Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm vui vẻ bên bạn bè nhưng chắc hẳn cũng từng trải qua những lần buồn bã, hiểu lầm hoặc thất vọng. Với em, có một trải nghiệm xảy ra cách đây không lâu khiến em nhớ mãi. Đó là lần em cảm thấy cô đơn và buồn nhất vì một sự hiểu lầm với những người bạn thân của mình.

Hôm đó là một ngày bình thường ở trường nhưng lại trở thành một ngày khó quên đối với em. Lớp em chuẩn bị cho hoạt động thi đua nên cả nhóm bạn thân đều ở lại để cùng làm bảng trang trí. Em rất háo hức vì đã chuẩn bị sẵn nhiều ý tưởng và còn mang theo một số đồ dùng từ nhà để góp vào công việc chung.

Ban đầu mọi thứ diễn ra rất vui vẻ. Mọi người cùng cắt giấy, tô màu rồi nói chuyện rôm rả. Em được giao viết nội dung chính lên tấm bảng. Vì muốn làm thật đẹp nên em khá cẩn thận và làm chậm hơn một chút. Trong lúc đó, một bạn trong nhóm nói rằng em làm mất thời gian của cả nhóm. Những lời nói ấy ban đầu chỉ giống như đùa nhưng sau đó lại khiến mọi người bắt đầu phàn nàn. Có bạn còn bảo rằng nếu để bạn khác làm thì chắc đã xong từ lâu.

Nghe những lời đó, em cảm thấy rất buồn nhưng vẫn cố im lặng để tiếp tục làm. Em nghĩ rằng chỉ cần hoàn thành công việc thì mọi chuyện sẽ ổn. Thế nhưng đến lúc gần xong, có một phần trên bảng bị lem màu. Vì em đang ngồi gần đó nên mọi người đều cho rằng em là người làm hỏng. Dù em đã giải thích rằng lúc ấy em đang đi lấy kéo và không phải người làm đổ màu nhưng không ai tin. Một vài bạn còn tỏ thái độ khó chịu và trách em thiếu cẩn thận.

Điều khiến em buồn nhất không phải là bị trách oan mà là những người bạn em luôn tin tưởng lại không hề hỏi rõ mà đã vội kết luận. Không ai đứng ra bênh vực hay lắng nghe em giải thích. Khi tan học, các bạn cùng nhau đi về còn em lặng lẽ thu dọn đồ rồi ra về một mình.

Tối hôm đó em suy nghĩ rất nhiều. Em cảm thấy tủi thân và tự hỏi liệu mình có thực sự là một người bạn tốt hay không. Em đã khóc vì nghĩ rằng chỉ một việc nhỏ cũng đủ khiến tình bạn trở nên xa cách. Em từng định ngày hôm sau sẽ không nói chuyện với ai nữa.

Nhưng rồi hôm sau đến lớp, một bạn trong nhóm đã chủ động tìm em. Bạn ấy nói rằng sau khi xem lại camera của lớp thì biết người làm lem màu không phải em. Các bạn nhận ra đã trách nhầm và đến xin lỗi em. Lúc ấy em vẫn còn buồn nhưng em không trách các bạn quá lâu. Em nói rằng điều làm em tổn thương không phải vì bị hiểu lầm mà vì không ai chịu nghe em giải thích.

Sau cuộc nói chuyện đó, nhóm bạn của em hiểu nhau hơn. Các bạn cũng hứa sẽ không vội kết luận khi chưa biết rõ sự việc. Còn em học được rằng trong tình bạn, điều quan trọng không chỉ là cùng nhau vui vẻ mà còn phải biết tin tưởng, lắng nghe và tôn trọng nhau. Nếu có hiểu lầm thì nên bình tĩnh nói chuyện thay vì giữ trong lòng.

Trải nghiệm ấy tuy buồn nhưng đã giúp em trưởng thành hơn. Em nhận ra rằng không có tình bạn nào luôn hoàn hảo và đôi khi những mâu thuẫn nhỏ lại khiến chúng ta hiểu nhau hơn. Đến bây giờ mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy hơi buồn nhưng cũng biết ơn vì từ câu chuyện đó em học được cách chia sẻ cảm xúc và trân trọng những người bạn thật lòng ở bên mình.

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đẹp đẽ để nâng niu, nhưng cũng có những trải nghiệm buồn mà mỗi khi nhắc lại, lòng ta vẫn không khỏi xao động. Với tôi, đó là câu chuyện về sự hiểu lầm giữa tôi và Lan – người bạn thân thiết nhất suốt những năm tháng cấp hai. Trải nghiệm ấy không chỉ để lại một vết sẹo trong tim mà còn dạy cho tôi bài học quý giá về lòng tin và sự thấu hiểu.Tôi và Lan thân nhau từ năm lớp 6. Hai đứa như hình với bóng, cùng nhau đi học, cùng nhau làm bài tập và chia sẻ mọi bí mật thầm kín nhất. Lan là một cô gái hiền lành, học giỏi nhưng hơi nhút nhát, còn tôi lại có phần nóng nảy và bộc trực. Sự bù trừ ấy khiến tình bạn của chúng tôi tưởng chừng như không gì có thể chia cắt được. Thế nhưng, một sự việc bất ngờ xảy ra vào học kì I năm lớp 8 đã thay đổi tất cả.Hôm đó là ngày trả bài kiểm tra toán một tiết. Tôi vốn không giỏi toán nên đã rất lo lắng. Khi nhận được điểm 9 – con số cao nhất từ trước đến nay, tôi đã vui mừng khôn xiết. Tuy nhiên, niềm vui ấy chẳng tày gang khi tôi nghe thấy tiếng xì xào từ phía sau: "Chắc là nó nhìn bài cái Lan thôi, chứ sức nó sao được điểm cao thế". Điều khiến tôi sững sờ nhất là khi quay lại, tôi bắt gặp ánh mắt lảng tránh của Lan. Thay vì lên tiếng bảo vệ tôi như mọi khi, Lan lại im lặng và cúi gầm mặt xuống bàn.Cơn giận dữ và nỗi thất vọng bùng lên trong tôi. Tôi cảm thấy bị phản bội bởi chính người mình tin tưởng nhất. Suốt cả buổi chiều hôm đó, tôi không nói với Lan một lời nào. Tan học, Lan chạy theo định giải thích: "Này, mình không có ý đó, chỉ là..." nhưng tôi đã gạt phắt đi: "Cậu cũng nghĩ mình gian lận đúng không? Hóa ra bấy lâu nay cậu khinh thường khả năng của mình như vậy!". Tôi bỏ chạy về nhà, để mặc Lan đứng đó với đôi mắt nhòe lệ.Những ngày sau đó, không khí giữa chúng tôi trở nên lạnh lẽo. Tôi bắt đầu đi chơi với nhóm bạn khác, cố tỏ ra mình vẫn ổn dù trong lòng trống trải vô cùng. Tôi nhìn thấy Lan lẻ loi một mình ở góc sân trường, nhìn thấy ánh mắt buồn bã của cậu ấy dõi theo mình, nhưng cái tôi quá lớn đã ngăn cản tôi bước đến. Tôi tự nhủ rằng mình không sai, chính Lan mới là người đã làm tổn thương tình bạn này.Sự việc chỉ thực sự sáng tỏ vào hai tuần sau đó, khi cô giáo gọi tôi lên văn phòng. Cô đưa cho tôi tờ nháp mà tôi đã để quên trong ngăn bàn vào ngày thi. Trên đó là những dòng lập luận logic, những phép tính chi tiết mà tôi đã nỗ lực tự làm. Cô bảo: "Lan đã đem tờ nháp này gửi cho cô, em ấy nói em đã rất cố gắng và mong cô minh oan cho em trước cả lớp". Tôi chết lặng. Hóa ra, lúc tôi giận dữ và xa lánh Lan, cậu ấy vẫn âm thầm tìm cách bảo vệ danh dự cho tôi. Lan im lặng hôm đó không phải vì khinh thường tôi, mà vì cậu ấy quá nhút nhát, không biết phải đối mặt với áp lực đám đông như thế nào.Tôi lao đi tìm Lan. Tôi thấy cậu ấy đang ngồi dưới gốc cây phượng vĩ già – nơi khởi đầu của tình bạn chúng tôi. Tôi đứng trước mặt Lan, nghẹn ngào không nói nên lời. "Mình xin lỗi, Lan ơi...". Lan ngước lên nhìn tôi, nụ cười hiền hậu lại nở trên môi: "Mình biết thế nào cậu cũng hiểu mà". Hai đứa ôm chầm lấy nhau, những giọt nước mắt hối hận và hạnh phúc hòa lẫn vào nhau.Mặc dù sau đó chúng tôi đã làm hòa, nhưng khoảng thời gian im lặng ấy mãi mãi là một kỷ niệm buồn trong ký ức của tôi. Nó nhắc nhở tôi rằng: Trong tình bạn, sự tin tưởng là sợi dây liên kết bền chặt nhất, nhưng cũng dễ tổn thương nhất. Đừng bao giờ để sự nóng nảy và cái tôi cá nhân lấn át đi lý trí, và quan trọng nhất, hãy học cách lắng nghe trước khi phán xét.Giờ đây, dù mỗi đứa đã có một ngã rẽ riêng, nhưng bài học từ trải nghiệm buồn năm ấy vẫn luôn đồng hành cùng tôi. Đó là hành trang giúp tôi trưởng thành hơn, biết trân trọng và giữ gìn những mối quan hệ chân thành trong cuộc đời.
1 tháng 7

Kể về một trải nghiệm buồn với bạn bè

Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm vui và buồn bên bạn bè. Có những chuyện chỉ là hiểu lầm nhỏ nhưng lại khiến tình bạn rạn nứt, để lại trong lòng nhiều tiếc nuối. Đối với em, trải nghiệm buồn nhất là lần em và người bạn thân hiểu lầm nhau chỉ vì một câu nói vô tình. Đó là một kỉ niệm mà đến bây giờ em vẫn còn nhớ rất rõ, bởi nó đã giúp em hiểu rằng sự chân thành, thẳng thắn và biết lắng nghe là điều vô cùng quan trọng trong tình bạn.

Em và Minh là đôi bạn thân từ đầu năm học lớp sáu. Hai đứa ngồi cùng bàn, thường xuyên học nhóm, cùng nhau làm bài tập và chia sẻ mọi chuyện trong cuộc sống. Mỗi giờ ra chơi, chúng em đều cùng nhau xuống sân trường trò chuyện hoặc đá cầu. Ai trong lớp cũng nghĩ hai đứa sẽ luôn gắn bó với nhau. Bản thân em cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày cả hai lại giận nhau.

Mọi chuyện bắt đầu khi lớp em chuẩn bị cho cuộc thi làm báo tường nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam. Em và Minh được phân công phụ trách phần trình bày. Vì muốn tờ báo đẹp hơn nên em đã góp ý rằng Minh nên viết cẩn thận hơn vì nét chữ của bạn hôm đó hơi vội. Em chỉ nghĩ đó là một lời góp ý bình thường, nhưng đúng lúc ấy có vài bạn đứng gần nghe được rồi trêu rằng em đang chê Minh viết xấu. Minh không nói gì, chỉ im lặng và bỏ đi.

Từ hôm đó, Minh dần tránh mặt em. Trong giờ học, bạn không còn nói chuyện hay hỏi bài như trước. Những tin nhắn em gửi đều không được trả lời. Mỗi lần em đến gần, Minh lại tìm cách sang chỗ khác. Em cảm thấy rất buồn, vừa không hiểu chuyện gì đã xảy ra, vừa lo sợ sẽ mất đi người bạn thân nhất của mình. Những ngày ấy, em không còn thấy vui khi đến trường. Nhìn bạn cười nói với người khác mà không hề nhìn mình, em cảm thấy hụt hẫng và cô đơn vô cùng.

Có lần em lấy hết can đảm để hỏi Minh tại sao lại giận mình. Bạn chỉ nói ngắn gọn rằng em đã coi thường và làm bạn xấu hổ trước cả lớp. Nghe vậy, em mới hiểu rằng lời góp ý của mình đã bị hiểu sai. Em liền giải thích rằng em hoàn toàn không có ý chê bai hay coi thường bạn, em chỉ muốn cả hai cùng làm tờ báo đẹp hơn. Em cũng xin lỗi vì đã góp ý không đúng lúc, khiến bạn cảm thấy tổn thương. Sau khi nghe em nói, Minh cũng chia sẻ rằng bạn đã buồn rất nhiều vì nghĩ em không còn tôn trọng mình. Hai đứa cùng ngồi lại nói chuyện rất lâu và cuối cùng cũng hiểu nhau hơn.

Sau lần đó, chúng em làm hòa và tiếp tục chơi thân như trước. Tuy nhiên, trải nghiệm ấy đã để lại trong em một bài học sâu sắc. Em nhận ra rằng trong tình bạn, chỉ một hiểu lầm nhỏ cũng có thể khiến hai người xa cách nếu không chịu lắng nghe và chia sẻ. Mỗi người đều có lòng tự trọng và cảm xúc riêng, vì vậy khi góp ý với bạn, cần lựa chọn lời nói và thời điểm phù hợp. Đồng thời, nếu xảy ra hiểu lầm thì nên bình tĩnh trò chuyện để cùng nhau giải quyết, thay vì im lặng hay nghe theo lời người khác.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại câu chuyện ấy, em vẫn cảm thấy tiếc vì đã để cả hai buồn trong một thời gian dài. Nhưng em cũng biết ơn trải nghiệm đó vì nó giúp em trưởng thành hơn trong cách cư xử với bạn bè. Em hiểu rằng một tình bạn đẹp không chỉ được xây dựng bằng những niềm vui, mà còn được vun đắp bằng sự chân thành, tin tưởng, cảm thông và biết tha thứ cho nhau. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để giữ gìn những tình bạn đáng quý trong suốt những năm tháng học trò.

Hello!Chúng tôi mời các bạn tới một project mới từ Bingbe mà chúng tôi muốn bạn tham giaSorry vì lời mời đột ngột nhưng mà do khi chúng tôi liên tục tạo project này thì nó luôn luôn mất khi chúng tôi tải lại trangChúng tôi nghĩ đó là do không có ai làm bạn với người điều hành project nên anh ấy/ cô ấy không mời ai vào được cả!Chúng tôi bắt đầu suy nghĩ và truyền cảm hứng cho mọi...
Đọc tiếp

Hello!

Chúng tôi mời các bạn tới một project mới từ Bingbe mà chúng tôi muốn bạn tham gia

Sorry vì lời mời đột ngột nhưng mà do khi chúng tôi liên tục tạo project này thì nó luôn luôn mất khi chúng tôi tải lại trang

Chúng tôi nghĩ đó là do không có ai làm bạn với người điều hành project nên anh ấy/ cô ấy không mời ai vào được cả!

Chúng tôi bắt đầu suy nghĩ và truyền cảm hứng cho mọi người làm bạn với người điều hành!

Hy vọng các bạn sẽ làm bạn với anh ấy/ cô ấy!

The Killer(bạn của người điều hành)

Oh, mà này, các bạn có biết cách đăng nhập vào Bingbe không?

Dễ í mà! Chỉ việc làm theo chỉ dẫn của tôi:

Các bạn tìm tên của bạn cùng avt của bạn góc bên tay phải của bạn phía trên, ngay cạnh chữ "mua thẻ học" đấy!(với những người không mua vip)

Các bạn tìm chữ "trang cá nhân Bingbe" rồi gõ tài khoản và mật khẩu của bạn ở trang olm này

Hãy tìm "The Maker" thật nhanh(!)vì anh ấy/ cô ấy vừa mới đăng câu hỏi hay thông báo này và kết bạn với T.M

Night Hunter(T.M ver. negative)

HEY!LUẬT RẤT ĐƠN GIẢN VÀ RẤT KHÓ!

CÁC BẠN CHỈ CẦN LÀ MỘT NGƯỜI GIỎI TIẾNG ANH HOẶC ÂM NHẠC HOẶC CẢ HAI GHÉP VÀO NHAU!

Xin lỗi, quên tắt phím Capslock...

Test 1: Các bạn sẽ phải làm một bài hát bằng tiếng anh với chỉ một câu nói, thường thì các bài hát sẽ chỉ dài 2 phút tương đương với 2/3 tờ giấy vở viết của bạn nên không lo, nếu thấy khó quá, T.M sẽ cho bạn thêm 5 câu ví dụ nữa

Test 2: Test này hơi nâng cao xíu, ai làm được T.M sẽ cho làm Lớp Hoàng Gia(sẽ giải thích sau khi các bạn làm theo văn bản này)

Các bạn làm một bài hát bằng tiếng Mỹ và dài 5 phút với chỉ MỘT CÂU DUY NHẤT 

Các bạn vẽ trong trí tưởng tượng

này,nếu điều đó quá khó thì thui, tui không trách, nhưng nếu ko tham gia thì làm ơn cũng cho tui bít vì sao nó dont work đi chớ!!

khổ quá!giúp người có tài năng đê!làm việc tốt đê mấy man!!

việc tham gia là ko bắt buộc

The Maker

Vậy hy vọng các bạn sẽ vui lòng giúp chúng tôi!

Người điều hành(full name)

The Maker Storia Mc Author

0
5 tháng 10 2025

như này hay hok bạn

Nhân vật hài kịch khiến em ấn tượng nhất trong đoạn trích *Quan thanh tra* của Gogol là viên Đốc học. Ông ta là hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người lãnh đạo giáo dục nhưng lại thiếu năng lực và đầy giả dối. Ngay khi nghe tin quan thanh tra đến, ông vô cùng lo sợ, cuống cuồng tìm cách che giấu khuyết điểm, đặc biệt là việc dạy học nhồi nhét, hình thức. Đáng chú ý nhất là sự lo âu đến mức buồn cười của ông khi mô tả các thầy giáo – người thì "trợn mắt", người thì "nghiến răng", mà vẫn cố giữ cho ra vẻ nghiêm túc. Viên Đốc học không lo vì học sinh chưa được học tốt, mà chỉ sợ bị phát hiện và mất chức. Chính sự giả tạo và lúng túng đến mức ngớ ngẩn của ông khiến người đọc vừa buồn cười, vừa cảm thấy chua chát. Qua đó, Gogol đã khéo léo phê phán bộ máy quan liêu tha hóa và nền giáo dục hình thức thời Nga hoàng. Nhân vật viên Đốc học để lại trong em ấn tượng sâu sắc vì ông là điển hình cho kiểu người sống giả dối, chỉ lo giữ "mặt mũi", không thực tâm vì người dân.


Bạn hỏi google đi


24 tháng 6 2016

Trong cuộc sống ai cũng mong muốn mình phải thật mạnh mẽ. Thế nhưng không phải ai cũng biết định nghĩa thế nào là kẻ mạnh. Thường người ta chỉ quan niệm rằng kẻ mạnh là kẻ đánh bại được nhiều người, là kẻ có uy quyền áp đảo được người khác, khiến người khác phải sợ hãi. Song thực tế không phải như vậy. Kẻ mạnh phải là kẻ biết đặt lợi ích của người khác lên trên lợi ích của bản thân. Như nhà văn Nam Cao đã quan niệm: “ Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai kẻ khác để thỏa mãn lòng ích kỉ. Kẻ mạnh chính là kẻ giúp đỡ kẻ khác trên đôi vai của mình”. “Kẻ mạnh” – hai tiếng tưởng chừng rất đơn giản nhưng thực sự không mấy ai hiểu được trọn vẹn ý nghĩa sâu sắc của nó. Vậy thực sự kẻ mạnh là kẻ mang trong mình những phẩm chất gì ? Làm thế nào để có thể trở thành kẻ mạnh trong cuộc sống này? Mạnh ở đây được hiểu theo nghĩa là mạnh mẽ. Kẻ mạnh ở đây chính là con người mạnh mẽ, con người dám sống và sống có bản lĩnh trước sự cám dỗ của cuộc sống và thói ích kỉ của chính bản thân mình. Kẻ mạnh cũng là kẻ dám giữ gìn danh dự, lương tâm của mình, không để nó vấy bẩn hay có chút tì vết nào. Hai tiếng “kẻ mạnh” được Nam Cao đặt trong sự đối lập với quan niệm của nhiều người trong cuộc sống như một tâm sự đau đớn của nhà văn trước thực trạng đạo đức suy thoái, ở đó người ta ghen ghét, cạnh khóe, đố kị nhau, ở đó người ta bán rẻ danh dự, nhân phẩm của mình vì những mục đích tầm thường. Trên hết người ta có thể dùng thủ đoạn để giành lấy quyền lực, tiền bạc, danh vọng – những thứ mà người ta tin rằng sẽ mang lại sức mạnh. Nhưng liệu sức mạnh có thể đến được từ việc đánh bại kẻ khác, chà đạp, hủy diệt kẻ khác vì những mục đích tham vọng tầm thường? Chắc chắn là không. Bởi không ai nhìn nhận một kẻ là chiến thắng khi họ đánh bại đối thủ của mình bằng thủ đoạn xấu. Kẻ chiến thắng chỉ có thể là kẻ vượt lên được chính bản thân mình, vượt lên được những ham muốn nhỏ nhen ích kỉ của bản thân để giữ gìn danh dự, lương tâm làm người của mình. Là con người chắc hẳn ai cũng đã có lúc bị những cám dỗ trong cuộc sống khiến mình phân vân như đứng trước ngã ba đường. Nhưng kẻ mạnh mẽ là kẻ không để những cám dỗ – phần xấu trong con người mình điều khiển, sai khiến để đi vào con đường bất lương, con đường mà một khi đã dấn thân thì không còn có thể quay lại được. Thực tế vẫn có những kẻ luôn tự dối lừa mình để lấp liếm bản chất xấu xa, nhỏ nhen, ích kỉ. Và họ tìm mọi cách để đánh bại kẻ khác dù bằng những thủ đoạn hèn hạ nhất để che đậy bản chất yếu đuối của mình. Những con người như vậy thường dễ ngủ quên trên chiến thắng và bị đánh bại. Một khi đã bị đánh bại họ sẽ lộ rõ bản chất yếu đuối của mình và không có đủ nghị lực để đứng dậy và bước tiếp. Do đó ta có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng: “Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai kẻ khác để thoả mãn lòng ích kỉ” Sức mạnh của con người chỉ có thể có được từ lòng nhân ái, đức hi sinh trong cuộc sống. Giống như người đàn bà trong “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu. Đó là một con người mạnh mẽ, mạnh mẽ không phải vì có thể chịu đưng được đòn roi của người chồng. Sức mạnh của con người đó thể hiện ở lòng vị tha, sự nhân hậu, sẵn sàng chịu đựng được tất cả vì con cái – những đứa con trên thuyền quanh năm thiếu đói Nam Cao là một nhà văn thích triết lí và những triết lí của ông mang một ý nghĩa nhân bản sâu sắc. Quan niệm này cũng vậy, một triết lí làm người vô cùng đúng đắn được đưa ra từ một điều tưởng chừng như một nghịch lí của cuộc sống. Nó không chỉ có ý nghĩa trong xã hội cũ mà còn có ý nghĩa cho tới tận hôm nay. Như chúng ta đã biết, trong vòng xoáy của nền kinh tế thị trường, có không ít người vì lợi ích của bản thân mà sẵn sàng chà đạp lên lợi ích của người khác, chiếm đoạt những thứ không phải của mình có khi bằng những thủ đoạn vô cùng xấu xa hèn hạ. Hiểu được quan niệm của Nam Cao cũng đồng nghĩa ta thấy được sức mạnh của lòng nhân ái, từ đó phê phán một cách nghiêm khắc lối sống ích kỉ. Đồng thời cần đề cao chủ nghĩa nhân đạo, nhân cách cao thượng dám hi sinh lợi ích của bản thân cho người khác. Tuy nhiên có một câu hỏi được đặt ra là: Vậy, những biểu hiện nào của lối lống “giẫm lên vai người khác” mà ta cần lên án? Tục ngữ có câu: “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền”, chỉ những kẻ sống coi trọng vật chất, dùng sức mạnh vật chất để áp đảo, lấn lưới công lí. Và thực lế trong cuộc sống hiện nay, có rất nhiều người như vậy – những con người thích dùng tiền để đoạt lấy lợi ích cho mình. Đặc biệt vấn nạn chạy chọt đang trở thành một vấn đề đáng báo động trong đời người xã hội hiện nay. Người ta chạy chọt từ những việc nhỏ như xin biển số xe đẹp, xin không bị giữ xe khi vi phạm luật giao thông cho đến việc xin điểm,xin việc.. Dường như xã hội hiện nay đâu đâu cũng hiện lên chữ “xin”. Xin xỏ, hối lộ đang trở thành một căn bệnh thâm căn cố đế trong con người Việt Nam, gây suy thoái nghiêm trọng đạo đức của con người. Chúng ta ngày càng nhìn thấy nhiều hành động đi ngược lại công lí: những kẻ tham ô hàng nghìn tỉ đồng, những kẻ lén lút xả nước thải xuống sống trong suốt nhiều năm liền… Chúng ta phán những kẻ dùng sức mạnh đồng tiền để lấn át công lí nhưng cũng không thể không lên án những kẻ đang nắm trong tay “sức mạnh” mà phản bội trách nhiệm mà xã hội giao phó cho họ. Không chỉ có vậy, “giẫm đạp trên vai người khác” còn có thể hiểu là một lối sống vụ lợi, tham vọng tầm thường, sẵn sàng chà đạp, hủy diệt đồng loại vì lợi ích nhân như trong câu tục ngữ “cá lớn nuốt cá bé”. Lịch sử đã từng chứng kiến những kẻ “tà đạo”, vì muốn phục vụ cho lợi ích giai cấp của chúng đã thiêu chết thiên văn vĩ đại Brunô – người đã kiên cường bảo vệ thuyết Nhật tâm cho đến cả thân mình đỏ rực trong ngọn lửa bạo tàn. Nhưng lịch sử cũng chứng kiến từ đây một cuộc cách mạng trong nhận thức của loài người. Và lịch sử đã lên án những kẻ vì mục đích hèn hạ của mình mà tiêu diệt đồng loại, thiêu rụi chân lí. Trong xã hội ngày nay, ta vẫn còn phải chứng kiến những hành động dã man mà tưởng chừng như chỉ có trong thời kì hoang dại của loài người. Những kẻ khủng bố đang từng ngày gieo rắc tai họa khắp nơi trên thế giới, đang lên tiếng thách thức tất cả chúng ta. Rồi những vụ giết người vô cùng man rợ xuất hiện khắp nơi cảnh báo về sự suy thoái đến mất hết nhân tính của con người. Chưa thể dừng lại ở đó, chúng ta còn phải lên tiếng để phê phán những con người chỉ biết sống cho bản thân, không quan tâm đến người khác. Bởi chính việc “mạnh ai nấy sống” chính là nguyên nhân dẫn tới lối sống vụ lợi, ích kỉ đặc biệt nhiều trong giới trẻ hiện nay. Một số bạn trẻ dường như đã quên đi trách nhiệm cộng đồng của mình suốt ngày chỉ vùi đầu vào những trò chơi vô bổ, những trang web đen trên mạng internet. Nhưng điều đáng nói là nhân cách một số bạn trẻ đã bị ảnh hưởng bởi những hành vi bạo lực trong các game Online, dẫn tới nhiều vụ cướp của thậm chí là đâm chém của học sinh. Đó là biểu hiện của một lối sống ươn hèn, thiếu bản lĩnh, thiếu ý chí để vươn lên. Thiết nghĩ quan niệm của nhà văn Nam Cao chính là cách sống cần thiết cho mỗi chúng ta hiện nay. Bởi sức mạnh của lòng nhân ái không chỉ đến với những người cần ta giúp đỡ. Nó còn đem đến cho chúng ta nhiều niềm vui hứng khởi để bắt đầu một ngày mới với một sức mạnh mới để vươn lên một tầm vóc mới. Đó là cội nguồn của sức mạnh chân chính.

 

24 tháng 6 2016

e ms lp 7 ak chj

10 tháng 7 2020

2 > Đại dịch Covid-19 khiến chúng ta nhớ lại Ebola, SARS bởi hậu quả mà nó để lại thật sự rất khó lường. Nó khiến hàng quán phải đóng cửa, giao thông bị phong tỏa, kinh tế rơi vào trạng thái bất ổn định,... và cùng với đó là việc học sinh, sinh viên không được tới trường - một trong những điều đáng lo ngại nhất. Có người cho rằng, việc cho học sinh, sinh viên nghỉ học quá lâu sẽ gây ra tình trạng hổng kiến thức nhưng cũng có những ý kiến đồng tình vì sức khỏe chung của cộng đồng. Thực chất, việc cho học sinh, sinh viên nghỉ học là điều tất yếu phải làm trong tình hình dịch bệnh căng thẳng và mỗi cá nhân cần có ý thức tự học. Việc chúng ta có bảo đảm kiến thức hay không hoàn toàn tùy thuộc vào ý thức tự học bởi cho dù có đến trường nhưng lại lơ đễnh, lười nhác thì hoàn toàn không đem lại hiệu quả, thậm chí dịch bệnh còn lây lan, khó kiểm soát. Chúng ta hãy coi đây là "thời cơ" để bản thân tự tổng hợp, ôn luyện lại những kiến thức trong suốt quá trình học vừa qua, hiện nay, sở giáo dục và đào tạo đã tổ chức chương trình học trên truyền hình, chúng ta hoàn toàn có thể tự trang bị kiến thức cho mình ngay tại nhà. Tự học cũng chính là biện pháp tốt để chúng ta đẩy lùi dịch bệnh, giảm thiểu, hạn chế nguy cơ lây lan của vi-rút. "Người lạc quan sẽ thấy cơ hội trong thách thức, sẽ thấy thuận lợi trong cả khó khăn. Vậy nên hãy tranh thủ thời gian để ta tự học và rèn luyện, đồng thời cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh.

18 tháng 1 2021

Gửi chị gái yêu thương của em!

Năm 2020 vừa qua, Việt Nam và thế giới đã phải trải qua những ngày tháng khó khăn khi phải đối mặt với đại dịch Covid-19. Khi nhiều nước lựa chọn kinh tế, thay vì an nguy của người dân mà không có những biện pháp kiên quyết chống lại đại dịch. Thì chúng ta cảm thấy thật tự hào khi Việt Nam là một đất nước dám đặt sự an toàn của nhân dân lên trên lợi ích kinh tế.

Không chỉ gây ra những thiệt hại, mà nhìn nhận khách quan, Covid-19 cũng đem lại cho mỗi người thật nhiều trải nghiệm quý giá. Đối với chị em mình, đó sẽ là rất nhiều cái lần đầu tiên. Lần đầu tiên, cả gia đình mình cùng nhau nấu ăn. Lần đầu tiên, cả nhà mình cùng nhau ngồi xem một bộ phim… Em tin chắc đó sẽ là những kỉ niệm đẹp đẽ nhất đối với gia đình mình.

Nhưng, điều khiến em cảm thấy trân trọng và ngưỡng mộ nhất. Đó là bài học về tinh thần đoàn kết của người dân Việt Nam. Đất nước ta vốn là một dân tộc có truyền thống đoàn kết. Trong quá khứ, nhân dân ta đã từng đoàn kết chống lại biết bao nhiêu kẻ thù xâm lược để giành lại nền hòa bình. Đến hôm nay, tinh thần đoàn kết ấy lại một nữa chứng tỏ sức mạnh to lớn của nó để giúp Việt Nam chiến thắng đại dịch Covid-19. Ngay từ khi nước ta có ca nhiễm đầu tiên cho đến thời điểm số người nhiễm bệnh lên tới hàng chục, hàng trăm người. Từ các cấp chính quyền đến người dân đều thể hiện được tinh thần đoàn kết một lòng. Những quy định nghiêm ngặt của Nhà nước về việc phòng chống dịch bệnh lập tức được ban hành. Những người dân từ người già đến trẻ nhỏ đều nghiêm chỉnh chấp hành các quy định: như đeo khẩu trang khi đi đến nơi công cộng, thường xuyên rửa tay bằng nước sát khuẩn, hạn chế đi ra nơi đông người… Đặc biệt, trong thời điểm cả nước thực hiện giãn cách xã hội, toàn dân đều nghiêm chỉnh chấp hành. Nhiều bác sĩ dù còn trẻ hay đã về hưu đều sẵn sàng xung phong lên tuyến đầu chống dịch, thậm chí còn có cả những sinh viên của ngành y cũng sẵn sàng giúp sức. Những cây ATM gạo, ATM khẩu trang hay địa điểm phát thực phẩm miễn phí... được tạo ra không chỉ chứng tỏ tấm lòng tương thân tương ái mà còn là sự đoàn kết của toàn dân quyết đẩy lùi đại dịch… Bản thân một sinh viên như em, khi tham gia vào những công việc này, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự hào.

Đại dịch đã giúp chúng ta cũng nhận ra được những tình cảm thật tốt đẹp. “Không ai bị bỏ lại phía sau” - đó là câu khẩu hiệu mà mọi người dân Việt Nam đều biết đến. Sự đoàn kết xuất phát từ trên dưới một lòng đã đem lại sức mạnh to lớn. Việt Nam tự hào khi được đánh giá là một nước kiểm soát tốt dịch bệnh. Tuy còn một bộ phận không nhỏ những người vì lợi ích cá nhân mà bỏ qua lợi ích dân tộc. Nhưng tựu chung lại, dân tộc Việt Nam vẫn thể hiện được một tinh thần đoàn kết, trên dưới một lòng chống lại dịch bệnh Covid-19. Ai cũng đã hiểu được đây là một cuộc chiến dài ngày và cần phải có sự đoàn kết mới có thể chiến thắng được trận chiến này.

“Chống dịch như chống giặc” - cuộc chiến này vẫn còn lâu dài. Em và chị hãy cùng nhau góp một phần nhỏ bé của mình vào công tác phòng chống dịch bệnh. Thật hy vọng rằng đất nước mình sẽ sớm được bình an, chị nhỉ?

Cuối thư, em muốn chúc chị học tập tốt và giữ gìn sức khỏe!

GIRL CHÉP MẠNG KO TÍNH

29 tháng 10 2019

mk ko có mẹ mà tả thì chỉ tả cô bác hoặc bà thui

1 tháng 10 2025

người yêu tôi á. khờ=)

1 tháng 10 2025

Vaix