Tôi là T.
Tôi có 1 gia đình hạnh phúc với đầy đủ bố mẹ, có bà và cả 3 chị em chúng tôi.
Mọi thứ đối với tôi đều rất bình yên cho đến năm tôi lên 9 tuổi (lp 4)
Hôm đó là 1 buổi sáng như mọi ngày, tôi và etrai đc mẹ gọi dậy ăn sáng và đưa đi học.
Vẫn thế, trưa hôm đó tôi sẽ về cùng vs cô tôi - bn mẹ tôi, cùng xóm.
Khi đang đi đc 1/3 quãng đường về nhà - tôi gặp bố tôi và đc bố đưa về.
Tôi ngây ngô hỏi bố: ''Hôm nay bố được nghỉ làm ạ?''
Nhưng bố chỉ im lặng mà ko đáp lại.
Về nhà, tôi vẫn ngồi xem TV như mọi khi.
Đột nhiên, mẹ tôi trở về vs đôi mắt đỏ hoe, gọi bố tôi lên phòng nói chuyện.
Ban đầu, tôi loáng thoáng nghe đc tiếng khóc của mẹ tôi.
Sau đó là những tiếng trách móc của mẹ dành cho bố và những lời biện minh, an ủi,..
Tôi chỉ nhớ đc đến thế. Tôi ko muốn nhớ lại, và có lẽ tâm trí tôi cũng tự động xóa nhòa đi ký ức đau lòng ấy.
Bố mẹ tôi bắt đầu xuống nhà, bà tôi cx ở đó, bà tôi thì can ngăn, an ủi mẹ tôi, bố thì chỉ bt đứng im.
Tôi khóc, mặc dù vẫn chx hiểu quá nhiều, tâm lý trẻ con mà, thấy bố mẹ cãi nhau là khóc th.
Chiều hôm đó, tôi vẫn đi học. Nhưng mỗi khi nghĩ đến, nc mắt tôi lại ko kiềm đc mà rơi xuống.
Bạn bè xung quanh hỏi, tôi cố kiềm nc mắt, chỉ im lặng, ko bt nói j.
Hôm ấy tôi đi học về, ko thấy mẹ.
Bố tôi cx lo lắm, gọi điện hỏi bác tôi xem mẹ tôi cs về nhà ngoại ko.
Bố tôi đi tìm mẹ tôi cả buổi tối ấy...
Đêm hôm đó mẹ tôi về, mẹ bảo mẹ đói quá, nên ra quán ăn.
Chiều hôm sau, khi bạn tôi đang ở nhà tôi chơi thì đột ngột bị gọi về, lúc đó khoảng 5 giờ chiều.
Một lúc sau, có một người phụ nữ lạ mặt tìm đến nhà.
Cô ta, bố mẹ và bà tôi ngồi nói chuyện ngoài hiên. Mẹ tôi đã khóc rất nhiều.
Bà gọi tôi và các em ra ngoài, nhưng tôi trốn biệt trong nhà.
Đứa trẻ 9 tuổi khi ấy làm gì có đủ dũng khí để đối mặt với thực tại nghiệt ngã như vậy?
Qua lời mọi người, tôi biết mẹ yêu cầu cô ta phải nghỉ việc, nếu ko sẽ nói chuyện này cho chồng cô ta biết — vì cô ta làm chung công ty với bố và cũng rất sợ chồng.
Sau biến cố đó, cả công ty của bố đồn ầm lên rằng: tại ông ấy mà người ta phải nghỉ việc.
Tưởng v là hết r.
Nhưng sau lần đó, mẹ tôi vẫn phát hiện rất nhiều lần bố tôi còn ntin cho cô ta, dù chỉ là những tin nhắn bth cx đủ để mẹ tôi lm loạn lên.
Trong chuỗi ngày ngột ngạt đó, có hai lần khiến tôi ám ảnh nhất.
Lần đầu tiên là vào một đêm muộn, tôi chợt tỉnh giấc bởi tiếng gào khóc xé lòng của mẹ và tiếng bố đang ôm chặt lấy mẹ để dỗ dành.
Tôi rón rén bước lên phòng bố mẹ và chết lặng khi chứng kiến cảnh tượng ấy.
Đêm đó về phòng, tôi đổ bệnh sốt cao.
Bà phải gọi bác ruột (chị gái của bố) và chị họ (lớn hơn tôi khoảng 10 tuổi) sang gấp.
Chị họ thì ở bên chăm sóc, chườm ấm cho tôi, còn bác thì lên phòng khuyên nhủ, xoa dịu tinh thần cho mẹ.
Và tôi nhớ còn có một lần khác, mẹ đau lòng quá nên đã đi uống rượu với người cô hàng xóm mà tôi kể ở trên. Mẹ đi uống để giải sầu, mãi đến tận nửa đêm mới bước chân về nhà...
Đó là những ngày tháng tôi sống trong lo sợ, khi đi học hay đi học thêm, tôi chỉ muốn về tht nhanh, đc ở nhà vì sợ mẹ lại đi đâu đó...
Sau khi mọi chuyện đã khá ổn, tôi có nuôi 1 con mèo hoang do cô tôi nhặt đc, có vẻ nó bị mẹ bỏ rơi.
Tôi đã nhận nuôi nó.
Tôi mua từng cái bình, loại sữa cho nó, và cx nuôi đc vài tháng.
Vì nó bị bỏ rơi nên ko đc nhanh nhẹn, chân cx yếu.
Ấy vậy mà chỉ vì 1 lần tôi mắng e vì nghịch nó, bố tôi lại ném nó chết.
Sau lần trc, tôi đã cs ác cảm vs bố, sau việc này, tôi còn ghét bố hơn.
Tôi chạy ra ôm nó, bố đe dọa tôi, đừng có ôm.
Tôi vẫn chạy ra, lúc đó tôi còn nghe lời ông đc chắc ?
Nó hấp hối, tôi để nó 1 bên và chạy lên phòng khóc.
Ông còn lên và ép tôi nín. Ông có còn lương tâm ko?
Mẹ tôi mắng ông, an ủi tôi. Mẹ chỉ bt cách gọi điện cho bác tôi, người mẹ thân và tin tưởng nhất để nghe lời an ủi.
Chỉ cs lúc đấy, tôi ms thấy đc sự yếu đuối của mẹ, kể cả khi đối diện vs người phụ nữ kia, mẹ tôi vẫn rất cứng rắn.
Sau đó bố tôi đã cho tôi một con mèo khác để chuộc lỗi.
Tôi nhận, nhưng có chắc rằng ông sẽ ko ném nó một lần nx ko?
Tôi nghĩ, chuyện đã qua r, sẽ ko sao. Nhưng tại sao khi viết những dòng này, tôi lại bật khóc r...
Dù chuyện đã qua đc vài năm và bh gia đình tôi cx đã hạnh phúc, đây vẫn là 1 ám ảnh tâm lý đối vs tôi.
Có lẽ câu chuyện trên ko đúng hoàn toàn 100% về trình tự, nhưng đây là trải nghiệm tht nhất của tôi.
Mong mng cho tôi những lời động viên và lời khuyên để cs thể vượt qua nó...
Cre: Cốt
=)) má ơi...
của toán à
@💫ⁿᵒ ⁿᵃᵐᵉ͜💤thông minh
Đr
Dùng AI thì ghi tham khảo zô nhé bạn
$No To6$
đừng để ý tên tui nha:)))
@ Nguyễn Trường An
Có to6 đấy? đây là chuyện cs tht, nó dành cả buổi kể về ám ảnh tâm lý nó, h lại đi nó AI. R lại đi ''no to6'', hay v.
. . .
ko biết nói gì :/
ai tóm tắt giúp mk vs, dài quá mk lười đọc :(
@Nguyễn Trường An
tôi mong là bạn trả lời nhầm câu hỏi
Ủa vậy hả? Tại thấy ghi 'Cre: Cốt' tưởng cốt AI, hóa ra cốt truyện thật à. Văn mượt thế này đi làm nhà văn được rồi đó
@hãy làm một con người bth đi🙏🙏🙏🙏
Tôi không trả lời nhầm.
Cốt là T, bn thân tôi...
bruh nhắc'1 câu' mà sao ai cũng nhẩy dựng lên như bị nói trúng tim đen vậy?(no to6)
@Nguyễn Trường An ...
@Nguyễn Trường An ai v
oh, tâm sức ngta viết, chuyện ngta trải qua mà bị nó là AI thì ko đc `nhảy dựng lên` à. Lúc nào cx `AI thì ghi tham khảo` mặc dù chx bt là người hay AI, bị vduyen á ^^
lại noto6 ....
Thì thấy ghi 'Cre: Cốt' nên nhắc nhẹ tưởng dùng AI, chứ ai biết cốt bạn thân đâu mà bắt bẻ. Nhắc văn minh thôi mà cả đám kéo vào hội đồng gắt thế. Giữ cái đầu lạnh đi các bạn ơi, no toxic nh
@Nguyễn Trường An ê tui ko có tham gia nha
tui vô tội ^^
cả đám này cs quen nhau đâu ^^ tại m chos quá bn ạ ^^
thấy bn nói vô lý th k có j
@okchx
? ủa mình có bảo mấy bn đấy quen bạn đâu?mình muốn nói là các bạn ấy lo chuyện bao đồng nhiều quá thôi
tr oi các bn nói tiếp đi để mk đi kể chuyện (nấu xói) nè
@Nguyễn Trường An :)
D ơi chị đói chuyện nấu xói lắm hẻ:0
ủa tưởng chuyện cậu=)))tội con mèo v tr
Tội con mèo vaiz