Luyện tập Con đường mùa đông

Câu 1

MỘT VÀI THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ PU-SKIN

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (1799 – 1837) được xem là người đặt nền móng vững chắc cho văn học hiện thực Nga thế kỉ XIX. Ông sinh ra trong một gia đình quý tộc có truyền thống trí thức, Pu-skin sớm bộc lộ năng khiếu văn chương, bắt đầu sáng tác thơ từ khi mới 7 − 8 tuổi. Ông đã kết hợp tinh hoa văn hoá dân tộc, nhân loại và thời đại để trở thành "người duy nhất cất lên tiếng nói mới" – một tiếng nói "toàn nhân loại" trong văn học Nga thế kỷ XIX, như nhận định của Phê-đo Đốt-xtôi-ép-xki. Do những vần thơ ca ngợi tự do và phản đối chế độ nông nô chuyên chế của Nga hoàng, Pu-skin đã phải trải qua nhiều năm lưu đày: từ miền Nam (1820 – 1823) đến một trang trại hẻo lánh ở miền Bắc (1824 – 1826). Mãi đến giữa năm 1826, ông mới được mãn hạn. Pu-skin qua đời vào năm 1837, sau một cuộc đấu súng.

Pu-skin đã để lại một di sản văn học đồ sộ với nhiều thể loại khác nhau. Ông nổi bật nhất với danh xưng "mặt trời của thi ca Nga". Những đóng góp lớn lao nhất của ông nằm ở thơ trữ tình, với hơn 800 bài thơ đặc sắc. Ngôn ngữ trong thơ trữ tình của Pu-skin đặc trưng bởi sự chính xác, giản dị, trong sáng và hàm súc.

Trong thơ ông, màu sắc, hình ảnh và âm thanh không chỉ là phương tiện biểu đạt tâm trạng mà còn truyền tải sự vận động trong ý thức của nhân vật trữ tình, giúp hoá giải những vướng mắc trong lòng người, cuối cùng đạt đến một trạng thái cảm xúc cân bằng và hài hoà đến kì lạ. Thơ Pu-skin thấm đượm tinh thần nhân văn cao cả nhưng cũng rất đời thường, chính vì lẽ đó mà nó có sức mạnh lay động sâu sắc tâm hồn độc giả ở mọi dân tộc và mọi thời đại.

Tháng 12 năm 1825, một cuộc khởi nghĩa quy mô lớn do tầng lớp trí thức quý tộc cấp tiến lãnh đạo nhằm chống lại chế độ nông nô chuyên chế đã bùng nổ trên khắp nước Nga. Tuy nhiên, vào đầu năm 1826, cuộc khởi nghĩa này đã bị Nga hoàng dập tắt. Vào mùa đông năm đó, nỗi buồn riêng của nhà thơ nơi lưu đày, nỗi đau chung của nhân dân sau thất bại của cuộc khởi nghĩa, cùng với ý chí và khát vọng vượt qua những giây phút tủi buồn trong hành trình cuộc sống cá nhân cũng như của dân tộc, đã trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ để Pu-skin sáng tác nên bài thơ nổi tiếng Con đường mùa đông.

Pu-skin là nhà thơ nổi tiếng của quốc gia nào dưới đây?

Nga.
Ba lan.
Đức.
Bỉ.
Câu 2

MỘT VÀI THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ PU-SKIN

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (1799 – 1837) được xem là người đặt nền móng vững chắc cho văn học hiện thực Nga thế kỉ XIX. Ông sinh ra trong một gia đình quý tộc có truyền thống trí thức, Pu-skin sớm bộc lộ năng khiếu văn chương, bắt đầu sáng tác thơ từ khi mới 7 − 8 tuổi. Ông đã kết hợp tinh hoa văn hoá dân tộc, nhân loại và thời đại để trở thành "người duy nhất cất lên tiếng nói mới" – một tiếng nói "toàn nhân loại" trong văn học Nga thế kỷ XIX, như nhận định của Phê-đo Đốt-xtôi-ép-xki. Do những vần thơ ca ngợi tự do và phản đối chế độ nông nô chuyên chế của Nga hoàng, Pu-skin đã phải trải qua nhiều năm lưu đày: từ miền Nam (1820 – 1823) đến một trang trại hẻo lánh ở miền Bắc (1824 – 1826). Mãi đến giữa năm 1826, ông mới được mãn hạn. Pu-skin qua đời vào năm 1837, sau một cuộc đấu súng.

Pu-skin đã để lại một di sản văn học đồ sộ với nhiều thể loại khác nhau. Ông nổi bật nhất với danh xưng "mặt trời của thi ca Nga". Những đóng góp lớn lao nhất của ông nằm ở thơ trữ tình, với hơn 800 bài thơ đặc sắc. Ngôn ngữ trong thơ trữ tình của Pu-skin đặc trưng bởi sự chính xác, giản dị, trong sáng và hàm súc.

Trong thơ ông, màu sắc, hình ảnh và âm thanh không chỉ là phương tiện biểu đạt tâm trạng mà còn truyền tải sự vận động trong ý thức của nhân vật trữ tình, giúp hoá giải những vướng mắc trong lòng người, cuối cùng đạt đến một trạng thái cảm xúc cân bằng và hài hoà đến kì lạ. Thơ Pu-skin thấm đượm tinh thần nhân văn cao cả nhưng cũng rất đời thường, chính vì lẽ đó mà nó có sức mạnh lay động sâu sắc tâm hồn độc giả ở mọi dân tộc và mọi thời đại.

Tháng 12 năm 1825, một cuộc khởi nghĩa quy mô lớn do tầng lớp trí thức quý tộc cấp tiến lãnh đạo nhằm chống lại chế độ nông nô chuyên chế đã bùng nổ trên khắp nước Nga. Tuy nhiên, vào đầu năm 1826, cuộc khởi nghĩa này đã bị Nga hoàng dập tắt. Vào mùa đông năm đó, nỗi buồn riêng của nhà thơ nơi lưu đày, nỗi đau chung của nhân dân sau thất bại của cuộc khởi nghĩa, cùng với ý chí và khát vọng vượt qua những giây phút tủi buồn trong hành trình cuộc sống cá nhân cũng như của dân tộc, đã trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ để Pu-skin sáng tác nên bài thơ nổi tiếng Con đường mùa đông.

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin được công nhận là người đặt nền móng cho khuynh hướng văn học nào ở Nga thế kỷ XIX?

Hiện thực Nga.
Siêu thực Nga.
Cổ điển Nga.
Lãng mạn Nga.
Câu 3

MỘT VÀI THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ PU-SKIN

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (1799 – 1837) được xem là người đặt nền móng vững chắc cho văn học hiện thực Nga thế kỉ XIX. Ông sinh ra trong một gia đình quý tộc có truyền thống trí thức, Pu-skin sớm bộc lộ năng khiếu văn chương, bắt đầu sáng tác thơ từ khi mới 7 − 8 tuổi. Ông đã kết hợp tinh hoa văn hoá dân tộc, nhân loại và thời đại để trở thành "người duy nhất cất lên tiếng nói mới" – một tiếng nói "toàn nhân loại" trong văn học Nga thế kỷ XIX, như nhận định của Phê-đo Đốt-xtôi-ép-xki. Do những vần thơ ca ngợi tự do và phản đối chế độ nông nô chuyên chế của Nga hoàng, Pu-skin đã phải trải qua nhiều năm lưu đày: từ miền Nam (1820 – 1823) đến một trang trại hẻo lánh ở miền Bắc (1824 – 1826). Mãi đến giữa năm 1826, ông mới được mãn hạn. Pu-skin qua đời vào năm 1837, sau một cuộc đấu súng.

Pu-skin đã để lại một di sản văn học đồ sộ với nhiều thể loại khác nhau. Ông nổi bật nhất với danh xưng "mặt trời của thi ca Nga". Những đóng góp lớn lao nhất của ông nằm ở thơ trữ tình, với hơn 800 bài thơ đặc sắc. Ngôn ngữ trong thơ trữ tình của Pu-skin đặc trưng bởi sự chính xác, giản dị, trong sáng và hàm súc.

Trong thơ ông, màu sắc, hình ảnh và âm thanh không chỉ là phương tiện biểu đạt tâm trạng mà còn truyền tải sự vận động trong ý thức của nhân vật trữ tình, giúp hoá giải những vướng mắc trong lòng người, cuối cùng đạt đến một trạng thái cảm xúc cân bằng và hài hoà đến kì lạ. Thơ Pu-skin thấm đượm tinh thần nhân văn cao cả nhưng cũng rất đời thường, chính vì lẽ đó mà nó có sức mạnh lay động sâu sắc tâm hồn độc giả ở mọi dân tộc và mọi thời đại.

Tháng 12 năm 1825, một cuộc khởi nghĩa quy mô lớn do tầng lớp trí thức quý tộc cấp tiến lãnh đạo nhằm chống lại chế độ nông nô chuyên chế đã bùng nổ trên khắp nước Nga. Tuy nhiên, vào đầu năm 1826, cuộc khởi nghĩa này đã bị Nga hoàng dập tắt. Vào mùa đông năm đó, nỗi buồn riêng của nhà thơ nơi lưu đày, nỗi đau chung của nhân dân sau thất bại của cuộc khởi nghĩa, cùng với ý chí và khát vọng vượt qua những giây phút tủi buồn trong hành trình cuộc sống cá nhân cũng như của dân tộc, đã trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ để Pu-skin sáng tác nên bài thơ nổi tiếng Con đường mùa đông.

Vì sao Pu-skin được nhận xét là "người duy nhất nói tiếng nói mới" − tiếng nói "toàn nhân loại" trong văn học Nga thế kỉ XIX?

Sáng tác về những đề tài mang tính phổ quát của toàn nhân loại.
Tập trung khắc hoạ văn hoá truyền thống Nga.
Kết hợp tinh tuý của văn hoá dân tộc, nhân loại và thời đại.
Sáng tác bằng tiếng Nga hiện đại.
Câu 4

MỘT VÀI THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ PU-SKIN

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (1799 – 1837) được xem là người đặt nền móng vững chắc cho văn học hiện thực Nga thế kỉ XIX. Ông sinh ra trong một gia đình quý tộc có truyền thống trí thức, Pu-skin sớm bộc lộ năng khiếu văn chương, bắt đầu sáng tác thơ từ khi mới 7 − 8 tuổi. Ông đã kết hợp tinh hoa văn hoá dân tộc, nhân loại và thời đại để trở thành "người duy nhất cất lên tiếng nói mới" – một tiếng nói "toàn nhân loại" trong văn học Nga thế kỷ XIX, như nhận định của Phê-đo Đốt-xtôi-ép-xki. Do những vần thơ ca ngợi tự do và phản đối chế độ nông nô chuyên chế của Nga hoàng, Pu-skin đã phải trải qua nhiều năm lưu đày: từ miền Nam (1820 – 1823) đến một trang trại hẻo lánh ở miền Bắc (1824 – 1826). Mãi đến giữa năm 1826, ông mới được mãn hạn. Pu-skin qua đời vào năm 1837, sau một cuộc đấu súng.

Pu-skin đã để lại một di sản văn học đồ sộ với nhiều thể loại khác nhau. Ông nổi bật nhất với danh xưng "mặt trời của thi ca Nga". Những đóng góp lớn lao nhất của ông nằm ở thơ trữ tình, với hơn 800 bài thơ đặc sắc. Ngôn ngữ trong thơ trữ tình của Pu-skin đặc trưng bởi sự chính xác, giản dị, trong sáng và hàm súc.

Trong thơ ông, màu sắc, hình ảnh và âm thanh không chỉ là phương tiện biểu đạt tâm trạng mà còn truyền tải sự vận động trong ý thức của nhân vật trữ tình, giúp hoá giải những vướng mắc trong lòng người, cuối cùng đạt đến một trạng thái cảm xúc cân bằng và hài hoà đến kì lạ. Thơ Pu-skin thấm đượm tinh thần nhân văn cao cả nhưng cũng rất đời thường, chính vì lẽ đó mà nó có sức mạnh lay động sâu sắc tâm hồn độc giả ở mọi dân tộc và mọi thời đại.

Tháng 12 năm 1825, một cuộc khởi nghĩa quy mô lớn do tầng lớp trí thức quý tộc cấp tiến lãnh đạo nhằm chống lại chế độ nông nô chuyên chế đã bùng nổ trên khắp nước Nga. Tuy nhiên, vào đầu năm 1826, cuộc khởi nghĩa này đã bị Nga hoàng dập tắt. Vào mùa đông năm đó, nỗi buồn riêng của nhà thơ nơi lưu đày, nỗi đau chung của nhân dân sau thất bại của cuộc khởi nghĩa, cùng với ý chí và khát vọng vượt qua những giây phút tủi buồn trong hành trình cuộc sống cá nhân cũng như của dân tộc, đã trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ để Pu-skin sáng tác nên bài thơ nổi tiếng Con đường mùa đông.

Vì sao Pu-skin bị chính quyền Nga hoàng đày ải?

Ca ngợi tự do, chống lại chế độ nông nô chuyên chế.
Liên hệ với các tổ chức bí mật để chống chính quyền.
Tham gia trực tiếp vào cuộc khởi nghĩa tháng Chạp.
Từ chối phục vụ trong quân đội Nga hoàng.
Câu 5

MỘT VÀI THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ PU-SKIN

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (1799 – 1837) được xem là người đặt nền móng vững chắc cho văn học hiện thực Nga thế kỉ XIX. Ông sinh ra trong một gia đình quý tộc có truyền thống trí thức, Pu-skin sớm bộc lộ năng khiếu văn chương, bắt đầu sáng tác thơ từ khi mới 7 − 8 tuổi. Ông đã kết hợp tinh hoa văn hoá dân tộc, nhân loại và thời đại để trở thành "người duy nhất cất lên tiếng nói mới" – một tiếng nói "toàn nhân loại" trong văn học Nga thế kỷ XIX, như nhận định của Phê-đo Đốt-xtôi-ép-xki. Do những vần thơ ca ngợi tự do và phản đối chế độ nông nô chuyên chế của Nga hoàng, Pu-skin đã phải trải qua nhiều năm lưu đày: từ miền Nam (1820 – 1823) đến một trang trại hẻo lánh ở miền Bắc (1824 – 1826). Mãi đến giữa năm 1826, ông mới được mãn hạn. Pu-skin qua đời vào năm 1837, sau một cuộc đấu súng.

Pu-skin đã để lại một di sản văn học đồ sộ với nhiều thể loại khác nhau. Ông nổi bật nhất với danh xưng "mặt trời của thi ca Nga". Những đóng góp lớn lao nhất của ông nằm ở thơ trữ tình, với hơn 800 bài thơ đặc sắc. Ngôn ngữ trong thơ trữ tình của Pu-skin đặc trưng bởi sự chính xác, giản dị, trong sáng và hàm súc.

Trong thơ ông, màu sắc, hình ảnh và âm thanh không chỉ là phương tiện biểu đạt tâm trạng mà còn truyền tải sự vận động trong ý thức của nhân vật trữ tình, giúp hoá giải những vướng mắc trong lòng người, cuối cùng đạt đến một trạng thái cảm xúc cân bằng và hài hoà đến kì lạ. Thơ Pu-skin thấm đượm tinh thần nhân văn cao cả nhưng cũng rất đời thường, chính vì lẽ đó mà nó có sức mạnh lay động sâu sắc tâm hồn độc giả ở mọi dân tộc và mọi thời đại.

Tháng 12 năm 1825, một cuộc khởi nghĩa quy mô lớn do tầng lớp trí thức quý tộc cấp tiến lãnh đạo nhằm chống lại chế độ nông nô chuyên chế đã bùng nổ trên khắp nước Nga. Tuy nhiên, vào đầu năm 1826, cuộc khởi nghĩa này đã bị Nga hoàng dập tắt. Vào mùa đông năm đó, nỗi buồn riêng của nhà thơ nơi lưu đày, nỗi đau chung của nhân dân sau thất bại của cuộc khởi nghĩa, cùng với ý chí và khát vọng vượt qua những giây phút tủi buồn trong hành trình cuộc sống cá nhân cũng như của dân tộc, đã trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ để Pu-skin sáng tác nên bài thơ nổi tiếng Con đường mùa đông.

Pu-skin có cống hiến lớn nhất trong thể loại nào?

Thơ văn xuôi.
Tượng trưng − siêu thực.
Trào phúng.
Trữ tình.
Câu 6

MỘT VÀI THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ PU-SKIN

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (1799 – 1837) được xem là người đặt nền móng vững chắc cho văn học hiện thực Nga thế kỉ XIX. Ông sinh ra trong một gia đình quý tộc có truyền thống trí thức, Pu-skin sớm bộc lộ năng khiếu văn chương, bắt đầu sáng tác thơ từ khi mới 7 − 8 tuổi. Ông đã kết hợp tinh hoa văn hoá dân tộc, nhân loại và thời đại để trở thành "người duy nhất cất lên tiếng nói mới" – một tiếng nói "toàn nhân loại" trong văn học Nga thế kỷ XIX, như nhận định của Phê-đo Đốt-xtôi-ép-xki. Do những vần thơ ca ngợi tự do và phản đối chế độ nông nô chuyên chế của Nga hoàng, Pu-skin đã phải trải qua nhiều năm lưu đày: từ miền Nam (1820 – 1823) đến một trang trại hẻo lánh ở miền Bắc (1824 – 1826). Mãi đến giữa năm 1826, ông mới được mãn hạn. Pu-skin qua đời vào năm 1837, sau một cuộc đấu súng.

Pu-skin đã để lại một di sản văn học đồ sộ với nhiều thể loại khác nhau. Ông nổi bật nhất với danh xưng "mặt trời của thi ca Nga". Những đóng góp lớn lao nhất của ông nằm ở thơ trữ tình, với hơn 800 bài thơ đặc sắc. Ngôn ngữ trong thơ trữ tình của Pu-skin đặc trưng bởi sự chính xác, giản dị, trong sáng và hàm súc.

Trong thơ ông, màu sắc, hình ảnh và âm thanh không chỉ là phương tiện biểu đạt tâm trạng mà còn truyền tải sự vận động trong ý thức của nhân vật trữ tình, giúp hoá giải những vướng mắc trong lòng người, cuối cùng đạt đến một trạng thái cảm xúc cân bằng và hài hoà đến kì lạ. Thơ Pu-skin thấm đượm tinh thần nhân văn cao cả nhưng cũng rất đời thường, chính vì lẽ đó mà nó có sức mạnh lay động sâu sắc tâm hồn độc giả ở mọi dân tộc và mọi thời đại.

Tháng 12 năm 1825, một cuộc khởi nghĩa quy mô lớn do tầng lớp trí thức quý tộc cấp tiến lãnh đạo nhằm chống lại chế độ nông nô chuyên chế đã bùng nổ trên khắp nước Nga. Tuy nhiên, vào đầu năm 1826, cuộc khởi nghĩa này đã bị Nga hoàng dập tắt. Vào mùa đông năm đó, nỗi buồn riêng của nhà thơ nơi lưu đày, nỗi đau chung của nhân dân sau thất bại của cuộc khởi nghĩa, cùng với ý chí và khát vọng vượt qua những giây phút tủi buồn trong hành trình cuộc sống cá nhân cũng như của dân tộc, đã trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ để Pu-skin sáng tác nên bài thơ nổi tiếng Con đường mùa đông.

Bài thơ Con đường mùa đông của Pu-skin được sáng tác với nguồn cảm hứng chính từ những sự kiện và tâm trạng nào dưới đây?

Nỗi buồn riêng của nhân vật trữ tình, nỗi buồn chung của nhân dân sau sự thất bại của khởi nghĩa tháng Chạp cùng .

Câu 7

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài thơ là gì?

Biểu cảm.
Nghị luận.
Miêu tả.
Tự sự.
Câu 8

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Bản dịch thơ được tác giả Thuý Toàn dịch theo thể thơ nào dưới đây?

6 chữ.
7 chữ.
Tự do.
8 chữ.
Câu 9

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Bài dịch thơ Con đường mùa đông sử dụng những biện pháp tu từ là

ẩn dụ, so sánh.
so sánh, hoán dụ.
hoán dụ, ẩn dụ.
điệp cấu trúc, so sánh.
Câu 10

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Xác định người bộc lộ, cảm xúc trong bài thơ Con đường mùa đông.

Người bộc lộ tình cảm, cảm xúc trong bài thơ Con đường mùa đông

Câu 11

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Nối nội dung ở 2 cột sao cho phù hợp để tìm hiểu về bố cục của bài thơ Con đường mùa đông.

Câu 12

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.

Nhan đề "Con đường mùa đông" gợi lên ngay lập tức sự đúng như cảnh vật và tâm trạng của người lữ khách trong bài thơ. "Mùa đông" và "con đường" cùng tạo nên một về hành trình cuộc đời . Tuy nhiên, bài thơ không chỉ dừng lại ở mà còn thể hiện khát vọng của hướng về tình yêu (Nhi-na) và một tương lai tươi sáng hơn, một điểm tựa để vượt qua hiện thực khắc nghiệt. Nhan đề vì vậy bao hàm cả hai sắc thái: và khát vọng vươn lên.

Câu 13

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Đâu là không khí và cảm xúc bao trùm lên toàn bộ bài thơ Con đường mùa đông?

Trầm lắng, u buồn, xen lẫn nỗi cô đơn và một niềm khao khát ấm áp.
Căng thẳng, lo lắng cùng những dự cảm không lành trong chuyến đi.
Ấm cúng của mái nhà và tình yêu thương nồng ấm gia đình.
Hân hoan và sự sôi động đầy phấn khởi của cảnh vật.
Câu 14

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Hình ảnh "Mặt trăng nhô ra. / Nó buồn bã dội ánh sáng / Lên những khoảng trống u buồn." ở khổ 1 gợi tả điều gì?

Sự tĩnh lặng và vẻ đẹp huyền ảo của thiên nhiên trong đêm đông.
Nỗi cô đơn, sự ảm đạm và sự vắng lặng bao trùm không gian mùa đông.
Sự lãng mạn nhẹ nhàng của đêm trăng sáng trên cánh đồng tuyết.
Niềm vui sướng khi nhìn thấy ánh trăng sau màn sương dày đặc.
Câu 15

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Hình ảnh Nhi-na có vai trò và ý nghĩa như thế nào trong bài thơ Con đường mùa đông?

Biểu tượng cho những khó khăn, trở ngại mà nhân vật phải đối mặt.
Điểm tựa tinh thần, niềm khao khát về tình yêu và mái ấm giúp xua đi nỗi cô đơn.
Kỉ niệm buồn đau về một mối tình đã qua không thể quay lại.
Một người bạn đồng hành hiện hữu trên chuyến xe tam mã cùng nhân vật.


Câu 16

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Trong hai dòng thơ "Mặt trăng nhô ra, / Nó buồn bã dội ánh sáng", tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nào dưới đây?

Nhân hoá.
So sánh.
Hoán dụ.
Ẩn dụ.
Câu 17

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Trong những nhận định sau, nhận định nào đúng, nhận định nào sai khi nói về bài thơ Con đường mùa đông của Pu-skin?

(Nhấp vào ô màu vàng để chọn đúng / sai)
a) Nỗi buồn trong bài thơ mang sắc thái bi luỵ, tuyệt vọng hoàn toàn, phản ánh sự bế tắc của nhà thơ trước số phận cá nhân.
b) Tác phẩm là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa yếu tố lãng mạn (khát vọng, tình yêu) và hiện thực (thiên nhiên khắc nghiệt, nỗi buồn cô đơn).
c) Bài thơ chủ yếu sử dụng các hình ảnh tươi sáng, tràn đầy sức sống của mùa xuân để làm nổi bật sự tương phản với tâm trạng buồn.
d) Hình ảnh "cỗ xe tam mã" không chỉ là phương tiện di chuyển mà còn là biểu tượng ẩn dụ cho vận mệnh nước Nga đang vượt qua gian truân.
Câu 18

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Nhận định nào sau đây mô tả đúng nhất về cấu tứ của bài thơ Con đường mùa đông?

Tập trung miêu tả cảnh vật mùa đông tĩnh mịch và lạnh lẽo.
Kể lại câu chuyện chuyến đi mùa đông theo trình tự tuyến tính, mang chiều sâu tư tưởng.
Chủ yếu khắc hoạ cuộc đời gian truân, bất hạnh của người xà ích.
Kết hợp hành trình vật lí trên con đường mùa đông và hành trình tâm tưởng của nhân vật trữ tình.
Câu 19

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Điểm đặc sắc trong cấu tứ của bài thơ Con đường mùa đông về mặt cảm xúc là gì?

Khắc hoạ không gian vật lí và tâm tưởng, các yếu tố cảm xúc được thể hiện đồng nhất.
Phản ánh một nỗi buồn đơn thuần, ủ rũ, kéo dài từ đầu đến cuối bài thơ.
Chú trọng vào miêu tả vẻ đẹp lãng mạn của đêm đông, không chứa đựng cảm xúc đối lập.
Xây dựng trên sự đan xen, đối lập và hoà quyện giữa các cung bậc cảm xúc.
Câu 20

Con đường mùa đông

A-lếch-xan-đrơ Xéc-ghê-ê-vích Pu-skin (Aleksandr Sergeyevich Pushkin)

Dịch nghĩa

Xuyên qua những lớp sương mù gợn sóng

Mặt trăng nhô ra,

Nó buồn bã dội ánh sáng

Lên những khoảng trống u buồn.


Trên con đường mùa đông, buồn tẻ

Xe tam mã lao nhanh,

Lục lạc đơn điệu

Mệt mỏi rung lên.


Nghe có gì thân thuộc

Trong những khúc ca ngân dài của người xà ích:

Lúc là trẩy hội tưng bừng,

Lúc là nỗi buồn tâm tình...


Không một ánh lửa, không một mái lều thẫm đen...

Rừng sâu và tuyết... Ngược chiều tôi

Chỉ những cột sọc chỉ đường

Đơn độc rơi vào tầm mắt.


Buồn tẻ, sầu đau... Ngày mai, Nhi-na (Nhina),

Ngày mai, về với em yêu thương,

Tôi sẽ được quên mình nơi lò sưởi,

Được ngắm nhìn em không chán mắt.


Kim đồng hồ vang tiếng

Sẽ hoàn tất vòng quay đều đặn của mình,

Và, xua đi xa lũ người phát ngấy,

Nửa đêm không rẽ chia đôi ta.


Sầu lắm, Nhi-na: con đường của tôi tẻ ngắt,

Bác xà ích của tôi lặng yên thiu thiu ngủ,

Lục lạc đơn điệu,

Khuôn trăng mờ sương.


Dịch thơ

Xuyên những làn sương gợn sóng

Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,

Buồn rải ánh vàng lai láng

Lên cánh đồng buồn giăng xa.


Trên đường mùa đông vắng vẻ

Cỗ xe tam mã băng đi

Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ

Đều đều khắc khoải lòng quê.


Bài ca của người xà ích

Có gì phảng phất thân yêu:

Như niềm vui mừng khôn xiết,

Như nỗi buồn nặng đìu hiu.


Không một mái lều, ánh lửa...

Tuyết trắng và rừng bao la...

Chỉ những cột dài cây số

Bên đường sừng sững chào ta.


Ôi buồn đau, ôi cô lẻ...

Trở về với em ngày mai

Nhi-na, bên lò lửa đỏ

Ngắm em, ngắm mãi không thôi.


Kim đồng hồ kêu tích tắc

Xoay đủ những vòng nhịp nhàng,

Và xua lũ người tẻ ngắt

Để ta bên nhau trong đêm.


Sầu lắm, Nhi-na: đường xa vắng,

Ngủ quên bác xà ích lặng im

Nhạc ngựa đều đều buông xa thẳm,

Sương mờ che lấp ánh trăng nghiêng.

1826

(Thuý Toàn dịch, A-lếch-xan-đrơ Pu-skin,

Tuyển tập tác phẩm − Thơ, Trường ca, NXB Văn học − Trung tâm Văn hoá

và Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 1999, tr.64 − 65)

Hình ảnh "con đường mùa đông" trong bài thơ mang ý nghĩa biểu tượng như thế nào trong cấu tứ tác phẩm?

Vai trò thứ yếu trong việc thể hiện cấu tứ tác phẩm.
Tượng trưng cho sự chia ly, mất mát và không có hi vọng.
Ý nghĩa tả thực về một con đường cụ thể trong cảnh đêm.
Biểu tượng cho cuộc đời, số phận, sự vận động về phía trước.