Phân tích câu tục ngữ Lá lành đùm lá rách 2Dân tộc Việt Nam với lịch sử bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước, trong suốt chiều dài lịch sử ấy có những truyền thống tốt đẹp được lưu truyền từ đời này qua đời khác. Một trong số đó là truyền thống yêu thương con người tinh thần tương thân tương ái được thể hiện qua câu tục ngữ: "Lá lành đùm lá rách".Như đã nói ở trên,...
Đọc tiếp
Phân tích câu tục ngữ Lá lành đùm lá rách 2
Dân tộc Việt Nam với lịch sử bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước, trong suốt chiều dài lịch sử ấy có những truyền thống tốt đẹp được lưu truyền từ đời này qua đời khác. Một trong số đó là truyền thống yêu thương con người tinh thần tương thân tương ái được thể hiện qua câu tục ngữ: "Lá lành đùm lá rách".
Như đã nói ở trên, truyền thống yêu thương con người, tinh thần tương thân tương ái, giúp đỡ lẫn nhau lúc khó khăn là một trong những truyền thống lâu đời nhất của dân tộc ta.
Về câu tục ngữ, câu này có hai lớp nghĩa, xét về lớp nghĩa đen là lớp nghĩa mà ta có thể thấy nó hiện ngay trong từng chữ mà chúng ta không cần phải suy luận gì. Lớp nghĩa này có thể hiểu là trong một cây, những chiếc lá lành có thể "che chở" cho những chiếc lá rách nát không lành lặn để cùng nhau vượt qua một trận mưa bão mà chiếc lá rách kia không bị rụng xuống. Từ lớp nghĩa đen này, ta có thể suy ra lớp nghĩa bóng của câu tục ngữ – là lớp nghĩa không hiển thị trực tiếp và người đọc phải tự suy luận ra dựa trên lớp nghĩa đen. Với câu tục ngữ này ta có thể hiểu nghĩa bóng của nó là nói về tình yêu thương, tinh thần tương thân tương ái giúp đỡ nhau lúc gặp khó khăn, hoạn nạn. Những người giàu thì giúp đỡ người nghèo, người đầy đủ thì giúp đỡ người túng thiếu. Cũng có rất nhiều câu ca dao, tục ngữ nói về tinh thần này như câu: "Bầu ơi thương lấy bí cùng/ Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn", hay "Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau cùng".
Câu tục ngữ đã trở thành một lối sống cao đẹp của nhân dân ta từ xưa đến nay và luôn được gìn giữ, phát huy qua từng thế hệ. Điều này được thể hiện qua những hành động thiết thực và ý nghĩa như chương trình "Vì người nghèo", "Lục lạc vàng", "Vượt lên chính mình" với nội dung đều là giúp đỡ những người nghèo vượt qua khó khăn, thử thách.
Trường em cũng có rất nhiều hoạt động với nội dung này như là khuyên góp quần áo, sách vở ủng hộ những bạn có hoàn cảnh khó khăn ở những vùng dân tộc khó khăn hay vùng sâu vùng xa. Mỗi dịp Tết đến xuân về thì học sinh trong trường và các thầy cô góp tiền để mua quà Tết cho những bạn thuộc diện khó khăn của trường. Đây đều là những hành động nhỏ nhưng rất thiết thực, giúp đỡ một phần nào khích lệ động viên tinh thần giúp họ vững tin hơn trong cuộc sống.
Câu tục ngữ có ý nghĩa rất sâu sắc, đó là tinh thần tương trợ giúp đỡ lẫn nhau khi gặp khó khăn hoạn nạn, đây là một truyền thống tốt đẹp cần được gìn giữ và phát huy.
xloi mình chưa có học:)
ko bt nx
vì nó MẠNH á bn
vì đó là bức tranh đẹp nhất của bác hoạ sĩ 😭
vì do ông (không nhớ tên ) dầm mưa vẽ
đó là chiếc lá do cụ Bơ-men vẽ lên tường trong đêm mưa gió. Cụ đã âm thầm ra ngoài giữa thời tiết khắc nghiệt để vẽ chiếc lá giống hệt thật, khiến nó không bị rơi dù gió bão rất mạnh.
vì nó không phải là chiếc lá thật , nó là tác phẩm phẩm của cụ Bơ-men
vì nó là chiếc lá non nhất, còn dai nên ko dễ gãy =)
Chiếc lá trong đêm bão tồn tại đượcvì đó không phải là chiếc lá thật. Đó là một bức tranh được cụ Bơ-men vẽ lên tường bằng tình yêu thương và sự hi sinh cao cả, nhằm thắp sáng niềm hy vọng và cứu sống cô họa sĩ trẻ Giôn-xi đang tuyệt vọng vì bệnh tật.
Đó là một chiếc lá được vẽ lên tường.
Cụ già Behrman đã âm thầm ra ngoài giữa đêm mưa gió để vẽ chiếc lá giống y như thật lên bức tường đối diện cửa sổ. Ông muốn cô bé Johnsy tin rằng chiếc lá vẫn còn, từ đó có thêm ý chí sống.
mình học lâu rồi nên nhỡ có viết sai chính tả thì cậu bỏ qua cho mình nhé
đọc hay v ,xúc động.·´¯`(>▂<)´¯`·. .·´¯`(>▂<)´¯`·.
Theo tôi đã đc học ở học kì i
Trong truyện ngắn "Chiếc lá cuối cùng" của O. Henry, chi tiết chiếc lá thường xuân vẫn hiên ngang tồn tại sau trận bão tuyết dữ dội đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Về mặt thực tế, chiếc lá ấy không hề bị gió bão thổi bay là bởi nó không phải là một chiếc lá tự nhiên, mà chính là một bức tranh được cụ Bơ-men bí mật vẽ lên bức tường gạch đối diện cửa sổ. Trong đêm mưa gió phũ phàng, khi chiếc lá thật cuối cùng đã rụng xuống, người họa sĩ già nghèo khổ đã lặng lẽ bắc thang, thắp đèn bão để hoàn thành "kiệt tác" duy nhất của đời mình nhằm cứu sống cô họa sĩ trẻ Giôn-xi. Bức tranh ấy sống động, chân thực đến mức màu xanh sẫm ở cuống lá và sắc vàng úa ở rìa lá đã đánh lừa được cả đôi mắt của những người làm nghệ thuật. Không chỉ mang ý nghĩa hiện thực, sự tồn tại kỳ diệu của chiếc lá qua đêm bão còn là biểu tượng nghệ thuật vô giá. Nó là liều thuốc tinh thần vô song giúp Giôn-xi rũ bỏ ý nghĩ buông xuôi, nhận ra sự ích kỷ của bản thân để khơi dậy nghị lực sống mạnh mẽ và chiến thắng căn bệnh hiểm nghèo. Đằng sau chiếc lá kiên cường trước bão giông ấy là cả một câu chuyện cảm động về tình yêu thương con người và sự hy sinh thầm lặng. Cụ Bơ-men đã đổi cả mạng sống của mình trong đêm lạnh giá để đổi lấy sự hồi sinh cho một tâm hồn tuyệt vọng. Qua đó, nhà văn O. Henry đã khẳng định một chân lý cao đẹp: Nghệ thuật chân chính không phải là cái gì xa xôi, mà là nghệ thuật vị nhân sinh, mật thiết gắn liền và phục vụ cho cuộc sống của con người.
Chiếc lá trong tác phẩm cùng tên của O. Henry có thể tồn tại qua đêm bão là vì:
Đây chính là kiệt tác của cụ Bơ-men, được đổi bằng chính mạng sống của cụ để cứu một tâm hồn đang tuyệt vọng.
vì thc ra đó ko phải lá tht
bật hack