Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tham khảo
Một buổi sáng chủ nhật, em được bố mẹ dẫn đi chơi ở phố đi bộ Hồ Gươm trong thủ đô Hà Nội. Đó chính là một trong những nơi em yêu thích và có những trải nghiệm đẹp nhất.
Phố đi bộ ngày mới sáng sớm đã đông đúc người qua lại, vì hôm nay là cuối tuần. Điều thú vị ở đây đó chính là không có khói bụi, ô nhiễm, không có tiếng còi xe inh ỏi. Ở đây có những thanh chắn ngăn cho các phương tiện giao thông vào. Bạn muốn vào, chỉ có thể đi bộ bằng chính đôi chân của mình.
Có nhiều con đường để đi vào trung tâm của con phố. Ở đó, có một đài phun nước rất đẹp. Nước chảy ra từ những chiếc vòi, phun lên trên thật đẹp và thú vị. Xung quanh đây có những quán cà phê, các điểm tụ tập và ăn uống rất phù hợp. Nhưng điểm làm nên điều thú vị ở đây chính là con người. Phố đi bộ là hoạt động dành cho những người tham gia. Mặc dù mới là buổi sáng nhưng không vì thế mà mất đi sự náo nhiệt và sôi động của nó.
Không khí buổi sáng mùa thu thật dễ chịu với những tia nắng nhẹ nhàng và làn gió mơn man, sẽ lạnh. Những con đường đi đều đông đúc người. Mọi người, ai cũng đi với những người khác. Em thấy có nhiều gia đình giống em, có những anh chị đi cùng nhau. Tất cả mọi người đều nói chuyện và cười đùa rất vui vẻ. Hẳn rồi, vì đây chính là nơi vui chơi giải trí mà. Các bạn nhỏ đang cười rất tươi, tay cảm que kem, háo hức tham gia các trò chơi. Những trò chơi ở đây rất thú vị mà ở khi ở nhà, những bạn thành phố không biết đến. Những trò ô ăn quan với những viên sỏi, trò kéo co thu hút rất nhiều bạn. Những con tò he đủ sắc màu và hình dáng không chỉ làm cho chúng em mà cả bố mẹ cũng thấy rất thần kì. Những người lớn cũng chơi với trẻ con rất vui vẻ và hạnh phúc.
ên cạnh những tiếng cười vui vẻ, có những người đến đây đơn giản là để đi bộ. Những người lớn tuổi thong thả những bài tập buổi sáng, những bước chân thong dong bước đi. Có những anh, chị chọn cho mình một nơi có bóng xanh mát, yên bình để đọc sách hay mở vở để làm bài tập. Mỗi người một mục đích và hành động khác nhau nhưng em thấy ai cũng rất vui vẻ, gương mặt rạng rỡ và yên bình, khác hẳn với tiếng còi xe, tiếng mọi người lộn xộn nói chuyện ở những con phố ngoài kia.
Một buổi sáng diễn ra trên đường phố Hồ Gươm thật là vui vẻ và thanh bình. Ở đây, em và mọi người đều tìm thấy hạnh phúc của mình. Và đó sẽ là một khởi đầu tốt để bắt đầu một ngày mới tốt đẹp. Các bạn cũng nên tới đây một lần nhé!
Ở vườn nhà Bác có một cây đa tròn đặc biệt do chính tay Bác trồng. (2) Lúc đầu nó chỉ là một nhánh rễ đa bình thường bị gió thổi bay xuống. (3) Nhưng qua đôi bàn tay sáng tạo của Bác, nó đã được cuộn tròn lại, buộc vào hai cái cọc nhỏ rồi trồng xuống đất. (4) Thế là, thay vì lớn lên thẳng đứng, vạm vỡ như mẹ, cây đa lớn lên với thân tròn như cái cổng vòm xinh xắn. (5) Nhờ hành động của Bác Hồ, cây đa đã trở thành nơi vui chơi yêu thích của các bạn thiếu nhi.
Tham khảo:
Khi đi xe ở dưới trời nắng, em sẽ mặc một chiếc áo chống nắng. Áo có hình dáng như những chiếc áo khoác thông thường, chỉ khác là phần tay áo và cổ áo được may dài ra để che hết cơ thể. Người ta đặc biệt may áo bằng ba lớp vải dày để bảo vệ cơ thể không bị bỏng do nắng nóng. Khi mặc chiếc áo vào, em cảm thấy dễ chịu hẳn khi đi dưới ánh nắng mặt trời.
Tham khảo
Đồ vật mà em muốn miêu tả là chiếc ô. Ô có nhiều màu sắc khác nhau như xanh, đỏ, vàng,.. Ô gồm có tán ô được làm bằng vải chống thấm nước và tay cầm. Em thường dùng ô vào những ngày nắng hoặc những ngày mưa nhỏ. Em rất yêu quý đồ vật này. Mỗi lần dùng xong đều cất gọn gàng và giữ gìn cẩn thận.
Sông bên thành phố Bác Hồ
Bến xưa đã tiễn Bác Hồ cứu dân
Sông Sài Gòn
Ông tôi có thú chơi chim cảnh, đặc biệt thích nuôi chim cu gáy. Chú có bộ lông màu xám trắng, phần lông ở lưng chủ yếu màu đen xám. Cái mỏ màu nâu đồng, hơi khoằm nhọn xuống. Mỗi ngày, nó đều cất tiếng gáy cúc …cù…cu nghe rất vui tai. Em rất yêu mến chú chim này.
tham khảo
Mỗi người có một con vật nuôi yêu thích. Nhưng đối với tôi, tôi rất yêu chú chó tên Pull của tôi. Nó là giống chó Alaska với long nâu, mắt xanh và tai lớn. Nó được nhận xét là thong minh, trung thành và nghe lời. Hơn nữa, Pull than thiện và được huấn luyện tốt, khi tôi nói “ngồi xuống” hay “chạy xung quanh” nó lập tức làm theo. Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên tôi gặp Pull vào sinh nhật thứ 12 của tôi, nó là món quà của bố tặng tôi. Vào thời điểm đó, Pull chỉ mới 2 tuổi, nó nhỏ và vẫn chưa quen với các thành viên trong gia dình tôi. Bây giờ, nó đã trưởng thành với sức khoẻ tốt và được xem như một thành viên trong gia đình. Tôi và Pull thường có những khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau, chúng tôi ăn, đi mua sắm, đi bộ lúc bình minh và hang hôn, chơi trong công viên gần nhà. Bởi vì tôi là con một trong gia đình, Pull là bạn thân nhất của tôi. Mỗi khi tôi gặp rắc rối hay phạm phải sai lầm nào đó, tôi luôn có nó bên cạnh. Mặc dù nó không nói được, tôi luôn cảm nhận được tình yêu và sự quan tâm nó dành cho tôi. Hơn thế nữa, Pull còn giúp mẹ trong công việc nhà, nó có thể xách được một thau nước nặng. Chó không phải là thức ăn, bởi thế tôi lên án việc trộm chó bằng chích điện ở VN và bán chúng vào những quán nhậu. Chó không phải là một sản phẩm của bất kì cá nhân nào muốn kiếm lợi bất chính từ chúng. Cuối cùng, nuôi một chú chó trong nhà để nó mang lại nhiều niềm vui và giữ nhà cho chúng ta.
Tham khảo
Quyển vở của em có hình chữ nhật. Chiều dài 24cm, chiều rộng 15cm. Bìa quyển vở có in hình bức tranh các bạn học sinh đang chơi đá cầu dưới sân trường. Phía dưới cùng, góc phải là ô nhãn vở được in sẵn. Bên trong vở có kẻ các hàng ô ly. Ở bên trái các trang giấy có các đường kẻ đỏ làm lề vở. Các hàng ô ly được in đều nhau. Quyển vở rất có ích đối với em.
Tham khảo
Em vừa mua một quyển vở rất đẹp. Nó có hình chữ nhật. Chiều dài là 25cm. Còn chiều rộng là 16cm. Bìa vở khá cứng. Trên bìa có in hình bức tranh chú bé đang thả diều. Bên trong quyển vở có bốn mươi tám trang. Mỗi trang giấy đều rất mỏng, có màu trắng ngà.Trên giấy in các ô ly hình vuông. Phía bên trái trang giấy có đường kẻ thẳng màu đỏ. Mùi giấy mới thơm phức. Em rất thích quyển vở này.
Bác Hồ - vị anh hùng vĩ đại của nhân dân Việt Nam ta. Bởi vì vậy, để thể hiện lòng tôn kính về vị cha già kính yêu của dân tộc. Khuôn mặt Bác hiền từ với mái tóc và chòm râu Bác bạc trắng làm ai cũng thêm phần kính yêu Người. Đôi mắt Bác trìu mến nhìn xuống chúng em, theo dõi chăm chú những mầm non tương lai của đất nước cùng nụ cười rất tươi. Bác chăm lo và yêu thương tất cả mọi người. Em luôn kính yêu và nhớ ơn công lao to lớn của Bác. Em hứa luôn chăm ngoan học giỏi để góp phần xây dựng nước nhà thêm giàu mạnh.
Bài văn mà bạn
Đúng, đây là bài văn...của lớp 2.
Từ bé, em đã được ông kể cho thật nhiều câu chuyện về Bác Hồ khi Người còn sống. Em hiểu Bác là vị cha già kính yêu của dân tộc, là người lãnh tụ vĩ đại của cách mạng Việt Nam, là người mà tất thảy đồng bào trên đất nước ta đều yêu mến. Mỗi khi rảnh, ông lại cho em xem những tấm ảnh Bác Hồ, những bộ phim tài liệu về Bác.
Những bức ảnh đen trắng ông cho em xem, Bác luôn trông gầy gò với bộ quần áo sờn bạc cùng đôi dép đã cùng Bác đi qua bao chiến trường. Hoặc là bộ kaki trắng, hoặc là bộ quân phục của lính hay bộ áo nông nâu sẫm, Bác cứ dung dị như thế mà đưa cả đất nước đến hoà bình. Dáng người Bác dù lúc có tuổi vẫn rất nhanh nhẹn, dẫn đầu mọi chiến tuyến của ta. Phải chăng bởi lẽ đó hình bóng Bác vẫn cứ in đậm trong tâm trí người Việt Nam dù bao năm đã qua đi? Gây ấn tượng với người nhìn đầu tiên có lẽ là vầng trán cao, sáng ngời làm nổi bật đôi mắt tinh anh của Bác:
“Nhớ Ông Cụ mắt sáng ngời! Áo nâu túi vải đẹp tươi lạ thường”
Ánh mắt ấy toát lên sự kiên cường, bất khuất trước mọi hoàn cảnh, nhằm dẫn cách mạng tới thành công. Làn da Bác nắng sạm, đầy những vết chân chim bởi những buổi cùng chiến sĩ hành quân dưới ánh lửa thiêu đốt. Đôi vai Bác rộng như muốn gánh vác cả non sông. Xem những thước phim tư liệu về Bác, thấy đôi vai ấy gầy nhấp nhô theo từng nhịp bước sau lớp áo nâu mỏng mà lòng em không nguôi cảm phục Người. Mái tóc, chòm râu Bác đều trắng như cước, ngỡ là ông Tiên, ông Bụt bước ra từ trang chuyện cổ tích. Ông Bụt thì sẽ luôn có phép lạ thần kì cứu giúp mọi người nhưng Bác của em thì không có. Bác làm mọi việc bằng tinh thần thép chứ không hề có bất cứ phép màu nào cả. Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp với đồng bào nhưng lại đanh thép với kẻ thù. Giây phút được xem ở trên quảng trường Ba Bình đầy nắng và gió, Bác nhẹ nhàng hỏi:
“Tôi nói, đồng bào có nghe rõ không?”
Bất giác tim em cũng rung lên như mình đang hoà trong không khí ấy thật. Khi ấy, Người không chỉ là vị lãnh tụ của dân tộc, mà còn là người cha già đang lo lắng cho đàn con của mình. Đôi bàn tay Bác hơi thô ráp, đầy những vết chai sần bởi cây gậy được nắm chặt trong tay, đưa Bác vượt ngàn núi ngàn sông. Cũng chính đôi bàn tay ấy đã từng ân cần buộc khăn quàng đỏ cho một cậu nhóc, vuốt bím tóc cho một cô bé,… Đôi khi, Bác lại dùng nó day day vầng trán đầy nếp nhăn của mình, khi có nhiều việc quân sự cần phải lo nghĩ. Đức tính của Bác là một trong những điều cả thế giới kính trọng. Bác luôn nghiêm khắc với bản thân mình nhưng lại bao dung, lo lắng cho đồng bào. Trên con đường đi tìm đường cứu nước, Bác lúc nào cũng lo cho quê nhà: “Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ Quốc Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.” (Người đi tìm hình của nước_Chế Lan Viên) Mỗi một miếng ăn, giấc ngủ Người đều nghĩ tới đồng bào của mình. Dù là Chủ tịch nước thì Bác vẫn chăm chỉ lao động: trồng rau, nuôi cá, Bác sống hết sức giản dị. Thức ăn hàng ngày có thể làm ra thì Bác không hề lãng phí. Xem những đoạn phim chiếu hành động thuần thục của Bác khi làm vườn, chẳng ai nghĩ đó là người đứng đầu một nước, mà là một người nông dân nhân hậu. Đối với kẻ thù hay những kẻ bán nước, Bác lại rất nghiêm khắc, không hề có chút nhân nhượng.
Bác đã đi xa, chỉ còn trong những lời kể, những bức hình của ông nhưng lúc nào em cũng tưởng như Bác còn mãi. Xin mượn lời bài hát “Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng” để khép lại tình cảm của em với Bác:
“Bác chúng em dáng cao cao, người thanh thanh,
Bác chúng em, mắt như sao, râu hơi dài.
Bác chúng em, nước da nâu vì sương gió.
Bác chúng em, thề cương quyết trả thù nhà.”
Tin rằng, hình ảnh Bác vẫn sẽ đi theo từng chặng đường phát triển của dân tộc. Trung tâm dành tặng các bạn Bài văn tả Bác Hồ. Mong rằng tài liệu này sẽ hỗ trợ cho chúng mình trong quá trình học tập. Chỉ nên tham khảo chứ không nên sao chép để có thể tiến bộ thật nhiều trong môn học này.
Nhưng mình viết khác rồi thì lấy gì mà em ấy tham khảo làm. Nhưng khi ở lớp cao hơn lập luận sẽ chắc chắn và ko còn trong sáng, hồn nhiên như trước nữa. Nó chỉ toàn là kiến thức.
ko còn trong sáng, hồn nhiên

Và chẳng còn thuần khiết, ngây thơ như trước nữa. Càng lớn thì lời văn sẽ càng cứng rắn, trôi chảy, thể hiện trí tuệ hơn trước. Không có ô uế đâu đó, chỉ là ko trong sáng, hồn nhiên thôi. Đó đều là do suy nghĩ, tư tưởng hết đó.
Nhìn vào bức ảnh ấy và thông qua những câu chuyện về Bác mà em biết thì với em Bác là một người hiền từ. Bác có một mái tóc bạc với bộ râu trắng xóa. Đôi mắt của Bác lúc nào cũng như đang mỉm cười. Có lẽ Bác hạnh phúc vì thấy dân tộc được độc lập, nhân dân được ấm no. Cho dù Bác đã ra đi mãi mãi nhưng trong lòng mỗi người dân Việt Nam luôn dành một vị trí đặc biệt cho Bác, vị cha già kính yêu của dân tộc.
Bức ảnh Bác treo trong nhà em là bức ảnh Bác đang ngồi làm việc bên chiếc bàn gỗ. Trên bàn là một quyển vở cũ. Bác đang viết điều gì đó lên quyển vở ấy vì vậy mà đầu Bác hơi cúi xuống. Bác mặc trên người bộ quần áo kaki đã cũ. Đó chính là bộ quần áo mà Bác thường mặc khi còn sống. Dường như Bác chỉ tập trung vào những gì đang viết mà không hề để ý đến khung cảnh xung quanh. Bác là vậy, lúc nào cũng hết mình cho công việc, cho sự nghiệp cách mạng. Dưới chân Bác đi một đôi dép cao su màu đen. Đây cũng là đôi dép đồng hành cùng với Bác trên biết bao chặng đường.
Càng ngắm nhìn bức ảnh về Bác em càng cảm thấy Bác gần gũi hơn. Em yêu và biết ơn Bác Hồ rất nhiều vì nhờ có Bác em mới được đến trường như ngày hôm nay.
Bác Hồ là vị anh hùng kính yêu của dân tộc Việt Nam ta. Ảnh của Bác được treo ở trong lớp, trên chiếc bảng đen. Trong ảnh, khuôn mặt Bác hiền từ. Mái tóc và chòm râu Bác bạc trắng như ông tiên. Đôi mắt Bác như đang chăm chú nhìn em học bài. Cái miệng Bác cười rất tươi. Bác luôn chăm lo và yêu thương tất cả mọi người. Em luôn kính yêu và nhớ ơn công lao to lớn của Bác. Em hứa luôn chăm ngoan học giỏi để lớn lên xây dựng nước nhà giàu đẹp hơn.
Em đã được biết về Bác Hồ qua những bài hát, bài thơ, bài văn và những câu chuyện mà ông nội kể. Nhưng chủ nhật tuần trước em qua nhà bạn và được nhìn thấy tấm ảnh bác hồ rất to treo trên tường. Trong bức ảnh chụp bác hồ ngồi bên một chiếc bàn gỗ, và đang chăm chú viết một cái gì đó vào quyển vở đã cũ màu. Bác Hồ trong tâm trí em vẫn luôn là một người hiền từ, có mái tóc bạc phơ, chòm râu trắng xóa, ánh mắt biết nói và nụ cười rất tươi. Ai cũng yêu quý Bác, cho dù Bác đã ra đi mãi mãi nhưng trong trái tim mỗi con người Việt nam đêu luôn nhớ tới vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc này. Hình ảnh của bác sẽ đẹp mãi trong tim em và dân tộc Việt Nam.
Bức ảnh chụp Bác khi tuổi đã cao. Bác ngồi trên một chiếc ghế tre ở trong một khu vườn có vẻ như khá rộng. Bác ngồi dựa lưng vào ghế, hai tay đặt trên đùi. Bác ngồi đó ung dung, tự tại với khuôn mặt đầy bình thản. Mặc dù Bác ngồi nhưng em vẫn cảm nhận được dáng người oai vệ của Bác. Mái tóc của Bác bạc phơ, bộ râu khá dài. Gương mặt của Bác sáng ngời. Bác có vầng trán cao và đôi mắt sáng. Khóe miệng Bác như đang mỉm cười. Làn da của Bác ngăm ngăm đen. Chắc hẳn trong suốt những năm tháng hoạt động cách mạng Bác đã rất vất vả. Bác mặc một bộ quần áo kaki đã sờn. Ở Bác toát lên một phong thái giản dị. Cả cuộc đời Bác cần, kiệm, liêm, chính, một lòng lo cho dân cho nước. Những điều này em được biết thông qua các bài học và các câu chuyện mà ông kể cho em nghe. Đôi khi em ước giá như mình được gặp Bác một lần, dù là chỉ trong mơ thôi cũng thật hạnh phúc.
Mỗi ngày em đều dành một chút thời gian để ngắm bức ảnh chụp Bác Hồ. Bức ảnh đã thể hiện được rõ thần thái và phong cách của Bác. Chính điều đó đã khiến em có cảm giác Bác gần gũi hơn bao giờ hết.
Bác Hồ trong tâm trí em vẫn luôn là một người hiền từ, có mái tóc bạc phơ, chòm râu trắng xóa, ánh mắt biết nói và nụ cười rất tươi. Ai cũng yêu quý Bác, cho dù Bác đã ra đi mãi mãi nhưng trong trái tim mỗi con người Việt nam đêu luôn nhớ tới vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc này.
Trong bức ảnh chụp bác hồ ngồi bên một chiếc bàn gỗ, và đang chăm chú viết một cái gì đó vào quyển vở đã cũ màu. Bức ảnh được chụp trực diện, đầu bác hơi cúi xuống quyển sổ và chăm chú ghi chép. Bức ảnh có gam màu đen trắng, vì đây là gam màu chủ đạo của thời bác đang sinh sống. Bác mặc một bộ đồ màu xanh áo lính, đây hình như là đồng phục theo bác suốt nhiều năm trời. Bác ngồi nghiêm túc vào chiếc bàn và mắt chăm chú nhìn vào quyển vở, bàn tay đang ghi chép điều gì đó. Đây có thể là nhật ký của bác, có thể là ghi lại tình hình chiến sự.
Tuy bác đang chăm chú làm việc nhưng em nhận ra nụ cười của bác đang rạng ngời, nét mặt thanh thoát toát lên vẻ hiền hậu. Nhòm râu dài và trắng vừa chạm chiếc bàn. Trán của bác có rất nhiều nếp nhăn, có lẽ bác phải bận rộn nhiều công việc, lo nghĩ cho chuyện quân sự.
Bác đi chiếc dép cao su màu xanh nhạt. Em chợt nhớ đến câu thơ “Chiếc dép cao su chiếc dép Bác Hồ”. Đôi dép này đã cùng bác xông pha bao trận chiến, đi đến nhiều mảnh đất, bước qua bao nhiêu giông bão của đất nước.
Hình ảnh bác hồ hiền hậu, giản dị và gần gũi khiến em cứ muốn nhìn mãi bức ảnh ấy. Bác Hồ trong trái tim em là một người vĩ đại.
chuc ban hok tot
tham khảo
Nhìn vào bức ảnh ấy và thông qua những câu chuyện về Bác mà em biết thì với em Bác là một người hiền từ. Bác có một mái tóc bạc với bộ râu trắng xóa. Đôi mắt của Bác lúc nào cũng như đang mỉm cười. Có lẽ Bác hạnh phúc vì thấy dân tộc được độc lập, nhân dân được ấm no. Cho dù Bác đã ra đi mãi mãi nhưng trong lòng mỗi người dân Việt Nam luôn dành một vị trí đặc biệt cho Bác, vị cha già kính yêu của dân tộc.
Bức ảnh Bác treo trong nhà em là bức ảnh Bác đang ngồi làm việc bên chiếc bàn gỗ. Trên bàn là một quyển vở cũ. Bác đang viết điều gì đó lên quyển vở ấy vì vậy mà đầu Bác hơi cúi xuống. Bác mặc trên người bộ quần áo kaki đã cũ. Đó chính là bộ quần áo mà Bác thường mặc khi còn sống. Dường như Bác chỉ tập trung vào những gì đang viết mà không hề để ý đến khung cảnh xung quanh. Bác là vậy, lúc nào cũng hết mình cho công việc, cho sự nghiệp cách mạng. Dưới chân Bác đi một đôi dép cao su màu đen. Đây cũng là đôi dép đồng hành cùng với Bác trên biết bao chặng đường.
Càng ngắm nhìn bức ảnh về Bác em càng cảm thấy Bác gần gũi hơn. Em yêu và biết ơn Bác Hồ rất nhiều vì nhờ có Bác em mới được đến trường như ngày hôm nay.