K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

12 tháng 10 2016

gianroi

12 tháng 10 2016

diễn kịch đúng k ạ?

12 tháng 10 2016

Ko bạn cái này làm vào giấy

16 tháng 10 2017

——-Cảnh 1: [A & B cùng ngồi tụm 1 góc, giám thị đứng ở góc xa]——-

Tại một góc sân, hai phạm nhân đang ngồi nhổ cỏ (giả vờ). Phía xa xa, giám thị trại giam đang đi đi lại lại giám sát họ.

Phạm nhân A (dùng mu bàn tay lau lau mồ hôi trán, gật đầu chào với phạm nhân B): Chào anh, em là ma mới, sau này xin anh giúp đỡ!

Phạm nhân B (nhìn A khắp một lượt, cẩn thận đánh giá): Người mới? Chú mày vào đây với tội gì?

Phạm nhân A (khúm núm nói): Dạ… Là bán với chơi ma túy anh ạ…

Phạm nhân B: (hét lớn) CÁI GÌ?

Phạm nhân A (hốt hoảng lùi lại, ôm đầu): A! Đừng đánh em! Em không có giết người, không phóng hỏa, không lừa gạt ai hết!

Phạm nhân B: Chú mày làm gì loi nhoi như con giòi vậy? Tao có làm gì đâu!

Phạm nhân A (vẫn co rúm người, kính cẩn thưa): Chứ không phải anh muốn đập em? Em nghe nói, ma cũ thường ăn hiếp ma mới, mấy đứa phạm tội ác ôn thường bị phạm nhân khác đánh bầm dập!

Phạm nhân B (phá lên cười): Ha ha! Chú mày lậm phim quá rồi! (hắn chỉ chỉ về phía giám thị trại giam, hất hàm nói tiếp) Tao có muốn đập cũng không phải bây giờ. Vả lại…

Phạm nhân A (an tâm, nhích nhích lại gần B): Sao ạ?

Phạm nhân B: Tao cũng bán ma túy như mày!

Phạm nhân A (hớn hở): thật hả? May quá! Đều là đồng chí, sau này em xin nhờ anh…

Phạm nhân B (cốc đầu A một cái rõ đau làm A kêu “Ui da” rồi hừ mũi): Nhờ cái búa! Tao còn năm ngày nữa là ra! Mày tự lo đi!

—-Cảnh 2: [A và giám thị đi vào, còn lại B trên sân khấu. Chuẩn bị 1 túi hồ sơ xin việc làm cho B cầm]

Chẳng bao lâu, B được ra tù. Anh ta ôm túi hồ sơ xin việc làm đi thất thểu, (đi tới giữa sân khấu rồi dừng lại), hai tay buông thõng, nét mặt buồn rầu. Anh ta nhớ tới những lời nhà tuyển dụng vừa nói.

Nhà tuyển dụng (người đóng vai A hoặc giám thị hoặc bà mẹ nói từ sau cánh gà là được): Tôi nói thẳng với anh, người có tiền án rất khó xin việc, huống chi là anh! Anh có tiền án về hành vi mua bán tàng trữ ma túy! Phiền anh tới tìm chỗ khác đi!

Nhà tuyển dụng 2 (người khác nói sau cánh gà tiếp, giọng đầy sợ hãi): Cái gì? Anh từng sử dụng ma túy! Đâu coi, giấy khám sức khỏe có đảm bảo không đây? Anh xét nghiệm máu chưa đó? Thôi, thôi được rồi! Anh để hồ sơ xuống bàn đằng kia, chúng tôi sẽ báo kết quả cho anh sau!

B (giơ hồ sơ lên, tức giận nói): Bà nó! Gởi 19 cái hồ sơ, không 1 tin tức, không bị từ chối ngay mặt thì cũng như gửi vào bếp lửa, tiêu tan không dấu tích! Giờ còn cái này, ông bỏ luôn! Không xin xỏ gì hết!

Nói rồi, anh ta xé hồ sơ tan tành, quẳng xuống đất 1 cách tuyệt tình.Trên sân khấu lúc này xuất hiện thêm 1 người, anh ta ăn mặc sành điệu như dân chơi, đeo kính mát, nón lưỡi trai đội lệch, hai tay đút túi quần. Thấy B, anh ta kêu lên.

Bạn xấu: Ê, mày đó hả? Ra hồi nào vậy?

B thấy nhưng ngoảnh mặt làm ngơ. Anh ta lại sáp tới, vỗ vai B.

Bạn xấu: Làm lơ hả? Sao đây? Anh em lâu không gặp đi uống cà phê đi!

B: Tránh ra! Tao không có đứa bạn xấu như mày! Thường ngày anh anh em em, lúc tao ở trỏng mày có thăm tao không? Mày liệu hồn, coi chừng có ngày CA tới bắt mày!

Bạn xấu (cười đểu): Bắt tao? Chứng cứ đâu? Ai biểu hồi đó mày làm không sạch! (hắn đưa mắt nhìn xuống hồ sơ xin việc bị xé, lại cười) Ồ, định xin việc? Muốn hoàn lương sao? Lý lịch mày đen như than mà đòi xin, thế nào, mày bị người ta chửi vô mặt có đã không?

B (không kiên nhẫn, cáu gắt): Im đi!

Bạn xấu (lại vỗ vỗ vai B, ngó qua ngó lại rồi giả bộ nói nhỏ): Mày bình tĩnh nghe tao nói nè. Tao có mối làm ăn ngon lắm, mày muốn làm không? Chỗ quen thân chí cốt mới giới thiệu cho mày, dễ lắm!

B (hất tay hắn ra, nổi nóng): Đừng chọc tao nổi điên!

Bạn xấu: Hứ! Sắp chết đói mà bày đặt thanh cao! Để rồi coi ai nhận mày! Tao vẫn xài số cũ, bao giờ mày thấm thía “sự đời” thì gọi tao!

Nói rồi, bạn xấu bỏ đi, vừa đi vừa cười ha hả. B siết chặt nắm tay, giận dữ quay đi (ngược hướng với hắn)

——————-Cảnh 3: [A, B & giám thị cùng diễn. Giữa sân khấu chuẩn bị 1 cái bàn, 1 cây búa, và 1 cái ghế]———————————-

Ba năm sau.

A đang cầm búa đóng bàn đóng ghế thì thấy giám thị trại giam đi tới, theo sau giám thị là một người cứ đi lầm lũi cúi đầu thật thấp.

Giám thị: Đây là người mới, từ nay xếp chung tổ với anh! Nhớ hướng dẫn anh ta đàng hoàng!

Phạm nhân A (lau lau tay vào vạt áo, vỗ vỗ ngực mình): Dạ… Dạ, được! Giám thị cứ để em!

Giám thị gật đầu hài lòng. Đoạn, anh vỗ vai phạm nhân mới, dặn dò trước khi rời đi.

Giám thị: Nội quy chắc anh nằm lòng rồi, tôi không phải nhắc lại, được chứ?

Phạm nhân B: Dạ, dạ! (giám thị quay người đi, B ngẩng đầu lên, vừa cười vừa vẫy tay chào A) Chào! Chú mày khỏe không?

Phạm nhân A: (giật mình, đụng vào bàn làm nó kêu lạch cạch) A! Là anh!

Phạm nhân B: Phải! Là tao! Có gì chú mày phải ngạc nhiên?

Phạm nhân A: Sao… Sao…

Phạm nhân B (tay gõ gõ mặt bàn, tay sờ sờ cằm, chắc chắc lưỡi): Chà… Tao vắng mới ba năm mà chú mày biết đóng bàn rồi à? Đóng đẹp thế này để lấy chứng chỉ giỏi sao?

Phạm nhân A (đặt búa lên bàn, nhào tới vồn vã hỏi B): Sao… Sao anh lại vào đây?
Chẳng phải anh nói khi ra ngoài sẽ mở tiệm sửa xe à?

Phạm nhân B (bước tới cầm búa lên, đóng đóng xuống bàn): Mày tưởng dễ! Có ai cho tao mượn tiền mở tiệm đâu. Tao vất vả kiếm chỗ vá xe thì cũng có ai tới đâu. Người ta mà nghe dân ở trại mới ra là có ma mới tới làm ăn với mày! Đi xin việc hả, mày đợi tết Công-gô sẽ có người nhận mày đi!

Phạm nhân A (lau lau mồ hôi): Không! Không lý nào!

Phạm nhân B: Phải! Đời chính là vậy! Mày coi phim chắc phải biết! Mày mà phạm tội thì cả đời sẽ là tội phạm, đặc biệt là loại con nghiện bán ma túy như mày. Người ta sẽ nghi mày nhiễm SIDA, sẽ đề phòng mày tái nghiện, sẽ tẩy chay mày như tẩy chay thằng cùi. Mày đừng mong hoàn lương kiếm việc cưng ạ!

A suy sụp, ôm đầu ngồi phịch xuống ghế.

Phạm nhân A (độc thoại): Hèn chi, ba mẹ không ai tới thăm mình. Làm… làm sao đây? Mình mới 22 tuổi, chả lẽ vậy là xong rồi? Còn định khi ra tù mở trại mộc nữa…

Giám thị (đột ngột xuất hiện sau lưng 2 người, B giật nảy mình lùi lại trong khi A vẫn còn ôm đầu rầu rĩ): Sao đây? Không làm, định trốn việc à?

Phạm nhân B (xua tay lia lịa): Đâu… Đâu có đâu, cán bộ!

Phạm nhân A ( vẫn cúi gục đầu, nắm tay siết chặt lại, nghiến răng tự nói 1 mình): Tất cả đều tại lũ bạn xấu xa đó! Nếu không tại tụi nó, mình đâu bỏ học, đâu có hút hít nghiện ngập, đâu có trộm tiền của mẹ, cũng đâu có đánh ba, mình cũng không phải vì kiếm tiền hút mà đi bán, cũng không phải vào tù! Tất cả là tại tụi nó! Tụi bây chờ đó, hai tháng nữa, tao ra được rồi tao cho tụi bây biết tay!

Phạm nhân B (rùng mình): Í ẹ, coi bộ tao sớm gặp lại mày à!

Giám thị (lắc đầu thở dài): Anh còn dám trách người ta? Người ta có kề dao vào cổ ép anh nghỉ học, có ép anh hút ma túy không? Người ta có buộc anh đi trộm cắp không? Hả?

A ngẩng đầu, nhìn giám thị chằm chằm.

Giám thị: Hại anh là ai anh còn không rõ? Nếu anh không đồng ý, ai có thể buộc anh? Đừng nói với tôi anh không biết tác hại của ma túy. Trên TV, báo đài, trong trường học, đâu đâu cũng có nói, là anh không nghe, không phải sao? Ở đó mà đòi đánh người ta, được, nếu anh muốn đánh thì đánh kẻ đáng tội nhất, đó chính là anh!

Phạm nhân A: Tôi… Tôi…

Giám thị: Anh còn trẻ, còn có cha mẹ đợi ở nhà, còn có tương lai dài phía trước. Thay vì ngồi than vãn, sao không cố mà đứng dậy, chứng tỏ cho người ta thấy anh đã thay đổi, cho họ thấy những gì họ nghĩ về anh là sai rồi? Người ta đánh người chạy đi chứ không đánh người chạy lại. Anh không muốn người ta khinh mình, trước hãy tôn trọng mình đi!

Phạm nhân A: Tôi… Tôi…

Giám thị (quay sang B, lạnh lùng nói): Còn anh! Đây là lần cuối anh ở đây, biết chưa?! Nếu còn trở lại, (cười đểu) chớ trách tôi vô tình độc ác!
Nói xong, giám thị bỏ đi, A và B cùng rùng mình ớn lạnh.

————————-Cảnh 4: [Bà mẹ ăn mặc sang trọng xuất hiện trước, sau đó lần lượt là giám thị rồi tới A]———————————————

Tại cổng trại giam, bà mẹ đi tới đi lui, vẻ mặt bà vô cùng sốt ruột.

Bà mẹ (lẩm bẩm): Thằng này, sao còn không ra? Lần này, mày còn không thay đổi là mẹ không tha thứ cho mày nữa!

Vừa lúc ấy, từ phía sau lưng bà, giám thị thong thả đi tới. Anh nhoẻn miệng cười với bà.

Giám thị: Cô khỏi lo! Cháu cam đoan nó đã khác xưa rồi! Chỉ cần cô và gia đình động viên, tạo điều kiện cho nó làm lại cuộc đời, tái hòa nhập cộng đồng thì cháu cam đoan, nó sẽ không tái phạm nữa!

Bà mẹ (hớn hở): Thật hả?

Giám thị (giúi phong bì vào tay bà mẹ): Còn nữa, cái này cô nhận lại đi! Không phải mọi thứ đều cần tiền giải quyết, chính quan niệm sai lầm của cô chú đã đẩy nó vào con đường này. Cháu chỉ làm đúng chức trách, không vì tiền mà thiên vị một ai!

Bà mẹ (cầm lấy phong bì, ngượng ngùng): Phải, cháu nói phải. Nó hư là do lỗi của cô, cô cứ lo kiếm tiền mà bỏ mặc nó. Nó xin tiền cô đều cho mà không quan tâm nó muốn mua gì, nó học hành thế nào, nó kết bạn với ai…

Giám thị: Bây giờ làm lại vẫn chưa muộn đâu cô (anh nhìn đồng hồ đeo tay, khẽ cười) Tới giờ rồi, em nó sắp ra rồi. Cháu phải vào đây!

Sau đó, anh khẽ gật đầu chào bà mẹ. Khi anh đi vào, A cũng đang đi ra. Lúc đi lướt qua nhau, A cúi đầu chào giám thị. Vào lúc ngẩng đầu lên, A nhìn thấy mẹ đang đứng đợi mình. Anh hét lên sung sướng:

– Mẹ! Mẹ! Con về rồi! Con về rồi!

—END—

21 tháng 8 2019

Văn bản thể hiện tình cảm của cha mẹ dành cho con cái, đó là thứ tình cảm thiêng liêng mà bất cứ ai cx k thể chà đạp lên!

giúp mk các đề này nhanh nha!!! mai mk thi HKI rùi T^TDựa vào văn bản "Cổng trường mở ra" của Lý Lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 10 câu nêu cảm nghĩ của em về buổi khai trườngDựa vào văn bản "Cổng trường mở ra" của Lý Lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 10 câu nêu lên vai trò của nhà trườngDựa vào văn bản "Mẹ tôi" của Ét-môn-đô đơ A-mi-xi, em hãy viết một đoạn văn khoảng 10...
Đọc tiếp

giúp mk các đề này nhanh nha!!! mai mk thi HKI rùi T^T

  1. Dựa vào văn bản "Cổng trường mở ra" của Lý Lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 10 câu nêu cảm nghĩ của em về buổi khai trường
  2. Dựa vào văn bản "Cổng trường mở ra" của Lý Lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 10 câu nêu lên vai trò của nhà trường
  3. Dựa vào văn bản "Mẹ tôi" của Ét-môn-đô đơ A-mi-xi, em hãy viết một đoạn văn khoảng 10 câu nêu lên vai trò của người mẹ
  4. Dựa vào những câu ca dao dân ca - những câu hát về tình cảm gia đình, em hãy viết một đoạn văn khoảng 10 câu nêu vai trò của đạo làm con
  5. Dựa vào ca dao dân ca - những câu hát về tình cảm gia đình (sgk/35), em hãy viết đoạn văn nêu lên vai trò của gia đình
  6. Dựa vào bài Những câu hát về tình yêu quê hương, đất nước, con người, em hãy viết đoạn văn khoảng 10 câu nói về tình yêu quê hương đất nước

Ai rảnh ko giúp mk điiiiii

 

7
20 tháng 12 2016

1)

Thu về mang cho bầu trời bộ áo mới trong xanh, gửi một chút se lạnh trong làn gió và những tia nắng vàng màu hoa cúc. Như bao bạn học sinh khác, hôm nay em dậy sớm để đến trường dự lễ khai giảng năm học mới. Con đường đất đỏ thân quen hôm nay vui hẳn lên bởi tiếng cười nói của các bạn học sinh mang màu áo trắng tinh khôi. Hương hoa sữa hòa quyện vào mùi cỏ đồng nội thơm lạ kì. Những vòng quay xe đạp đưa em đến trường bằng niềm vui và lòng háo hức...Ồ! Em chợt nhận ra ngôi trường thân yêu của mình nằm giữa những ngôi nhà mái bằng san sát nhau.. Sau ba tháng hè, trường em như khoác trên mình một bộ áo mới: nào là cờ hoa, băng rôn,... Trên cổng chính là dòng chữ đỏ chói “NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG NĂM HỌC MỚI 2012- 2013”. Cánh cổng hôm nay mở rộng đón chào các bạn học sinh vào năm học mới. Bước vào sân trường là không khí náo nức, rộn rã ngày khai giảng chợt ùa vào trong tim. Sân trường hôm nay như nhỏ hơn bởi những dòng người cùng niềm vui, niềm háo hức ngày khai trường về dự lễ. Đây là những bạn học sinh mới bước chân vào ngôi trường THCS với sự hồi hộp và lạ lẫm. Kia là các bạn lớp trên đang vui mừng quàng vai bá cổ nhau sau ba tháng hè dài... Khắp sân trường tràn ngập tiếng nói cười...

2)

Công bằng mà nói, giáo dục đạo đức trong nhà trường chưa đáp ứng được yêu cầu của tình hình mới. Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng môi trường sư phạm không phải là “ốc đảo” trong xã hội ta, một xã hội có bộ phận không nhỏ bị thoái hóa, biến chất, sống theo lối sống thực dụng, vô cảm. Mặt trái của kinh tế thị trường đã và đang tấn công như vũ bão vào văn hóa truyền thống tốt đẹp của chúng ta. Bước ra khỏi cổng trường, học sinh phải đối mặt với rất nhiều tệ nạn xã hội như cảnh dòng người chen chúc hỗn độn trên đường lúc tan tầm, cảnh đánh chửi nhau như cơm bữa trên hè phố...Và cách đây chưa lâu trẻ em được tận mắt chứng kiến cảnh người lớn phá tan tành phố hoa xuân của Hà Nội.
Khi về nhà, không ít học sinh tận mắt chứng kiến cảnh bố mẹ cãi chửi, thậm chí đánh nhau, được nghe bố mẹ bàn về những mánh lới làm ăn, nghe bố mẹ than phiền những bức xúc ở cơ quan với hàng loạt chuyện ghen ăn, tức ở, chuyện hối lộ, chạy chức chạy quyền...Tất cả những yếu tố trên đã ảnh hưởng đến sự hình thành văn hóa học đường trong nhà trường hiện nay.
Văn hóa học đường được tạo dựng nên bởi nhiều yếu tố nhưng quan trọng nhất, quyết định nhất theo tôi là ba yếu tố. Đó là nhà trường, đội ngũ thầy cô giáo và vai trò của cha mẹ học sinh.

20 tháng 12 2016

3)

Mẹ không chỉ là người đã cho con một hình hài và nuôi dưỡng con nên người mà mẹ còn là cô giáo đầu đời của con.Mẹ đã phải dành rất nhiều thời gian luôn bên con để cùng con đọc sách, nói chuyện, cười đùa, mẹ dạy con học chữ, dạy con học hát, dạy con đạo lí làm người. Với tâm tình dịu hiền, đảm đang, người mẹ dạy con mình nên người, biết sống theo đạo lí với bản chất lương thiện. Niềm hạnh phúc của người mẹ là mong muốn được nhìn thấy con mình trở thành những người hữu ích cho gia đình, quê hương và xã hội.Trong gia đình, thường thì người cha giáo dục con cái về chí hướng, sự nghiệp và nghị lực; còn người mẹ thường thiên về bồi dưỡng tâm hồn và tình cảm cho con. Nhờ công lao sinh thành, dưỡng dục của những người mẹ hiền, nhiều người con đã thành đạt, hiển vinh, nhiều người con đã thành những anh hùng, thậm chí đã trở thành thiên tài. Một văn hào đã từng nói: “ Không có phụ nữ thì không có người mẹ. Không có người mẹ thì không có các anh hùng”.Một gia đình có nề nếp, gia phong thì cha mẹ là tấm gương cho con cái noi theo. Trong đó, vai trò giáo dục con cái vẫn thuộc về người mẹ đúng như câu tục ngữ mà dân gian vẫn lưu truyền: “Phúc đức tại mẫu”. Dù trong mọi hoàn cảnh nào, mẹ vẫn luôn là người bao dung, che chở, dõi theo bước con đi. Trên bước đường thành công của ***** luôn là hậu phương, là chỗ dựa vững chắc nhất của con về mọi mặt. Mẹ luôn là bờ vai ấm áp để cho con tựa vào, mỗi lúc con vui mẹ vui cùng con, lúc buồn con sà vào lòng mẹ để được mẹ ôm ấp, vỗ về, động viên: ***** hãy mạnh mẽ lên và tiếp bước trên con đường tương lai. Những gì mẹ dành cho con, những gì mẹ dạy cho con sẽ là hành trang con mang theo suốt cuộc đời. Mẹ là người thầy đầu tiên và cũng là người thầy suốt đời của con.Ngày nay, vai trò của người mẹ càng được đề cao. Mẹ không chỉ là người mẹ hiền đảm đang, gìn giữ hạnh phúc gia đình mà còn là những nhà khoa học, những vị lãnh đạo, những cán bộ có năng lực…Chính vì thế, ảnh hưởng của người mẹ đối với việc giáo dục con cái cũng thay đổi theo chiều hướng tích cực.

4)Sống ở đời, ai cũng hiếu, con người ta sinh ra, lớn lên và trưởng thành là nhờ có cha mẹ. Không có cha mẹ sẽ không có chúng ta. Ngay từ khi sinh ra, ta đã phải chịu ơn mẹ mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày. Theo thời gian, ta lớn lên là nhờ có dòng sữa ngọt ngào và miếng cơm manh áo mà cha mẹ đã phải đổ mồ hỏi sôi nước mắt mới mang lại được. Suốt tuổi thơ của ta, ta được cha mẹ nâng niu, chiều chuộng. Những bài học đầu tiên của cha và những lời ru của mẹ đã khiến cho tuổi thơ của ta trôi qua êm đềm. Ngay cừ những bước đi đầu tiên, mới chập chừng vào đời, ta đã có cha mẹ dìu dắt. Cha mẹ là những ngọn đèn mà suốt cuộc đời họ soi sáng con đường cho chung ta đi. Ngày ta thực sự trưởng thành có lẽ chính là ngày vui nhất trong đời cha mẹ. Mặc cho tuổi xuân của mình vùn vụt trôi qua, cha mẹ đã hi sinh cả cuộc đời mình cho con cái, để đánh đổi lấy những sợi tóc bạc ngày một nhiều thêm. Chính vì vậy mà để ghi nhớ đền đáp công lao to lớn của cha mẹ, ta luôn luôn phải hiếu thảo và vâng lời cha mẹ. Khi ở gần cha mẹ, ta phải làm cho cha mẹ vui lòng để bù đắp lại những ngày tháng vất vả mà cha mẹ đã nuôi nâng dạy dỗ ta. Suốt cuộc đời của mình, không lúc nào ta không kính trọng, biết ơn và thương yêu cha mẹ. Khi còn nhỏ, ta phải học tập chăm chỉ, ngoan ngoãn, không để cha mẹ buồn lòng. Khi cha mẹ đau ốm, ta sẽ luôn ở bên cha mọ và tận tình chăm sóc. Khi trưởng thành dù có di đâu, ta cũng luôn nhớ về cha mẹ, và ta phải giáo dục con cháu ta sau này luôn luôn ghi nhớ công ơn của ông bà. Có vậy thì ta mới thực sự là một người con hiếu thảo.
 

đề kt 1 tiết gdcd của mk mn giúp mk vớiChủ đề 1: Sống có kế hoạch1. Em đã bao giờ xây dựng cho mình kế hoạch học tập, sinh hoạt hằng ngàychưa? Em hãy xây dựng kế hoạch học tập cho mình trong 2 tuần nghỉ học (kếhoạch ngắn hạn) và kế hoạch trong thời gian tới( kế hoạch dài hạn)?2. Em hãy nêu các biện pháp để hoàn thành tốt các kế hoạch đã đề ra?Chủ đề 2: Kĩ năng quản lí cảm...
Đọc tiếp

đề kt 1 tiết gdcd của mk mn giúp mk với

Chủ đề 1: Sống có kế hoạch
1. Em đã bao giờ xây dựng cho mình kế hoạch học tập, sinh hoạt hằng ngày
chưa? Em hãy xây dựng kế hoạch học tập cho mình trong 2 tuần nghỉ học (kế
hoạch ngắn hạn) và kế hoạch trong thời gian tới( kế hoạch dài hạn)?
2. Em hãy nêu các biện pháp để hoàn thành tốt các kế hoạch đã đề ra?
Chủ đề 2: Kĩ năng quản lí cảm xúc
1. Cảm xúc là gì? Hãy kể ra 5 cảm xúc tích cực và 5 cảm xúc tiêu cực?
2. Vai trò của cảm xúc tích cực là gì? Em hãy nêu những kĩ năng giúp bản thân
em luôn tràn đầy cảm xúc tích cực?
3. Khi xuất hiện cảm xúc tiêu cực em cần phải làm gì để loại bỏ nó?
Chủ đề 3: Bạo lực học đường
1. Em hãy nêu những dấu hiệu của bạo lực học đường?
2. Theo em có những hình thức bạo lực học đường nào?
Chủ đề 4: Cách ứng xử nơi công cộng
1. Thế nào là cách ứng xử phù hợp và chưa phù hợp nơi công cộng?
2. Em hãy xây dựng những quy tắc ứng xử nơi công cộng của bản thân?
Chủ đề 5: Xâm hại tình dục trẻ em
1. Những hành vi nào bị coi là xâm hại tình dục trẻ em?
2. Em hãy nêu những quy tắc an toàn để bảo vệ bản thân khỏi xâm hại tình dục
trẻ em.

0
15 tháng 4 2020

Văn là món ăn tinh thần cho con người. Nó là một loại hình nghệ thuật đặc sắc không thể thiếu. Từ xa xưa, khi cn người còn chưa có chữ viết nhưng họ cũng đã biết sáng tác những câu ca dao để lưu truyền đến tận bây giờ. Văn thơ phong phú cũng như từ ngữ của người Việt. Tâm hồn cn người ta đk nuôi dưỡng bởi văn thơ, âm nhạc. Đứa trẻ nào ngày bé cx đk mẹ hát những câu hát ru đưa vào giấc ngủ. Vậy đó, những lời ru ấy có tác giả kh? Không hề, nó đk xuất phát từ những câu ca dao và tấm lòng người mẹ. Đến khi biết nói, biết cười,chúng ta cx bập bẹ những bài vè hay những bài ca dao ngắn do bà, do mẹ dạy. Khi đi học, ta lại đk bt rõ hơn về văn, thơ. Chúng ta biết làm những bài tập làm văn. Chúng ta đk thầy cô dạy dỗ, chỉ bảo để vt thế nào cho hay, cho đúng. Văn đâu đơn thuần chỉ là đk tạo nên bởi những cn chữ. Chúng đáng đk nâng niu và trân trọng hơn nhiều

Bài 2: Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:“…Tinh thần yêu nước cũng như các thứ của quý. Có khi được trưng bày trong tủ kính,trong bình pha lê, rõ ràng dễ thấy. Nhưng cũng có khi cất giấu kín đáo trong rương [7] ,trong hòm. Bổn phận của chúng ta là làm cho những của quý kín đáo ấy đều được đưa ratrưng bày. Nghĩa là phải ra sức giải thích, tuyên truyền, tổ chức, lãnh đạo, làm...
Đọc tiếp

Bài 2: Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:
“…Tinh thần yêu nước cũng như các thứ của quý. Có khi được trưng bày trong tủ kính,
trong bình pha lê, rõ ràng dễ thấy. Nhưng cũng có khi cất giấu kín đáo trong rương [7] ,
trong hòm. Bổn phận của chúng ta là làm cho những của quý kín đáo ấy đều được đưa ra
trưng bày. Nghĩa là phải ra sức giải thích, tuyên truyền, tổ chức, lãnh đạo, làm cho tinh
thần yêu nước của tất cả mọi người đều được thực hành vào công việc yêu nước, công
việc kháng chiến.”
(Sách giáo khoa Ngữ Văn 7- Tập 2)
Câu 1: Đoạn trích trên được trích từ văn bản nào? Tác giả là ai?
Câu 2: Phương thức biểu đạt chính của văn bản chứa đoạn trích trên là gì?
Câu 3: Đoạn trích trên chủ yếu được viết theo kiểu nghị luận nào?
Câu 4: Câu “Có khi được trưng bày trong tủ kính, trong bình pha lê, rõ ràng dễ thấy.”
thuộc kiểu câu gì?
Câu 5: Viết đoạn văn (5-7 câu) nêu cảm xúc của em sau khi học xong văn bản trên?

Mk cần gấp bạn nào nhanh mk sẽ tick và kết bạn nhg văn ko đc chép mạng nha nếu chếp mạng mk sẽ ko tick đâu nha

0
Bài 2: Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:“…Tinh thần yêu nước cũng như các thứ của quý. Có khi được trưng bày trong tủ kính,trong bình pha lê, rõ ràng dễ thấy. Nhưng cũng có khi cất giấu kín đáo trong rương [7] ,trong hòm. Bổn phận của chúng ta là làm cho những của quý kín đáo ấy đều được đưa ratrưng bày. Nghĩa là phải ra sức giải thích, tuyên truyền, tổ chức, lãnh đạo, làm...
Đọc tiếp

Bài 2: Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:
“…Tinh thần yêu nước cũng như các thứ của quý. Có khi được trưng bày trong tủ kính,
trong bình pha lê, rõ ràng dễ thấy. Nhưng cũng có khi cất giấu kín đáo trong rương [7] ,
trong hòm. Bổn phận của chúng ta là làm cho những của quý kín đáo ấy đều được đưa ra
trưng bày. Nghĩa là phải ra sức giải thích, tuyên truyền, tổ chức, lãnh đạo, làm cho tinh
thần yêu nước của tất cả mọi người đều được thực hành vào công việc yêu nước, công
việc kháng chiến.”
(Sách giáo khoa Ngữ Văn 7- Tập 2)
Câu 1: Đoạn trích trên được trích từ văn bản nào? Tác giả là ai?
Câu 2: Phương thức biểu đạt chính của văn bản chứa đoạn trích trên là gì?
Câu 3: Đoạn trích trên chủ yếu được viết theo kiểu nghị luận nào?
Câu 4: Câu “Có khi được trưng bày trong tủ kính, trong bình pha lê, rõ ràng dễ thấy.”
thuộc kiểu câu gì?
Câu 5: Viết đoạn văn (5-7 câu) nêu cảm xúc của em sau khi học xong văn bản trên?

Mk cần gấp bạn nào nhanh mk sẽ tick và kết bạn nhg văn ko đc chép mạng nha nếu chếp mạng mk sẽ ko tick đâu nha

0