K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Còn cái ảnh nào nữa không?

11 tháng 8 2021

chăm chỉ đỡ vất vả hả bn

Tự viết nên không hay :

Nhìn vào hình ta thấy . Những người đẩy những khối hình lập phương sẽ rất là khó khăn , nhưng họ không dùng đến những đồng tiền để mua chuộc con người . Họ đã đi lên bằng chính nghĩ lực của mình . Còn người đang đẩy khối hình cầu thì rất dễ dàng . Anh ta dùng những đồng bạc của mình để mua chuộc người khác . Như vậy , ta kết luận được một điều rằng : Những người sống bằng chính nghị lực của mình để vươn lên thì hay bị vùi dập bởi những người đầy địc vị . Họ rất dễ dàng bị thất bại nhưng họ vẫn xứng đáng hơn những người đầy địa vị kia

:((((((((((((((((

Ko hay nên thông cảm ạ !

nhìn vào hình ta có thể thấy là những người đẩy khối lập phương rất khó khăn còn người đẩy hình tròn thì đẩy sẽ nhanh hơn và dễ dàng hơn . người đẩy hình tròn đã sử dụng sự thông minh vì ban đầu anh ta cũng đẩy khối lập phương nhưng sau đó anh ta đã mài hình lập phương thành hình tròn để đẩy không mệt mỏi và vất vả như những người đẩy khối lập phương.

mình chỉ nghĩ được như vậy thôi và văn này mình tự viết nên ko hay cho lắm

11 tháng 8 2021

Theo cái quan niệm của mình có thể hiểu ý nghĩa bức tranh là nếu bạn biết sử dụng sự sáng tạo của mình vào công việc thì đường đến thành công sẽ gần hơn rất nhiều.

 Bài làm (tự viết)

Qua bức tranh ta thấy: Những người sử dụng khối lập phương đẩy lên phía trước sẽ tốn rất nhiều thời gian bởi mặt phẳng của khối đó sẽ ma sát rất mạnh với mặt đất nên sẽ rất lâu và rất khó khăn mới có thể đẩy khối lập phương lên trước. Người đàn ông kia đang lăn một khối hình cầu lên phía trước, sử dụng lợi thế của hình cầu để áp dụng vào công việc, khiến cho tiến độ công việc tăng lên rất nhanh chóng. Nếu để ý ta sẽ thấy một con dao cùng một đống vụn, đó là minh chứng cho thấy ban đầu, người đàn ông đó cũng sử dụng khối lập phương nhưng đã rất sáng tạo khi biến khối lập phương đó trở thành hình cầu. Trong cuộc sống cũng vậy, nếu ta biết sử dụng sự sáng tạo của mình trong công việc thì thành công sẽ đến với chúng ta một cách nhanh chóng. Vậy nên chúng ta phải biết phát huy sự sáng tạo của mình vào đúng hoàn cảnh để có thể dễ dàng thành công hơn.

#H

  Bạn vô đường link này nhé mik vít ở trong đó nha :

       olm.vn/bai-viet/tran-ngoc-diep-bai-van-so-178-149524

  Vào xong link này thì qua bài mik ủng hộ lun nha :

           olm.vn/bai-viet/tran-ngoc-diep-bai-van-so-179-155583

11 tháng 8 2021

em chịu chưa học đến 

                                                                                     ~~< H~T >_< >~~

11 tháng 8 2021

Hợp lí 

11 tháng 8 2021

quá hợp lý luôn

11 tháng 8 2021

em ko bt viết văn nhưng em nghĩ cái ảnh này có nghĩa là phải cần cù (vốn học dở mà còn trả lời câu hỏi người ta) 

:>

11 tháng 8 2021

kiên chì cần cù ko nản lòng trước khó khăn chắc zậy đó chị

4 tháng 2 2021

Thông điệp mà tác giả gửi gắm tới mỗi người là câu chuyện xúc động về tình mẫu tử, là lòng hiếu thảo của người con. Lòng hiếu thảo vượt lên mọi chông gai và tạo nên kì tích tuyệt vời. Vậy nên ta phải biết trân trọng người đã nuôi dạy, chăm sóc chúng ta lớn khôn hằng ngày và người đó là người mẹ thân yêu.

4 tháng 2 2021

bạn tham khảo nha

4 tháng 11 2016

II làm văn

Ta là An Dương Vương, vị vua đã xây nên thành cổ Loa bền vững và đã được thần Kim Quy trao tặng cái lẫy thần nên giữ được bình yên cho muôn dân. Lúc đó, Triệu Đà sang xâm lược nhiều lần nhưng hắn phải thất bại trước cái nỏ thần linh thiêng kì diệu ấy: Chỉ cần một mũi tên bắn ra là có biết bao quân sĩ gục ngã. Tức giận, hắn chờ đợi thời cơ; còn ta tự đắc trước những chiến công nên không dè dặt nghĩ đến những âm mưu hiểm độc của Triệu Đà.

Một ngày kia, một tên tâm phúc của Triệu Đà mang lễ vật đến xin cầu hòa. Ta nhận lời ngay vì không muốn kéo dài binh đao khói lửa. Từ đó, hắn cho con trai là Trọng Thủy sang lân la với con gái ta là Mị Châu. Trọng Thủy là chàng trai lịch lãm nên hắn dễ dàng lấy được lòng cha con ta. Thế rồi, Triệu Đà chính thức mang lễ vật đến cầu hôn Mị Châu cho Trọng Thụy. Đã từ lâu Mị Châu cũng phải lòng Trọng Thủy rồi nên ta không có lí do gì mà từ chối. Chúng cưới nhau và sống hết sức thuận hòa hạnh phúc. Nhưng đối với ta, Trọng Thủy có vẻ hơi khác thường.

Một thời gian, Trọng Thủy xin phép về thăm cha rồi không bao lâu quay trở lại. Ta cho quân bày yến tiệc và rót rượu cho Trọng Thủy nhưng hắn từ chối. Ngược lai, hắn lại mời ta uống liên tiếp đến nỗi ta say mèm chỉ thoáng thấy bóng hắn vụt qua rồi ta không biết gì nữa. Đến khi tỉnh lại, ta thấy Trọng Thủy đang ngồi bên cạnh ta cung kính nói:

– Thưa nhạc phụ, người đã khỏe chưa?

– Ta khỏe rồi. Sao con không đến với Mị Châu? Ta thì thào.

– Hiền thê đà có nô tì chăm sóc rồi! Hắn nhỏ nhẹ đáp.

Ta lại nói tiếp:

– Được rồi, con cứ đến thăm vợ con đi.

Hắn kính cẩn chào:

– Xin phép nhạc phụ, con đi.

Vua An Dương Vương đã không cảnh giác trước kẻ thù nên cơ nghiệp bị sụp đổ

Tất cả những nghi ngờ trong ta từ trước đến nay đã tan biến hết. Đang sống yên vui, bất ngờ Trọng Thủy lại xin về nước khiến Mị Châu buồn bã vô cùng. Chỉ mấy ngày sau, Triệu Đà ùn ùn kéo đại quân sang. Ta ngạc nhiên quá, nhưng tin tưởng vào nỏ thần nên vẫn ung dung ngồi đánh cờ chờ quàn giặc đến gần thành rồi bắn luôn. Không ngờ, nỏ thần hết hiệu nghiệm mà quân thù đang đi vào thành. Vừa hoảng sợ và thắc mắc ta không hiểu nổi lí do nào mà nỏ thần không còn ứng nghiệm nữa. Cuối cùng trước tình thế cấp bách ta cùng Mị Châu lên ngựa tháo chạy về phía đông. Nhưng chạy đến đâu cũng nghe tiếng reo hò quân giặc đuổi theo. Cùng đường, ta hướng mắt về phía biển khơi gọi thần Kim Quy cứu giúp. Bỗng thần nổi lên và dõng dạc nói: “Giặc ở sau lung nhà vua đó!".

Ta quay lại nhìn thì chỉ có Mị Châu với chiếc áo lông ngỗng đã trụi cả lông. Ta chợt hiểu ra tất cả. Thì ra bọn giặc dò theo dấu lông ngồng để đến được đây. Và cũng chính Mị Nương, đứa con gái thơ ngây của ta đã vô tình tiết lộ bí mật quốc gia cho tên gián điệp Trọng Thủy cho nên ta mới có ngày này. Quá tuyệt vọng, không còn con đường nào khác ta rút gươm ra chém chết Mị Châu rồỉi tự tử. Nhưng thần Kim Quy lại rẽ mặt nước cho ta đi xuống biển.

Đây là câu chuyện sự thật của đời ta, của vua An Dương Vương đã không cảnh giác trước kẻ thù nên cơ nghiệp bị sụp đổ. Ta mong rằng những kẻ kế vị sau này xem đây là bài học xương máu mà giữ mình.