Phần 1

(4 câu)
Câu 1
Tự luận

NGÀY XƯA

Vũ Cao

Mẹ tôi ru cháu chiều chiều
Thường là ru mấy câu Kiều cháu nghe:
“Mây Tần khoá kín song the
Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao…”
Tôi rằng: cháu hiểu làm sao
Những câu thơ tự thuở nào, mẹ ơi!
Mẹ nhìn, chẳng trả lời tôi,
Hai tay ôm cháu, mẹ ngồi vẫn ru:
“Mai sau dù có bao giờ
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này...”
Con tôi đôi má tròn đầy
Lại ngon giấc ngủ thơ ngây chiều chiều.

Bâng khuâng mẹ nói một điều:
− Nghĩ mà thương phận cô Kiều ngày xưa...

(Vũ Cao, Thơ với tuổi thơ, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2001)

Bài làm:
Câu 2
Tự luận

NGÀY XƯA

Vũ Cao

Mẹ tôi ru cháu chiều chiều
Thường là ru mấy câu Kiều cháu nghe:
“Mây Tần khoá kín song the
Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao…”
Tôi rằng: cháu hiểu làm sao
Những câu thơ tự thuở nào, mẹ ơi!
Mẹ nhìn, chẳng trả lời tôi,
Hai tay ôm cháu, mẹ ngồi vẫn ru:
“Mai sau dù có bao giờ
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này...”
Con tôi đôi má tròn đầy
Lại ngon giấc ngủ thơ ngây chiều chiều.

Bâng khuâng mẹ nói một điều:
− Nghĩ mà thương phận cô Kiều ngày xưa...

(Vũ Cao, Thơ với tuổi thơ, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2001)

Bài làm:
Câu 3
Tự luận

NGÀY XƯA

Vũ Cao

Mẹ tôi ru cháu chiều chiều
Thường là ru mấy câu Kiều cháu nghe:
“Mây Tần khoá kín song the
Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao…”
Tôi rằng: cháu hiểu làm sao
Những câu thơ tự thuở nào, mẹ ơi!
Mẹ nhìn, chẳng trả lời tôi,
Hai tay ôm cháu, mẹ ngồi vẫn ru:
“Mai sau dù có bao giờ
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này...”
Con tôi đôi má tròn đầy
Lại ngon giấc ngủ thơ ngây chiều chiều.

Bâng khuâng mẹ nói một điều:
− Nghĩ mà thương phận cô Kiều ngày xưa...

(Vũ Cao, Thơ với tuổi thơ, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2001)

Bài làm:
Câu 4
Tự luận

NGÀY XƯA

Vũ Cao

Mẹ tôi ru cháu chiều chiều
Thường là ru mấy câu Kiều cháu nghe:
“Mây Tần khoá kín song the
Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao…”
Tôi rằng: cháu hiểu làm sao
Những câu thơ tự thuở nào, mẹ ơi!
Mẹ nhìn, chẳng trả lời tôi,
Hai tay ôm cháu, mẹ ngồi vẫn ru:
“Mai sau dù có bao giờ
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này...”
Con tôi đôi má tròn đầy
Lại ngon giấc ngủ thơ ngây chiều chiều.

Bâng khuâng mẹ nói một điều:
− Nghĩ mà thương phận cô Kiều ngày xưa...

(Vũ Cao, Thơ với tuổi thơ, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2001)

Bài làm: