Luyện tập

Câu 1

Thấy Phăng-tin sợ hãi khi đối mặt với Gia-ve, Giăng Văn-giăng đã làm gì?

Quát Phăng-tin một cách gay gắt để giúp chị hiểu ra vấn đề: "Cứ yên tâm. Không phải nó đến bắt chị đâu."
Giăng Văn-giăng thách Gia-ve đấu tranh với chính mình trước khi đưa ra quyết định mà hắn cho là đúng pháp luật.
Giăng Văn-giăng thách Gia-ve đụng đến một cọng tóc trên người Phăng-tin.
Nói với Phăng-tin bằng một giọng nhẹ nhàng và điềm tĩnh: "Cứ yên tâm. Không phải nó đến bắt chị đâu".
Câu 2

Đâu không phải một mô tả đúng về Gia-ve?

Thái độ có phần không kiên định khi cảm thấy cuộc săn đuổi Giăng Văn-giăng - một đối thủ xứng tầm - vẫn tiếp diễn.
Bộ mặt gớm ghiếc, đáng sợ.
Giọng nói hách dịch, "man rợ, điên cuồng".
Cái nhìn lạnh lùng, độc ác "như có móc, móc vào người", như "đi thấu vào đến tận xương tuỷ" của đối thủ.
Câu 3

Ý nào sau đây nói đúng về Gia-ve?

Muốn cho mọi người thấy sự yếu kém của Phăng-tin ("Nói to, nói to lên! Ai nói gì với ta thì phải nói to!").
Với sự chuẩn mực trong cách hành động của một người chấp pháp, Gia-ve đã khiến cho Phăng-tin phải lìa đời (qua kết luận đanh thép của Giăng Văn-giăng).
Sợ hãi trước thái độ của giám đốc bệnh viện ("Sự thật Gia-ve run sợ.").
Hành động trịch thượng (túm cổ áo Giăng Văn-giăng), muốn đối thủ khuất phục trước quyền uy của mình ("Gọi ta là ông thanh tra.").
Câu 4

Dưới ngòi bút của Vích-to Huy-gô, Gia-ve hiện lên như thế nào?

Là một công cụ chất lượng của bộ máy cầm quyền độc ác, hắn không sợ ai hết, không ngại khó khăn, hiểm nguy.
Là một kẻ độc ác, tàn bạo, lạnh lùng, chịu sự đả kích lớn nên cả đời theo đuổi để bắt Giăng Văn-giăng.
Là một kẻ hiếu chiến, hiếu thắng, luôn khiến kẻ thù của mình phải khiếp sợ trước mỗi khi bước vào trận đánh.
Là một "cỗ máy", một công cụ phi nhân tính, chỉ biết thực thi phận sự của một cách tàn nhẫn, lạnh lùng, không có tình người.
Câu 5

Câu nói nào của Giăng Văn-giăng khiến Gia-ve phải run sợ?

Tôi khuyên anh đừng có quấy rầy tôi lúc này.
Anh đã giết chết người đàn bà này rồi đó.
Tôi biết là anh muốn gì rồi.
Giờ thì anh muốn làm gì thì làm.
Câu 6

Ngôn ngữ và thái độ của Giăng Văn-giăng đối với Gia-ve ở trạng thái như thế nào?

Thay đổi liên tục, gồm đủ sắc thái, cung bậc, nhưng rất phù hợp.
Duy trì sự tôn trọng, kính cẩn người thi hành pháp luật.
Luôn khinh miệt, coi thường Gia-ve.
Ngày càng không sợ, không coi Gia-ve ra gì.
Câu 7

Ở đoạn đầu của đoạn trích, vì sao người kể chuyện lại lưu ý "từ giờ chúng ta cứ cái tên này mà gọi"?

Vì bối cảnh mà nhân vật chính xuất hiện có những điểm đặc biệt.
Vì Ma-đơ-len sau khi bị cách chức luôn bị người dân nhạo báng bằng cái tên Giăng Văn-giăng.
Vì thân phận thực sự của Ma-đơ-len đã bị lộ tẩy.
Vì Phăng-tin thích gọi ông thị trưởng là Giăng Văn-giăng hơn Ma-đơ-len.
Câu 8

Văn bản "Người cầm quyền khôi phục uy quyền" được trích từ tiểu thuyết nào?

Nhà thờ Đức Bà Paris.
Hernani.
Lao động biển cả.
Những người khốn khổ.
Câu 9

Nội dung chính của đoạn văn bản trên là gì?

Nghe những lời lẽ của Gia-ve nói về "ông thị trưởng Ma-đơ-len" đồng thời chứng kiến hành động đầy quyền uy của hắn, Phăng-tin hoảng sợ, ngã đập đầu vào thành giường và tắt thở.
Sức mạnh của bạo lực có thể dễ dàng giết chết một con người nhỏ nhoi.
Giăng Văn-giăng, thị trưởng của thành phố Mông-tơ-rơi, cảm thấy có lỗi khi đã đẩy những người dân, người con của mình vào nơi cửa tử để từ đó phải nhờ đến những kẻ máu lạnh như Gia-ve.
Cuộc gặp mặt đáng nhớ của những người thân thất lạc nhau của một gia đình: Ma-đơ-len, Giăng Văn-giăng, Phăng-tin.
Câu 10

Nội dung chính của đoạn văn bản trên là gì?

Gia-ve rơi vào tình cảnh éo le khi gặp phải một người còn máu lạnh hơn bản thân mình gấp nhiều lần - Giăng Văn-giăng.
Gia-ve cảm thấy nỗi đau trong tim khi bản thân mình đã giết một người trái pháp luật.
Giăng Văn-giăng thể hiện thái độ quyết liệt khiến Gia-ve phải sợ hãi, nhờ đó, ông ngồi xuống thì thầm bên tai Phăng-tin những lời cuối cùng và sửa soạn cho người đã chết.
Phăng-tin chết đi để lại trong lòng của Giăng Văn-giăng, các bác sĩ và đặc biệt là Gia-ve nỗi tiếc thương vô ngần.
Câu 11

Qua các chi tiết thể hiện thái độ và cách ứng xử của Giăng Văn-giăng với Phăng-tin, ta có thấy điều gì ở Giăng Văn-giăng?

Ông đã thấu hiểu, xót thương vô hạn trước nỗi đau và sự bất hạnh của Phăng-tin.
Ông có một cách nhìn đặc biệt về con người và lối sống.
Ông có một cái nhìn thiển cận, chỉ biết thương xót người khác mà không quan tâm đến việc có phạm pháp hay không.
Ông có một trái tim nhân hậu nhưng không biết dùng đúng lúc.
Câu 12

Mối quan tâm cuối cùng của Phăng-tin không phải là sự sống chết của bản thân mà là điều gì?

Số phận của đứa con gái tội nghiệp.
Số phận của Giăng Văn-giăng khi rơi vào tay Gia-ve.
Số phận của Gia-ve khi đã giết chết một người.
Số tiền mà Gia-ve sẽ kiếm được sau vụ việc này.
Câu 13

(Chọn 2 đáp án)

Qua lời kể hoặc cách nhìn của nhân vật khác trong tác phẩm, con người Gia-ve được định danh bằng những cụm từ như: "bộ mặt gớm ghiếc", "tên chó săn Gia-ve, "không phải là tiếng người nói mà là tiếng ác thú gầm",… Điều này cho thấy

cách nhìn của các nhân vật có tính chủ quan, quan tâm đến những điểm xấu của Gia-ve.
người kể chuyện bênh vực hành động vì luật pháp mà thiếu đi sự suy xét của Gia-ve.
người kể chuyện giữ thái độ trung hòa với Gia-ve.
người kể chuyện không giấu giếm thái độ căm ghét Gia-ve.
Câu 14

Uy quyền của Gia-ve là gì?

Quyền bá chủ của một kẻ độc tài.
Là người của nhà nước, một viên thanh tra đang thực thi pháp luật.
Có năng lực gián tiếp giết người.
Nỗi lo về việc người dân không chấp hành nghiêm luật pháp.
Câu 15

Dựa trên đoạn trích, theo bạn, điều gì mới làm nên uy quyền của một con người?

Tình thương, lương tâm, đức hi sinh vì người khác.
Học vấn, địa vị xã hội.
Vị trí trong bộ máy chính quyền.
Chức vụ trong cơ quan chính quyền, tổ chức xã hội.
Câu 16

Tại sao hai phần của văn bản được coi là có quan hệ nhân quả? (Chọn 2 đáp án)

Gia-ve, người luôn muốn bắt Giăng Văn-giăng phát hiện ra Giăng Văn-giăng chạy chữa cho Phăng-tin nên tố giác, dẫn đến cái chết của Phăng-tin.
Phăng-tin, người đang bị bệnh sắp chết, chính là nguồn cơn gây ra tất cả sự việc, không phải chỉ là lúc này mà còn cả lúc trước đó nữa.
Chính thái độ, lời lẽ và hành động của Gia-ve đã gây ra cái chết của Phăng-tin, đúng như Giăng Văn-giăng khẳng định: "Anh đã giết chết người đàn bà này rồi đó".
Chính sự hung hăng, sắt đá của Gia-ve đã buộc Giăng Văn-giăng phải giật một thanh sắt từ cái giường, lăm lăm trong tay, ngăn cản sự quấy rầy của Gia-ve để thực hiện bổn phận lương tâm đối với Phăng-tin.
Câu 17

Chi tiết nào dưới đây không nhằm thể hiện thái độ và cách ứng xử của Giăng Văn-giăng đối với Phăng-tin?

Giăng Văn-giăng kết tội Gia-ve "Anh đã giết chết người đàn bà này rồi đó".
Giăng Văn-giăng hạ mình cầu xin Gia-ve thư cho ba ngày để đi tìm con gái của Phăng-tin, hết bao nhiêu tiền cũng trả, nếu cần, Gia-ve có thể đi kèm.
Giăng Văn-giăng giật thanh sắt từ cái gường cũ, ngăn cản sự quấy rầy của Gia-ve để ngồi xuống bên Phăng-tin, nói lời an ủi và sửa soạn cho chị.
Giăng Văn-giăng để mặc cho Gia-ve bắt mình đi sau khi đã thực hiện đầy đủ trách nhiệm với Phăng-tin.
Câu 18

Đoạn văn nào sau đây chứng minh cho ý kiến "Chính người kể chuyện ngôi thứ ba trong truyện này cũng không biết hết mọi điều"?

Người đàn bà khốn khổ nhìn chung quanh. Chỉ có bà xơ với ông thị trưởng thôi, ngoài ra không còn ai nữa. Thế thì nó mày tao thô bỉ với ai vậy? Tất cả là với chị thôi. Chị rùng mình.
Ông nói gì? Con người khổ sở ấy có thể nói gì với người đã chết? Những lời ấy là lời gì vậy? Người ở dương gian này không một ai được biết. Kẻ đã chết có nghe thấy không?
Giăng Van-giăng lấy hai tay nâng đầu Phăng-tin lên, đặt ngay ngắn giữa gối như một người mẹ sửa soạn cho con. Ông thắt lại dây rút cổ áo chị, vén gọn mớ tóc vào trong chiếc mũ vải. Xong, ông vuốt mắt cho chị.
Phăng-tin chống hai cánh tay gầy guộc vùng nhổm dậy. Chị nhìn Giăng Văn-giăng, chị nhìn Gia-ve rồi lại nhìn bà xơ. Chị há miệng như muốn nói gì.
Câu 19

Giăng Văn-giăng có thể đã "thì thầm bên tai Phăng-tin" điều gì ngay sau khi chị qua đời? (Chọn 3 đáp án)

Lời chúc lên đường bình an, từ nay không còn lo đói khổ.
Lời hứa bảo vệ Cô-dét.
Lời an ủi vì chị ra đi quá đường đột.
Ông sẽ thay chị trả thù những kẻ đã khiến chị chết oan.
Câu 20

Câu nào nói đúng về uy quyền của Giăng Văn-giăng trong đoạn trích?

Ông không còn uy quyền của một người có địa vị và quyền lực cao trong xã hội nhưng ông lại có uy quyền về đạo nghĩa con người, đó mới là uy quyền thực sự, chính uy quyền đó đã khiến cho một kẻ tưởng như là có quyền Gia-ve phải run sợ.
Mặc dù có uy quyền về vị thế xã hội và chính trị quốc phòng nhưng Giăng Văn-giăng lại cho thấy mình còn có cả uy quyền của một người dám hi sinh bản thân để thực hiện nghĩa vụ của lương tâm, điều làm Gia-ve khiếp sợ.
Ông đã mất đi uy quyền của người có địa vị cao trong xã hội và uy quyền về mặt chính trị, điều đó khiến ông đánh mất đi cơ hội thể hiện uy quyền của mình đối với tên ngông cuồng Gia-ve.