Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
xin lỗi em vì chị học lớp 3 nên chị ko nhớ
chờ chị lấy vở tiếng việt ra coi cái
Bài làm:
Cô giáo dạy lớp 1 của em tên là Thanh Hằng. Cô em có dáng người thấp, mái tóc đen mượt mà, khuôn mặt hiền hậu, trên môi cô lúc nào cũng nở nụ cười. Cô rất yêu thương học trò, dạy bảo chúng em từng li từng tí. Em nhớ nhất bàn tay diệu dàng của cô, đã uốn nắn cho em từng nét chữ. Em rất yêu quý cô và luôn nhớ đến cô. Em hứa sẽ cố gắng học tập tốt để trở thành con ngoan trò giỏi.
Em tên là Ngọc Anh. Em học lớp 2E, Trường Tiểu học Đoàn Thị Điểm. Ngôi trường của em rất rộng rãi và sạch đẹp. Khuôn viên trường được tô điểm bởi rất nhiều loài hoa khác nhau. Những khẩu hiệu và nhiều bức tranh vẽ của học sinh được treo ngay ngắn trên nền tường vàng nhạt. Dưới mái trường thân thương ấy, chúng em luôn cố gắng học tập thật tốt, đoàn kết và yêu thương bạn bè, kính trọng thầy cô. Em rất yêu ngôi trường của em.
Bài viết:
Cô giáo lớp Một của em tên là Khánh. Cô rất yêu thương và chăm lo cho chúng em chu đáo như người mẹ hiền. Em nhớ nhất bàn tay dịu dàng của cô khi cô cầm tay em dạy viết từng nét chữ. Mặc dù không còn học cô nữa nhưng em vẫn luôn biết ơn và nhớ đến những bài học ý nghĩa của cô.
HƯỚNG DẪN VIẾT
Cô Ngọc là cô giáo chủ nhiệm lớp Một của em. Cô giảng bài trầm bổng và cuốn hút. Cô luôn ân cần hướng dẫn chúng em tập viết và làm toán. Em nhớ những khi cô cười, nụ cười ấm áp ấy đã truyền cho chúng em thêm hứng khởi học tập. Khi em và các bạn mắc lỗi, cô luôn nhắc nhở chúng em bằng giọng dịu dàng mà nghiêm trang. Chúng em rất yêu quý và kính trọng cô. Tuy không được học cô nữa nhưng em luôn mong cô mạnh khỏe và thành công.
Bài viết
Em tên là Đỗ Ngọc Phương. Em là học sinh lớp 2B, Trường Tiểu học Kim Đồng. Trường em nằm trên một con đường lớn của Thành phố Hồ Chí Minh với nhiều cây xanh rợp bóng mát. Trong lớp, em có rất nhiều bạn thân. Em luôn yêu quý và biết ơn thầy cô giáo. Dưới mái trường thân thương này, em sẽ cố gắng rèn luyện và học tập thật tốt.
Gia đình là tổ ấm của em. Gia đình em có ba người, đó là bố mẹ em và em. Bố mẹ em là Bộ đội công tác tại Bộ tư lệnh Thủ đô. Mặc dù bận việc ở cơ quan nhưng bố mẹ vẫn chăm lo cho em từng li lừng tí. Em là con trai duy nhất trong gia đình. Năm nay em học lớp 2, trường tiểu học Minh Khai. Em luôn cố gắng học giỏi để bố mẹ vui lòng. Em rất yêu gia đình em. Em mong gia đình em luôn tràn ngập tiếng cười.
Người ta nói rằng: Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình thương thì không bao giờ hết. Chỉ có những tình cảm xuất phát từ trái tim thì mới có thể thấu hiểu được ý nghĩa của câu nói này. Gia đình tôi gồm có 3 người: mẹ tôi, em trai tôi và tôi. Bố mẹ tôi đã ly hôn cách đây 10 năm. Vì nỗi đau mà mẹ phải gánh chịu quá lớn nên bà không kết hôn thêm lần nào nữa và dành hết tâm sức để chăm sóc chúng tôi. Công việc chính của mẹ tôi là phi công ở hãng hàng không Vietnam Airlines. Những chuyến bay của bà có thể kéo dài từ vài ngày cho đến một tuần. Có khi chúng tôi chỉ gặp mẹ vào dịp cuối tuần thôi. Mẹ tôi đã thuê một người giúp việc già rất tốt bụng để chăm sóc tôi và em trai trong lúc bà bận rộn với công việc. Chúng tôi luôn trông chờ những món quà của mẹ sau mỗi chuyến bay. Bỏ lại tất cả những chuyện rắc rối phía sau, mẹ tôi đã trở thành người phụ nữ mạnh mẹ mà bà thậm chí không bao giờ có thể tưởng tượng ra. Về em trai tôi, nó là đứa quậy nhất mà tôi từng biết. Học kỳ trước, giáo viên của em tôi đã phải đến nhà gặp mẹ tôi 3 lần trong một tuần để phàn nàn về những việc mà nó đã làm. Tuy nhiên, em trai tôi rất giỏi bơi lội. Thêm vào đó, nó còn là một trong 10 học sinh xuất sắc nhất trường. Đó là lý do mà mẹ tôi luôn tha thứ những hành vi không tốt của nó. Trái ngược với em trai, tôi khá trầm tính và ít nói. Nhưng chúng tôi vẫn rất thân thiết và xem nhau như bạn thân. Điều đó làm mẹ tôi rất hạnh phúc. Tôi bây giờ không còn ở nhà nữa. Tôi đã chuyển đến Thành phố Hồ Chí Minh để học đại học 2 tháng trước. Dù tôi có đi xa nhà đến đâu thì gia đình vẫn luôn nằm trong trái tim tôi bởi vì “gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ hết”.
:)
Xin chào! Hôm nay tôi rất hạnh phúc và tôi sẽ cho bạn biết về sở thích của tôi.
Tôi thích vẽ tranh. Tôi đã bắt đầu sở thích này cách đây 6 năm. Một số người nghĩ vẽ khó khăn nhưng tôi thì không. Tại sao? Bởi vì bạn chỉ cần đam mê. Tôi nghĩ nó sẽ hữu ích bở vì bạn có thể sử dụng tranh bạn vẽ như một món quà cho bạn bè và gia đình của bạn. Nó sẽ bất ngờ đấy! Trong tương lai, tôi sẽ tiếp tục sở thích này. Tôi yêu vẽ rất nhiều!
Trước sân nhà em có trồng một cây xoài, là loài cây ăn quả mà em thích nhất. Cây xoài cao hơn 7 mét, thân cây không quá lớn, bằng hai cánh tay của em vòng qua. Thân xoài nâu xù xì, toả ra nhiều cành lớn tạo thành tán lá rộng che mát một vùng sân. Lá xoài nhỏ và thon dài rất đẹp, mang màu xanh tươi. Vào mùa hoa, xoài mang những bông trắng tinh khôi với hương thơm dịu nhẹ thu hút những nàng ong, bướm đến múa lượn dập dờn. Mùa quả, những chùm xoài nặng trĩu treo lủng lẳng trên cây, quả nào đã da bóng mịn mượt mà, hấp dẫn. Xoài chín mang màu vàng tự nhiên, khi ăn có vị chua ngọt rất tuyệt vời. Xoài mãi là người bạn gắn liền với tuổi thơ em.
Tham khảo:
Cây ổi thân gỗ, thân ổi nhỏ và không xù xì như các cây ăn quả khác. Lá ổi rậm, to và dày, lá ổi có mùi đặc trưng riêng. Mùa ổi vào mùa thu, cứ mỗi khi thấy hương ổi là biết mùa thu đã đến, ổi chín thơm lừng vườn quê. Mùa ổi chín, chào mào kéo đến ăn ổi. Chúng vừa mổ trái chín vừa hót lảnh lót, nghe thật vui tai. Em rất yêu quý cây Ổi. Vì cây ổi là người bạn thân thiết nhất của em.
Hok tốt~v~
Bài mẫu 1 : Tả về con ngỗng.
Nhà em có nuôi rất nhiều ngỗng. Con nào cũng có bộ lông xám mượt mà cùng với chiếc cổ vươn dài. Đôi chân chúng cao, có màu vàng cam. Trứng ngỗng to gấp đôi trứng vịt. Bố bảo loài ngỗng rất thính, vì vậy nó nó còn biết giữ nhà và xua đuổi người lạ. Em rất yêu thích loài ngỗng vì chúng thật có ích với gia đình em.
Bài mẫu 2 : Tả về con chim én.
Cứ mỗi độ xuân về, én lại rủ nhau về tụ hội trên bầu trời. Chim én khoác trên người bộ áo màu xanh đen và nổi bật với phần bụng trắng phau. Đôi cánh chúng xòe rộng. Đuôi có hình chữ V. Hình dáng của chú như một chiếc tàu lượn bé nhỏ trên bầu trời. Buổi chiều trên cánh đồng, đàn én nhanh nhẹn tìm mồi, bắt sâu cho nhà nông. Chim én là sứ giả của mùa xuân, là người bạn của dân cày. Trông chúng thật thảo hiền và thật đáng yêu.
Năm học lớp Một, cô Trang là cô giáo chủ nhiệm của lớp em. Cô có mái tóc óng mượt, đôi mắt đen và sáng. Dáng người cô nhỏ nhắn và nhanh nhẹn. Giờ Toán, cô hướng dẫn chúng em đọc bài và trả lời câu hỏi. Giờ học Tiếng Việt, cả lớp chăm chú nghe cô giảng. Cô ân cần hướng dẫn chúng em tập viết. Em nhớ nhất là khi cô cười, nụ cười của cô giống hệt một tia nắng ấm áp truyền cho chúng em thêm hứng khởi học tập. Khi em và các bạn mắc lỗi, cô luôn nhắc nhở chúng em bằng giọng dịu dàng mà nghiêm trang. Chúng em rất yêu quý và kính trọng cô. Nghe lời cô chúng em chăm chỉ học.
bn tham khảo đoạn văn này nhé ! chúc các bn hok tốt !
Năm học lớp Một, cô Trang là cô giáo chủ nhiệm của lớp em. Cô có mái tóc óng mượt, đôi mắt đen và sáng. Dáng người cô nhỏ nhắn và nhanh nhẹn. Giờ Toán, cô hướng dẫn chúng em đọc bài và trả lời câu hỏi. Giờ học Tiếng Việt, cả lớp chăm chú nghe cô giảng. Cô ân cần hướng dẫn chúng em tập viết. Em nhớ nhất là khi cô cười, nụ cười của cô giống hệt một tia nắng ấm áp truyền cho chúng em thêm hứng khởi học tập. Khi em và các bạn mắc lỗi, cô luôn nhắc nhở chúng em bằng giọng dịu dàng mà nghiêm trang. Chúng em rất yêu quý và kính trọng cô. Nghe lời cô chúng em chăm chỉ học.(Chúc em hok tốt nhá)
Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có thời gian là thước đo tình cảm của con người. Bây giờ tuy đã học lớp 5 – lớp cuối cấp của trường tiểu học, sắp sửa phải tạm biệt mái trường, thầy cô, bạn bè để tiếp bước vào bậc trung học . Nhưng quãng thời gian là năm năm học ở trường, em không sao quên được những kỷ niệm về cô giáo đã dạy em những năm đầu chập chững cắp sách tới trường.
Cô có cái tên rất hay và em cũng rất thích đó là Kim Oanh. Cô là người mẹ hiền dịu nhất trong những ngay fem còn học lớp 1. Với dáng người đậm đà, mái tóc xoăn xoăn màu hạt dẻ thì ai cũng nói nhìn cô trông rất xinh. Cô thường mặc những bộ quần áo lịch sự, phù hợp với dáng người của mình. Ngày đó, em cứ nghĩ cô giáo phải dễ sợ lắm. Nhưng không, cô đã làm tan biến những ý nghĩ vẩn vơ đó của em. Cô vẫn là cô giáo hiền lành, tốt bụng. Với khuôn mặt tròn, phúc hậu, hai gò má cao cao, lúc nào cũng ửng hồng. Mắt cô đen láy, long lanh với hàng lông mi cong vút. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là ánh mắt nhìn trìu mến, bao dung mà cô dành cho chúng em. Mỗi lần không học bài, chỉ cần nhìn vào đôi mắt buồn buồm của cô là bạn ấy hối hận ngay về việc làm của mình. Có lẽ, chính cô là người khơi dậy lòng hăng say học tập của chúng em. Ẩn dưới vầng trán cao cao thông minh ấy là đôi lông mày vòng nguyệt cân đối tạo cho khuôn mặt vẻ thanh tú.
Cô Oanh là một giáo viên hăng say trong công việc và hết lòng thương yêu học sinh
Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chứa chan bao tình yêu cô dành cho chúng em: Nghe cô giảng bài thì thật là thú vị. Cô giảng rất dễ hiểu, dễ nghe nên chúng em luôn tiếp thu được bài. Vào những giờ ra chơi, cô luôn ngồi lại để viết mẫu và chấm bài cho chúng em. Có những hôm cô còn trao đổi cách giảng bài với bạn bè đồng nghiệp. Nếu bạn nào đọc chưa tốt hay viết chưa đúng thì cô luôn sẵn sàng giúp đỡ. Khi cô đã giảng cho bạn nào thì bạn ấy hiểu ngay. Vào những giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét cho từng bạn và nói cho các bạn cách sửa lỗi sai đó. Có hôm cô nhận xét rất tốt về lớp em và em rất nhớ câu: “Tuần qua, các con đã rất cố gắng để nhận cờ Đội. Cô rất vui vì không những các con được nhận cờ tốt mà còn nhận cờ xuất sắc. Cô mong tuần nào các con cũng như vậy”. Và khi đó, lớp em vỗ tay rào rào.
Giờ đây khi đã lên lớp năm, mỗi khi có việc cần đi qua lớp cô, cô lại goi em lại hỏi han. Khi đó, em lại nhớ những giây phút khi còn học lớp 1, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong em vang lên lời bài hát: “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương…”.
Vâng! Đúng vậy em sẽ không bao giờ quên cô – người mẹ đã đưa em đón những tia nắng đầu tiên của cuộc đời.
“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”
Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, nhưng người để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh- cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.
Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi. Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê. Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn clip ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. “Học như một con đò ngược dòng vậy, các con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.
Tôi nhớ nhất là khi cô đi thăm quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô thể hiện sự lo lắng, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng cô đã nghỉ thi để đi cùng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì không hay với chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời.
!-->
Một kỉ niệm đáng nhớ khác là khi tôi học hè. Khi ấy, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với tâm trạng lo lắng. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Lúc đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và các bạn.
Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: “Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông”. Đó cũng là nghề mà tôi mong ước sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: “Con chúc cô luôn mạnh khỏe! Con yêu cô nhiều lắm!”
Dù đã lên lớp 6 rồi, nhưng tôi không thể quên cô giáo dạy tôi hồi năm lớp 1, cô Nghĩa.
Cô Nghĩa năm nay chắc cũng già rồi và sắp nghỉ hưu. Hồi học lớp 1, cô có đôi mắt to, tròn và đen láy trong sáng. Đôi môi đỏ thắm cứ ngỡ lã hình trái tim đỏ chói. Chiếc mũi cao, thanh tú cùng với đôi môi ánh lên cho cô một cẻ đẹp rạng ngời. Mái tóc ngắn, đen, óng mượt, khuôn mặt tròn như trái xoan, trắng mịn. Trong lớp, ai cũng yêu mến và quý trọng cô, xem cô như là người mẹ mới khi mới vào ngôi trường tiểu học thị trấn La Hà.
Cô dạy cho chúng tôi những câu chuyện mang nhiều ý nghĩa. Cô rất thương yêu những mầm non như chúng tôi, cô dạy chúng tôi viết chữ thật lưu loát, thật đẹp. Vì cố rất thương chúng tôi nên không bao giờ đánh hay la mắng chúng tôi mà dạy chúng tôi cách khắc phục lỗi lầm đó. Dạy chúng tôi cách xin lỗi và lời cảm ơn chân thành đối với người khác. Trong các tiết dạy cô luôn dành trọn tâm huyết cho bài giảng, dạy cho đến khi chúng tôi hiểu. Cô rất tận tâm với nghề, với ngôi trường tiểu học này nên không bao giờ cách xa. Cô rất hiền từ, dễ mến, thân thiện, dễ làm quen và hòa đồng với mọi người. Mỗi lần liên hoan cho lớp cho đã bỏ tiền riêng ra mua cho chúng tôi toàn bánh, kẹo ngon dù nhà cô cũng bình thường không khá giả như các thầy, cô khác trong trường. Lúc đó chúng tôi không biết gì chỉ biết lấy bánh kẹo ăn, chúng tooi rất cảm ơn cô.
Chúng em rất yêu quý cô dù đã lên cấp hai và xa cách ngôi trường này. Chúc cô mạnh khỏe, hạnh phúc và vui vẻ dạy mãi ở ngôi trường này. Người ta nói không sai: "Dù đi xa cách mấy cũng phải nhớ đến nơi mình sinh ra và nguồn cội của mình".
trong 4 năm học vừa qua em đã gắn bó với rất nhiều thầy cô giáo . người nào cũng làm cho mọi người mến nhưng em yêu nhất , mến nhất là cô Ninh người đã dạy em trong năm học lớp 1 .