Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chiến tranh đến, đem đến cho con người biết bao đau đớn và khổ cực kể cả về thể xác lẫn tâm hồn. Cũng chính nhờ chiến tranh mà ta biết được sự hy sinh của con người là lớn lao, là vĩ đại như thế nào. Điều này, ta thấy rõ qua nhân vật dì Bảy trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương.
Dì Bảy là biểu tượng cho người phụ nữ Việt Nam, thủy chung, son sắt. Dì lấy chồng năm 20 tuổi, nhưng vì đơn vị chuyển công tác mà dì và chồng đã phải chia xa sau khi cưới. Họ hẹn nhau đến ngày độc lập sẽ về tìm nhau và dì Bảy cứ nghĩ như vậy rồi chờ chồng. Đời người phụ nữ, được mấy cái 20 cơ chứ, nhưng dì Bảy chấp nhận dành cả thanh xuân của mình để chờ dượng Bảy trở về mặc cho có nhiều người đến dạm hỏi cưới dì. Đây là một người phụ nữ biểu tượng của lòng thủy chung son sắt, một lòng một dạ với chồng của mình.
Nhưng rồi hạnh phúc không mỉm cười với dì, dì trở thành một người phụ nữ bất hạnh phải chịu nỗi đau mà nhiều người cũng tương tự trong chiến tranh – chồng mất. Dượng Bảy không may mất đúng vào mấy ngày trước ngày độc lập, và dì tôi mãi về sau mới nhận được giấy báo tử. Dì đã rất đau lòng nhưng dì đã nén nó lại và quyết định ở vậy đến cuối đời với bà ngoại tôi. Một người phụ nữ 20 tuổi kết hôn, 40 tuổi chồng chết mà chưa một lần được gặp mặt, còn nỗi đau nào đau hơn nỗi đau này cơ chứ. Dì vẫn ngồi đó, trước hiên nhà nhìn ra đường cái, như đang chờ đợi một điều gì thật vô vọng. Điều đó chứng tỏ dì Bảy là một người phụ nữ bất hạnh, giàu đức hy sinh, luôn thủy chung nghĩa tình, đây đều là những phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam xưa.
Đức hy sinh đó của dì khiến tôi vừa nể phục, vừa cảm thông, trân trọng. Tôi hiểu, trong chiến tranh, không chỉ dì mà còn nhiều người phụ nữ khác cũng vậy, họ cũng gánh chịu nỗi đau tương tự như dì. Và tôi biết, thế hệ chúng tôi sẽ hiếm khi gặp phải tình cảnh như vậy, nhưng chúng tôi luôn luôn trân trọng, nể phục những người phụ nữ Việt Nam đáng kính.
Từ xưa đến nay có lẽ người phụ nữ Việt Nam luôn là đề tài quen thuộc và là nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà văn, nhà thơ. Với những đức tính tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam luôn được ghi nhận trong các tác phẩm thơ ca. Nổi bật trong đó có tác phẩm Người ngồi đợi trước hiên nhà của Huỳnh Như Phương với nhân vật dì Bảy hiện lên thật đẹp.
Tác phẩm kể về cuộc đời của nhân vật dì Bảy. Dượng Bảy và dì Bảy cưới nhau được một tháng thì dượng phải lên đường ra Bắc tập kết. Sau đó lại vào miền Nam chiến đấu. Trong quá trình hành quân, dượng Bảy vẫn liên lạc với gia đình. Tuy nhiên sau một trận đánh ở Xuân Lộc trên đường hành quân vào Sài Gòn dượng Bảy đã hy sinh anh dũng. Ngày hòa bình đất nước lặp lại, dì Bảy đã qua tuổi 40 vẫn có một số người đàn ông hỏi cưới dì nhưng dì không rung động và dì Bảy đã tròn 80 tuổi, suốt 40 năm qua dì vẫn ngồi trước hiên nhà để chờ đợi một thứ mà dì biết là không bao giờ trở về nữa.
Nhân vật dì Bảy mà những nét đẹp phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam giàu đức hi sinh, tấm lòng thuỷ chung, son sắc. Khi dì Bảy và người chồng của mình mới kết hôn được một tháng, khi ấy giai đoạn tình cảm vợ chồng còn mặn nồng gắn bó. Nhưng dì Bảy vẫn chấp nhận để chồng lên đường chiến đấu. Ta có thể thấy được sự hi sinh của dì xuất phát từ tấm lòng yêu quê hương đất nước. Dì đã đặt lợi ích của nước nhà lên trên hạnh phúc của bản thân. Điều đó ta thấy thêm khâm phục trước tấm lòng của nhân vật dì Bảy.
Ở dì Bảy ta còn thấy dì là một người phụ nữ hết mực thủy chung. Suốt những năm xa cách trồng dì Bảy luôn giữ liên lạc với dượng Bảy, đợi chờ chồng trở về. khi nhận được thư của chồng dì cảm thấy rất hạnh phúc, hi vọng tới ngày được đoàn tụ, đất nước được hòa bình. Hình ảnh đó khiến cho người đọc cảm thấy ấn tượng. Sau mỗi ngày khi đi làm đồng về, dì lại ngồi trên bộ phản gỗ ngoài hiên nhìn con ngõ để nhớ về ngày đầu tiên dượng Bảy cùng đồng đội đến nhà xin trú quân. Ngày dượng Bảy hi sinh cũng là ngày đất nước hòa bình lặp lại. Dì cũng đã 40 tuổi vẫn có những người đàn ông để ý đến gì nhưng lòng dì Bảy không còn rung động. Dì vẫn giữ một tấm lòng thủy chung như vậy cho đến hết đời
Dì Bảy là một hình ảnh đại diện cho rất nhiều người phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ đất nước còn chiến tranh. Họ đã phải hy sinh những lợi ích cá nhân, đặt lợi ích quốc gia dân tộc. Phải xa chồng, xa con, tiễn đưa chồng, đưa con lên đường đánh giặc để có được độc lập hòa bình cho hôm nay. Từ đó chúng ta thấy rằng sự hy sinh thầm lặng, cao cả của những người phụ nữ trong các cuộc chiến thật đáng ngưỡng mộ và trân trọng.
Qua nhân vật dì Bảy trong người ngồi đợi trước hiên nhà em đã học được thêm rất nhiều bài học quý giá về phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam, đặc biệt cảm thấy vô cùng yêu mến và cảm phục nhân vật dì Bảy.
Bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà viết về nhân vật di Bảy, người đã dành cả cuộc đời của mình để chờ đợi chồng trong vô vọng.
Như chúng ta đã biết, người phụ nữ Việt Nam từ xưa đã được biết đến là người giàu đức hi sinh, thủy chung, nghĩa tình, đặc biệt là trong thời kì kháng chiến chống Mỹ, đức tính này của người phụ nữ lại được thể hiện rõ. Ta có thể thấy rõ đều này qua tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà”.
Người phụ nữ Việt Nam hiện nên là một người với tấm lòng thủy chung, son sắt, nghĩa tình được hội tụ trong nhân vật dì Bảy trong truyện. Dì lấy chồng năm 20 tuổi, nhưng vì đơn vị chuyển công tác mà dì và chồng đã phải chia xa sau khi cưới. Họ hẹn nhau đến ngày độc lập sẽ về tìm nhau và dì Bảy cứ nghĩ như vậy rồi chờ chồng. Đời người phụ nữ, được mấy cái 20 cơ chứ, nhưng dì Bảy chấp nhận dành cả thanh xuân của mình để chờ dượng Bảy trở về mặc cho có nhiều người đến dạm hỏi cưới dì. Đây là một người phụ nữ biểu tượng của lòng thủy chung son sắt, một lòng một dạ với chồng của mình.
Không chỉ vậy, dù hoàn cảnh bất hạnh nhưng người phụ nữ vẫn thể hiện đức tính giàu đức hy sinh của mình. Dượng Bảy không may mất đúng vào mấy ngày trước ngày độc lập, và dì tôi mãi về sau mới nhận được giấy báo tử. Dì đã rất đau lòng nhưng dì đã nén nó lại và quyết định ở vậy đến cuối đời với bà ngoại tôi. Dì vẫn ngồi đó, trước hiên nhà nhìn ra đường cái, như đang chờ đợi một điều gì thật vô vọng. Dì dành cả thanh xuân để chờ đợi và cả cuộc đời cô độc để sống trong tình yêu đã sớm chết của mình.
Người phụ nữ Việt Nam chính là đẹp như vậy, họ thủy chung son sắt và giàu đức hy sinh như vậy. Nó khiến người đọc không khỏi xót xa, nể phục và kính trọng họ. Trên đây là phần trình bày của tôi, cảm ơn các bạn đã chú ý lắng nghe.
Trong bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà, tác giả đã kết hợp phương thức tự sự với phương thức biểu cảm. Tác dụng của việc kết hợp đó nhằm bày tỏ sự thương cảm của tác giả đối với người dì của mình.
- Huỳnh Như Phương sinh năm 1955, quê quán ở Quảng Ngãi
- GS Huỳnh Như Phương là nhà giáo chuyên giảng dạy lý thuyết văn học ở Trường ĐH KHXH&NV – ĐHQG TP.HCM, đồng thời là nhà nghiên cứu, phê bình văn học trước năm 1975.
- Lúc chưa tới tuổi 20, Huỳnh Như Phương đã có bài đăng trên các tạp chí có khuynh hướng thiên tả lúc đó như Trình Bày, Đối Diện.
- Thương lắm mùa nước nổi (Diệp Linh)
- Đâu rồi bóng tre (Đỗ Xuân Thu)
- Gió lạnh đầu mùa (Thạch Lam)
- Vợ nhặt (Kim Lân)
- Tắt đèn (Ngô Tất Tố)
Bài văn nghị luận xã hội đã mang đến cho người viết và người đọc gợi lên những cảm xúc của người Việt hoặc người đọc .
Trong cuộc sống, có những con người không ồn ào, không phô trương nhưng lại âm thầm hi sinh vì người khác. Nhân vật dì Bảy trong bài tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương là một con người như thế. Hình ảnh dì đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc về sự hi sinh lặng lẽ mà cao đẹp. Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ giản dị, chất phác, sống cuộc đời bình thường nhưng lại mang trong mình một tấm lòng lớn lao. Dì dành cả cuộc đời để chờ đợi, hi sinh vì người thân mà không một lời than vãn. Sự chờ đợi của dì không chỉ là hành động bên ngoài mà còn là biểu hiện của tình yêu thương sâu nặng, bền bỉ theo năm tháng. Dù thời gian trôi qua, dù hoàn cảnh có đổi thay, dì vẫn lặng lẽ ngồi đó, giữ trọn niềm tin và tình cảm của mình. Điều khiến em xúc động nhất chính là sự hi sinh thầm lặng của dì. Dì không đòi hỏi, không mong được đền đáp, chỉ âm thầm cho đi tất cả. Sự hi sinh ấy không ồn ào nhưng lại vô cùng cao cả, khiến người đọc phải suy ngẫm. Trong cuộc sống hôm nay, khi nhiều người dễ dàng bỏ cuộc hoặc sống vội vàng, hình ảnh dì Bảy càng trở nên đáng quý hơn bao giờ hết. Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu rằng tình yêu thương chân thành luôn gắn liền với sự hi sinh. Không phải lúc nào sự hi sinh cũng lớn lao, nhưng nếu xuất phát từ trái tim thì đều đáng trân trọng. Dì Bảy đã dạy em biết yêu thương nhiều hơn, biết trân trọng những người luôn âm thầm hi sinh vì mình. Tóm lại, nhân vật dì Bảy là biểu tượng đẹp cho sự hi sinh lặng lẽ trong cuộc sống. Hình ảnh ấy sẽ còn đọng lại mãi trong lòng người đọc, nhắc nhở chúng ta sống nhân ái và biết quan tâm đến những người xung quanh.
Gì là một người rất dũng cảm
Em không biết làm.
Dì bảy là một người vk rất thủy chung ,dì là một người rất mạnh mẽ. Khi nghe tin người ck của mình là Nguyễn Ngọc Linh đã hi sinh trong trận chiến ở Xuân Lộc, dì đã phải chịu nỗi mất mát trong lòng. Dì đã từng theo người em trai của mình lên TP.Hồ Chí Minh và lại quay về để phụng dưỡng người mẹ già ốm yếu
Bài làm
Trong tác phẩm "ngồi đợi trước hiên nhà "của tác giả Huỳnh Như Phương , nhân vật dì bảy hiện lên như một tượng đài của lòng chung thủy và sự hi sinh thầm lặng . Đọc về cuộc rời đi ,em không khỏi xúc động và kinh phục trước lòng thủy chung và trước một trái tim cháy bỏng chờ đợi suất mấy mươi năm . Sự hy sinh của dì bảy thật cao cả nhưng cũng đầy xót xa .dì dành chọn cả một đời thanh xuân đẹp nhất của một người con gái chỉ để đợi trông chiến tranh được sớm ngày kết thúc chỉ để chờ mong người mình yêu trở về. Nhưng người đàn ông ấy đã không bao giờ trở về được nữa vì đã hi sinh thân mình để bảo vệ tổ quốc. Khi nghe tin dì bảy rất đau lòng nhưng vẫn cố kìm nén cảm xúc của mình. Câu chuyện của dì bảy đã khiến rất nhiều tác giả và những độc giả cảm động, vì lòng chung thủy và hiếu thảo của dì ,qua đây nhắc nhở chúng ta phải luôn phải trân trọng gia đình
Hình ảnh dì bảy của 'huỳnh như phương'là biểu tượng cao đẹp cho sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh
Bài tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc, đặc biệt là hình ảnh dì Bảy – người phụ nữ với sự hi sinh thầm lặng mà vô cùng lớn lao. Dì Bảy là hiện thân của người phụ nữ Việt Nam giàu đức hi sinh, thủy chung và son sắt. Mới cưới chồng được một tháng thì dượng Bảy phải đi tập kết ra Bắc, để lại dì một mình ở quê nhà. Từ đó, dì sống trong những tháng ngày chờ đợi mòn mỏi. Dù tuổi xuân đang đẹp nhất, dù có nhiều người ngỏ ý muốn cùng dì xây dựng hạnh phúc mới, dì vẫn một lòng hướng về chồng, luôn tin rằng một ngày nào đó dượng sẽ trở về. Điều khiến em xúc động nhất là sự hi sinh âm thầm của dì. Dì không cầm súng ra chiến trường, nhưng lại hi sinh cả tuổi trẻ, hạnh phúc riêng và những ước mơ giản dị của đời mình cho tình yêu và cho đất nước. Dì lặng lẽ ngồi trước hiên nhà, ngày ngày chờ đợi trong hi vọng và nhớ thương. Hình ảnh ấy vừa bình dị vừa đau đáu, như nói lên nỗi đau của biết bao người phụ nữ trong chiến tranh. Qua nhân vật dì Bảy, em càng thấm thía sự tàn khốc của chiến tranh. Chiến tranh không chỉ gây mất mát ngoài chiến trường mà còn để lại những vết thương sâu trong lòng những người ở lại. Dì Bảy chính là biểu tượng cho sự hi sinh thầm lặng, cho đức thủy chung son sắt và lòng yêu thương sâu nặng. Em vô cùng cảm phục và biết ơn những người phụ nữ như dì Bảy. Sự hi sinh của họ đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay để chúng em được sống trong cuộc sống yên bình, hạnh phúc. Từ đó, em tự nhủ mình phải biết trân trọng hiện tại, cố gắng học tập thật tốt để không phụ công lao của thế hệ đi trước. Nếu em muốn, mình có thể viết bài dài hơn theo kiểu mở bài – thân bài – kết bài để dễ đạt điểm cao nhé.
Trong các bài tập đọc đã học, tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà" của tác giả Huỳnh Như Phương là tác phẩm làm em cảm thấy xúc động nhất. Nhân vật dì Bảy trong bài không chỉ là một người phụ nữ tội nghiệp mà còn là một tấm gương về sự thủy chung khiến một học sinh như em vô cùng khâm phục.
Đọc truyện, em thấy thương dì Bảy đầu tiên là vì sự thiệt thòi. Dì kết hôn mới được một tháng thì dượng Bảy phải đi tập kết ra Bắc. Mới hạnh phúc chưa được bao lâu, dì đã phải sống cảnh xa cách. Em cứ tự hỏi, nếu là mình, liệu mình có thể chờ đợi lâu đến thế không? Vậy mà dì Bảy đã dành cả tuổi thanh xuân, tận 20 năm ròng rã để đợi chồng.
Sự hy sinh của dì thể hiện qua những thói quen hằng ngày rất giản dị nhưng đau xót. Mỗi khi có ai đi từ miền Bắc về, dì lại sốt sắng hỏi thăm tin tức của dượng. Hình ảnh dì cứ chiều chiều lại ra ngồi trước hiên nhà, nhìn xa xăm ra con đường để mong ngóng dượng về khiến em thấy mũi lòng. Dì không chỉ chờ đợi bằng lời nói, mà dì còn thay dượng chăm sóc bà nội (mẹ của dượng) chu đáo như con đẻ. Dù có những người khác muốn đến với dì, dì vẫn một lòng từ chối để giữ trọn tình nghĩa với dượng Bảy.
Càng thương dì hơn khi chiến tranh kết thúc, người ta được đoàn tụ thì dì lại nhận được tin dượng đã hy sinh. Em thấy cuộc đời dì sao mà buồn quá, cả đời chờ đợi nhưng cuối cùng dượng lại không về nữa. Thế nhưng, dì không gục ngã, dì vẫn sống tiếp, vẫn ngồi bên hiên nhà như thói quen cũ. Có lẽ với dì, dượng vẫn luôn sống mãi trong lòng dì.
Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu ra rằng để có được cuộc sống hòa bình hôm nay, những người phụ nữ như dì đã phải hy sinh rất nhiều thứ quý giá, từ tuổi trẻ đến hạnh phúc cá nhân. Em thấy mình cần phải yêu thương gia đình hơn và trân trọng những gì mình đang có.
Hình ảnh dì Bảy ngồi bên hiên nhà sẽ mãi là một hình ảnh đẹp và buồn trong tâm trí em. Dì chính là minh chứng cho tình yêu chân thành và lòng chung thủy của người phụ nữ Việt Nam.
Chiến tranh đã qua đi những những hậu quả mà chiến tranh để lại thì vẫn còn mãi. Một trong những hậu quả nặng nề mà chiến tranh để lại có là sự cô đơn, bơ vơ, chờ đợi trong mòn mỏi đến vô vọng của những người phụ nữ có chồng đi chiến trận và ở lại vĩnh viễn nơi chiến trường xa xôi kia.
Dì Bảy trong bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà của nhà văn Huỳnh Như Phương chính là người phụ nữ như thế. Dì Bảy và dượng Bảy lấy nhau được chừng một tháng thì dượng phải ra miền Bắc tập kết. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang thì đôi người đôi ngả. Dì ở nhà mong ngóng chờ đợi tin tức của chồng mình qua những dòng thư ngắn, những lời hỏi thăm, những món quà nhỏ nhờ người quen gửi hộ. Mặc dù đang ở độ tuổi xuân sắc có biết bao người hỏi tới dì, muốn mang đến cho dì một mái ấm hạnh phúc, nhưng dì nhất quyết không chấp nhận, không bao giờ lung lạc. Dì luôn chờ đợi một ngày dượng sẽ chờ về. Ngay cả khi biết rằng dượng đã không còn nữa, dì vẫn không mở lòng, dì vẫn ôm vào lòng hình bóng dượng.
Không chỉ có dì Bảy còn rất nhiều người phụ nữ họ phải chịu những nỗi tổn thương sâu sắc về tinh thần, cả đời họ là sự chờ đợi, ngóng chông để rồi thất vọng và cô đơn cứ bấu víu lấy mình. Họ hi sinh tuổi thanh xuân, hạnh phúc cá nhân của mình để góp phần vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Họ chính là những người anh hùng thầm lặng, không cần cầm súng, cầm gươm, giáo chiến đấu với kẻ thù. Họ âm thầm, lặng lẽ là hậu phương vững chắc, là điểm tựa tinh thần cho những chiến sĩ ngoài chiến trường xa xôi kia.
Một lần nữa, xin hãy biết ơn những người mẹ, người vợ Việt Nam anh hùng. Họ đã dành cả tuổi xuân ngắn ngủi, ít ỏi của mình để đổi lấy bình yên, độc lập cho cả dân tộc Việt Nam ta.
Trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương, hình ảnh Dì Bảy hiện lên như một biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, cao cả và đầy yêu thương.
Qua những chi tiết đời thường, người đọc không khỏi xúc động trước tấm lòng của người phụ nữ ấy. Dì Bảy là người đã lặng lẽ hy sinh cả thanh xuân và sức khỏe để chăm sóc cho người chồng bị tai nạn nằm liệt giường suốt nhiều năm. Bà không một lời than vãn, không đòi hỏi bất kỳ sự sẻ chia nào từ con cái hay hàng xóm. Mỗi ngày, Dì Bảy đều ngồi đợi trước hiên nhà, vừa chăm sóc chồng, vừa làm những công việc vặt để lo cho gia đình. Sự hy sinh ấy càng trở nên thầm lặng và sâu sắc hơn khi bà gần như đánh mất chính bản thân mình. Bà không còn thời gian cho sở thích cá nhân, không có những giấc ngủ trọn vẹn, thậm chí chấp nhận cả những ánh mắt thương hại từ người đời. Thế nhưng, trong ánh mắt và nụ cười mệt mỏi của Dì Bảy vẫn luôn toát lên một tình yêu thương vô bờ dành cho chồng và trách nhiệm với gia đình. Đó chính là vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam truyền thống: chịu thương chịu khó, sống vì người khác mà không mong cầu.Em cảm thấy vừa thương vừa kính trọng Dì Bảy. Sự hy sinh thầm lặng của bà khiến em nhận ra rằng hạnh phúc thực sự đôi khi nằm ở những việc làm bình dị nhất, ở sự kiên trì và lòng vị tha không giới hạn. Qua hình ảnh Dì Bảy, tác giả Huỳnh Như Phương đã khắc họa thành công giá trị nhân văn sâu sắc: sự hy sinh thầm lặng chính là nền tảng của gia đình và là bài học quý giá về lòng biết ơn, về tình yêu thương mà mỗi chúng ta cần học hỏi và trân trọng.
Mỗi khi nhắc đến những cuộc kháng chiến cứu nước của dân tộc, ta thường nhớ về những bậc anh hùng nơi chiến trường khói lửa. Thế nhưng, có một nỗi đau và sự hy sinh cũng cao cả không kém: đó là những năm tháng thầm lặng của người mẹ, người vợ nơi hậu phương. Trong số đó, nhân vật dì Bảy trong văn bản 'Người ngồi đợi trước hiên nhà' của tác giả Huỳnh Như Phương đã để lại trong em niềm xúc động và lòng kính trọng sâu sắc trước đức tính thủy chung của người phụ nữ Việt Nam.
Câu chuyện xoay quanh cuộc đời đầy trắc trở của dì Bảy. Vừa mới cưới nhau được chưa đầy một tháng, dượng Bảy đã phải lên đường ra Bắc tập kết. Kể từ giây phút chia li ấy, cuộc đời dì Bảy gắn liền với chiếc ghế gỗ nơi hiên nhà, hướng mắt nhìn ra con đường xa tắp. Dì đã dành cả tuổi thanh xuân, tận hai mươi năm ròng rã chỉ để đợi chờ một người, giữ trọn một lời thề dù bom đạn có thể đổ xuống bất cứ lúc nào.
Đứng trước sự hy sinh ấy, em cảm thấy vừa xót xa, vừa ngưỡng mộ vô cùng. Sự hy sinh của dì Bảy không ồn ào, không lời than vãn. Nó thể hiện qua việc dì từ chối những lời ngỏ ý khác để giữ trọn lòng thủy chung với dượng. Phẩm chất ấy chính là hiện thân của người phụ nữ Việt Nam truyền thống: kiên trinh, nhẫn nại và giàu đức hy sinh. Đọc đến đoạn dì nhận được giấy báo tử đúng lúc hòa bình vừa lập lại, em rất xúc động. Dì đã đợi cả một đời, nhưng cái kết lại là sự chia lìa vĩnh viễn. Nỗi đau ấy quá lớn, nhưng cách dì đối diện với nó bằng sự bình thản, lặng lẽ càng làm cho hình tượng dì trở nên cao thượng và đáng kính hơn bao giờ hết.
Sự hy sinh của dì Bảy đã gợi cho em nhiều suy ngẫm về giá trị của hòa bình. Những người như dì đã dâng hiến cả cuộc đời và hạnh phúc cá nhân để đổi lấy sự bình yên cho Tổ quốc. Vì vậy, xã hội cần phải có trách nhiệm tri ân, chăm sóc và tôn vinh những người phụ nữ ấy. Chúng ta không chỉ bù đắp cho họ về mặt vật chất mà còn phải trân trọng những giá trị tinh thần.
Tóm lại, nhân vật dì Bảy là một hình tượng đẹp đẽ về sự hy sinh thầm lặng. Qua câu chuyện của dì, em học được bài học về lòng thủy chung và sự trân trọng đối với những người đi trước. Tác phẩm của tác giả Huỳnh Như Phương không chỉ là lời kể về một người phụ nữ, mà còn là lời nhắc nhở em phải biết trân trọng cuộc sống yên bình mà mình đang có.Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của những người phụ nữ Việt Nam anh hùng như dì.
Dì Bảy trong tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” hiện lên như một biểu tượng đẹp của sự hi sinh thầm lặng. Cuộc đời dì gắn liền với sự chờ đợi – một sự chờ đợi không ồn ào, không than trách nhưng lại kéo dài qua năm tháng. Dì chọn ở vậy, từ chối những cơ hội riêng để giữ trọn tình nghĩa, một lòng hướng về người chồng nơi xa. Sự hi sinh của dì không chỉ là từ bỏ hạnh phúc cá nhân mà còn là sự cam chịu, nhẫn nại trước cô đơn và thời gian.
Điều khiến người đọc xúc động chính là sự lặng lẽ trong cách dì sống. Dì không kể công, không đòi hỏi, chỉ âm thầm chăm lo cho gia đình, giữ gìn nếp nhà. Hình ảnh dì ngồi trước hiên, đợi chờ trong vô vọng vừa bình dị vừa ám ảnh, thể hiện một tình yêu thủy chung son sắt. Chính sự giản dị ấy lại làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của dì: hiền hậu, kiên định và giàu đức hi sinh.
Qua nhân vật dì Bảy, tác giả gợi cho người đọc nhiều suy ngẫm về giá trị của tình nghĩa và lòng thủy chung trong cuộc sống. Sự hi sinh thầm lặng của dì không chỉ đáng trân trọng mà còn khiến ta thêm biết ơn những con người đã âm thầm sống vì người khác.
Chiến tranh đã qua đi nhưng những hậu quả mà chiến tranh để lại thì vẫn còn mãi. Một trong những hậu quả nặng nề mà chiến tranh để lại có là sự cô đơ, bơ vơ, chờ đợi trong mòn mỏi đến vô vọng của những người ph nữ có chồng đi chiến tranh và ở lại vĩnh viễn nơi chiến trường xa xôi kia.
Dì trong bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà của nhà văn Huynh Như Phương chính là người phụ nữ như thế. Dì Bảy và dượng Bảy lấy nhau được chừng một tháng thì dượng phải đ miền bắc tập kết . Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang thì đôi người đôi ngả. Dì luôn chờ đợi một ngày dượng sẽ chờ về. Ngay cả khi biết rằng dượng đã không còn nữa, d vẫn khôn mở lòng, dì vẫn ôm vào lòng hình bóng dượng.
Một lần nữa xin hãy biết ơn những người mẹ, người vợ việt nam anh hùng . Họ đã dành cả tuổi thanh xuân ngắn ngủi, ít ỏi của mình để đổi lấy bình yên , độc lập cho cả dan tộc việt nam ta.
Dì Bảy đã đi để bảo vệ tổ quốc
Chiến tranh không chỉ có bom đạn và khói lửa trên chiến trường, mà còn là những nỗi đau âm thầm, dai dẳng ở phía sau hậu phương. Trong tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà", tác giả Huỳnh Như Phương đã khiến độc giả không khỏi xúc động trước hình ảnh dì Bảy – một biểu tượng cho sự hy sinh và lòng thủy chung son sắt của người phụ nữ Việt Nam. Sự hy sinh của dì Bảy trước hết nằm ở tuổi thanh xuân mòn mỏi chờ đợi. Dì lấy dượng Bảy chỉ mới một tháng thì dượng phải đi tập kết. Khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi ấy đã trở thành động lực để dì chờ đợi suốt hai mươi năm ròng rã. Mỗi năm, dì chỉ nhận được một vài lá thư hỏi thăm, nhưng niềm tin và tình yêu của dì dành cho dượng chưa bao giờ nguội tắt. Dì đã dành trọn những năm tháng đẹp nhất của người con gái để sống trong hy vọng và sự đợi chờ đơn độc. Đau đớn hơn cả là khi hòa bình lập lại, ngày mọi người sum họp cũng là lúc dì nhận được tin dượng đã hy sinh. Sự hy sinh thầm lặng của dì nay trở thành một nỗi đau vĩnh cửu. Dù dượng không còn, dì vẫn chọn ở vậy thờ chồng, từ chối những lời ngỏ ý khác để giữ trọn tình nghĩa. Hình ảnh dì mỗi chiều ngồi trước hiên nhà nhìn ra đường cái, nơi dượng đã đi xa, là một hình ảnh đầy ám ảnh về sự cô đơn nhưng cũng cực kỳ cao thượng. Đọc tác phẩm, ta càng thêm trân trọng và biết ơn những người phụ nữ như dì Bảy. Dì không cầm súng ra trận, nhưng sự chờ đợi và lòng thủy chung của dì chính là một loại sức mạnh, một sự hy sinh thầm lặng đóng góp cho sự bình yên của dân tộc.
Trong tác phẩm "Người ngồi đợi trước hiên nhà" của Huỳnh Như Phương, nhân vật dì Bảy hiện lên như một biểu tượng cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam thủy chung, son sắt. Đọc bài tản văn, mình không khỏi xúc động trước sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ của dì suốt mấy mươi năm cuộc đời. Sự hy sinh của dì Bảy trước hết nằm ở sự chờ đợi vô vọng nhưng đầy kiên định. Dì và dượng chỉ mới cưới nhau được một tháng thì dượng phải lên đường ra Bắc. Kể từ đó, cả tuổi thanh xuân của dì gói gọn trong đôi mắt nhìn ra phía xa, nơi hiên nhà quen thuộc. Có biết bao người ngỏ ý, muốn cùng dì xây dựng hạnh phúc mới, nhưng dì đều từ chối. Dì chọn cách ở vậy, vừa phụng dưỡng mẹ chồng, vừa giữ trọn lời thề với người chồng nơi chiến trận. Đó là một sự hy sinh quá lớn lao, bởi dì đã dâng hiến cả những năm tháng đẹp nhất của đời người cho một tình yêu duy nhất. Càng thương dì hơn khi chiến tranh kết thúc, thay vì một cuộc đoàn tụ, dì lại nhận được tin dượng đã hy sinh. Nỗi đau ấy như xé tâm can, nhưng dì Bảy vẫn lặng lẽ chịu đựng. Hình ảnh dì ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn ra đường, không chỉ là chờ đợi một người, mà còn là sự nâng niu những kỷ niệm và lòng thành kính đối với người đã khuất. Sự hy sinh của dì không ồn ào, không phô trương; nó thấm đẫm trong từng bữa cơm, trong sự hiếu thảo với mẹ chồng và trong cả dáng hình gầy guộc theo năm tháng. Qua nhân vật dì Bảy, tôi cảm thấy vô cùng trân trọng và biết ơn những người phụ nữ hậu phương. Họ chính là những "anh hùng" thầm lặng, góp phần vào chiến thắng của dân tộc bằng chính trái tim bao dung và lòng thủy chung sắt son của mình. Câu chuyện của dì nhắc nhở chúng ta về giá trị của tình yêu và sự hy sinh trong cuộc sống này.
Ghi nhận...
Dân tộc Việt Nam để có được hòa bình như hôm nay đã phải trải qua biết bao nhiêu cuộc chiến. Trong những cuộc chiến đó, luôn có sự hi sinh của các anh hùng, liệt sĩ. Họ là những chiến sĩ trên chiến trường, nói cách khác là nơi tiền tuyến. Ở hậu phương, trong những năm tháng chiến tranh, cũng có biết bao là sự hi sinh thầm lặng của người phụ nữ. Nhắc đến đây, tôi nghĩ tới nhân vật dì Bảy trong bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà của Huỳnh Như Phương.
Nhân vật Dì Bảy là một người phụ nữ để lại trong tôi nhiều sự thương mến và cảm phục khó nói thành lời. Khi mới 20 tuổi, độ tuổi xuân thì nhất, dì đã được gả đi. Dượng Bảy lại phải đi tập kết và chiến đấu. Vậy là từ ngày cưới, cả hai vợ chồng dì chưa được ở cạnh nhau bao lâu. Họ gặp nhau chỉ qua những cánh thư. 20 năm sau, Dượng Bảy mới có thể nhờ người gửi chiếc nón bài thơ cho dì làm quà và để chứng tỏ tình cảm của mình, để an ủi những người đang chờ mong. Thế nhưng, trước khi chiến tranh kết thúc khoảng mươi ngày, dì Bảy đã chở thành người phụ nữ góa chồng. Vậy là suốt hơn 20 năm chờ đợi, biết bao thương nhớ, biết bao buồn tủi, biết bao là những nỗi lo lắng, bồn chồn, cuối cùng dượng Bảy đã không thể cho dì được một hạnh phúc trọn vẹn. Đến khi nghe tin bản thân trở thành góa phụ, dì Bảy vẫn cứ lầm lũi ngồi bên bậc thềm, nhìn ra xa như trông đợi điều gì. Dì Bảy đã phải hi sinh hạnh phúc cá nhân mình vì nghĩa lớn. Tôi biết, không chỉ có dì Bảy, mà còn có rất nhiều người phụ nữ trên dải đất hình chữ S này cũng chung cảnh ngộ như dì. Họ đều đã hi sinh thầm lặng, cao cả cho cuộc kháng chiến, để đất nước được thống nhất và phát triển. Chúng ta, những thế hệ hôm nay phải biết ơn và làm được điều gì để đền đáp được công ơn đó.
Dì Bảy đã cho tôi hiểu về đức hi sinh của con người. Tôi tin rằng thế hệ tôi và những thế hệ mai sau sẽ đều ghi nhớ công ơn của các thế hệ trước. Nhưng tôi cũng mong sẽ không còn ai phải chịu cảnh ngộ, phải hi sinh như dì Bảy.
Đọc tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà của Huỳnh Như Phương, tôi mãi ấn tượng về nhân vật dì Bảy, người dì đại diện cho số phận biết bao người phụ nữ nơi hậu phương mòn mỏi chờ chồng, dành cả cuộc đời để hi sinh thầm lặng cho gia đình, cho quê hương, Tổ quốc.
Dì Bảy là một nhân vật đã để lại trong tôi nhiều sự thương mến và cảm phục. Dì lấy chồng khi mới 20 tuổi. Dượng Bảy lại phải đi tập kết và chiến đấu. Vậy là từ ngày cưới, cả hai vợ chồng dì chưa được ở cạnh nhau bao lâu. Họ gặp nhau chỉ qua những cánh thư. 20 năm sau, Dượng Bảy mới có thể nhờ người gửi chiếc nón bài thơ cho dì làm quà và để chứng tỏ tình cảm của mình, để an ủi những ngày chờ mong dài đằng đẵng. Thế nhưng, trước khi chiến tranh kết thúc khoảng mươi ngày, dượng Bảy đã mãi mãi ra đi nơi chiến trường, dì Bảy đã trở thành người phụ nữ góa chồng. Vậy là suốt hơn 20 năm chờ đợi, biết bao thương nhớ, biết bao buồn tủi, biết bao là những nỗi lo lắng, bồn chồn, cuối cùng dì vẫn không đợi được một hạnh phúc trọn vẹn.
Mất chồng, dì Bảy vẫn cứ lầm lũi ngồi bên bậc thềm, nhìn ra xa như trông đợi điều gì. Dì Bảy đã phải hi sinh hạnh phúc cá nhân mình vì nghĩa lớn. Tôi biết, không chỉ có dì Bảy, mà còn có rất nhiều người phụ nữ trên dải đất hình chữ S này cũng chung cảnh ngộ như dì. Họ đều đã hi sinh thầm lặng, cao cả cho cuộc kháng chiến, để đất nước được thống nhất và phát triển. Chúng ta, những thế hệ hôm nay phải biết ơn và làm được điều gì để đền đáp được công ơn đó.
Dì Bảy đã cho tôi hiểu về đức hi sinh của con người. Tôi tin rằng thế hệ tôi và những thế hệ mai sau sẽ đều ghi nhớ công ơn của các thế hệ trước. Nhưng tôi cũng mong sẽ không còn ai phải chịu cảnh ngộ, phải hi sinh như dì Bảy.
Nếu như sử học đem đến cho chúng ta hiểu biết về thời gian, sự kiện của những cuộc chiến thì văn học lại mang tới những khía cạnh khác của chiến tranh. Văn học đào sâu vào số phận của dân tộc, cá nhân và có sức lay động mãnh liệt đối với lòng người. Là một tác giả trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, nhà văn Huỳnh Như Phương đã sáng tác nên tác phẩm "Người ngồi đợi trước hiên nhà". Hình ảnh dì Bảy trong câu chuyện vẫn luôn để lại cho em nỗi ám ảnh, xót thương về số phận của người phụ nữ trong và sau cuộc chiến. Cuộc đời của nhân vật dì Bảy được quan sát, nhìn nhận thông qua điểm nhìn của nhân vật "tôi". Dì Bảy và dượng mới lấy nhau được một tháng thì phải rơi vào li tán khi dượng Bảy phải ra Bắc tập kết. Rất lâu sau, dì nhận được tin dượng Bảy đã hi sinh ở chiến trường. Lúc này, dì vẫn giữ thói quen cũ, ngồi trước hiên nhà và nhìn ra mặt đường như ngóng trông, chờ đợi dượng trở về. Kết thúc câu chuyện là hình ảnh người đàn bà 80 tuổi đang ngồi một mình đợi Tết ở ngôi nhà gần cầu Vĩnh Phú, tỉnh Quảng Ngãi. Một người đàn bà như dì Bảy thật đáng để chúng ta cảm phục, noi gương. Dì sẵn sàng hi sinh hạnh phúc cá nhân của mình để dượng Bảy an tâm chiến đấu. Không những vậy, dì Bảy còn là một người vợ sắt son, thủy chung. Dì luôn chờ đợi, cầu nguyện cho dượng được bình an trở về "Hình như lời cầu nguyện của dì linh ứng để dượng tránh hòn tên mũi đạn nơi chiến trường". Dù có nhiều người ngỏ ý, dạm hỏi nhưng dì nhất quyết không đồng ý, chờ ngày đoàn tụ với dượng "Năm dượng đi, dì tròn 20 tuổi. Suốt 20 năm đó, có những người ngỏ ý, dạm hỏi, dì vẫn không lung lạc, với niềm tin sẽ có ngày dượng trở về.". Mỗi ngày, dì thường ngồi ngoài hiên nhìn ra con ngõ đợi chồng. Khi nghe tin dượng mất, dì quyết tâm sống độc thân, không đi tìm hạnh phúc riêng mình mà sống cuộc đời lẻ loi, một mình, lầm lũi với những nỗi đau âm ỉ, không thể xóa nhòa. Hình ảnh người đàn bà ngồi trước hiên được lặp lại hai lần, một lần lúc trẻ và một lần về già đã khắc sâu hơn vào nỗi buồn ấy, khiến bất cứ ai cũng phải xót thương. Đó là một sự hi sinh vô cùng cao cả, thầm lặng mà những người phụ nữ như dì Bảy đã làm cho dân tộc Việt Nam. Rõ ràng, số phận của dì Bảy cũng giống biết bao thân phận của người phụ nữ Việt Nam. Sự hi sinh thầm lặng trong các cuộc chiến ấy thật sự đáng được mọi người trân trọng. Họ đã nuốt nước mắt vào trong, hi sinh hạnh phúc bản thân vì nghĩa lớn, vì nền độc lập, tự do, hạnh phúc của dân tộc. Mặc dù biết trước người chồng, người con có thể bỏ mạng nơi chiến trường nhưng họ vẫn chấp nhận, vận động, tiễn chồng, con ra trận. Để có được cuộc sống yên bình, ấm no ngày hôm nay, không chỉ có sự hi sinh xương máu của những người lính mà còn là công lao to lớn, biển trời của những người mẹ, người vợ Việt Nam Anh hùng. Bởi vậy, chúng ta cần phải biết ơn, chia sẻ với những nỗi đau, mất mát mà họ phải gánh chịu. Xã hội cũng cần chung tay san sẻ, giúp đỡ những người phụ nữ ấy. Đặc biệt, các cấp lãnh đạo, ban ngành, đoàn thể cần có hành động thiết thực, quan tâm, động viên những người mẹ, người vợ Việt Nam Anh hùng. Với giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng, tác giả Như Phương đã xây dựng nên nhân vật dì Bảy với những đức tính, phẩm chất tốt đẹp. Dì Bảy là hiện thân của người phụ nữ Việt Nam hồn hậu, chung thủy, kiên cường. Nhân vật đã để lại cho em niềm cảm phục, ấn tượng sâu đậm
Dì Bảy không phải nhân vật chính theo kiểu gây ấn tượng mạnh ngay từ đầu. Dì hiện lên qua lời kể của người cháu, qua dáng ngồi bất động trước hiên nhà, qua ánh mắt dõi ra con đường làng vắng. Cả tuổi thanh xuân của dì gửi lại ở bến đợi. Người yêu đi chiến trường rồi không trở về, nhưng lời hẹn năm xưa đã buộc chặt đời dì vào hai chữ "chờ chồng".
Chiến tranh qua đi, làng xóm đổi thay, người ta cưới vợ gả chồng, chỉ riêng dì vẫn ở đó. Cái hiên nhà cũ trở thành chứng nhân cho một đời con gái. Nghe mà xót xa: dì đâu có làm điều gì lớn lao, phi thường. Dì chỉ ngồi đợi. Nhưng chính cái "chỉ ngồi đợi" ấy lại là sự hi sinh lớn nhất — hi sinh cả tuổi trẻ, cả hạnh phúc riêng tư, cả quyền được quên đi để bắt đầu lại.
Trong cuộc sống, có những con người lặng lẽ hi sinh mà không cần được ghi nhận hay đền đáp. Họ giống như những ngọn nến âm thầm cháy lên để soi sáng cho người khác. Nhân vật dì Bảy trong tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương chính là một con người như thế – một biểu tượng đẹp đẽ của sự hi sinh thầm lặng, bền bỉ và đầy yêu thương. Dì Bảy hiện lên với hình ảnh giản dị, gần gũi, gắn bó với hiên nhà – nơi dì ngồi đợi trong suốt những tháng ngày dài. Sự “đợi” của dì không ồn ào, không than vãn, mà lặng lẽ như một thói quen đã ăn sâu vào cuộc sống. Đó không chỉ là hành động chờ đợi đơn thuần mà còn chứa đựng cả một tấm lòng son sắt, thủy chung. Dì đợi người thân, đợi một điều gì đó có thể rất mong manh, nhưng dì vẫn kiên nhẫn, vẫn giữ niềm tin. Chính sự kiên trì ấy đã làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của dì – một người phụ nữ giàu tình cảm, sống hết lòng vì người khác. Sự hi sinh của dì Bảy còn thể hiện ở việc dì chấp nhận đánh đổi cả tuổi xuân, hạnh phúc riêng tư để sống vì gia đình. Dì không đòi hỏi, không trách móc, chỉ âm thầm chịu đựng và vun vén. Có lẽ, trong lòng dì cũng có những nỗi buồn, những khát khao riêng, nhưng tất cả đều được giấu kín sau vẻ ngoài bình thản. Chính điều đó khiến người đọc càng thêm xúc động và trân trọng. Dì Bảy không phải là một người anh hùng lớn lao, nhưng lại là “người anh hùng thầm lặng” trong chính cuộc đời bình dị của mình...
Trong cuộc sống, có những con người không ồn ào, không phô trương, nhưng lại mang trong mình những hi sinh vô cùng lớn lao. Nhân vật dì Bảy trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ bình dị, chân chất nhưng giàu tình yêu thương. Dì lặng lẽ chờ đợi, lặng lẽ hi sinh cho những người thân yêu mà không một lời than vãn. Hình ảnh dì ngồi trước hiên nhà, kiên nhẫn đợi chờ, gợi lên trong em một nỗi xót xa khó tả. Đó không chỉ là sự chờ đợi đơn thuần, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương bền bỉ, thủy chung. Điều khiến em cảm động nhất chính là sự hi sinh thầm lặng của dì. Dì không đòi hỏi được đáp lại, cũng không mong ai thấu hiểu. Dì chấp nhận tất cả bằng một tấm lòng bao dung. Chính sự lặng lẽ ấy lại làm cho tình cảm của dì trở nên cao quý hơn bao giờ hết. Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống vẫn có rất nhiều con người âm thầm hi sinh vì người khác. Họ giống như những ngọn đèn nhỏ, không rực rỡ nhưng luôn tỏa sáng ấm áp. Dì Bảy đã để lại trong em một bài học sâu sắc về tình yêu thương và sự hi sinh. Em tự nhủ phải biết trân trọng những người thân xung quanh mình, bởi có thể họ cũng đang âm thầm hi sinh vì em mỗi ngày.
Trong cuộc sống, có những con người không ồn ào, không phô trương, nhưng lại mang trong mình những hi sinh vô cùng lớn lao. Nhân vật dì Bảy trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ bình dị, chân chất nhưng giàu tình yêu thương. Dì lặng lẽ chờ đợi, lặng lẽ hi sinh cho những người thân yêu mà không một lời than vãn. Hình ảnh dì ngồi trước hiên nhà, kiên nhẫn đợi chờ, gợi lên trong em một nỗi xót xa khó tả. Đó không chỉ là sự chờ đợi đơn thuần, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương bền bỉ, thủy chung. Điều khiến em cảm động nhất chính là sự hi sinh thầm lặng của dì. Dì không đòi hỏi được đáp lại, cũng không mong ai thấu hiểu. Dì chấp nhận tất cả bằng một tấm lòng bao dung. Chính sự lặng lẽ ấy lại làm cho tình cảm của dì trở nên cao quý hơn bao giờ hết. Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống vẫn có rất nhiều con người âm thầm hi sinh vì người khác. Họ giống như những ngọn đèn nhỏ, không rực rỡ nhưng luôn tỏa sáng ấm áp. Dì Bảy đã để lại trong em một bài học sâu sắc về tình yêu thương và sự hi sinh. Em tự nhủ phải biết trân trọng những người thân xung quanh mình, bởi có thể họ cũng đang âm thầm hi sinh vì em mỗi ngày.
Nhân vật dì Bảy trong tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” đã để lại trong em nhiều xúc động. Dì là hình ảnh của một người phụ nữ hi sinh thầm lặng, cả đời gắn với sự chờ đợi. Dù thời gian trôi qua, dì vẫn kiên nhẫn ngồi trước hiên nhà, mong ngóng người thân trở về. Sự chờ đợi ấy không ồn ào mà lặng lẽ, nhưng lại chứa đựng tình cảm sâu nặng và thủy chung. Qua hình ảnh dì Bảy, em hiểu hơn về đức hi sinh của những con người bình dị trong cuộc sống. Dì khiến em thêm trân trọng tình thân và biết yêu thương, quan tâm đến những người xung quanh mình hơn.
Chiến tranh đã qua đi những những hậu quả mà chiến tranh để lại thì vẫn còn mãi. Một trong những hậu quả nặng nề mà chiến tranh để lại có là sự cô đơn, bơ vơ, chờ đợi trong mòn mỏi đến vô vọng của những người phụ nữ có chồng đi chiến trận và ở lại vĩnh viễn nơi chiến trường xa xôi kia. Dì Bảy trong bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà của nhà văn Huỳnh Như Phương chính là người phụ nữ như thế. Dì Bảy và dượng Bảy lấy nhau được chừng một tháng thì dượng phải ra miền Bắc tập kết. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang thì đôi người đôi ngả. Dì ở nhà mong ngóng chờ đợi tin tức của chồng mình qua những dòng thư ngắn, những lời hỏi thăm, những món quà nhỏ nhờ người quen gửi hộ. Mặc dù đang ở độ tuổi xuân sắc có biết bao người hỏi tới dì, muốn mang đến cho dì một mái ấm hạnh phúc, nhưng dì nhất quyết không chấp nhận, không bao giờ lung lạc. Dì luôn chờ đợi một ngày dượng sẽ chờ về. Ngay cả khi biết rằng dượng đã không còn nữa, dì vẫn không mở lòng, dì vẫn ôm vào lòng hình bóng dượng.Không chỉ có dì Bảy còn rất nhiều người phụ nữ họ phải chịu những nỗi tổn thương sâu sắc về tinh thần, cả đời họ là sự chờ đợi, ngóng chông để rồi thất vọng và cô đơn cứ bấu víu lấy mình. Họ hi sinh tuổi thanh xuân, hạnh phúc cá nhân của mình để góp phần vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Họ chính là những người anh hùng thầm lặng, không cần cầm súng, cầm gươm, giáo chiến đấu với kẻ thù. Họ âm thầm, lặng lẽ là hậu phương vững chắc, là điểm tựa tinh thần cho những chiến sĩ ngoài chiến trường xa xôi kia.