Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo nhé bạn!!
Nguồn: download.vn
Trong gia đình mình, có lẽ người gắn nhất chính là ông nội của tôi. Ông rất yêu thích công việc trồng cây nên vườn nhà lúc nào cũng đầy những cây trái. Khu vườn được ông chăm sóc nên cây cối quanh năm đều xanh tốt. Những cây ăn quả đã cho trái ngọt không biết bao nhiêu mùa. Sau khi làm xong những công việc vặt trong nhà, ông thường ra vườn chăm sóc cây cối. Lúc đó, tôi lại chạy theo ông để đòi được giúp ông tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông đã dạy tôi phải chăm chút cây cối một cách nâng niu, cẩn thận. Như vậy, đến mùa, cây cối mới ra hoa kết trái, chúng tôi mới được hưởng hoa thơm quả ngọt. Có thể nói, nhờ có ông mà tôi đã trở thành “người làm vườn tài ba”. Không chỉ vậy, tôi còn được nghe ông kể rất nhiều câu chuyện hay về cuộc sống. Đó là những bài học bổ ích giúp tôi sống tốt hơn mỗi ngày. Với tôi, ông nội là một người rất tuyệt vời.
Tham khảo:
Nhà thơ Chế Lan Viên đã từng viết: "Con dù lớn vẫn là con của mẹ/ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con". Đối với em, mẹ chính là điểm tựa tinh thần, là người quan trọng và thiêng liêng nhất với em, là động lực và che chở cho em trong suốt những năm tháng ấy. Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của em với mẹ đó là hôm mà em bị ốm, mẹ đã chăm sóc cho em vô cùng tận tình. Chiều hôm đó, em lỡ dính mưa và bị cảm lạnh. Đến đêm, em lăn đùng ra sốt cao và toàn thân nóng như cục than. Bố em lại đi công tác nên chỉ có em và mẹ ở nhà. Em vẫn còn nhớ gương mặt mẹ lo lắng cho em đến mức độ nào. Mẹ cho em nằm ngay ngắn trên giường, mẹ đắp chăn và chườm khăn cho em. Rồi mẹ chạy đi mua thuốc, nấu cháo, chạy ngược chạy xuôi để chăm sóc cho em suốt cả một đêm. Trong cơn sốt mê man, em vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay mẹ truyền đến mặt và tay em. Đó chính là tất cả tình yêu thương mà em cảm nhận được của mẹ. Em cũng nghe thấy tiếng nói ấm áp của mẹ "Ôi con tôi,...". Sáng hôm sau, khi em vừa mở mắt dậy thì mẹ cũng dậy theo. Cả đêm, mẹ chỉ chợp mắt được một tí. Thấy em đỡ sốt, mẹ mừng lắm, mẹ ôm lấy em, nước mắt mẹ và em cứ thế mà trào ra. Đó sẽ mãi mãi là kỷ niệm với mẹ mà em không bao giờ quên được.
Dàn bài cho bạn nhé.
Mở bài:
- Giới thiệu thời gian, lý do dẫn đến kỉ niệm đó. (VD như lần mình cùng cha mẹ dọn nhà)
Thân bài:
- Những hoạt động của cha mẹ, bản thân mình:
+ Mình quét dọn nhà cửa, hỏi mẹ đồ đạc ở đâu đó.
+ Đối thoại: em nói chuyện với cha mẹ (dấu ngoặc kép bạn dùng ở chỗ này nhé).
-> lời ba mẹ chỉ dẫn mình làm ntn.
-> lời mình hỏi cha mẹ.
+ Cha mẹ làm những công việc nặng hơn như:
-> Giặt đồ, sắp xếp bàn ghế,...
- Kết thúc công việc:
+ Em pha nước cho cha mẹ uống.
+ Mọi người nghỉ ngơi.
+ ..
- Cảm xúc của em sau khi làm xong việc:
+ Mệt mỏi nhưng vô cùng vui vẻ
+ Tình cảm em dành cho cha mẹ: cảm thấy mình cần làm việc nhà giúp cha mẹ nhiều hơn bởi cha mẹ đã già rồi,..
Kết bài:
- Tổng kết lại.
Mẫu: Đó là kỉ niệm đáng nhớ của em với cha mẹ, ý nghĩa hơn là làm cho biết được mình cần phải làm nhiều việc hơn để giúp đỡ những cái mệt của họ.
Mở bài:
- Giới thiệu thời gian, lý do dẫn đến kỉ niệm đó. (VD như lần mình cùng cha mẹ dọn nhà)
Thân bài:
- Những hoạt động của cha mẹ, bản thân mình:
+ Mình quét dọn nhà cửa, hỏi mẹ đồ đạc ở đâu đó.
+ Đối thoại: em nói chuyện với cha mẹ (dấu ngoặc kép bạn dùng ở chỗ này nhé).
-> lời ba mẹ chỉ dẫn mình làm ntn.
-> lời mình hỏi cha mẹ.
+ Cha mẹ làm những công việc nặng hơn như:
-> Giặt đồ, sắp xếp bàn ghế,...
- Kết thúc công việc:
+ Em pha nước cho cha mẹ uống.
+ Mọi người nghỉ ngơi.
+ ..
- Cảm xúc của em sau khi làm xong việc:
+ Mệt mỏi nhưng vô cùng vui vẻ
+ Tình cảm em dành cho cha mẹ: cảm thấy mình cần làm việc nhà giúp cha mẹ nhiều hơn bởi cha mẹ đã già rồi,..
Kết bài:
- Tổng kết lại.
Mẫu: Đó là kỉ niệm đáng nhớ của em với cha mẹ, ý nghĩa hơn là làm cho biết được mình cần phải làm nhiều việc hơn để giúp đỡ những cái mệt của họ.
Ông nội của em là một thầy giáo đã về hưu. Ông là cả một thư viện sách di động, với vốn kiến thức uyên bác và phong phú. Từ nhỏ, em đã được ông dạy dỗ và chăm sóc cho bởi bố mẹ rất bận rộn. Ông dạy cho em những phẩm chất đạo đức tốt cần có của một con người. Dạy cho em những điều hay lẽ phải. Đó là những bài học đầu đời của em, và mãi đến năm gần 6 tuổi ông mới dạy em đọc chữ. Bởi ông thường bảo rằng “tiên học lễ, hậu học văn”. Cũng có lẽ nhờ vậy, mà lớn lên em thường được bạn bè, thầy cô khen ngợi là một học sinh tốt. Tất cả là nhờ công ơn của ông nội. Giờ đây, ông đã vào Nam sống với gia đình bác cả, nhưng những kỉ niệm cùng ông thì vẫn hiện hữu mãi ở quanh em. Đó là những sáng cùng ông tập thể dục, tưới cây. Những chiều ngồi nghe đài, đọc sách. Rồi cả những tối cùng ông ngắm trăng, nghe kể chuyện. Lúc nào em cũng cảm giác như có ông đang ở bên, gật gù bảo ban em những điều thật ý nghĩa.
Kỉ niệm thời thơ ấu đáng nhớ nhất với em chính là một lần không vâng lời mẹ. Trưa hôm ấy trời nắng chang chang, mẹ dặn em ở nhà trông nhà để mẹ đi có việc. Thế nhưng, để thỏa mãn “đam mê” trong lòng mình, mẹ vừa đi khỏi em đã chạy đi chơi điện tử. Chơi suốt cả một buổi chiều mãi tới tối mới chịu đi về. Về đến nhà, em tìm mãi cũng không thấy mẹ đâu. Vội chạy đi tìm thì được các bác kể rằng: Trưa không thấy em ở nhà, mẹ lo nên đi tìm, đi tìm suốt cả buổi chiều cuối cùng bị sốt cao phải nhờ người đưa về. Nghe kể đến đây mặt em đỏ gay, nước mắt trực trào ra, em chạy nhanh về nhà. Mở cửa phòng mẹ, phòng tối om, em bật đèn lên, mẹ đang nằm trên giường. Em ôm lấy mẹ khóc nức nở "Mẹ ơi con xin lỗi, con làm mẹ khổ vì con quá". Mẹ mỉm cười hiền dịu xoa đầu em: Con ngoan biết lỗi là được rồi. Một kỉ niệm tuổi thơ em đã làm cho mẹ buồn vì không vâng lời mẹ. Đó cũng là bài học nhắc nhở em rằng không bao giờ được làm cho mẹ buồn dù chỉ một lần nào nữa.
Chú thích:
- “đam mê”: đặt trong ngoặc kép với hàm ý mỉa mai về sự ham chơi của nhân vật.
- "Mẹ ơi con xin lỗi, con làm mẹ khổ vì con quá": trích dẫn nguyên văn lời thoại của nhân vật.
Dàn ý cho bạn nhé.
Mở đoạn:
- Giới thiệu người bạn thân đó.
+ Kể ra lý do quen bạn đó.
+ Thời gian em làm bạn với nhau.
Thân đoạn:
- Miêu tả người bạn thân ấy:
+ Dáng hình. (mái tóc, làn da,..)
+ Giọng nói của bạn.
+ Tính cách của bạn (tốt bụng, cởi mở,..)
+ Ưu điểm của bạn.
- Ví dụ những lúc em bị điểm kém, cha mẹ mắng, người bạn thân ấy an ủi em như thế nào?
- Khuyết điểm của bạn là gì?. Em luôn tự nhủ rằng mình nên nghĩ gì với khuyết điểm ấy?
- Kể lại thời gian mình và bạn chơi với nhau:
+ Đôi khi cùng ăn sáng, em bảo bạn rằng ăn nhanh lên sắp trể,... (đối thoại, bạn sử dụng dấu ngoặc kép ở đây nhé).
Kết đoạn:
- Tình cảm em dành cho bạn.
+ Bạn (tên bạn) là điểm tựa tinh thần của em, em vô cùng quý mến bạn.
+ Hứa hẹn: mình sẽ chơi với nhau mãi,..
Tham khảo:
“Mẹ ơi!” là tiếng gọi mà em luôn cất lên đầu tiên mỗi khi trở về nhà. Vì mẹ là người mà em yêu quý nhất trong gia đình. Từ nhỏ, mẹ đã vừa làm mẹ vừa làm bố, gồng gánh vất vả nuôi em khôn lớn. Mẹ chính là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất cho em phấn đấu mỗi ngày. Thích nhất, là những buổi tối mùa đông. Sau khi học bài, em sẽ lại ngồi cạnh mẹ. Em sẽ gối đầu lên chân của mẹ, chăm chú nhìn mẹ chấm bài cho học sinh. Rồi thiêm thiếp đi lúc nào không hay. Sáng hôm sau, như một phép diệu kì, em sẽ tỉnh lại trên chiếc giường ấm áp. Cảm giác bình yên và hạnh phúc ấy, chỉ có mẹ mới có thể mang lại mà thôi. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, lớn lên thật nhanh để có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho mẹ.
Tham Khảo:
Nhà thơ Chế Lan Viên đã từng viết: "Con dù lớn vẫn là con của mẹ/ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con". Đối với em, mẹ chính là điểm tựa tinh thần, là người quan trọng và thiêng liêng nhất với em, là động lực và che chở cho em trong suốt những năm tháng ấy. Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của em với mẹ đó là hôm mà em bị ốm, mẹ đã chăm sóc cho em vô cùng tận tình. Chiều hôm đó, em lỡ dính mưa và bị cảm lạnh. Đến đêm, em lăn đùng ra sốt cao và toàn thân nóng như cục than. Bố em lại đi công tác nên chỉ có em và mẹ ở nhà. Em vẫn còn nhớ gương mặt mẹ lo lắng cho em đến mức độ nào. Mẹ cho em nằm ngay ngắn trên giường, mẹ đắp chăn và chườm khăn cho em. Rồi mẹ chạy đi mua thuốc, nấu cháo, chạy ngược chạy xuôi để chăm sóc cho em suốt cả một đêm. Trong cơn sốt mê man, em vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay mẹ truyền đến mặt và tay em. Đó chính là tất cả tình yêu thương mà em cảm nhận được của mẹ. Em cũng nghe thấy tiếng nói ấm áp của mẹ "Ôi con tôi,...". Sáng hôm sau, khi em vừa mở mắt dậy thì mẹ cũng dậy theo. Cả đêm, mẹ chỉ chợp mắt được một tí. Thấy em đỡ sốt, mẹ mừng lắm, mẹ ôm lấy em, nước mắt mẹ và em cứ thế mà trào ra. Đó sẽ mãi mãi là kỷ niệm với mẹ mà em không bao giờ quên được.
Tham Khảo
Chế Lan Viên đã từng viết "Con dù lớn vẫn là con của mẹ/ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con". Quả thật không có gì thiêng liêng hơn tình mẫu tử. Đối với em, mẹ luôn là người làm chỗ dựa tinh thần cho em, mẹ chính là người nâng cánh cho em bay cao, bay xa trong cuộc đời này. Mẹ là một người phụ nữ tần tảo, dịu hiền và yêu thương con cái. Quên sao được kỉ niệm năm ngoái, chỉ vì mải chơi không chịu nghe lời mẹ, em đã chạy theo đám bạn rong ruổi suốt buổi trưa nắng để rồi tối đó em đã bị ốm. Trong cơn mê man em thấy có một bàn tay dịu dàng vuốt ve mái tóc của em. Em tỉnh dậy thấy trời đã rất khuya, nhưng mẹ vẫn ngồi đó bên cạnh em, thay khăn ướt để chườm cho em hạ sốt. Khi thấy em tỉnh, mẹ liên tục hỏi han, em thấy trong người như thế nào, có đói không, có mệt lắm không. Thực sự khoảnh khắc ấy nước mắt em đã trào ra, em xin lỗi vì đã không nghe lời mẹ. Mẹ không trách mắng mà chỉ nhìn em dịu dàng và nhắc nhở em lần sau đừng quá ham chơi mà quên đi sức khỏe của mình. Đó là kỉ niệm em sẽ ghi nhớ mãi đến sau này và em muốn nói với mẹ rằng: "Mẹ ơi, con yêu mẹ rất nhiều".
Tết năm nay, tôi được đi chợ hoa cùng với bố. Chiều hai bảy Tết, chợ rất đông đúc và nhộn nhịp. Tiếng người mua, người bán rộn ràng: “Anh mua cây đào này đi”, “Cây quất kia có giá bao nhiêu?”,... Sắc xuân đang tràn ngập khắp muôn nơi. Hàng trăm loài hoa thi nhau khoe sắc thắm. Nhưng có lẽ hoa đào, hoa mai vẫn là nổi bật nhất. Những cánh đào hồng duyên dáng. Những cánh mai vàng ấm áp. Hai bố con đi dạo một vòng quanh chợ, ngắm nghía những chậu hoa. Bố nói rằng sẽ mua một chậu hoa đào về chơi Tết. Mất một lúc lâu, tôi và bố mới chọn được một chậu ưng ý. Chính tôi là người đã gợi ý cho bố cây đào này. Cây khá cao, được trồng trong một chiếc chậu màu trắng. Thân cây nhỏ nhưng cứng cáp, khoác lên mình một chiếc áo màu nâu đậm. Từ thân cây tỏa đâm ra nhiều cành cây được tạo dáng độc đáo. Trên cành, những chiếc lá xanh non cùng với nhiều nụ đào đang chúm chím. Sau đó, tôi và bố lại tiếp tục dạo quanh chợ. Khi đi qua khu bán cây quất, tôi đã đề nghị bố mua thêm một chậu về cho căn nhà thêm phần rực rỡ. Hai bố con lại vào chọn cây. Dạo quanh chợ hoa, tôi mới cảm nhận không khí mùa xuân đang đến rất gần. Khi cây đào được mang về nhà, ai cũng khen ngợi.
bài văn mẫu số 1: Em rất yêu thương và kính trọng bố của mình. Năm nay, bố bốn mươi tư tuổi. Công việc của bố là một hướng dẫn viên du lịch. Bởi vậy, bố thường xuyên phải đi công tác xa nhà. Sau mỗi chuyến đi, bố đều mang về cho em những món quà từ những miền đất mà bố đã từng đi qua. Không chỉ vậy, bố còn kể cho em nghe rất nhiều câu chuyện thú vị mà bố đã được chứng kiến. Qua mỗi câu chuyện, bố lại nhắc nhở em về một bài học ý nghĩa. Tất cả những điều đó đã trở thành hành trang quý giá cho em trong cuộc sống. Em mong rằng tương lai có thể trở thành một hướng dẫn viên du lịch để được đi đến nhiều nơi, giống như bố vậy. Dù bận rộn, nhưng mỗi khi được ở nhà, bố luôn giúp đỡ mẹ công việc nhà. Em thường nói đùa rằng bố chính là “siêu nhân” của riêng mẹ. Với em, bố chính là một điểm tựa tinh thần vững chắc. Em rất yêu thương và kính trọng người bố của mình.
Đoạn văn kể về kỉ niệm với một người thân - Mẫu 2
Nghỉ hè năm nay, em được về quê ngoại chơi. Em đã có nhiều kỉ niệm đẹp đẽ bên bà ngoại - người thân mà em rất yêu mến. Đúng sáu giờ ba mươi phút, xe bắt đầu xuất phát. Gần trưa, xe mới đến nơi. Em xuống xe, rồi đi bộ theo con đường làng về nhà bà ngoại. Từ xa, em đã thấy bà ngoại đứng đón ở ngoài cổng. Em háo hức chạy đến ôm lấy bà. Hai bà cháu vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Bà hỏi han chuyện học hành, bài vở của em. Buổi trưa, em được thưởng thức rất nhiều món ngon do bà nấu. Tối hôm đó, hai bà cháu ra ngoài sân ngồi hóng mát. Em được nghe bà ngoại kể chuyện. Những truyện cổ tích em đã đọc trong sách biết bao lần. Nhưng khi nghe bà kể lại thấy thật thú vị, mới lạ. Chuyện về cô Tấm ở hiền gặp lành, chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm hay chuyện về cậu bé thông minh đã giúp được nhà vua. Giọng kể của bà nhẹ nhàng, miệng bà vẫn còn thoảng hương trầu. Hình ảnh bà lúc này giống như “bà tiên” trong các truyện cổ tích vậy. Giây phút đó, em cảm thấy yêu bà ngoại của mình biết bao nhiêu.
Đoạn văn kể về kỉ niệm với một người thân - mẫu 3
Trong gia đình, chị gái là người gắn bó và thân thiết nhất với em. Bởi vậy, em và chị đã có rất nhiều kỉ niệm với nhau. Chủ nhật tuần trước, em cùng với chị Thu đã có một chuyến tham quan ở Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam. Hai chị em đã bắt xe buýt mất khoảng một tiếng để đến bảo tàng. Khi bước qua cổng bảo tàng, em nhìn thấy một khối nhà mái vòm rất lớn. Phía trên có in một dòng chữ bằng đá rất nổi bật: “Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam”. Chị Thu đã đi mua vé cho hai chị em. Sau đó, chúng em đã đi tham quan bảo tàng theo sơ đồ hướng dẫn. Đến mỗi điểm tham quan, em lại được nghe chị kể rất nhiều câu chuyện thú vị. Em thầm ngưỡng mộ chị giống như “một cuốn sách”, am hiểu nhiều kiến thức trong cuộc sống. Sau đó, em và chị còn chụp được nhiều bức ảnh đẹp. Chuyến đi đã giúp em và chị Thu thêm gắn bó và thân thiết hơn.
bài văn mẫu số 5: Bà ngoại là người mà em rất yêu mến và kính trọng. Năm nay, bà đã sáu mươi tư tuổi. Dáng người của bà thanh mảnh. Khuôn mặt trái xoan đã in hằn dấu vết của thời gian. Mái tóc dài của bà giờ đã điểm những sợi tóc trắng. Nhưng với em, bà vẫn còn xinh đẹp lắm. Em vẫn còn nhớ những kỉ niệm về bà. Khi con nhỏ, bố mẹ em thường xuyên bận công việc. Bà ngoại chính là người chăm sóc em từ cái ăn đến giấc ngủ. Tối đến, em thường nằm ngủ cùng bà, để được nghe bà kể chuyện. Giọng kể của bà thật dịu dàng, hấp dẫn. Những câu chuyện cổ tích mà bà kể đến bây giờ em vẫn còn nhớ mãi. Câu chuyện về cô Tấm hiền lành, chàng Thạch Sanh dũng cảm hay cậu bé thông minh. Cả lời hát ru thật ngọt ngào của bà đã đưa em vào giấc ngủ: “ Con cò mà đi ăn đêm/Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao… ”. Nhờ có bà, tuổi thơ của em đã thật hạnh phúc. Em rất yêu mến và kính trọng bà ngoại của mình.
Trong gia đình, mẹ là người mà em yêu thương nhất. Em đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ cùng với mẹ. Nhưng kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học khiến em cảm thấy nhớ nhất. Tối hôm trước, mẹ đã giúp em chuẩn bị sách vở, quần áo. Còn em chỉ cần đi ngủ thật sớm. Sáng hôm sau, em thức dậy từ lúc sáu giờ ba mươi phút sáng. Sau đó, em đánh răng rửa mặt, ăn sáng rồi mặc bộ đồng phục mới. Đúng bảy giờ, mẹ đưa em đến trường bằng xe máy. Trên đường đi, em cảm thầy vừa hân hoan vừa lo lắng. Hôm nay, ngôi trường Tiểu học thật đẹp đẽ. Mẹ đưa em vào lớp học. Cô giáo đứng ở cửa lớp để đón chúng em. Em lo lắng nép sau lưng của mẹ. Nhưng mẹ đã nắm tay, mỉm cười động viên. Em còn nhớ như in câu nói của mẹ: “Mạnh mẽ lên bé con của mẹ. Chỉ một lát nữa thôi, con sẽ bước vào một thế giới mới”. Nhờ có vậy, em đã can đảm bước vào lớp học cùng cô giáo. Đối với em, mẹ chính là một điểm tựa tinh thần thật vững chắc.
Trong gia đình mình, có lẽ người gắn nhất chính là ông nội của tôi. Ông rất yêu thích công việc trồng cây nên vườn nhà lúc nào cũng đầy những cây trái. Khu vườn được ông chăm sóc nên cây cối quanh năm đều xanh tốt. Những cây ăn quả đã cho trái ngọt không biết bao nhiêu mùa. Sau khi làm xong những công việc vặt trong nhà, ông thường ra vườn chăm sóc cây cối. Lúc đó, tôi lại chạy theo ông để đòi được giúp ông tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông đã dạy tôi phải chăm chút cây cối một cách nâng niu, cẩn thận. Như vậy, đến mùa, cây cối mới ra hoa kết trái, chúng tôi mới được hưởng hoa thơm quả ngọt. Có thể nói, nhờ có ông mà tôi đã trở thành “người làm vườn tài ba”. Không chỉ vậy, tôi còn được nghe ông kể rất nhiều câu chuyện hay về cuộc sống. Đó là những bài học bổ ích giúp tôi sống tốt hơn mỗi ngày. Với tôi, ông nội là một người rất tuyệt vời.
Những kỉ niệm với người thân thật đáng trân trọng. Đến bây giờ, em vẫn còn nhớ kỉ niệm đẹp đẽ về buổi đầu tiên đi học. Ngày hôm đó, mẹ chính là người đã đưa em tới trường. Buổi sáng, em thức dậy thật sớm. Quần áo, đồ dùng học tập đều được mẹ chuẩn bị trước. Ăn sáng xong, mẹ đưa em đến trường. Trên đường đi, em cảm thấy vừa háo hức, vừa hồi hộp. Khoảng mười lăm phút sau, em đã đến trường. Hiện ra trước mắt em là ngôi trường Tiểu học thân yêu. Nó đúng với những lời mẹ đã miêu tả trước đó. Ngôi trường đã được xây dựng khá lâu, nhưng vẫn còn rất khang trang. Cổng trường được sơn màu đỏ tươi. Phía trên có một tấm biển ghi: “Trường Tiểu học Ban Mai”. Bên trong trường có ba dãy nhà. Mỗi dãy có ba tầng, được sơn màu vàng. Trong các phòng học có đầy đủ bàn ghế, quạt trần, bảng đen. Mỗi phòng có một cửa ra vào và hai cửa sổ. Phía sau dãy nhà hiệu bộ là sân bóng và nhà thể chất. Từ cổng trường đi vào bên trái là nhà để xe. Mẹ gửi xe máy ở nhà xe, rồi dắt em vào trong trường. Trên sân trường có rất nhiều học sinh và phụ huynh. Mẹ đưa em đến phòng học số 10. Cô giáo đã đứng chờ ở cửa lớp, đón em bằng một nụ cười dịu dàng. Em lo lắng nép sau lưng mẹ. Nhưng mẹ đã động viên em, giúp em thêm tự tin để bước vào lớp. Em vẫn còn nhớ ánh mắt trìu mến và giọng nói dịu dàng của mẹ: “Mạnh mẽ lên bé con!”. Ngày hôm đó, em đã được làm quen với cô giáo và nhiều người bạn. Kỉ niệm của buổi đầu đến trường thật đẹp. Em thầm biết ơn mẹ thật nhiều.
bạn thích bài văn mẫu nào thì tham khảo nhé!