Bài học cùng chủ đề
Báo cáo học liệu
Mua học liệu
Mua học liệu:
-
Số dư ví của bạn: 0 coin - 0 Xu
-
Nếu mua học liệu này bạn sẽ bị trừ: 2 coin\Xu
Để nhận Coin\Xu, bạn có thể:
Luyện tập Tôi có một giấc mơ SVIP
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Văn bản Tôi có một giấc mơ bàn về vấn đề xã hội nào sau đây?
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Luận đề của văn bản Tôi có một giấc mơ được thể hiện khái quát ở
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Ngày 28-8-1963, Mác-tin Lu-thơ Kinh đọc bài diễn văn nổi tiếng I Have a Dream (Tôi có một giấc mơ) tại đâu?
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Ý nào dưới đây không phải đặc sắc nghệ thuật của văn bản Tôi có một giấc mơ?
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
Ý nào sau đây nêu đúng nội dung chính của đoạn văn trên?
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Trong cuộc đấu tranh đòi quyền con người, Mác-tin Lu-thơ Kinh nhấn mạnh điều gì sau đây?
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Mác-tin Lu-thơ Kinh cho rằng cuộc đấu tranh cần được tiến hành dựa trên điều gì sau đây?
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
Trong phần 3 của văn bản, Mác-tin Lu-thơ Kinh không thể hiện giấc mơ nào sau đây?
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Việc tác giả Mác-tin Lu-thơ Kinh dẫn ra văn kiện lịch sử nổi tiếng Tuyên ngôn Giải phóng con người của nước Mỹ có những tác dụng nào dưới đây? (Chọn 2 đáp án)
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Mác-tin Lu-thơ Kinh thể hiện niềm tin vào một tương lai như thế nào?
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Phong cách ngôn ngữ của văn bản Tôi có một giấc mơ là
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Yếu tố biểu cảm được sử dụng trong văn bản Tôi có một giấc mơ có tác dụng
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Điền vào các chỗ trống sau.
Văn bản Tôi có một giấc mơ thể hiện khát vọng tự do, bình đẳng, công lí của người da đen và lên án mạnh mẽ nạn ở nước . Đồng thời, tác giả khẳng định niềm tin mãnh liệt vào một tương lai tốt đẹp, nơi con người được sống trong tình anh em, được tôn trọng và có quyền sống chính đáng.
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Ai là người đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người?
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Theo văn bản, vì sao tác giả Mác-tin Lu-thơ Kinh khẳng định "chúng ta không hề bước đi đơn độc"?
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Trong văn bản, điều gì dưới đây được xem là cơ sở để con người cùng hướng tới tự do?
đọc:
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Ý nào dưới đây không phải là luận điểm của văn bản?
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Nhận xét nào dưới đây đúng nhất về sức thuyết phục của văn bản?
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Hình ảnh "những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em" thể hiện điều gì sau đây? (Chọn 2 đáp án)
TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ
1. Tôi vui mừng được tham gia cùng các bạn ngày hôm nay, trong một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vĩ đại nhất vì hoà bình trong lịch sử nước Mỹ.
Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại, người mà tượng của ông, chúng ta vẫn đang tiến tới, đã kí Tuyên ngôn Giải phóng con người. Sự ra đời của sắc lệnh quan trọng này như ánh lửa hiệu cho hi vọng của hàng triệu nô lệ da đen, những người đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa của sự bất công đáng khinh miệt. Nó ra đời như bình minh rực rỡ chấm dứt đêm trường nô lệ.
Nhưng một trăm năm sau, những người da đen vẫn không được tự do. Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da đen vẫn chìm trong khổ cực bởi sự kìm hãm của tình trạng chia cắt chủng tộc và xiềng xích phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn phải sống trên hòn đảo đơn độc của sự nghèo nàn ngay giữa đại dương rộng lớn của sự thịnh vượng về vật chất. Một trăm năm sau, những người da đen vẫn mòn mỏi chờ đợi trong góc tối của xã hội Mỹ và nhận thấy mình đang bị lưu đày trên chính mảnh đất quê hương mình. Và vì thế, ngày hôm nay, chúng ta tập hợp ở đây để phơi bày về tình trạng đáng xấu hổ đó. […]
2. Nhưng có điều tôi phải nói với các bạn, những người đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến lâu đài của công lí. Trong quá trình giành lại vị trí xứng đáng của chúng ta trong xã hội, chúng ta không được phép gây ra những hành động sai trái. Chúng ta không được phép cố gắng làm dịu nỗi khát tự do của mình bằng cách uống từ chiếc cốc của sự đắng cay và lòng thù hận. Chúng ta phải luôn luôn tiến hành cuộc đấu tranh dựa trên phẩm giá và tính kỉ luật. Chúng ta không cho phép sự kháng nghị sáng tạo của chúng ta thoái hóa thành hành động bạo lực thô bạo. Không ngừng nghỉ, chúng ta phải hướng tới đỉnh cao huy hoàng của hành động lấy sức mạnh tinh thần chống lại vũ lực.
Tinh thần chiến đấu thái quá, điều đã nhấn chìm xã hội của người da đen, không được phép dẫn chúng ta đến hành động ngờ vực tất cả những người da trắng, vì nhiều người anh em da trắng, minh chứng bằng sự hiện diện của họ ngày hôm nay, đến đây để thừa nhận rằng tự do của họ luôn gắn liền với tự do của chúng ta. Và chúng ta không hề bước đi đơn độc.
Và khi chúng ta bước đi, chúng ta phải cam kết rằng chúng ta luôn luôn tiến về phía trước. Chúng ta không được phép quay lại. Có những người hỏi chúng ta, những người đấu tranh vì quyền con người, "Khi nào các anh mới thoả mãn?". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi người da đen vẫn là nạn nhân của sự sợ hãi trong im lặng trước hành vi tàn bạo của cảnh sát. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi cơ thể chúng ta mệt mỏi sau chặng đường dài, không thể thuê một căn phòng trong các nhà nghỉ dọc đường cao tốc hay các khách sạn trong thành phố. Chúng ta không bao giờ thỏa mãn khi người da đen chỉ có thể chuyển từ ngôi nhà ở chuột nhỏ hơn sang ngôi nhà ổ chuột lớn hơn. Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi những đứa trẻ của chúng ta còn bị tước đoạt cá tính và bị đánh cắp nhân phẩm bởi khẩu hiệu tuyên bố "Chỉ dành cho người da trắng". Chúng ta không bao giờ thoả mãn khi mà vẫn còn người da đen ở Mi-xi-xi-pi (Mississippi) không được đi bầu cử và bất kì người da đen nào ở Niu Oóc (New York) cũng nghĩ rằng anh ta chẳng có gì để bầu cử. Không, không, chúng ta không thoả mãn, và chúng ta sẽ không thoả mãn cho tới khi công lí chảy cuồn cuộn như dòng nước, và sự công bằng giống như một dòng suối mạnh mẽ. […]
3. Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, đất nước này sẽ trỗi dậy và sống theo ý nghĩa thật trong tín ngưỡng của chính mình: "Chúng ta tin những chân lí đó là hiển nhiên, rằng mọi người sinh ra có quyền bình đẳng".
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, trên những ngọn đồi đỏ ở Gioóc-gi-a (Georgia), con cháu của những người nô lệ cũ và con cháu của những người chủ nô cũ sẽ có thể ngồi lại với nhau quanh chiếc bàn của tình anh em.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, thậm chí bang Mi-xi-xi-pi, một bang đang bốc lửa với sức nóng của sự bất công, bức bối với sức nóng của sự đàn áp, sẽ trở thành một ốc đảo của tự do và công bằng.
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, bốn đứa con nhỏ của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi mà chúng không bị đối xử vì màu da của mình, mà dựa trên bản chất và phẩm giá của chúng.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, ở A-la-ba-ma (Alabama), nơi có những kẻ phân biệt chủng tộc xấu xa, nơi mà cảnh quyền luôn tuôn ra những từ ngữ như "thuyết phân biệt" hay "sự vô hiệu hoá" – một ngày nào đó ngay tại A-la-ba-ma, những đứa trẻ da đen sẽ có thể nắm tay với những đứa trẻ da trắng như anh chị em.
Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!
Tôi có một giấc mơ rằng một ngày nào đó, mọi thung lũng sẽ được nâng cao, và mọi ngọn đồi sẽ được hạ thấp, chỗ gồ ghề sẽ được san phẳng, và chỗ quanh co, khúc khuỷu sẽ được nắn thẳng; cũng như sự vinh hiển của Chúa sẽ hiển lộ và được tất cả con người xác thịt cùng chiêm ngưỡng.
Đó là hi vọng của chúng ta, và đó cũng là niềm tin mà tôi sẽ mang theo khi quay lại miền Nam.
Với niềm tin này, chúng ta có thể đào hòn đá hi vọng khỏi ngọn núi tuyệt vọng. Với niềm tin này, chúng ta có thể biến sự bất hoà ồn ào của đất nước này thành một bản nhạc giao hưởng du dương của tình anh em. Với niềm tin này, chúng ta có thể làm việc cùng nhau, cầu nguyện cùng nhau, đấu tranh cùng nhau, bị nhốt vào nhà tù cùng nhau, đứng lên vì tự do cùng nhau, vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ được tự do. […]
(Tổng thống Mỹ – những bài diễn văn nổi tiếng, Alpha Book tuyển chọn, NXB Thế giới, Hà Nội, 2015)
Thông điệp có ý nghĩa nhất mà văn bản gửi đến người đọc là
Bạn có thể đăng câu hỏi về bài học này ở đây