K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

18 tháng 8 2018

rường em có rất nhiều thầy cô giáo. Mỗi thầy cô dạy một bộ môn khác nhau. Em yêu quý tất cả các thầy cô nhưng quý nhất là cô Nga — dạy môn Ngữ văn.

Cô Nga năm nay bốn mươi bảy tuổi nhưng trông cô vẫn trẻ trung, xinh đẹp. Tóc cô chỉ dài tới vai nhưng được uốn xoăn, rất phù hợp với khuôn mặt trái xoan và nước da trắng trẻo của cô. Mũi cô cao, và đặc biệt, cô cười rất tươi.

Ai cũng khen cô có mắt thẩm mĩ. Những bộ đồ cô mặc rất trang nhã, lịch sự, phù hợp với thân hình thon thả của cô, trông không yểu điệu mà rât duyên dáng.

Cô Nga rất hiền nhưng đôi lúc, cô cũng rất nghiêm khắc với những bạn có thái độ không tốt trong học tập. Cô giảng bài rất sinh động, dễ hiểu nên hầu như các bạn trong lớp đều học giỏi môn của cô. Ngoài việc là một giáo viên dạy Văn, cô Nga còn là phó hiệu trưởng của trường. Cô chăm sóc cho học sinh từ bữa ăn trưa cho tới chỗ để xe… Ngày nào cũng vậy, cô là người về muộn nhất trường.

Em rất yêu quý cô Nga. Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 sắp đến rồi, em cùng các bạn sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi để cô vui lòng.

chúc bạn học tốt nhé

18 tháng 8 2018

Trả lời :

                    Bài làm

Trong những năm học tiểu học có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ, người mà dã để lại cho em những ấn tượng sâu sắc nhất đó là cô Liễu.

Trong mắt em, cô như là một cuốn sách tri thức giúp em học bao điều hay.Cô Liễu khoảng 26 tuổi. Thân hình cô khá cân đối. Với một khuôn mặt tròn, phúc hậu.Mái tóc cô dài, óng mượt. Thỉnh thoảng khi trời nóng cô thường buộc tóc lên gọn gàng. Mắt cô đên láy,với hàng mi cong vút. Nhưng đặc biệt nhất là ánh mắt trìu mến mà cô dành cho chúng em. Dưới đôi mắt ấy là sống mũi cao thanh tú.Đôi môi thì lúc nào cô cũng nở nụ cười.Mỗi khi cười cô thường để lộ ra hai hàm răng đều tăm tắp.Giọng nói của cô lúc trầm ấm,lúc thì ngân vang.Khi cô kể chuyện giọng cô đọc rất truyền cảm hứng.

Em thấy, cô là một giáo viên rất hăng say trong công việc và hết lòng yêu thương học sinh.Lúc nghe cô giảng bài thật thú vị.Cô giảng rất dễ hiểu,dễ nghe nên chúng em luôn tiếp thu được bài học.Đối với những bạn yếu hơn thì cô còn dành thời gian hướng dẫn thêm. Mỗi khi, lớp em được nhất tuần cô luôn biểu hiện niềm vui qua nụ cười.Cô hiền lành,tốt bụng luôn quan tâm hay chăm sóc những người xung quanh nên được đồng nghiệp, phụ huynh yêu quý.

Những ngày tháng trôi qua,em một ngày lớn,được học nhiều điều hay,điều mới,được học thầy cô,bạn bè mới,nhưng hình ảnh của cô và mái trường vẫn mãi mãi trong em.

Bài này mk tự lm nhóe !

#SkyTran ^^

tự viết ra thì lâu lém

 mấy mà này toàn văn mẫu. đợi tui

18 tháng 8 2018

Cho mãi đến tận bây giờ, hình ảnh cô giáo Huyền vẫn còn in đậm trong trí nhớ của em. Cô Huyền — người cô đầu đời đã dạy em năm học đầu tiên ở trường Tiểu học, năm lớp Một.

Cô Huyền có dáng người thon thả, không mập cũng không gầy, đầv đặn và cân đối. Em không biết chính xác cô bao nhiêu tuổi chi biết rằng cô còn rất trẻ, trẻ hơn mẹ em rất nhiều. Hàng ngày đến lớp, cô thường mặc những chiếc áo dài màu nhạt, lúc thì màu xanh da trời hay đọt chuối, lúc thì hồng phấn hay tím cà, cũng có lúc trắng tinh như màu muối biển, rất hợp với dáng hình và độ tuổi xuân xanh của cô.

Mái tóc cô đen huyền, óng ả như màu than đá lại mềm mại mịn màng như những sợi tơ luôn buông xõa đến quá vai. Khuôn mặt trái xoan được trời phú cho một cặp mắt trong xanh với đôi hàng mi dày và cong vút tưởng như cô đeo mi giả. Chiếc mũi tuy không cao nhưng lại rất hợp với khuôn mặt. Mỗi lần cô cười trông cô tươi và xinh hơn cả những diễn viên, người mẫu. Hàm răng trắng như mây trời lại được tô điểm bằng một chiếc răng khểnh bên trái khóe miệng làm cho nụ cười vốn đã rất tươi lại còn tươi hơn, hấp dẫn hơn.

Mỗi lúc cô nói chuyện hay giảng bài trên lớp thì giọng nói cô phát ra nghe mới ngọt ngào làm sao! Khi thì nhẹ nhàng, êm dịu thướt tha như làn gió mát, lúc thì trầm bổng, du dương như tiếng hót chim họa mi, khiến chúng em như lạc vào thế giới của đàn ca. Những buổi học đầu tiên biết bao là khó nhọc. Cô cầm tay từng bạn uốn nắn từng chữ, từng dòng, tập cho từng em phát âm, đánh vần từng tiếng. Những giờ giải lao, cô nắn lại gạch hàng, viết mẫu trong tập cho từng em để chúng em viết được đúng mẫu tự, ngay hàng thẳng lối.

Giờ đây, tuy đã học lớp Năm rồi nhưng lòng em luôn kính trọng và biết ơn cô giáo Huyền. Em hứa với lòng mình phải cố gắng học thật tốt để khỏi phụ công dạy dỗ của cô.

Năm nay em đã lên lớp sáu , xa ngôi trường Tiểu học thân thương cũng đã lâu rồi . Em không còn rụt rè như những ngày mới bước vào lớp một . Chính những ngày đầu tiên ấy đã để lại trong em ấn tượng khó quên về cô giáo Lệ . Người rất quan tâm , lo lắng và luôn động viên em học tập .

Nhớ lại ngày ấy , lần đầu tiên em bước chân vào cánh cổng trường Tiểu học . Nơi đây đối với em là một nơi xa lạ vừa bỡ ngỡ vừa lo sợ , em nắm chặt lấy bàn tay mẹ . Em không muốn rời xa mẹ chút nào nhưng rồi cô Lan xuất hiện , cô gọi tên các bạn lần lượt đi vào lớp , nghe đến tên , em giật mình lúng túng rồi lùi lại . Mẹ động viên an ủi , cô Lệ bước tới nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em dắt vào lớp . Đi theo sau cô vào trong phòng ngồi xuống bàn học , em có cảm giác như đang bay vào một thế giới mới . Từ đó , lớp em được cô Lệ dìu dắt , dạy dỗ . Mỗi khi đến lớp , cô thường mặc bộ áo dài màu xanh da trời , rất hợp với làn da trắng trẻo của cô . Mái tóc dài óng mượt đến ngang lưng , được cô buộc lại trông rất gọn gàng , mát mẻ . Tuy nhà cô ở xa trường nhưng hôm nào cũng đến lớp sớm để quét dọn phòng học , kê bàn ghế ngay ngắn , lau chùi bảng đen sạch sẽ . Vì thế lớp học luôn thoáng mát , dễ chịu .

Trong giờ học , cô giảng bài rất dễ hiểu . Giọng nói rõ ràng , dễ nghe , chúng em lúc nào cũng bị cuống hút vào những môn học của cô . Trên nền bảng đen với viên phấn trắng dưới bàn tay của cô những dòng chữ hiện ra mềm mại , đều đặn trông rất đẹp . Những đôi mắt ngây thơ , trong sáng chăm chú nhìn theo nét phấn của cô để tập viết . Chúng em là học sinh lớp một nên làm việc gì cũng vụng về , lúng túng , cô luôn tận tình chỉ bảo . Có nhiều bạn chưa biết cầm bút , cô cầm tay nét nót chỉ dẫn viết từng nét chữ , hết bạn này rồi đến bạn khác . Em là một học sinh chậm tiến trong lớp , em không biết viết chữ . Ôi ! Viết thật khó làm sao . Những nét chữ đầu tiên tay em cứ run run . Ngày nào cô cũng đến bên cạnh cầm tay cho em viết , dần dần em viết được . Vào giờ ra chơi , cô không lên văn phòng nghỉ ngơi như những thầy cô giáo khác mà ở dưới lớp giảng lại bài cho một số bạn còn chưa hiểu . Từ đầu cho đến cuối năm học , cô không bỏ một tiết dạy nào . Có những lần bị ốm cô vẫn đến lớp dạy cho chúng em để đuổi kịp bài với các lớp khác .

Trong lớp em , bạn nào học tốt thì cô khuyến khích tuyên dương , bạn nào học yếu cô nhắc nhở để cố gắng vươn lên . Có những bạn tính tình hay ngỗ nghịch , cô không chửi mắng mà nhẹ nhàng khuyên bảo , các bạn ấy cũng dần dần thay đổi trở nên ngoan ngoãn hơn .

Có những kỉ niệm giữa em và cô Lệ mà chắc có lẽ cả cuộc đời em không bao giờ quên . Hồi ấy , bài kiểm tra của em luôn bị điểm kém . Em buồn lắm ! Cô luôn động viên : " Em hãy cố gắng lên . Nếu em có quyết tâm chăm học thì sẽ đạt kết quả tốt trong những bài kiểm tra sau ." Cô vừa khuyên vừa giảng thêm những bài khó mà em chưa hiểu . Trước sự tận tình chỉ bảo của cô , em tự hứa với lòng mình là phải tiến bộ trong học tập . Từ đó , em miệt mài học thuộc bài , làm hết những bài tập về nhà , chỗ nào chưa hiểu em nhờ các bạn và cô giáo giảng thêm . Những bài kiểm tra sau này của em dần dần đạt điểm chín , mười .Đó là tất cả sự cần cù của em và công lao vô cùng to lớn của cô giáo .

Cô dạy rất dễ hiểu , nhiệt tình và yêu thương học sinh . Các bạn trong lớp đều quý mến cô , động viên nhau cố gắng học tập , đừng làm cô phải buồn lòng .Đối với đồng nghiệp cô vui vẻ , hoà đồng , thân thiện với tất cả mọi người . Những giáo viên trẻ mới ra trường , cô luôn gần gũi , giúp đỡ , truyền lại những kinh nghiệm hay trong giảng dạy . Vì thế ai ai cũng yêu mến cô .Cô là người cung cấp kiến thức , dạy cho em biết thêm nhiều điều hay , mới lạ . Kiến thức ấy là những viên gạch đầu tiên xây nên những đất than để em vững bước trên con đường học tập . Dẫn dắt em đến một tương lai tươi sáng . Cô còn dạy cho em về đạo lí làm người để trở thành con ngoan trò giỏi , người công dân tốt có ích cho xã hội .

Đến nay đã sáu năm rồi mà hình ảnh người cô hiền từ , nhân hậu , hết lòng thương yêu học sinh vẫn in đậm trong trái tim em . Chính cô là niềm tin , là động lực giúp em vững vàng đi vào tương lai cuộc sống .

YÊU CÔ LỆ

Bài này thật ra cũng hơi ngắn vì mình xuống dòng. Mình bịa ra mấy cái học kém để sinh động hơn. nếu bạn không muốn có thể sửa

21 tháng 5 2020

Lúc đó em học lớp 2 em có một người thân nhất tên là Lê gia Hoàng em biết sở thích của bạn ấy Hoàng thấp nhất là đá bóng ảnh hiện lên lớp 4 em rất là nhớ bạn ấy khi em khóc ra bạn ấy từ Hồ lớp 2 ai đến Hồ lớp 3 em rất rất là nhớ bạn ấy em nghĩ bạn ấy cũng rất nhớ em em khi em có điện thoại em em nghĩ là bạn ấy cũng có điện thoại giống em em em sau khi em lên lớp 6 em đã kết bạn với bạn ấy trong điện thoại của em em em rất vui khi gặp được bạn ấy và bạn ấy cũng rất vui khi gặp được em em bạn nhé chị đường cho em về nhà bạn ấy và em nói cái bạn có nhớ trường trường không ông bạn hãy nói có nó xong rồi bạn ấy hỏi thế bạn còn nhớ từ khi chúng ta kết bạn với nhau không không không em bầu có 

Em xin lỗi mọi người Em viết mỏi tay quá hu hu

21 tháng 5 2020

Năm nay em lên lớp 4 em đã cắt ra ngôi trường của em rất xa em còn nhớ cô giáo của em rất nhiều nhiều cô ấy tên là Nguyễn Thị Mai Phương Em còn nhớ hồi trước khi em bị sốt cô cho em vào phòng y tế để cô y tế khám bệnh. Đặc biệt mà cô em cười rất tươi ngày nào học sinh cũng được ăn trưađó là một kỷ niệm rất là đẹp đối với em đó là kỷ niệm rất lâu của em,^_^

Mình nghĩ bạn nên tham khảo link này đi , bài hay lắm ( Mà còn có nhiều bài làm hay cơ chứ )

vforum.vn/diendan/showthread.php?123481-Bai-van-ta-con-cho-nha-em-lop-5-hay-nhat-Ta-con-vat-yeu-thich

28 tháng 8 2018

Chó là một loài động vật rất có ích, vì vậy hầu hết các gia đình đều nuôi chó. Nhà thì nuôi một con, nhà thì nuôi vài con thậm chí nhiều hơn và nhà em cũng vậy.

Cách đây một thời gian, mẹ em đi chợ và mua về một con chó. Hôm mua về mẹ bảo, phải chăm sóc cẩn thận chẳng mấy chốc mà lại có một đàn chó con, nghe mẹ nói vậy em rất háo hức. Em rất yêu quý động vật, vì vậy em đặt tên cho nó là Đốm. Sở dĩ tên của nó như vậy vì nó có ba màu lông xen kẽ nhau trên cơ thể. Đầu màu đen, thân cũng màu đen nhưng lại được xen kẽ bởi những đốm trắng. Nó được ba tháng tuổi và cũng khá là mập. Hai mắt đen, long lanh như hai hòn bi ve, chiếc mũi cũng màu đen và rất thính, bên cạnh là những chiếc râu ngắn. hàm răng có những chiếc nhọn hoắt, thêm một thời gian ngắn nữa thì hàm răng đó có thể khiến những ai bị nó cắn chảy máu, thậm chí những vết cắn sâu có thể rất nguy hiểm. Hai tai rất ngắn, cụp xuống mặt.

Thân hình mập mạp với bộ lông mặc dù không được óng mượt nhưng em vẫn rất thích vuốt ve bộ lông ấy. Chiếc đuôi ngắn ngủi, màu đen có những sợi lông trắng ở phần cuối. Mẹ em thường trêu: “Đốm đầu thì nuôi, đốm đuôi thì thịt”, những lúc ấy em lại xị mặt ra và kêu mẹ không được thịt nó. Bốn chân có màu trắng, đầu mỗi ngón chân là những móng vuốt sắc. Đặc biệt cũng giống như loài mèo, dưới mỗi ngón chân có một lớp đệm dày, chính những lớp đệm ấy giúp nó đi lại nhẹ nhàng. Chó là loài động vật ăn tạp, vì vậy nuôi nó rất dễ, bên cạnh đó mẹ em cũng mua thuốc về tiêm để phòng các loại bệnh.

Mỗi khi em đi học về nó lại chạy ra tận cổng đón, ngoe nguẩy cái đuôi, chạy vòng quanh và quấn lấy chân em như thể đòi vuốt ve. Mặc dù đi học về rất mệt nhưng em vẫn chơi với nó. Có nhiều trò rất hay, em cầm hai chân trước và để nó đi bằng hai chân sau, bẻ ngược hai cái tai của nó lên, vì tai nó mềm nên không bị đau, lấy tay cù vào bụng nó, những lúc như vậy nó nằm ngửa ra bốn chân chổng lên trời trông rất hay. Mỗi bữa cơm em đều giành với mẹ việc cho nó ăn, đêm đến nó nằm co tròn ở một góc nha và ngủ ngon lành. Nó rất thông minh, biết phân biệt người nhà với người lạ, khi có người lạ vào, nó sủa ầm ĩ cho đến khi bố mẹ em quát mới thôi.

Em rất yêu quý con chó nhà em, gia đình em sẽ chăm sóc nó thật cẩn thận để nó mau lớn và cho gia đình em một đàn chó con như lời mẹ nói

28 tháng 10 2016

dài và mệt lắm bạn ơi

28 tháng 10 2016

giúp mik đi

 

21 tháng 5 2018

Cảnh mặt trời mọc trên biển là 1 bức tranh rực rỡ và tráng lệ. Lúc trời còn đang tối tăm, mù mịt, cảnh vật còn chìm trong màn sương đêm, mọi thứ tối mù mịt, ông mặt trời còn đang say trong giấc ngủ. Bỗng một tiếng gà gáy: "ò ó o o........" thì một ánh sáng kì lạ bắt đầu nhô lên, đó chính laf ong mặt trời tung tấm chăn màn đêm đang từ từ nhô lên khỏi mặt biển, rải nhẹ những tia nắng ấm áp xuống mặt đất, lúc đó bầu trơi như sáng lên, xua đi màn sương đêm tăm tối, chim chóc ca hát líu lo. Em rất thích cảnh mặt trời mọc, nó giúp xua tan đi màn sương đêm tăm tối, giúp cho con người, động vật được sống và giúp cho cây cỏ, hoa lá phát triển nhanh chóng. Em rất ấn tượng  về cảnh mặt trời mọc qua văn bản Cô Tô của Nguyễn Tuân.

vậy bn có ma nào trả lời ko vậy ???

Mà đã sang nói Tiểu Thư Họ Phạm

4 tháng 11 2016

đug là bn tốt eoeo

3 tháng 5 2016

Năm nay, tôi đã xa ngôi trường Hồng Hà thân yêu rồi. Tôi đã không còn rụt rè bước vào ngôi trườrig này như ngày đầu tiên bước vào lớp Một. Chính những ngày đầu tiên ấy đã để lại trong tôi một ấn tượng không bao giờ phai bởi đó là ngày đầu tiên tôi giáo cô giáo Ngọc.

Cô Ngọc bây giờ chắc vẫn còn trẻ đẹp như hồi nào. Ngày đầu tiên tôi gặp cô, co chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, nhìn cô hệt như một nữ sinh mới ra trường. Cô mặc bộ áo màu hồng ngọc, dáng đi thướt tha đến bên tôi khi tôí đang đứng ngẩn người ra nhìn chăm chú vào cô.

Cô hỏi tôi:

- Em tên là gì?

Giọng nói của cô thật ngọt ngào. Lúc ấy, tôi mới thấy rõ khuôn mặt cô. Đó là một khuôn mặt trái xoan với mái tóc đen nhánh chấm ngang vai. Tôi lễ phép nói:

- Dạ em tên Lê Diệu ạ!

Cô nở trên đôi môi đỏ hồng một nụ cười tươi rồi cầm tay tôi dắt vào lớp. Tay cô thon thả, mềm và mát lạnh nắm lấy tay tôi, truyền cho tôi lòng tự tin của buổi học đầu tiên và như nhắn nhủ tôi. “Hãy bình tĩnh như một người lính ngày đầu ra trận, cậu bé ạ!"

Suốt cả năm học, cô rất tận tụy dạy dỗ chúng tôi. Có những bài cô giảng rồi, chúng tôi chưa thật hiểu, cô từ từ giảng lại chậm hơn, kĩ hơn cho đến lúc chúng tôi thực sự hiểu cô mới chuyển sang luyện tập. Nhờ hiểu sâu về lí thuyết mà các bài tập thực hành, chúng tôi đều làm được cả khiến cô rất vui. Nhưng cô cũng rất nghiêm khắc mỗi khi tụi nhỏ chúng tôi nghịch ngợm không phải lúc, phải nơi. Các bạn trong lớp tôi ai cũng muốn làm những điều hay điều tốt để cô vui. Tôi là một học sinh giỏi toán của lớp nhưng chữ viết thì vào loại tệ nhất lớp. Cô thường viết mẫu cho tôi trước để tôi viết theo. Có nbiều lần tôi quá ham chơi, chữ viết nguệch ngoạc, cẩu thả, cô bắt viết lại. Thậm chí giờ ra chơi, cô bắt tôi ngồi viết lại bài học, xong rồi mới cho ra. Nhờ vậy mà giờ đây chữ viết của tôi đã trở nên đẹp vào loại nhất, nhì lớp. Gặp phụ huynh nào, cô cũng báo rõ những mặt mạnh, yếu của học sinh để phụ huynh biết để kết hợp với giáo viên chủ nhiệm giáo dục rèn luyện thêm cho học sinh.

Cô Ngọc là cô giáo mà tôi gặp đầu tiên ở bậc Tiểu học. Cô đà làm cho tôi hiểu được tấm lòng của các thầy cô và dạy cho tôi những điều mới lạ mà tôi chưa biết. Cô là người thầy đầu tiên dắt tôi bước vào cuộc đời học sinh, dạy tôi những nét chữ đầu tiên. Tôi không bao giờ quên công ơn dạy dỗ của cô – người mẹ thứ hai ở trường của tôi.

3 tháng 5 2016

mong các bạn hãy tự làm bài văn này . Mình nghĩ bài văn tự làm thì nó sẽ hay hơn những bài văn copy trên mạng đấy

 

4 tháng 12 2018

Câu 2:

Truyện ngụ ngôn ếch ngồi đáy giếng Ngữ Văn 6 mang lại sự không chỉ là sự giải trí và bài học đích đáng cho những kẻ hống hách “xem trời bằng vung” như là chú ếch.

Chú ếch sống lâu ngày trong giếng cứ nghĩ nghĩ bầu trời bé như một cái vung, chú nghĩ rằng những con vật tồn tại xung quanh chỉ có cua, ốc, nhái, bầu trời chỉ nhỏ như cái miệng giếng mà không nghĩ rằng tất cả đó chỉ là một phần rất nhỏ của cuộc sống và môi trường.

Nơi chú ếch đang sống có các con vật nhỏ bé mà chỉ cần nghe thấy tiếng kêu chú ếch đã khiếp sợ điều này khiến chú đã trở nên kiêu căng. Tính cách ấy được ếch coi trời bằng vung, khinh đời. Đến một ngày khi trời mưa lớn, đưa ếch ra khỏi cái đáy giếng nhỏ bé đó thì mọi chuyện đảo lộn hết. Môi trường sống thay đổi không còn là phạm vi nhỏ hẹp nữa đòi hỏi ếch phải thay đổi, tuy nhiên ếch vẫn nghĩ rằng mặt đất kia cũng giống như đáy giếng.

Câu chuyện về chú ếch cũng nhằm phê phán những người có thói khoác lác, khuyên răn những con người nên mở rộng hơn tầm nhìn hạn hẹp của mình. Tác giả đặt bối cảnh vào nhân vật để nêu lên ý nghĩa tượng trưng qua những hình ảnh hiện thực. Tiếng kêu của ếch thì âm vang mà giếng lại quá nhỏ không đủ để cho ếch nhận ra sự hống hách và kém hiểu biết thái quá của chính mình. Chính vì vậy cơn mưa không phải là nguyên nhân gây nên cái chết của ếch mà chính và thói chủ quan không coi ai ra gì của nó gây nên.

4 tháng 12 2018

thank you bạn Nguyễn Minh Đức

8 tháng 10 2016

Ông của em năm nay sáu mươi hai tuổi. Ông làm nghề thợ điện, giờ đã nghỉ hưu. Trước đây, hàng ngày, ông cùng các chú công nhân khác phải trèo lên những cột điện cao để sửa chữa đường dây điện, lắp đặt công tơ. Ông em rất dũng cảm. Nhờ có ông mà những người dân có điện để thắp sáng và ông còn kiếm được tiền để mua quần áo mới, sách vở thưởng cho em mỗi khi em được học sinh giỏi. Em rất yêu quý và tự hào về ông.

Bài làm:

Ông nội của em năm nay đã ngoài 70 tuổi. Ông là kĩ sư chăn nuôi của Sở nông nghiệp tỉnh Hải Dương. Da mồi, tóc bạc phơ, ông đeo kính khi đọc sách báo. Ông thích uống trà vào buổi sáng. Bạn của ông là các cụ cán bộ trong huyện đã  về hưu. Bà con anh em rất kính trọng ông, gọi ông là cụ Điền. Ông vui vẻ và hiền hậu. Các cháu nội, ngoại đều được ông yêu quý, săn sóc việc học hành.
 

9 tháng 10 2016

   Trong gia đình, người dành cho em nhiều tình thương nhất là ông. Ông em đã cao tuổi nhưng vẫn còn khỏe mạnh, nhanh nhẹn. Mắt ông vẫn còn tinh trả phải đeo kính mỗi khi làm việc. Mái tóc ông đã điểm bạc. Khuôn mặt phúc hậu đã có nhiều nếp nhăn. Ông nghiêm khắc khi em bị điểm kém. Tối ông đưa em đến với những câu chuyện cổ tích. Đến bữa ăn, ông ăn rất ít để dành phần ngon cho con cháu. Ngày chủ nhật ông đưa em đi chơi. Em thật hạnh phúc khi có  ở ông bên, em sẽ cố gắng học thật giỏi và dành những bông hoa điểm mười dành tặng cho ông.

8 tháng 10 2016

                                                   Bài làm 

Được sinh ra trên cuộc đời này tôi đã thấy rất hạnh phúc rồi, nhưng được những người sinh ra mình quan tâm chăm sóc mình thì thôi càng cảm thấy yêu cuộc sống này biết bào. Và tôi muốn cho cả thế giới này biết rằng tôi rất hạnh phúc. Đặc biệt ngoài sự yêu thương của cha mẹ, anh chị em trong gia đình thì tôi còn được sụ yêu mến của ông nội tôi. Ông như một tấm gương sáng để tôi noi theo về phẩm chất và tích cách tuyệt vời ấy. 

Ông có một khuôn mặt rất đẹp theo như nhiều người nhận xét là như thế. Khuôn mặt của ông mang một vẻ đẹp rất riêng rất đàn ông và lịch lãm. Cũng chính vi vẻ đẹp ấy mà bà nội tôi đã phải lòng ông. Gò má hơi cao cộng thêm đôi môi đẹp và chiếc mồm rộng khiến cho ông tôi thật đẹp cả đến khi ông già đi như bây giờ mà tôi vẫn thấy được vẻ đẹp đó. Người ta nói đàn ông mồm rộng thì sang phải chăng ông tôi sang trọng lịch lãm nhờ cái mồm.

Ông tôi giờ đã chín mươi tuổi, ông vẫn hồng hào trông ông như một ông bụt, ông tiên trong truyện cổ tích chui ra. Mái tóc ông bạc phơ như sợi cước, tùng mảnh trắng bạc phơ như màu của đám mây. Thỉnh thoảng có những sợi tóc lạc đàn phất phơ trước gió mềm như mây vậy. Dù già đi nhưng ông tôi vẫn rất khỏe ông vẫn đi lại bình thường, vẫn mang về cho tôi những món quà kẹo ngon ngọt của trẻ con. Mắt ông tinh lắm, tôi mới ít tuổi đầu mà đã cận trong khi ông tôi mắt sáng mở to tròn khi nào mà bị ông dọa cho thì sợ phải biết. ông rất hiền chả bao giờ chùng mắt với tôi, nhưng khi ông dọa ma thì nhìn đôi mắt to của ông hơi sợ. Ông tôi gầy lắm chỉ có bốn lăm cân thôi, nhìn thân hình ông chỉ còn có da bọc sương thế nhưng ông vẫn ngày ngày tập thể dục thường xuyên để giữ gìn sức khỏe.
            

Trên khuôn mặt ông còn có điểm nhấn là bộ râu. Ông tôi để râu trông thật hiền lành, bộ râu ấy cũng bạc phơ như mái tóc trông thật như phật sống. Đôi lông mày cũng chuyển sang màu trắng nhìn ông với mái tóc bộ râu đôi lông mày cùng nước da hồng hào ấy nhìn thật đẹp lão biết bao. Ong là một người liêm khiết nhất mà tôi từng thấy. Khi nhà nước tặng ông một mảnh đất trên thủ đô thì ông lại từ chối. Ai cũng bảo rằng ông quá liêm khiết nêu như ông nhận miếng đất ấy thì bay giờ con cháu có thể sung sướng trên hà nội rồi. Bởi dẫu gì có một mảnh đất trên thủ đô cũng rất có giá. Thế nhưng ông nhất định không nhận, ông quả thật là liêm khiết hết mức. Và điều đó rất đáng để tôi học tập và noi theo. Mỗi khi buồn tôi thường đến bên ông để vuốt ve mái tóc bạc trắng ây, vuốt râu của ông và nghe giọng cười khanh khách giòn giã của nội. Những nét đẹp trên khuôn mặt nội hay vẻ đẹp tâm hồn đều làm cho tôi thấy yêu quý và khâm phục trân trọng nội tôi nhiều hơn.

5 tháng 3 2021

MÌNH KHÔNG HỀ CHÉP MẠNG NHA !Mong bạn tick cho.        

Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi. Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê. Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình.Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. “Học như một con đò ngược dòng vậy, các con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.