Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Gowinvip-88Luckywin-luckywin nhà cái game bài số 1 Việt Nam - Game bài uy tín - Game bài hấp dẫn
- Link đăng ký game - Gowinvip
+ http://gowinvip.com
+ https://reurl.cc/EZAXQm
+ http://game.88luckywin.com/index.html?c=backend_i&invite=Pvd4&t=t/
- 88Luckywin đăng ký thành công sẽ nhận được code chơi thử 20k
- Không cần trải qua vòng cược nào cũng có thể rút tiền
- Khuyến mãi thưởng khác :
+ Mời người chơi sẽ nhận được hoa hồng của 2 cấp dưới của mình lên đến 0.6%
+ Trở thành Vip để nhận tiền thưởng
+ Chơi càng nhiều để tích lũy Coin và có cơ hội quay Vòng quay may mắn tiền thưởng không giới hạn .
*** Tham gia Gowinvip- 88Luckywin để nhận chính sách đại lý hấp dẫn :
- Khi làm đại lý của Gowinvip- 88Luckywin sẽ nhận được hoa hồng lên đến 27%
- Chỉ cần hội viên thua đại lý sẽ được nhận 27% , không yêu cầu gì
- Liên hệ trực tiếp để được tư vấn chính sách :
+ Zalo : 0896.61.62.77
+Telegram : https://t.me/gowinvip365
Em tham khảo:
Tuổi thơ em gắn liền với những cánh diều bay cao trong gió, đem những ước mơ bé nhỏ ,đơn sơ nhưng tình cảm theo, gắn liền với những câu truyện cổ tích mà hằng đêm được nghe bà kể, gắn liền với những lúc đợi mẹ đi chợ về, với những đêm trung thu vui đùa cùng lũ bạn, với những hôm trời mưa, rủi nhau tắm mưa, những gốc đa đầu làng - nơi vui chơi của lũ giặc chúng em - nào là bắn bi, ném dép, nhảy dây, ... là những giờ học lý thú, những câu hát ru ngọt ngào của mẹ, giọng nói dịu dàng của thầy cô, những người bạn sách vở,... Tuổi thơ ai cũng vậy, dù thời gian có trôi qua nhanh thì những kỷ niệm đẹp đẽ đó vẫn không bao giờ phai nhòa.
a. Viết đoạn văn nêu cảm xúc sau khi đọc một bài thơ bốn chữ, năm chữ thực chất là trả lời câu hỏi “Bài thơ gợi cho em những tình cảm, cảm xúc gì? Vì sao?”.
b. Khi viết các em cần chú ý:
- Đọc kĩ để hiểu nội dung và nghệ thuật của bài thơ.
- Xác định các yếu tố nội dung hoặc nghệ thuật đặc sắc trong bài thơ gây ấn tượng và gợi cảm xúc cho em.
- Viết đoạn văn nêu rõ: Em có cảm xúc về vấn đề gì? Cảm xúc của em như thế nào? Điều gì đã mang lại cho em cảm xúc đó? Vì sao?
nghien hoc thi vao trai cua trung toi luon luon don chao
Đoạn thơ này:
Cánh diều no gió
Sáo nó thổi vang
Sao trời trôi qua
Diều thành trăng vàng
Cánh diều no gió
Tiếng nó trong ngần
Diều hay chiếc thuyền
Trôi trên sông Ngân
Cánh diều no gió
Tiếng nó chơi vơi
Diều là hạt cau
Phơi trên nong trời
Trời như cánh đồng
Xong mùa gặt hái
Diều em - lưỡi liềm
Ai quên bỏ lại
Cánh diều no gió
Nhạc trời réo vang
Tiếng diều xanh lúa
Uốn cong tre làng
Ơi chú hành quân
Cô lái máy cày
Có nghe phơi phới
Tiếng diều lượn bay?
Tiếng diều vàng nắng
Trời xanh cao hơn
Dây diều em cắm
Bên bờ hố bom...
“Tiếng gà trưa” đã gợi nhớ về những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ và tình bà cháu. Tình cảm gia đình, quê hương đã làm sâu sắc thêm tình yêu đất nước. Bao trùm bài thơ là nỗi nhớ cồn cào, da diết. Nhớ nhà, đó là tâm trạng tất yếu của những người lính trẻ vừa bước qua hoặc chưa bước qua hết tuổi học trò đã phải buông cây bút, cầm cây súng ra đi đánh giặc cứu nước. Nỗi nhớ ở đây thật giản dị và cụ thể. Chỉ một tiếng gà trưa bất chợt nghe thấy khi dừng chân bên xóm nhỏ là đã gợi dậy cả một trời thương nhớ. Tiếng gà nhảy ổ làm xao động nắng trưa và cũng làm xao xuyến hồn người. Nghe tiếng gà mà như nghe thấy tiếng quê hương an ủi, vỗ về và tiếp thêm sức mạnh. Điệp từ “nghe” được nhắc lại ba lần, mở đầu ba câu thơ liên tiếp thể hiện sự rung cảm cao độ trong tâm hồn chiến sĩ:
“Trên đường hành quân xa
Dừng chân bên xóm nhỏ
Tiếng gà ai nhảy ổ
Cục… cục tác cục ta
Nghe xao động nắng trưa
Nghe bàn chân đỡ mỏi
Nghe gọi về tuổi thơ”
Quê nhà hiện lên rõ nét trong tâm tưởng và những kỉ niệm tuổi thơ lần lượt sống dậy qua những hình ảnh thân thương. Tiếng gà trưa nhắc nhớ đến “Ổ rơm hồng những trứng” của mấy chị mái mơ, mái vàng xinh xắn, mắn đẻ. Tiếng gà trưa khiến người cháu xa nhà nhớ đến người bà kính yêu một đời tần tảo. Thương biết mấy là cảnh đứa cháu tò mò xem gà đẻ, bị bà mắng: “Gà đẻ mà mày nhìn/Rồi sau này lang mặt”. Chẳng hiểu hư thực ra sao nhưng cháu tin thật: “Cháu về lấy gương soi/Lòng dại thơ lo lắng”. Giờ đây, đứa cháu đã trưởng thành ao ước trở về thời bé bỏng để lại được nghe tiếng mắng yêu của bà, được thấy bóng dáng quen thuộc của bà khum tay soi trứng, chắt chiu từng mầm hy vọng sẽ có được một đàn gà con đông đúc
Thuở bé, tôi không biết chạy xe đạp. Ba mua cho tôi một chiếc xe đạp nhỏ để tập chạy. Ngoài sau nhà tôi có một mảnh đất và tôi thường hay tập chạy xe đạp ở đây. Với quyết tâm chinh phục được nó, tôi rèn luyện nó mỗi ngày, đến nỗi hai bàn đạp của xe bị sút ra hồi nào không hay. Chúng đâm vào bắp chân của tôi, máu chảy rất nhiều mà tôi chẳng thấy đau. Một ngày nọ, tôi chạy được xe đạp với niềm hân hoan, vui sướng biết mấy. Tôi vừa đạp vừa buông tay mà la lớn lên: “Tôi chạy được rồi, tôi chạy được rồi” mà tôi quên rằng, phía trước là cái ao. Thế là tôi “bay” xuống cái ao, cũng may mà ao cạn nước; nếu không thì... Đó là một trong những kỉ niệm vui mà tôi còn nhớ, giờ nghĩ lại thật không sao nhịn được cười.
Chúc bạn học tốt!
Tết trung thu vừa rồi đã khiến tôi sực nhở đến chuyện lúc tôi bốn tuổi. Ngày trước Tết trung thu, ba mẹ dắt tôi đi mua lồng đèn. Đường phố đông nghịt người. Khó khăn lắm, cả nhà tôi mới chen vào được một tiệm bán lồng đèn. Đứng trước những chiếc lồng đèn đủ màu sắc, đa dạng về hình dạng, kiểu dáng tôi hoa cả mắt. Ba bảo: “Văn! Con lựa một chiếc đi”. Chà chà, biết lấy chiếc nào đây? Nhìn quanh ca tiệm rồi lên tiếng rất nhỏ chỉ đủ để mình tôi nghe: “Con muốn mua hết!”. "Sao, lựa nhanh đi con” - Mẹ tôi thúc giục. Lại đứng nhìn quanh một lần nữa, lần này tôi phát hiện chú bướm màu hồng xinh xinh đang núp bên anh Siêu nhân, vốn thích màu hồng, vừa thấy nó là tôi chỉ vào nó và đòi mua nó cho bằng được. Chú bán hàng lấy bé Bướm ra cho tôi. Ôi! Nó dễ thương làm sao ấy. Mặc dù nó không to bảng như con bướm bên tiệm kia, nhưng nó thật sự rất ấn tượng đối với tôi. Cả thân nó màu hồng, đôi cánh hồng nhạt, thêm vào đó là những sợi dây tua rua trông thật là thích mắt. Hai cọng râu cong cong rất đáng yêu. Nó là lồng đèn điện tử, mỗi lần tôi bật công tắc lên là nó chạy vòng vòng, ánh sáng rực rỡ cả xung quanh. Tôi thích lắm các bạn à!
Thuở nhỏ, ai mà chẳng nghịch ngợm, chẳng quậy phá và có biết bao trò chơi tuổi hồn nhiên.
- Thế nhưng có một kỉ niệm buồn mà tôi luôn nhớ mãi. Đó là lần tôi bắt được một con “bọ hung” với cái sừng to khỏe. Tôi cứ nghĩ rằng, nó rất mạnh khỏe và có thể nâng được các cục đá to. Tôi đặt một cục đá to đầu tiên lên người nó, xem nó có khiêng được hay không. Thấy vẫn còn nhúc nhích tôi lại đặt thêm một cục, hai cục lên cục trước đó. Bỗng im lìm, tôi không thấy con vật nhúc nhích nữa. Những cục đá cũng nằm im, bất động. Thế là tôi lấy từng cục đá xuống. Thì ra con “bọ hung” của tôi đã bị bẹp dí. Tôi khóc ròng cả buổi, ba mẹ hỏi chuyện, tôi thuật lại cho ba mẹ nghe thì ba mẹ nói rằng tôi chơi dại, và bảo rằng không được làm như thế nữa. Tôi vâng lời ba mẹ. Nghĩ lại đến giờ tôi thấy xót thương cho con vật bé nhỏ kia làm sao!
Tuổi thơ là một báu vật vô giá của mỗi chúng ta, cả đời người chỉ có một. Tưởng chừng như năm tháng ròng rã qua đi, thời gian chỉ trôi chầm chậm. Nhưng đến khi ta đi đến quá một nửa con đường, mới thấy thời gian đang lặng lẽ trôi nhanh. Mới ngày nào còn nghe ấm áp bên tai câu hát ru “à ơi” của mẹ, mới ngày nào còn được bố dắt tay tập đi,mà giờ đây chúng ta đã dần khôn lớn, dần trưởng thành cả rồi. Tuổi thơ mỗi người một khác. Có người gắn liền với cánh diều ngoài đê, với cảnh xế chiều lại dắt con trâu nhà ăn cỏ ngoài đồng về. Có người lại gắn bó với nhịp sống ồn ào của thành thị, tiếng cười đùa của tất cả trẻ con dãy phố. Tuổi thơ tôi cũng vậy. Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những câu hát ru ngọt ngào của mẹ và giọt mồ hôi nóng hổi trên vai bố. Thời gian trôi đi mau làm đôi chân tôi vững vàng hơn, và miệng có thể thốt lên từ “cha”, “mẹ”. Lên ba, tôi được mẹ cho đến học ở trường mẫu giáo. Mỗi sáng, ông tôi thường dắt tôi đến trường. Ông kể, tôi đi học ngoan lắm, chẳng khóc bao giờ, cô giáo cũng phải khen. Suốt ba năm trời gắn bó với trường mẫu giáo, chẳng mấy chốc đã đến lúc phải chia xa.Rồi mùa thu năm ấy, mẹ tôi đưa tôi đi dự ngày khai giảng đầu tiên, ngày tôi chính thức là học sinh lớp một, đã chính thức tiến những bước đầu trong con đường học tập của mình và bước vào một chuỗi ngày tháng mang tên “Tuổi học trò”. Những tháng ngày ở mái trường tiểu học của tôi trôi qua nhanh lắm. Cây phượng cuối sân trường đã qua năm mùa hoa, tiếng trống trường quen thuộc, tôi đã sắp phải nghe những hồi cuối cùng. Rồi mùa hè cuối cùng cũng đến, nắng vàng lại tràn ngập trên tất cả mọi vật, làm nổi bật một màu đỏ tươi của chiếc khăn quàng trên nên áo trắng. Lại thêm một cuộc chia, nhưng đó cũng cũng là một khởi đầu, với một con đường mới, bước vào mái trường trung học cơ sở. Mới lúc đầu bước vào nơi này còn bao bỡ ngỡ, vậy mà rồi cái gì cũng trở nên quen thuộc. Mỗi giờ học, mỗi học kì hay một năm học đều gắn liền với những kỉ niệm vui buồn khác nhau. Những gương mặt thầy cô, bạn bè rồi cũng trở nên thật thân quen, gần gũi. Một năm học trôi qua, tôi lại càng thấy yêu ngôi trường này hơn nữa. Giờ đã là học sinh lớp 7, đã trưởng thành, khôn lớn hơn, ngay lúc này đây, tôi vẫn đang cố gắng học tập rèn luyện hơn nữa. Tôi càng không ngừng mong mỏi ngày mai sẽ đến nhanh, sẽ được gặp thầy cô bè bạn nhiều hơn, được học tập dưới mái trường này nhiều hơn thì lại thêm lo sợ rằng, một “ngày mai” nào đó, tôi sẽ phải nhận ra rằng mình không còn là một học sinh trung học cơ sởCon đường dài mang tên “tuổi thơ” còn chờ đợi chúng ta bước tiếp. Thế nhưng khi đến cuổi con đường ấy, khi quay đầu nhìn lại, hay nghĩ xem ta đã làm và làm được những gì. Hãy tiếp gắng và quyết vươn tới những điều mình mong muốn, hãy tiếp tục học hành để làm hài lòng thầy cô cha mẹ. Nếu chúng ta làm được những điều đó, thì hãy nghĩ mà xem. Tuổi thơ của ta sẽ trở nên ý nghĩa biết bao.