Luyện tập Prô-mê-tê bị xiềng

Câu 1

THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ ÉT-SIN

Ét-sin (khoảng 525 − 456 trước Công nguyên) là một nhà viết kịch Hy Lạp cổ đại. Ông sinh ra tại Ê-lêu-xít, gần A-then, trong một gia đình quý tộc. Ét-sin đã có nhiều đóng góp cho thể loại bi kịch thời cổ đại.

Trước Ét-sin, các vở kịch thường chỉ có một diễn viên tương tác với dàn đồng ca. Ông là người đầu tiên đưa vào vở kịch diễn viên thứ hai, tạo ra khả năng đối thoại và xung đột giữa các nhân vật, làm tăng tính kịch và chiều sâu cho vở diễn.

Thứ hai, các tác phẩm của ông thường khai thác các chủ đề lớn như số phận, công lý, ý chí tự do, xung đột giữa con người và thần linh. Ông thường sử dụng các câu chuyện thần thoại để truyền tải những thông điệp triết học sâu sắc.

Thứ ba, kịch của Ét-sin nổi bật với ngôn ngữ hùng tráng, giàu chất thơ và tính biểu tượng cao. Ông có khả năng xây dựng các nhân vật với nội tâm phức tạp và khắc hoạ rõ nét những mâu thuẫn trong xã hội.

Thứ tư, Ét-sin được cho là người đầu tiên sáng tạo ra cấu trúc bộ ba bi kịch (trilogy), nơi ba vở kịch liên quan đến nhau kể một câu chuyện lớn. Bộ ba Ô-rét-xơ-tei-a (A-ga-mem-nông, Những thiếu nữ viếng mộ, Những nữ thần ân đức) là ví dụ duy nhất còn tồn tại nguyên vẹn của thể loại này.

Chính vì những đóng góp vĩ đại cho thể bi kịch cổ đại, Ét-sin được mệnh danh là "cha đẻ của bi kịch".

Ét-sin là tác giả nổi tiếng của quốc gia nào?

La Mã.
Ấn Độ.
Hy Lạp.
Lưỡng Hà.
Câu 2

THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ ÉT-SIN

Ét-sin (khoảng 525 − 456 trước Công nguyên) là một nhà viết kịch Hy Lạp cổ đại. Ông sinh ra tại Ê-lêu-xít, gần A-then, trong một gia đình quý tộc. Ét-sin đã có nhiều đóng góp cho thể loại bi kịch thời cổ đại.

Trước Ét-sin, các vở kịch thường chỉ có một diễn viên tương tác với dàn đồng ca. Ông là người đầu tiên đưa vào vở kịch diễn viên thứ hai, tạo ra khả năng đối thoại và xung đột giữa các nhân vật, làm tăng tính kịch và chiều sâu cho vở diễn.

Thứ hai, các tác phẩm của ông thường khai thác các chủ đề lớn như số phận, công lý, ý chí tự do, xung đột giữa con người và thần linh. Ông thường sử dụng các câu chuyện thần thoại để truyền tải những thông điệp triết học sâu sắc.

Thứ ba, kịch của Ét-sin nổi bật với ngôn ngữ hùng tráng, giàu chất thơ và tính biểu tượng cao. Ông có khả năng xây dựng các nhân vật với nội tâm phức tạp và khắc hoạ rõ nét những mâu thuẫn trong xã hội.

Thứ tư, Ét-sin được cho là người đầu tiên sáng tạo ra cấu trúc bộ ba bi kịch (trilogy), nơi ba vở kịch liên quan đến nhau kể một câu chuyện lớn. Bộ ba Ô-rét-xơ-tei-a (A-ga-mem-nông, Những thiếu nữ viếng mộ, Những nữ thần ân đức) là ví dụ duy nhất còn tồn tại nguyên vẹn của thể loại này.

Chính vì những đóng góp vĩ đại cho thể bi kịch cổ đại, Ét-sin được mệnh danh là "cha đẻ của bi kịch".

Ét-sin đã có nhiều đóng góp cho thể loại văn học nào?

Thơ.
Sử thi.
Bi kịch.
Tiểu thuyết.
Câu 3

THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ ÉT-SIN

Ét-sin (khoảng 525 − 456 trước Công nguyên) là một nhà viết kịch Hy Lạp cổ đại. Ông sinh ra tại Ê-lêu-xít, gần A-then, trong một gia đình quý tộc. Ét-sin đã có nhiều đóng góp cho thể loại bi kịch thời cổ đại.

Trước Ét-sin, các vở kịch thường chỉ có một diễn viên tương tác với dàn đồng ca. Ông là người đầu tiên đưa vào vở kịch diễn viên thứ hai, tạo ra khả năng đối thoại và xung đột giữa các nhân vật, làm tăng tính kịch và chiều sâu cho vở diễn.

Thứ hai, các tác phẩm của ông thường khai thác các chủ đề lớn như số phận, công lý, ý chí tự do, xung đột giữa con người và thần linh. Ông thường sử dụng các câu chuyện thần thoại để truyền tải những thông điệp triết học sâu sắc.

Thứ ba, kịch của Ét-sin nổi bật với ngôn ngữ hùng tráng, giàu chất thơ và tính biểu tượng cao. Ông có khả năng xây dựng các nhân vật với nội tâm phức tạp và khắc hoạ rõ nét những mâu thuẫn trong xã hội.

Thứ tư, Ét-sin được cho là người đầu tiên sáng tạo ra cấu trúc bộ ba bi kịch (trilogy), nơi ba vở kịch liên quan đến nhau kể một câu chuyện lớn. Bộ ba Ô-rét-xơ-tei-a (A-ga-mem-nông, Những thiếu nữ viếng mộ, Những nữ thần ân đức) là ví dụ duy nhất còn tồn tại nguyên vẹn của thể loại này.

Chính vì những đóng góp vĩ đại cho thể bi kịch cổ đại, Ét-sin được mệnh danh là "cha đẻ của bi kịch".

Đâu không phải đóng góp của Ét-sin cho thể loại bi kịch?

Đưa vào vở kịch một diễn viên tương tác với dàn đồng ca.
Khai thác các chủ đề lớn như số phận, công lý, xung đột giữa con người và thần linh.
Sử dụng ngôn ngữ hùng tráng, giàu chất thơ và tính biểu tượng cao.
Sáng tạo ra cấu trúc bộ ba bi kịch.
Câu 4

THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ ÉT-SIN

Ét-sin (khoảng 525 − 456 trước Công nguyên) là một nhà viết kịch Hy Lạp cổ đại. Ông sinh ra tại Ê-lêu-xít, gần A-then, trong một gia đình quý tộc. Ét-sin đã có nhiều đóng góp cho thể loại bi kịch thời cổ đại.

Trước Ét-sin, các vở kịch thường chỉ có một diễn viên tương tác với dàn đồng ca. Ông là người đầu tiên đưa vào vở kịch diễn viên thứ hai, tạo ra khả năng đối thoại và xung đột giữa các nhân vật, làm tăng tính kịch và chiều sâu cho vở diễn.

Thứ hai, các tác phẩm của ông thường khai thác các chủ đề lớn như số phận, công lý, ý chí tự do, xung đột giữa con người và thần linh. Ông thường sử dụng các câu chuyện thần thoại để truyền tải những thông điệp triết học sâu sắc.

Thứ ba, kịch của Ét-sin nổi bật với ngôn ngữ hùng tráng, giàu chất thơ và tính biểu tượng cao. Ông có khả năng xây dựng các nhân vật với nội tâm phức tạp và khắc hoạ rõ nét những mâu thuẫn trong xã hội.

Thứ tư, Ét-sin được cho là người đầu tiên sáng tạo ra cấu trúc bộ ba bi kịch (trilogy), nơi ba vở kịch liên quan đến nhau kể một câu chuyện lớn. Bộ ba Ô-rét-xơ-tei-a (A-ga-mem-nông, Những thiếu nữ viếng mộ, Những nữ thần ân đức) là ví dụ duy nhất còn tồn tại nguyên vẹn của thể loại này.

Chính vì những đóng góp vĩ đại cho thể bi kịch cổ đại, Ét-sin được mệnh danh là "cha đẻ của bi kịch".

Tác phẩm nào sau đây nằm trong bộ ba Ô-rét-xơ-tei-a của Ét-sin?

Những thiếu nữ cầu xin.
Những nữ thần ân đức.
Prô-mê-tê bị xiềng.
Quân Ba Tư.
Câu 5

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Đoạn trích Prô-mê-tê bị xiềng có sự kết hợp của những phương thức biểu đạt nào?

Tự sự và biểu cảm.
Miêu tả và biểu cảm.
Nghị luận và biểu cảm.
Thuyết minh và biểu cảm.


Câu 6

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Nối nội dung sau đây để làm rõ bố cục văn bản Prô-mê-tê bị xiềng.

Câu 7

Tóm tắt vở kịch Prô-mê-tê bị xiềng

− Prô-mê-tê là một vị thần khổng lồ, được biết đến là người tạo ra loài người từ đất sét và ban cho họ trí tuệ.

− Ông là con trai của thần khổng lồ I-a-pê-tớt và nữ thần Tê-mít. Ông là anh em của Át-lát, Ê-pi-mê-tê, và Mê-nô-ét-ti-út.

− Prô-mê-tê nổi tiếng với việc dám đối đầu với thần Dớt để bảo vệ và giúp đỡ nhân loại. Cụ thể, ông đã đánh lừa Dớt trong việc tế lễ. Để đảm bảo con người được hưởng phần thịt ngon hơn, Prô-mê-tê đã lừa Dớt chọn phần xương và mỡ bọc trong da, còn phần thịt thì giấu đi. Điều này khiến Dớt tức giận và quyết định không ban lửa cho loài người. Bất chấp lệnh cấm của Dớt, Prô-mê-tê đã lẻn lên đỉnh Ơ-lim-pớt, ăn cắp ngọn lửa từ lò rèn của thần Hê-phai-xtớt và trao nó cho loài người. Ngọn lửa này không chỉ giúp con người sưởi ấm, nấu nướng mà còn mở đường cho sự phát triển của văn minh và kĩ thuật.

− Để trừng phạt hành động táo bạo của Prô-mê-tê, thần Dớt đã ra lệnh Hê-phai-xtớt xích ông vào một tảng đá ở đỉnh núi Cô-ca-dơ. Khi nghe điều này, ai cũng thương xót cho Prô-mê-tê. Hàng ngày, một con diều hâu sẽ đến ăn lá gan của ông. Điều tàn khốc là lá gan này lại tự tái sinh vào ban đêm, khiến Prô-mê-tê phải chịu đựng sự đau đớn triền miên.

− Cuối cùng, sau nhiều thế kỉ chịu đựng, Prô-mê-tê đã được giải thoát bởi người anh hùng Hê-ra-clét.

Sắp xếp các nội dung sau sao cho phù hợp để tìm hiểu về cốt truyện của vở kịch Prô-mê-tê bị xiềng.

  • Thần Dớt cho người giải Prô-mê-tê đến nơi gánh chịu hình phạt vì Thần đã lấy cắp lửa đưa cho con người.
  • Prô-mê-tê bị đóng đinh trên đỉnh núi Cô-ca-dơ và bị một con diều hâu ngày đêm moi gan móc ruột.
  • Prô-mê-tê thà chịu cực hình còn hơn làm nô lệ cho Dớt. Ai cũng thương xót cho Prô-mê-tê.
  • Hê-phai-xtớt được cử giết Prô-mê-tê, tuy rất thương Prô-mê-tê nhưng không thể làm trái lời Dớt.
Câu 8

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Đâu không phải đặc điểm tính cách của Prô-mê-tê được thể hiện trong đoạn trích?

Vị tha, thương xót nhân loại.
Hèn nhát, dễ dàng đầu hàng.
Dũng cảm, kiên cường.
Thông thái, có tầm nhìn xa trông rộng.
Câu 9

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Theo lời Prô-mê-tê, lí do chính khiến Thần bị Thần Vương Dớt trừng phạt là gì?

Không nghe lời khuyên của mẹ mình là Tê-mít.
Chống lại Dớt trong cuộc chiến giành ngôi báu.
Thương xót và bảo vệ loài người.
Tiết lộ bí mật về tương lai của các thần linh.
Câu 10

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Tính cách nào của Prô-mê-tê được thể hiện rõ nhất qua hành động đánh cắp lửa của Thần Dớt để ban cho loài người?

Thương xót loài người.
Sự kiên cường, bất khuất.
Hèn nhát, yếu đuối.
Sự thông thái, khôn ngoan.
Câu 11

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Thái độ đối lập giữa Prô-mê-tê và Thần Dớt trong đoạn trích đã làm nổi bật đặc điểm tính cách nào của Prô-mê-tê?

Nhút nhát và sợ hãi.
Thờ ơ, thiếu trách nhiệm.
Tàn bạo và độc ác.
Vị tha, lòng trắc ẩn.


Câu 12

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Prô-mê-tê đã không hề tiếc nuối về việc mình đã làm, ngay cả khi phải chịu đựng xiềng xích và nỗi đau thể xác. Điều này cho thấy ông là người như thế nào?

Thiếu suy nghĩ, không lường trước hậu quả.
Kiên định với lí tưởng và hành động của mình.
Thờ ơ với số phận của bản thân.
Có ý chí phục thù mãnh liệt.
Câu 13

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Nhân vật Prô-mê-tê không chỉ dũng cảm chống lại Thần Dớt mà còn có lòng yêu thương vô bờ với con người. Điều này được thể hiện rõ nhất qua hành động nào?

Đánh cắp lửa thần để ban cho loài người.
Tiết lộ bí mật về số phận của Thần Dớt.
Khuyên nhủ các Khổng Lồ dùng mưu trước khi dùng bạo lực.
Chịu đựng hình phạt khủng khiếp của Thần Dớt.
Câu 14

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Qua lời kể của Prô-mê-tê về việc khuyên nhủ các Khổng Lồ, tính cách nào của Thần được thể hiện?

Thông thái, mưu lược.
Bạo ngược, tàn ác.
Yếu đuối, hèn nhát.
Thiếu quyết đoán, do dự.
Câu 15

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Chi tiết: "Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt / Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!" thể hiện tính cách gì của Prô-mê-tê?

Tự trọng, kiên định.
Bất cần, thờ ơ.
Tự mãn, kiêu ngạo.
Kiêu căng, bất cần.
Câu 16

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Prô-mê-tê đã giúp đỡ Dớt bằng cách nào để Dớt chiến thắng và lên ngôi Thần Vương?

Tiết lộ cho Dớt những yếu điểm của Crô-nốt.
Tập hợp các Khổng Lồ con U-ra-nốt và Trái Đất theo phe Dớt.
Đưa ra lời khuyên rằng mưu mẹo sẽ thắng bạo lực.
Sử dụng sức mạnh bạo lực để chống lại Crô-nốt.
Câu 17

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Sau khi lên ngôi Thần Vương, hành động của Dớt đối với con người trần gian là gì?

Giúp đỡ họ tránh khỏi sự đau khổ ở địa ngục.
Ban cho họ những đặc ân như đã ban cho các thần linh.
Huỷ diệt giống người để tạo ra một giống mới thay thế.
Trừng phạt những ai đã đứng về phe Crô-nốt.
Câu 18

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Cảm xúc nào được Prô-mê-tê thể hiện khi kể lại câu chuyện của mình?

Chua xót nhưng vẫn kiên định với lựa chọn của mình.
Bày tỏ lòng thù hận Thần Vương Dớt vì sự vô ơn.
Vui mừng và tự hào về những việc đã làm cho loài người.
Hối hận vì những quyết định và hành động trong quá khứ.
Câu 19

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Trong những nhận định sau, nhận định nào đúng, nhận định nào sai khi nói về các nhân vật trong đoạn trích Prô-mê-tê bị xiềng?

(Nhấp vào ô màu vàng để chọn đúng / sai)
a) Dớt đã thương xót và cứu giúp con người.
b) Prô-mê-tê chỉ khuyên Dớt tha thứ, Thần không trực tiếp cứu giúp.
c) Các Khổng Lồ đã cứu giúp con người trần gian.
d) Prô-mê-tê đã ngăn không để người trần nát thịt tan xương.
Câu 20

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Trong những nhận định sau, nhận định nào đúng, nhận định nào sai khi nói về nhân vật Prô-mê-tê trong đoạn trích Prô-mê-tê bị xiềng?

(Nhấp vào ô màu vàng để chọn đúng / sai)
a) Đau khổ vì bị trừng phạt, không hối hận vì hành động cứu người.
b) Thừa nhận rằng hành động của mình đã mang lại đau thương thê thảm xót xa.
c) Hối hận vì đã tin Dớt thay vì đứng về phe Crô-nốt.
d) Cảm thấy nhục nhã và hối hận khi đã giúp đỡ loài người.
Câu 21

Prô-mê-tê bị xiềng

(Trích)

Ét-sin (Eschyle)

NHẠC TRƯỞNG

Hãy tiết lộ cho chúng em được rõ

Vì lí do nào bị Thần Vương giam giữ

Và đối xử khắt khe tàn ác, đê hèn.

Hãy cho chúng em được biết hết căn nguyên

Nếu Người thấy nói ra mà chẳng ngại.

PRÔ-MÊ-TÊ

Quả thực với ta, chỉ nhắc tới đã là chua xót!

Mà lặng đi càng nặng nỗi đau thương.

Cả hai bên đều xao xuyến bàng hoàng,

Từ các thần linh buông mình trong oán hận

Và giữa họ sự bất hoà xảy đến

Kẻ muốn đẩy Crô-nốt (Cronos) đi rời khỏi ngôi trời

Hòng chuyển cả quyền hành cho Dớt nắm trong tay.

Kẻ ngược lại thì đấu tranh kiên quyết

Hòng ngăn cản không bao giờ để Dớt

Chiếm được quyền thống trị các thần linh.

Ta đã lựa những câu khuyên khôn khéo chân tình

Góp với các Khổng Lồ con U-ra-nốt (Uranos) và Trái Đất

Nhưng họ không nghe, họ khinh dùng mưu chước,

Tin ở sức mình họ tưởng đâu có thể dễ như không

Dùng bạo lực giản đơn chiếm đoạt ngai vàng!

Nhưng ta, thì mẹ ta − Tê-mít (Thémis) hoặc Gai-a (Gaia) cũng vậy

Tên gọi khác nhau mà cùng chung hình thái

Đã bao lần nói cho ta biết trước tương lai

Sẽ diễn biến ra sao những lúc sau này,

Rằng nhờ mưu mẹo chứ không phải bạo quyền và sức mạnh

Mà ngôi thống trị vào tay người chiến thắng

Ta giãi bày thông tỏ mọi điều trên,

Nhưng họ không thèm ban cho ta đến cả một cái nhìn!

Trong tình huống ấy, ta nghĩ bụng: với ta, tốt nhất

Là kéo cả mẹ ta đứng về phía Dớt

Hắn sẽ vui lòng theo nhã ý mẹ con ta

Chính nhờ những câu khuyên nhủ thực thà

Của ta đó, mà cái địa ngục Tác-ta (Tartare) đen ngòm thăm thẳm

Đang giam giữ Crô-nốt cổ xưa cùng toàn phe cánh.

Đó, những việc ta đã từng làm cho ông chủ của muôn thần

Và đây, các nàng trông những hình phạt đau thương

Hắn sử dụng để đền ơn ta thuở trước!

Đây cái tệ hại vốn đi đôi cùng bạo ngược

Là thiếu lòng tin ở cả bạn bè

Còn cái điều các nàng hỏi han ta:

Vì sao hắn đoạ đày ta như vậy,

Ta sẽ nói cho các nàng hay mọi nỗi:

Ngay sau khi đoạt cho mình ngôi báu của cha xong,

Hắn ban đặc ân cho tất cả các thần

Và định ngôi thứ trong triều đình của hắn

Nhưng không đếm xỉa tới khách trần khốn nạn

Hắn còn toan hủy diệt giống người

Để sinh ra một giống mới lên thay.

Không ai ngoài ta dám cưỡng lại điều hắn ta dự định.

Một mình ta dám đứng lên can đảm

Ngăn không để người trần nát thịt tan xương

Bước xuống âm ti, nơi Ha-đét (Hadès) suối vàng.

Đấy, duyên cớ vì sao ta phải

Gập mình dưới sức nặng đè oan trái

Của những đau thương thê thảm xót xa.

Vì thương xót trần gian như thể ruột rà

Mà ta bị khinh rẻ, không đáng người thương xót.

Thế là họ đoạ đầy ta khắc nghiệt

Cảnh tượng này nhục cho Dớt biết bao nhiêu!

(Hoàng Hữu Đản giới thiệu, biên dịch và chú thích,

Bi kịch Hy Lạp, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2007, tr. 44 − 46)

Thông điệp của văn bản là gì?

Sức mạnh bạo lực luôn chiến thắng mưu mẹo và lòng tốt.
Cái thiện luôn chiến thắng cái ác dù trải qua thử thách và đau khổ.
Kẻ mạnh có quyền định đoạt số phận của kẻ yếu.
Lòng vị tha và sự hi sinh vì chính nghĩa cuối cùng sẽ được đền đáp.