Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a. Lời nói của Vũ Nương thể hiện phẩm chất vị tha, sống có tình có nghĩa của nàng.
b. Đây là một kết thúc vừa có hậu vừa không có hậu:
- Là một cái kết có hậu:
+ Vũ Nương được cứu sống.
+ Được sống bất tử, giàu sang.
+ Được minh oan trên bến Hoàng Giang.
- Nhưng không có hậu vì nàng không hạnh phúc thực sự:
+ Vẫn nhớ thương gia đình.
+ Vẫn mong trở về dương thế mà không thể.
Kết thúc này là kết thúc tất yếu, góp phần khắc họa hình tượng nhân vật Vũ Nương. Nàng là tiêu biểu cho phận bạc của biết bao người phụ nữ trong xã hội phong kiến bất công, tàn bạo, nặng nề lễ giáo, hà khắc.
Câu 1:
Sử dụng PTBĐ: Tự sự.
Câu 2:
Một thán từ được sử dụng trong đoạn văn trên: Ô hay!
( Ở chỗ: - Ô hay! Thế ra ông cũng là cha tôi ư? Ông lại biết nói chứ không như cha tôi trước kia chỉ nín thin thit.")
Câu 3:
Ghi lại lời dẫn trực tiếp : Ô hay! Thế ra ông cũng là cha tôi ư? Không như cha tôi trước kia chỉ nín thin thít.
b, Nội dung khái quát: Lời Vũ Nương dặn chồng khi ra trận: Mong chồng có thể tự bảo vệ bản thân, sớm trở về đoàn tụ với gia đình
Thành phần biệt lập: thành phần phụ chú (người con gái quê ở Nam Xương), nhằm bổ sung thông tin về quê quán cho nhân vật được kể.
1/ Đoạn văn trên trích từ tác phẩm Truyền kì mạn lục, đoạn văn trích trong truyện thứ 16/20 truyện, câu chuyện: Chuyện người con gái Nam Xương. Tác giả là Nguyễn Dữ.
2/ Phương thức biểu đạt là miêu tả, tự sự.
3/ Nội dung chính: Miêu tả nhân vật Vũ Nương về sắc đẹp, tính tình, và chuyện chàng Trương cưới nàng về làm vợ.
4/ (cho mik hỏi là bộ phận in đậm là bộ phận nào?)
5/ "tư dung tốt đẹp": nhan sắc và dáng vẻ tốt đẹp.
"dung hạnh": nhan sắc và đức hạnh.
6/ phương thức liên kết: phép nối, phép lặp, phép thế.
+ phép nối: từ ngữ để nối 'song'.
+ phép lặp: từ 'Trương'
+ phép thế: từ 'nàng','vợ' thế cho từ 'Vũ Nương'.

Đoạn trích "Chuyện tình ở Thanh Trì" trích "Lan trì kiến văn lục" đã nói lên sự vượt lên rào cản số phận của tình yêu đôi lứa ở xã hội xưa. Tuy vậy, em lại đặc biệt ấn tượng sâu sắc khi tìm hiểu về nhân vật chàng trai trong truyện - Nguyễn Sinh. Có thể thấy rõ trong văn bản, chàng là một người có dung mạo đẹp, tư chất vốn đã thông minh, đã thế giọng hát lại trong trẻo, ngọt ngào nhưng hoàn cảnh của chàng lại rất éo le, khốn khó. Bởi Nguyễn Sinh từ nhỏ đã mồ côi cha, phải tạm gác lại việc học, tìm một công việc tạm bợ mà sinh sống qua ngày - chèo đò. Thế nhưng, khi cô con gái nhà giàu họ Trần đem lòng cảm mến chàng, nhờ người manh mối thì cha của nàng lại phá vỡ tình cảm giữa họ. Chính sự việc này khiến chàng khổ tâm, đau lòng, dằn vặt bản thân, phẫn chí mà bỏ đi xa để lập nghiệp, tự nhủ với lòng rằng sẽ tìm đủ tiền để cưới xin được nàng. Nhưng số phận lại lần nữa trêu đùa chàng trai tội nghiệp, khi mà đã rạng danh trở về, ao ước được thấy nụ cười của người mình yêu, chàng lại hay tin rằng cô gái vì quá buồn lòng mà đã ra đi mãi mãi. Từ hành động sắm sửa lễ vật đến điếu nàng cho đến sự việc nhận lấy món quà cuối cùng mà người thương để lại, có thể thấy Nguyễn Sinh là người chung thủy, tấm lòng son sắc, không phụ bạc người mình yêu và cái chết cũng không thể chia lìa được tình cảm thiêng liêng, to lớn ấy của họ. Qua hình tượng Nguyễn Sinh, nhà văn Vũ Trinh muốn nói lên khát vọng được bày tỏ của tình cảm đôi lứa, tình cảm thuần khiết, trong trẻo, đáng quý nhất và phê phán những lối hủ tục thời phong kiến của xã hội xưa.